Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ba Năm Đổi Lấy Một Lời Xin Lỗi
2
Giọng ông lạnh đi:
“cháu đã dám cướp công người khác thì phải chấp nhận bị trừng phạt. Nếu không trị thì cái tật đó sao mà sửa?”
“Chẳng lẽ chú cứ đứng nhìn cháu phạm lỗi, để mặc cháu đi sai đường à?”
Từng lời chú nói như đục thủng một lỗ sâu trong tim tôi.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng cướp công trạng của ai.
Tôi có lý do gì để đi trộm huân của Tô Vãn?
Tại sao chú không chịu nghĩ kỹ lại một chút, tại sao cứ khăng khăng không tin tôi?
Nước mắt uất ức rơi xuống, ba năm cay đắng và tuyệt vọng như trào dâng.
Tôi lại một lần nữa từ bỏ việc giải thích.
Chú nhìn mái đầu sát da của tôi, như thể cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, giọng dịu lại:
“Thư Dao, những gì chú làm đều là vì nghĩ cho cháu. Dù cháu ngồi tù ba năm, chú cũng đã sắp xếp sẵn đường lui cho cháu rồi.”
“Mạng lưới quan hệ của chú trong quân đội, tương lai đều sẽ là của con. Chú chỉ muốn phạt cháu một chút thôi, đâu phải chuyện to tát gì.”
“Về đại viện với chú, sau này đừng tự ý bỏ đi nữa.”
Chú kéo tay tôi, dẫn tôi quay về nhà.
Tôi lặng lẽ bước theo, như một cái xác không hồn, chẳng nói thêm lời nào.
Khi mở cửa vào nhà, Tô Vãn nhìn thấy tôi được chú đưa về, ánh mắt thoáng qua sự kinh ngạc.
Cô ta không ngờ, chuyện đã tới mức này mà chú vẫn chịu cho tôi quay lại.
Còn tôi thì chỉ thấy toàn thân rã rời, lập tức chui vào phòng ngủ, không ra nữa.
Nửa đêm, Tô Vãn lén lút xông vào phòng tôi.
Tôi lập tức mở mắt, nhưng cô ta lại tưởng tôi vẫn đang ngủ say.
Cô ta lần mò mở gối đầu của tôi, lén nhét vào bên dưới một thứ gì đó.
Tôi không lên tiếng, cũng không lấy ra.
Tô Vãn vội vàng như vậy, vừa thấy tôi về đã lại giở trò cũ.
Tôi muốn xem lần này, chú sẽ chọn tin ai.
Sáng hôm sau, đúng như tôi đoán, cô ta lại khóc lóc mách với chú, nói rằng tôi ăn cắp huân của cô ta lần nữa.
“Chị à, nếu chị thích thì cứ nói với em, hôm qua em còn đưa cho chị rồi, là chị không chịu nhận.”
“Chẳng lẽ bản chất chị là thích cướp công người khác?”
Sắc mặt chú đen như mực, nghiến răng nhìn tôi:
“cháu vẫn chứng nào tật nấy đúng không?”
Tim tôi “thịch” một tiếng, như rơi xuống đáy vực.
Lời nói ấy như một nhát dao, chặt đứt hoàn toàn mối quan hệ máu mủ cuối cùng giữa chúng tôi.
Tôi bật cười, khóe môi cong lên đầy cay đắng:
“Ừ, sửa không nổi.”
“Chát!”
Tôi vừa dứt lời, chú bất ngờ vung tay, tát tôi một cái trời giáng.
Trong mắt ông, giận dữ và thất vọng như thiêu đốt cả không khí:
“Ta sao lại có đứa cháu như cháu!”
Tôi im lặng vài giây, rồi đưa tay ôm má, bật cười lạnh lùng:
“cháu cũng không hiểu vì sao mình lại có một người chú như chú.”
“cháu…!”
Ông chỉ tay vào tôi, tay run lên vì tức giận, nghẹn lời không nói nổi.
4
Trước khi cái tát thứ hai rơi xuống, tôi “phịch” một tiếng quỳ xuống, cúi đầu lạy một cái.
“Cảm ơn chú đã nuôi nấng cháu từ nhỏ. Từ giờ trở đi, cháu không còn chú nữa.”
Nói xong, tôi đứng dậy, lấy huân quân công của cha từ dưới gầm giường, xoay người định đi.
Chú tôi sầm mặt, giật phắt lấy huân :
“Đây là của anh tôi để lại, cháu không có tư cách giữ nó!”
Vậy thì thôi.
Tôi gật đầu, như thể đã chấp nhận số phận, xoay người rời đi.
Sau lưng, chú nghiến răng quát lên, cố kìm nén:
“Cháu là một kẻ từng ngồi tù vì bị tước quân tịch, rời khỏi chú thì sống bằng gì? Định chờ chết đói sao?”
Tôi không hề dừng bước.
“Chuyện của cháu, không cần chú lo.”
Ra khỏi đại viện quân đội, tôi ngồi tạm ở cổng suốt một ngày.
Lần này, chú không đuổi theo.
Có lẽ chú đã thật sự quá thất vọng và chán ghét tôi, không muốn bận tâm thêm nữa.
Tôi trong người không có tiền, muốn tìm một công việc bao ăn bao ở.
Nhưng chỉ cần người ta biết tôi từng ngồi tù vì án quân đội, không ai dám nhận.
Không còn cách nào khác, tôi đành tới một khu huấn luyện gần đó xin làm thời vụ.
Người phụ trách nhìn tôi từ đầu tới chân, cau mày:
“Con gái? Việc ở đây nặng lắm, làm nổi không?”
Tôi cười lấy lòng:
“Anh để em thử đi. Em tuy ốm nhưng khỏe lắm.”
Anh ta vẫn do dự, cho đến khi tôi xắn tay lao vào làm, vừa nhanh vừa gọn, không than phiền.
Cuối cùng anh ta cũng gật đầu:
“Bao ăn bao ở, một ngày một trăm.”
“Nhưng công trình này chỉ kéo dài một tháng thôi.”
Tôi gật đầu mừng rỡ.
Thế là đủ. Một tháng nữa Tần Tranh sẽ ra tù, tôi đã có chỗ để đi.
Cứ thế, tôi làm việc ở đó được hơn hai mươi ngày.
Khi chú tìm đến lần nữa, ông gần như không nhận ra tôi.
Tóc tôi đã dài lởm chởm, rối bù như tổ quạ.
Cả người phủ đầy bụi đất, đi tới đâu là rơi bụi tới đó.
Chú đứng từ xa nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.
Một lúc sau, chú chạy tới, nắm chặt cổ tay tôi:
“Thư Dao, sao cháu lại đến đây? cháu có biết chú tìm cháu bao lâu rồi không!”
“Về đi, về đại viện với chú. cháu không thể làm mấy việc thế này được!”
Tôi hất tay chú ra, tiếp tục khiêng thiết bị huấn luyện, làm như không quen biết.
Chú mím môi, không nói thêm, xoay người đi tìm người phụ trách, không biết đã nói gì.
Chẳng bao lâu sau, người phụ trách sầm mặt bước tới:
“Vân Thư Dao, cô từng ngồi tù vì cướp công mà sao không nói trước? Chỗ chúng tôi không nhận người như vậy. Cô bị sa thải!”
“Tiền công cũng không trả, mau đi đi!”
Tôi hoảng hốt, vội vàng cầu xin:
“Em bị oan, thật sự chưa từng cướp công trạng. Mong anh cho em thêm một cơ hội!”
“Người kia là chú ruột cô đúng không? Người thân còn đứng ra tố cáo, ai tin lời cô?”
Người phụ trách cười khinh, ngắt lời tôi:
“Chúng tôi không giữ người không trung thực, đi mau!”
Anh ta còn không kiên nhẫn, giơ tay đẩy tôi một cái.
Tôi loạng choạng ngã ra sau, suýt ngã nếu không được Giang Trần Vũ đỡ lấy.
Ông ta mỉm cười đầy đắc ý, nhét vào tay tôi một chiếc điện thoại:
“Thấy chưa? cháu đi đến đâu cũng không sống nổi, chỉ có về với chú mới có đường sống.”
“Thư Dao, chúng ta là người thân. cháu đường chú sắp sẵn mới là con đường tốt nhất cho cháu.”
Nói rồi, ông vuốt nhẹ mái tóc rối bù của tôi.
Tay dính đầy bụi nhưng ông chẳng hề ghét bỏ, trái lại còn nắm tay tôi rất vui vẻ:
“Về thôi, về đại viện với chú. Đừng để chú phải tìm thêm lần nữa.”
Tôi đứng yên không động đậy, chú ngạc nhiên quay lại nhìn.
Ánh mắt tôi khi ấy lạnh như băng:
“Giang Trần Vũ, rốt cuộc cháu phải làm gì thì chú mới chịu buông tha?”
Chú chẳng thấy mình sai, vẻ mặt không vui, thu lại nụ cười:
“Buông tha gì chứ? Chú đối xử với cháu chưa đủ tốt sao?”
“Chú đã tìm cháu hơn hai mươi ngày, quân vụ còn để mặc, bỏ lỡ biết bao công việc!”
Chú không chờ tôi phản ứng, kéo mạnh tay:
“Về với chú!”
Tôi lại bị ép nhét vào xe, lần nữa bị đưa về.
Trên đường, chú nhận một cuộc gọi, vừa về nhà đã lập tức đến đơn vị, dặn Tô Vãn canh chừng tôi, không cho tôi đi đâu.
Chú vừa đi, Tô Vãn lập tức trở mặt:
“Loại thấp hèn như cô mà chú vẫn còn mang về à? Đến nước này rồi mà còn muốn bảo vệ cô sao?”
Tôi kìm nén cơn giận muốn xông lên đánh cô ta, chỉ lạnh lùng hỏi:
“Tại sao lại vu oan tôi cướp công? Những năm qua tôi đối xử với cô đâu có tệ.”
Cô ta cười lạnh, ánh mắt độc địa:
“Ai bảo cô suốt ngày khuyên chú đừng giành cơ hội lập công cho tôi?”
“Chú từng nói rồi, sau này quan hệ trong quân đội đều dành cho cô, không dành cho tôi.”
“Cô có người chống lưng tốt như vậy, vậy mà còn không chịu nhường cơ hội cho tôi, cô có tư cách gì?”
Tôi siết chặt tay:
“Cô biết chú ấy phải đánh đổi những gì để có công trạng đó không? Vào quân đội khi còn rất trẻ, bị thương không biết bao nhiêu lần mới có được ngày hôm nay!”
“Mỗi nhiệm vụ đều là đánh đổi bằng mạng sống. Có lần suýt nữa không quay về được!”
“Vậy mà cô cứ ép chú giành công giúp cô. Tôi thương chú nên mới khuyên chú đừng làm vậy nữa, chuyện đó sai sao?”
“Vậy thì sao? Dù gì ông ấy lập công cũng không phải vì tôi.”
Tô Vãn hờ hững chỉnh lại quân phục:
“Ông ấy chết thì công trạng cũng chẳng đến lượt tôi. Chỉ khi cô biến mất, tôi mới có phần.”
Tôi nhìn cô ta không thể tin nổi, cả người lạnh toát.
Trước đây tôi nghĩ cô ta vu oan tôi vì muốn chiếm lấy chú.
Không ngờ thứ cô ta để tâm chỉ là lợi ích và tương lai.
“Cô đúng là vô ơn.”
Tôi nghiến răng nói, bước vào phòng ngủ.
Sau lưng vang lên tiếng cười lạnh:
“Tôi đã hại cô được một lần, thì có thể có lần hai, lần ba.”
“Chờ đấy Vân Thư Dao, tôi sẽ lại đuổi cô đi!”
Tôi dừng chân, quay lại nhìn cô ta thật lâu, rồi tắt chế độ ghi âm trên điện thoại.
“Không cần đâu. Tôi sẽ tự đi.”
Nói rồi, tôi gửi bản ghi âm cho Giang Trần Vũ.
Qua một lần đau là một lần khôn, tôi sẽ không để Tô Vãn tiếp tục vu oan mà không phản kháng nữa.
Trên đường về tôi đã mở sẵn ghi âm.
Tô Vãn không hay biết, tưởng tôi chỉ đang nói trong cơn tức, cười nhạt rồi quay về phòng.
Điện thoại bắt đầu rung không ngừng.
Là tin nhắn từ Giang Trần Vũ, từng tin một, dồn dập và hoảng loạn.
Tôi chỉ liếc qua một cái, rồi bỏ sang một bên.
Tôi cúi xuống, lấy bức ảnh cũ của cha trong bộ quân phục từ dưới gầm giường, nhét vào túi áo.
Sau đó rời khỏi đại viện quân đội.
Tần Tranh sắp được thả rồi. Tôi phải đến đón anh ấy.