Ba Năm Đổi Lấy Một Lời Xin Lỗi
1
Giả thiên kim nói tôi cướp công trạng của cô ta, chú liền nổi trận lôi đình.
Không chỉ đưa tôi ra tòa án quân sự, mà còn vận dụng quan hệ để mời luật sư quân đội giỏi nhất biện hộ cho cô ta.
Tôi bị phán buộc phải xuất ngũ, thậm chí còn phải ngồi tù ba năm trong nhà giam quân sự.
Trước phiên tòa, luật sư từng khuyên chú:
“Nhốt vài ngày là được rồi, nếu thật sự phải đi tù, tiền đồ của cháu gái chú coi như xong.”
Chú tôi mặt không biến sắc:
“Quân nhân coi trọng nhất là phẩm hạnh, nhất định phải để nó ghi nhớ bài học này.”
“Còn tương lai sau này, tôi nuôi được nó.”
Ba năm sau, tôi mãn hạn tù, chú mắt đỏ hoe đưa tay ra trước mặt tôi:
“Biết sai rồi chứ? Về nhà với chú, về khu đại viện quân đội.”
Tôi chỉ lạnh nhạt lùi lại một bước, tránh khỏi tay chú.
Trong tù, tôi đã gặp được bạn trai.
Anh ấy nói, anh tin tôi.
1.
Bàn tay chú khựng lại giữa không trung, rõ ràng không ngờ tôi sẽ né tránh.
Nhưng bàn tay đó không rút lại, ngược lại còn nhanh chóng và kiên quyết nắm lấy lần nữa.
“Thư Dao, sao lại tránh chú?” Giọng chú căng lên, mang theo một chút run rẩy khó phát hiện, “Có phải trong đó chịu nhiều uất ức không?”
Tôi thử rút tay ra, nhưng bị chú siết chặt hơn.
Chỉ có thể nhàn nhạt nói: “Không có.”
Chú thở phào, tay càng nắm chặt hơn.
“Vậy thì tốt… Chú tra nhiều tài liệu rồi, ai cũng nói nơi đó không phải chỗ cho con người ở. Chỉ cần không bị bắt nạt là tốt rồi…”
Nhìn dáng vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng của chú, trong lòng tôi chỉ còn lại một mảnh băng giá.
Chính chú là người đã tự tay đẩy tôi vào chốn đó.
Bây giờ lại ra vẻ đau lòng.
Không cảm thấy quá muộn rồi sao?
Chú nở nụ cười, ra vẻ lấy lòng kéo tôi đi về phía bãi đỗ xe:
“Biết con thích náo nhiệt, chú đã chuẩn bị tiệc đón con rồi.”
“Về nhà đi, mọi người đều đang đợi.”
Tôi ngoảnh đầu nhìn lại nhà tù quân sự phía sau, vẫn còn nghiêm ngặt như trước.
Trong đó, tôi quen được một người anh – Tần Tranh.
Anh ấy bị vu oan làm lộ bí mật quân sự nên mới bị bắt, còn một tháng nữa mới ra tù.
Chúng tôi đã hẹn rồi, một tháng sau tôi sẽ đến đón anh ấy, rồi chúng tôi sẽ cùng nhau bắt đầu lại.
Nghĩ đến trong nhà còn có huân quân công của ba để lại, tôi cuối cùng vẫn lên xe về cùng chú.
Trên đường, chú nửa nhắc nhở nửa cảnh cáo, khẽ chạm vào đầu tôi – vốn đã bị cạo trọc:
“Thư Dao, nhớ kỹ bài học lần này, đừng bao giờ động vào công trạng của người khác nữa.”
Tôi siết chặt tay.
Ba năm qua, tôi đã nhiều lần nhờ cai ngục truyền lời.
Tôi nói Tô Vãn đang nói dối, tôi chưa bao giờ cướp công của cô ta.
Nhưng chú chưa từng tin.
Giờ đây tôi cũng chẳng còn hứng tranh cãi.
Chỉ ngoan ngoãn gật đầu, thuận theo ý chú: “Biết rồi ạ.”
Chú hài lòng nở nụ cười, đưa tôi về đại viện quân đội.
Vừa mở cửa ra, chỉ nghe “bụp” một tiếng, dây kim tuyến bay đầy trời.
Tô Vãn – người tôi không gặp suốt ba năm, ôm một ống pháo giấy, cười tươi như hoa:
“Chị ơi, chào mừng chị về nhà!”
Cô ta thân mật định khoác tay tôi, ánh mắt ngập tràn nhớ nhung.
Không hề giống dáng vẻ hằn học, độc ác ngày xưa vu khống tôi cướp công.
Tôi nghiêng người tránh, bước thẳng vào phòng khách.
Cô ta vẫn giữ ống pháo trên tay, đứng đó cứng đờ, đáng thương nhìn về phía chú tôi:
“Chị không thèm nhìn em nữa… Có phải vẫn đang giận em không?”
Chú dịu dàng vỗ vai cô ta trấn an:
“Thư Dao mới ra ngoài, chắc còn chưa quen, đừng nghĩ nhiều.”
Tôi bước nhanh vào phòng ngủ, ngồi xuống, mở ngăn kéo tầng dưới cùng ra.
Huân và ảnh cũ của ba vẫn nằm đó, nguyên vẹn.
Cuối cùng cũng yên tâm.
Chú đứng dựa cửa, giọng mềm lại:
“Thư Dao, ra ăn cơm đi? Chú thấy cháu gầy đi nhiều lắm, xương sườn lộ cả ra rồi.”
Tôi đóng ngăn kéo lại, lặng lẽ theo chú ra bàn ăn.
2
Trong lúc ăn, Tô Vãn vô tình hay cố ý hỏi:
“Chị ơi, trong tù có đáng sợ lắm không? Em nghe nói trong đó thường xuyên đánh nhau, có thật không?”
“Tình hình ổn định. Mỗi ngày đều có huấn luyện và học tập đúng giờ, ăn cơm xong thì trở về ký túc.”
“Vậy cũng không đến nỗi như em tưởng, nghe còn khá ổn đấy.”
Vừa nói xong, ánh mắt Tô Vãn thoáng hiện lên vẻ thất vọng.
Chú tôi gắp một miếng thịt cho tôi, mỉm cười nhẹ:
“Giờ cháu đã ra rồi thì đừng nhắc chuyện trong đó nữa, coi như một trải nghiệm, để nó qua đi.”
Ánh mắt Tô Vãn trầm xuống, không nói gì thêm.
Đột nhiên cô ta như sực nhớ ra chuyện gì, hí hửng chạy vào phòng lấy ra một chiếc hộp nhung đưa cho tôi:
“Chị ơi, đây là quà em chuẩn bị cho chị, chúc mừng chị… ra tù!”
Tôi không đón lấy, chỉ tiếp tục ăn cơm của mình.
Thấy tôi không nhận, cô ta tự mở nắp hộp ra.
Một chiếc huân công trạng hạng đặc biệt lặng lẽ nằm bên trong, sáng lấp lánh.
Tôi chỉ liếc mắt một cái mà hơi thở đã nghẹn lại, toàn thân như đông cứng lại trong chốc lát!
Tô Vãn đẩy hộp về phía tôi, khóe miệng cong lên một nụ cười kỳ dị:
“Sao thế chị? Không phải chị thích cái huân này nhất sao? Thích đến mức phải bất chấp thủ đoạn kia mà.”
“Giờ em tặng cho chị rồi đấy, chị không vui à?”
Chiếc huân công trạng hạng đặc biệt đó là phần thưởng chú tôi giành được cho Tô Vãn.
Cũng chính là lý do khiến tôi phải ở trong nhà tù quân sự ba năm.
Sau khi cha hy sinh trong một đợt diễn tập, mẹ tái hôn rồi đi xa, tôi được Giang Trần Vũ – chiến hữu của cha – nhận nuôi.
Tôi xem ông ấy như người thân, như chú ruột của mình.
Ông ấy còn rất trẻ đã vào quân ngũ, không biết đã trải qua bao nhiêu chiến tích mới được phong làm Đoàn trưởng.
Sau khi thăng chức, chú nhận nuôi Tô Vãn – một đứa trẻ cũng mất cả cha lẫn mẹ – đưa cô ta về nhà sống cùng.
Ban đầu tôi không đồng ý, chú nhẹ nhàng khuyên tôi:
“Tô Vãn cũng đáng thương như chúng ta. Con ít ra còn có chú, còn nó chẳng có ai cả.”
“Thư Dao, cháu rộng lượng một chút, chỉ là thêm một đôi đũa thôi mà.”
Nhưng nói là vậy, chú lại đối xử với cô ta còn tốt hơn với tôi.
Như thể muốn bù đắp tất cả sự yêu thương đã bỏ lỡ với tôi cho cô ta vậy.
Từ huấn luyện, cơ hội lập công, đến danh hiệu khen thưởng, Tô Vãn muốn gì có nấy.
Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, cô ta đã lập được ba công trạng.
Đó là cơ hội chú đánh đổi bằng máu và mồ hôi!
Bao lần chú còn đang bị thương vẫn phải dạy cô ta huấn luyện, nửa đêm thức trắng viết báo cáo tổng kết giúp cô ta.
Tôi thương chú, thường xuyên khuyên ông đừng quá vất vả.
Nhưng kết quả lại là bị Tô Vãn ghi hận.
Cô ta chiếm đoạt báo cáo tác chiến của tôi, còn khóc lóc mách chú rằng tôi ăn cắp thành quả của cô ta.
Chú nổi trận lôi đình, bắt tôi đứng nghiêm trên sân huấn luyện để nhận lỗi:
“Nhà họ Vân sao lại sinh ra đứa con gái như cháu! Anh Vân là anh hùng, bản thân tôi cũng chưa từng làm chuyện gì thẹn với lương tâm!”
“cháu không học ai, lại đi học cái người mẹ bỏ nhà theo trai kia à?”
“Chú có thiếu cháu ăn hay thiếu cháu mặc sao? Tại sao phải cướp công trạng?”
Tôi vì cảm nắng mà ngất xỉu, vừa khóc vừa giải thích rằng mình không làm, nhưng chú không tin.
Hôm sau, chú lập tức vận dụng các mối quan hệ, đưa tôi ra tòa án quân sự.
Ông ấy là chú của tôi, vậy mà tại tòa lại đứng ra làm chứng cho Tô Vãn, còn mời luật sư quân đội giỏi nhất biện hộ cho cô ta.
Kết quả là tôi bị buộc rời khỏi quân đội, lại phải ngồi tù ba năm trong nhà giam quân sự.
Trước khi tuyên án, luật sư còn cố gắng khuyên nhủ:
“Nhốt vài ngày là được rồi, nếu thật sự vào tù, tiền đồ của cháu gái chú coi như chấm hết.”
Nhưng chú vẫn cố chấp, mặt không đổi sắc:
“Quân nhân coi trọng nhất là phẩm chất đạo đức. Nhất định phải để nó ghi nhớ bài học này.”
“Còn tương lai sau này, tôi nuôi được nó.”
Trong ba năm ấy, tháng nào chú cũng đến thăm tôi, hỏi tôi đã biết lỗi chưa.
Còn tôi thì chưa từng ra gặp mặt, chỉ nhờ cai ngục chuyển lời:
“Tôi chưa từng cướp công trạng.”
3
Mỗi lần chú rời khỏi trại giam, cai ngục đều thở dài nói với tôi:
“Chú cô vẫn không tin cô đâu.”
Sự thất vọng lặp đi lặp lại, từ lúc nào đã âm thầm chuyển thành tuyệt vọng.
Tôi cảm thấy như mình bị cả thế giới ruồng bỏ. Trước đây ít ra còn có chú thương tôi, còn giờ… đến cả ông cũng không còn nữa.
Lần nữa nhìn thấy chiếc huân đó, tôi hoàn toàn sụp đổ, lật đổ cả hộp.
Huân rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi văng vào góc tường.
Tô Vãn sững người, không biết phản ứng thế nào. Gương mặt chú cũng lập tức sầm xuống.
“Tô Vãn có lòng tặng quà cho cháu, người ta còn không trách cháu nữa, cháu đang làm cái gì thế hả?”
Tôi ngồi trên ghế, cả người run rẩy, mặt trắng bệch.
Chú kéo tôi đứng dậy:
“Ra tù rồi là được phép nổi giận tùy tiện à? Mau nhặt huân lên, xin lỗi Tô Vãn!”
Tôi sao có thể xin lỗi?
Tôi đẩy mạnh chú một cái, mở cửa bỏ chạy ra ngoài.
Gió lạnh buốt như dao cứa, cảm giác tủi thân và uất nghẹn giằng xé trái tim tôi.
Tôi không muốn quay lại đại viện quân đội. Nếu không vì muốn lấy lại huân của cha, tôi đã không đi theo chú về.
Tôi không muốn bị vu oan thêm lần nào nữa, cũng không muốn chịu đựng thêm bất kỳ ấm ức nào nữa!
Chú nhanh chóng đuổi theo từ phía sau, nắm lấy cổ tay tôi.
Ông cau chặt mày, giọng đầy trách móc:
“cháu định chạy đi đâu? Ngồi tù ba năm rồi mà tính khí vẫn chưa sửa được sao?”
Tôi không chịu đựng được nữa, hất tay chú ra, mắt đỏ hoe phản bác:
“Cô ta tặng huân đó là có ý tốt hay có ác ý, Giang Trần Vũ, chú thật sự không nhìn ra sao?”
“cháu là cháu của chú. Chú đã từng tự tay đưa cháu vào tù một lần rồi, còn chưa đủ sao?”
“Chú làm vậy là vì muốn tốt cho cháu!”