Xuyên Thành Đích Nữ Si Tình

1



1

Việc đầu tiên sau khi mở mắt chính là túm lấy nha hoàn bên cạnh đang khóc lóc thút thít – Cự Quả.

Ta yếu ớt nhưng kiên định thốt ra một chữ:

“…Cơm.”

Cự Quả sững sờ trong chốc lát, sau đó mừng rỡ mà khóc:

“Tiểu thư! Người rốt cuộc cũng chịu ăn rồi!”

Nửa canh giờ sau, trước mặt ta bày đầy một bàn thức ăn – chân giò hầm đỏ, cá vược hấp trong veo, ngỗng nướng mật ngọt thơm…

Ta vừa nhồi thịt vào miệng, vừa cảm thán:

“Đây mới gọi là nhân sinh chứ!”

Cha nương ta xông vào lúc ta đang ăn tới bát cơm thứ ba.

Ban đầu là vui mừng, sau đó lại chau mày thở dài.

“Diệu Diệu à…”

Nương ta do dự một lúc rồi nói:

“Thánh thượng vừa hạ chỉ, chỉ hôn con cho thế tử Trấn Bắc Vương.”

Ta ngừng đũa, ngẩng đầu:

“Cái gì?”

“Tiêu Cảnh Hành.”

Phụ thân thở dài:

“Là tên lạnh lùng nổi tiếng kinh thành, nghe đâu đã khắc chết ba vị hôn thê…”

“Ồ.” Ta nhẹ giọng đáp, rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Phụ thân sốt ruột:

“Con nghe xong mà chỉ có phản ứng đó thôi sao?”

Ta nuốt miếng thịt trong miệng xuống:

“Cha à, người nghĩ xem, hắn khắc chết ba vị hôn thê, chứng tỏ mệnh hắn cứng rắn. Mà ta đây vốn là cá mặn, cần nhất chính là một chỗ dựa mệnh cứng như thế, nằm yên mới an toàn.”

Phụ thân: “……”

Ngày đại hôn, ta mệt muốn chết.

Trời chưa sáng đã bị kéo dậy chải đầu trang điểm, phượng quan ép cổ đau ê ẩm, hỉ bà cứ líu ríu bên tai:

“Tân nương  phải đoan trang, cười không được lộ răng…”

Ta ngáp một cái, liền đổ người vào kiệu hoa, nhắm mắt mà ngủ.

Lờ mờ trong giấc ngủ, kiệu dừng lại, có người vén rèm.

Ta cố gắng hé mắt, nhìn thấy một bàn tay thon dài, xương ngón rõ ràng, rất ưa nhìn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen 

Đáng tiếc, chủ nhân của bàn tay đó giọng lạnh như băng:

“Xuống.”

Ta chậm rãi bò ra khỏi kiệu, vì phủ khăn che mặt nên chỉ thấy được vạt áo đen và đôi giày đen của đối phương.

“Thế tử?” Ta thăm dò mở miệng.

“Ừm.” Giọng y lạnh nhạt, “Đi nổi không?”

Ta thành thật nói:

“Có thể hưu hôn không?”

Dưới khăn che, ta nghe y cười lạnh một tiếng:

“Khéo thật, ta cũng muốn hỏi như vậy.”

Lễ bái đường, suốt quá trình ta cứ như mộng du, chủ lễ nói gì thì ta làm nấy, dù sao cũng bị khăn che, chẳng ai thấy ta đang ngáp ngắn ngáp dài.

Cho đến khi bốn chữ “Tống nhập động phòng” vang lên, ta lập tức tỉnh như sáo.

Cuối cùng cũng được ngủ rồi!

2

Ta ngồi trên giường hỉ, phượng quan trên đầu đè khiến cổ ta mỏi nhừ, bụng lại đói cồn cào.

“Cự Quả, ngươi nói giờ ta vén khăn che mặt lên, gặm cái chân giò, liệu có bị thế tử đuổi khỏi phủ tại chỗ không?” Ta nhỏ giọng hỏi.

Cự Quả run run:

“Tiểu thư, thế tử gia nghe nói rất coi trọng quy củ, người vẫn nên nhịn một chút…”

Ta thở dài, lén thò tay vào tay áo lấy ra một miếng bánh hoa quế, vừa nhét vào miệng thì cửa phòng “két” một tiếng mở ra.

Ta và nam tử đứng nơi cửa nhìn nhau trừng trừng.

Hắn khoác hỉ bào đỏ rực, mày mắt như vẽ, chỉ là ánh nhìn lạnh lẽo như đao băng.

Ta phồng má, lặng lẽ nhét nửa miếng bánh hoa quế còn lại trở lại tay áo.

“Thế tử, buổi tối an khang?” Ta lúng búng lên tiếng chào hỏi.

Tiêu Cảnh Hành chăm chú nhìn ta, chậm rãi bước vào trong, ngữ khí lạnh nhạt:

 “Quy củ Hầu phủ, chính là để tân nương tử vụng trộm ăn uống trong đêm động phòng?”

Ta nuốt bánh trong miệng xuống, cứng cỏi đáp: “Để tân nương tử chết đói, danh tiếng của Trấn Bắc Vương phủ e cũng chẳng ra gì đâu nhỉ?”

Hắn cười lạnh một tiếng, phất tay một cái, nha hoàn cùng mụ mụ trong phòng lập tức lui ra hết, ngay cả Cự Quả cũng bị kéo ra ngoài.

Trong phòng thoắt cái chỉ còn lại hai người chúng ta.

Ta chớp chớp mắt, thử dò hỏi: “Thế tử, thiếp có thể bàn một việc?”

“Nói.”

“Thiếp ngủ rất không yên, ngáy to, nghiến răng, lại còn hay đạp người, hay là… mỗi người một giường?” Ta nghiêm túc đề nghị.

Tiêu Cảnh Hành chậm rãi rót một chén hợp cẩn tửu, đưa cho ta một chén, bản thân uống cạn trước, rồi mới nhàn nhạt mở miệng: “Vừa khéo, bản vương mộng du… giết người.”

Ta im lặng hai tức, sau đó nhận lấy chén rượu, một ngụm uống cạn, rồi trịnh trọng vỗ vỗ vai hắn:

 “Vậy được, nếu nửa đêm ngài mộng du, nhớ đừng có chém thiếp. Người thiếp gầy yếu, chặt vài nhát là hết, chẳng luyện được bao nhiêu đâu.”

Hắn hình như bị ta nghẹn họng, hồi lâu mới lạnh giọng nói: “Thẩm Diệu Diệu, đầu óc nàng có vấn đề sao?”

“Có chứ,”ta gật đầu nghiêm túc,”không điên thì ai lại gả cho ngài?”

Tiêu Cảnh Hành biểu tình như thể muốn bóp chết ta, lại như muốn bật cười. Cuối cùng, hắn hít sâu một hơi, xoay người đi vào sau bình phong thay y phục.

Ta nhân cơ hội lấy nốt miếng bánh hoa quế còn lại trong tay áo ra ăn sạch, sau đó ngả người xuống giường, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời.

Xuyên không thành đích nữ Hầu phủ thì cũng đành, lại vớ phải một phu quân độc mồm độc miệng thế này, ngày tháng sau này sống kiểu gì cho yên?

Đang nghĩ ngợi, thì tiếng hắn vang lên từ sau bình phong: “Ngươi, đi ngủ trên tháp.”

Ta quay đầu nhìn, quả nhiên góc phòng có một chiếc mỹ nhân tháp.

Nhưng… “Tại sao lại là thiếp ngủ trên tháp? Cái giường này rõ ràng rất lớn!” Ta phản đối.

“Bởi vì bản vương không muốn nửa đêm bị tiếng ngáy của nàng làm phiền.”

Hắn bước ra, thay y phục thường ngày màu trắng, tóc đen buông xõa, gương mặt càng thêm tuấn tú, chỉ tiếc thần sắc thì rất muốn ăn đòn.

Ta trợn trắng mắt: “Thế thiếp còn sợ ngài mộng du chém người đó!”

Hắn cười khẩy, đi thẳng tới bên giường, đứng nhìn ta từ trên cao: “Thẩm Diệu Diệu, nàng nên hiểu rõ, nơi đây là Trấn Bắc Vương phủ, là địa bàn của bản vương.”

Ta nhìn hắn ba giây, bất ngờ ngã lưng xuống giường, tứ chi dang rộng: “Vậy thì cùng ngủ đi, dù sao giường cũng đủ rộng.”

Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành lập tức đen như đáy nồi.

Ta nhắm mắt vờ ngủ, trong lòng lặng lẽ đếm: Ba, hai, một…

Quả nhiên, hắn nghiến răng ken két mà phất tay áo bỏ đi: “Ngươi ngủ giường!Ta ngủ tháp!”

Ta lén mở hé một mắt, thấy hắn tức tối đi về phía mỹ nhân tháp, trong lòng mừng như mở cờ.

Thắng rồi!

Thế nhưng, nửa đêm, ta bị một trận lục đục đánh thức. Lờ mờ mở mắt ra, liền thấy một bóng đen đang đứng cạnh giường, trong tay còn cầm kiếm.

Ta lập tức tỉnh táo.

“Thế tử?”Ta dè dặt gọi.

Hắn không đáp, chỉ lặng lẽ đứng đó, mũi kiếm ánh lên tia sáng lạnh lẽo.

Ta nuốt nước bọt, cẩn thận nói: “Cái đó… nếu ngài mộng du, có thể đổi chỗ khác được không? Thiếp yếu bóng vía…”

Hắn vẫn không nhúc nhích.

Ta hít sâu một hơi, dứt khoát ngồi dậy, lục dưới gối lấy ra một vật đưa cho hắn: “Hay là, ngài lấy cái này lót dưới trước khi chém? Máu dính vào chăn đệm giặt rất cực khổ…”

Tiêu Cảnh Hành rốt cuộc cũng có phản ứng.

Hắn cúi đầu nhìn chiếc gối thêu hoa trong tay ta, trầm mặc hồi lâu.

Rồi hắn khẽ mở miệng: “…Thẩm Diệu Diệu.”

“Dạ?”

“Thích khách… ở bên ngoài.”

Cả người ta cứng lại, chậm rãi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Quả nhiên, vài bóng đen đang lén lút men theo chân tường mà di chuyển.

Ta sợ đến mức đồng tử co rút.

Hắn cười lạnh: “Tưởng đâu lá gan nàng lớn lắm cơ mà?”

Ta nghẹn lời, dứt khoát nằm vật ra giường, kéo chăn trùm đầu: “Được rồi, ngài tiếp tục đi, thiếp ngủ trước đây.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen 

Tiêu Cảnh Hành hình như bị ta chọc cho bật cười, hắn một tay lật tung chăn của ta, lạnh giọng: “Dậy. Trốn xuống gầm giường!”

Ta cau mày: “Dưới gầm giường đầy bụi bặm.”

“Vậy ngươi muốn chết?”

“Không muốn.”

“Vậy thì chui xuống!”

Ta bĩu môi, lề mề bò xuống giường, lúc ngồi xổm dưới gầm vẫn không quên nhắc hắn:

 “Thế tử, nhớ để lại một mạng sống nha, ta còn muốn hỏi xem là kẻ nào thiếu đức đến vậy, đêm tân hôn lại tới phá giấc người khác…”

Hắn không ngoảnh đầu, lật mình qua cửa sổ ra ngoài, chỉ để lại một câu lạnh như băng:
“Câm miệng.”

Ta ngồi xổm dưới giường, nghe bên ngoài tiếng binh khí va chạm, lại ngáp một cái.

Cái hôn sự này, quả thật… kích thích không tưởng.

3

Ngày hồi môn, ta nằm nhìn tán màn thêu hoa trên giường, nghiêm túc suy nghĩ một chuyện:

 Vì cớ gì người xưa sau khi thành thân lại phải có cái lễ “hồi môn” phiền toái như vậy?

“Tiểu thư, mau dậy đi! Thế tử đã đợi ở sân nửa canh giờ rồi!”

Cự Quả sốt ruột đến độ dậm chân, tay bưng chậu nước nóng, hơi nước mờ mịt, y như tâm trạng bực bội của ta lúc này.

Ta lăn người, vùi mặt vào chăn, uể oải nói: “Ngươi cứ bảo ta đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, sắp không qua khỏi, không thể hồi môn được.”

Ngoài cửa vang lên một tiếng cười lạnh: “Thẩm Diệu Diệu, ngươi muốn tự chui ra, hay để ta sai người dỡ luôn cái giường này?”

Là cái giọng đáng đánh của Tiêu Cảnh Hành.

Ta bật dậy, giương mắt tức tối nhìn cửa: “Tiêu Cảnh Hành! Sáng sớm đã phá người ta nằm mộng, ngươi còn biết lễ nghi phép tắc hay không?”

Hắn khoanh tay đứng dựa vào khung cửa, một thân cẩm bào màu mực, càng khiến gương mặt thêm phần lãnh ngạo.

Nghe vậy, hắn nhướng mày: “Lễ nghi? Bản vương chính là lễ nghi.”

Đáng giận, lại để hắn ra vẻ được!

Ta lê thê bò dậy, Cự Quả cuống quýt giúp ta chải đầu vấn tóc, suốt quá trình ta nhắm nghiền mắt giả chết, cho tới khi Tiêu Cảnh Hành gõ gõ mặt bàn, không kiên nhẫn nói:

 “Ngươi định ngủ đến giữa trưa mới chịu đi sao?”

Ta hé mắt, trừng hắn qua gương đồng: “Thế tử gia gấp gáp như vậy, là muốn tới nhà ta ăn chực sao?”

Hắn cười lạnh một tiếng: “Phải. Dù sao đầu bếp phủ Hầu gia cũng nấu ngon hơn ngươi.”

Tên này sao lại đáng đánh như thế chứ?

Trên xe ngựa, ta ngả người trên nệm mềm, lim dim muốn ngủ.

Tiêu Cảnh Hành ngồi đối diện, tay cầm quyển sách, mắt cũng chẳng buồn liếc qua ta lấy một lần.

Ta cố ý ngáp một cái, mở miệng trêu: “Thế tử, giấc ngủ của thiếp không được yên, lỡ lát nữa thiếp lỡ dựa vào vai người thì sao?”

Hắn vẫn không ngẩng đầu: “Vậy ta sẽ ném ngươi xuống xe.”

Ta bĩu môi: “Hừ, vô tình.”

 

Chương tiếp
Loading...