Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vị Hôn Thê Cũ
4
Hứa Tinh Tinh thét lên đau đớn, khuôn mặt vốn được trang điểm kỹ càng lập tức méo mó vì sợ hãi.
“Đau?” Chu Lẫm bật cười lạnh, tiếng cười như đến từ La Sát trong địa ngục.
“Cô cũng biết đau?”
“Lúc Lâm Thiển bị cắt cổ cô ấy có đau không? Lúc bị chặt xác cô ấy có đau không?
Cô livestream ăn bánh bao máu người, cô có từng nghĩ cô ấy có đau không?!”
Anh ném một xấp hồ sơ dày vào mặt cô ta, mép giấy sắc cứa rách đuôi mắt.
“Nếu cô thích diễn, thích livestream như vậy— Hôm nay tôi cho mọi người xem bộ mặt thật của cô!”
Anh giật hồ sơ lên, hất thẳng vào ống kính:
“Đây là sự thật vụ hỏa hoạn năm đó! Anh trai cô là một thằng ăn cắp! Cha của Lâm Thiển mới là người liều mạng cứu tôi!”
Anh giơ thêm tập tài liệu thứ hai, giọng gầm lên như lưỡi dao:
“Đây là bản ghi lại vị trí cô gửi cho tên sát nhân! Là cô!
Chính cô đã đưa cô ấy vào địa ngục!”
“Đây là video giám sát ở bệnh viện hôm đó!
Cô cầm dao gọt trái cây vạch tới vạch lui trên tay suốt nửa tiếng, cuối cùng mới dám cứa một vết nhỏ…
Tất cả chỉ để khiến tôi tắt cuộc gọi cầu cứu của Lâm Thiển!”Mỗi câu nói—như một quả bom phát nổ giữa phòng livestream.
Bình luận nổ tung ngay lập tức:
【Đù má! Cú twist cực gắt?!】
【Con nhỏ này quá độc ác! Mua người giết thuê?!】
【Anh cảnh sát này thảm quá… bị lừa suốt 7 năm, còn chính tay hại chết con gái của ân nhân…】
Hứa Tinh Tinh hoảng loạn, điên cuồng vươn tay định tắt livestream:
“Không phải! Anh ấy nói dối! Anh ấy điên rồi!”
“Rắc!”
Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên.
Chu Lẫm giáng mạnh gót chân xuống cổ tay đang chồm tới của cô ta.
Lần này… thật sự gãy rồi.
“AAAAA——!!!”
Hứa Tinh Tinh gào thét như bị chọc tiết, nước mắt nước mũi tèm nhem.
“Lúc Lâm Thiển bị cắt cổ, cô thì đang cười nũng nịu.” Chu Lẫm nghiến răng, dẫm mạnh thêm, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
“Cô ấy bị phân xác, cô thì thử váy cưới của người ta, vứt bỏ mỹ phẩm của người ta.”
“Hứa Tinh Tinh, tim cô làm bằng gì vậy? Than đá à?”
Anh rút súng bên hông ra, họng súng đen ngòm dí thẳng vào trán cô ta.
Livestream náo loạn:
【Đừng manh động, chú cảnh sát!】
【Giết người là phạm pháp đấy! Để nó vào tù đi, đừng bẩn tay vì thứ rác rưởi này!】
【Biết là tức, nhưng đừng để mình gánh nghiệp vì nó!】
Hứa Tinh Tinh sợ đến mức tè ra quần. Nước tiểu vàng nhạt chảy dài xuống đùi.
“Anh Lẫm… đừng giết em… em là Tinh Tinh mà… em sai rồi…”
“Cô cũng xứng gọi tên tôi à?”
Chu Lẫm siết cò, ngón tay trắng bệch vì bóp quá chặt.
Ngay lúc ấy—Cửa bật mở, một nhóm đặc cảnh lao vào.
“Đội trưởng! Bình tĩnh lại!”
Vài người to lớn ập đến, giữ chặt lấy anh.
Tiểu Trương ôm lấy eo anh, giọng nghẹn ngào:
“Đội trưởng Chu! Đừng làm vậy! Chị dâu Lâm Thiển trên trời cũng không muốn thấy anh trở thành kẻ giết người đâu!”
Nghe đến tên tôi—Toàn thân Chu Lẫm như bị rút cạn sức lực, cơ bắp căng cứng lập tức xẹp xuống.
“Cạch!”
Khẩu súng rơi xuống nền.
Anh ngồi bệt xuống sàn, hai tay ôm mặt, bật khóc thành tiếng.
Không còn là đội trưởng uy nghiêm, mà là một con sói cô độc, bị thương đến tận xương tủy.
Hứa Tinh Tinh bị còng tay lôi đi, miệng vẫn còn gào rú chửi bới.
Đợi cô ta… sẽ là luật pháp trừng trị, và cái danh “sát nhân gián tiếp” không bao giờ rửa sạch.
Còn Chu Lẫm, thì quỳ trước ống kính, khóc như một đứa trẻ lạc đường giữa đêm.
Anh bị đình chỉ công tác, phải trải qua đánh giá tâm lý.
Nhưng anh không dừng lại.
Như một con chó điên— Anh dốc toàn bộ thời gian và sức lực cá nhân để truy tìm tung tích “Tên Đồ Tể”.
Không ngủ, không ăn. Chỉ sống nhờ nước đường và khói thuốc.
Anh bò lết qua cống ngầm thành phố, chui vào các hầm tránh bom bỏ hoang, như một con chuột tuyệt vọng lần theo mùi máu của quỷ dữ.
Sau ba ngày ba đêm—
Anh xác định được vị trí của kẻ giết người trong một căn hầm dưới khu ổ chuột.
Không gọi viện trợ. Không mặc áo chống đạn. Thậm chí—không mang theo súng.
Chu Lẫm một mình lao vào.
Đó là một trận tử chiến không màng sống chết.
Trong không gian chật hẹp, “Tên Đồ Tể” có súng trong tay, và cả con dao lọc xương đã rạch nát cổ họng tôi.
Chu Lẫm trúng hai phát đạn — một vào vai, một vào đùi.
Máu chảy thành dòng, nhưng anh như không hề cảm thấy đau.
Anh nghiến răng, lấy thân mình chịu lưỡi dao, lao thẳng tới bóp nghẹt cổ “Tên Đồ Tể”.
Khoảnh khắc ấy, sát khí trong mắt anh còn đáng sợ hơn cả hung thủ.
Nếu không phải đội viên kịp thời kéo anh ra, hắn đã bị anh bóp chết ngay tại chỗ.
Trong phòng thẩm vấn.
Ánh đèn trắng sắc lạnh đến rợn người.
“Tên Đồ Tể” bị còng chặt vào ghế, mặt mũi đầy máu, hốc mắt rách toạc, nhưng nụ cười điên dại vẫn nở rộng, như được thỏa mãn một cách bệnh hoạn.
Hắn liếm vệt máu bên môi, ánh mắt độc địa, dán chặt lên Chu Lẫm sau tấm kính một chiều.
“Cảnh sát Chu, vị hôn thê của anh… thú vị thật đấy.”
Chu Lẫm nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.
“Lúc đầu tôi vốn không định giết cô ta sớm như vậy.”
Hắn cười, giọng như ma quỷ thì thầm:
“Cho nên tôi rộng lượng, muốn chơi với cô ta một trò.”
“Trò gì?”
“Tôi bảo cô ta gọi điện cho anh.”
Giọng của “Tên Đồ Tể” từ loa vang ra, lạnh đến buốt tim.
“Tôi nói với cô ta: nếu trong một phút anh có thể chạy đến, hoặc chỉ cần anh nói một câu dịu dàng với cô ta trong điện thoại, tôi sẽ tha cho cô ta.”
“Tôi nói thật đấy. Tôi thậm chí đã bỏ con dao xuống rồi.”
Chu Lẫm run bắn người, vị máu trào lên cổ họng.
Hắn tiếc nuối thở dài:
“Đáng tiếc… anh cúp máy nhanh quá. Không cho cô ta cơ hội giải thích.”
“Ánh mắt của cô ta lúc ấy… ánh sáng vụt tắt ngay lập tức. Như một ngọn nến bị thổi tắt.”
“Cô ta đặt điện thoại xuống, nhìn tôi nói: ‘Không cần đợi nữa, ra tay đi, tôi không đau.’”
Tên Đồ Tể cười càng điên:
“Nhưng cô ta đau đấy. Bị cắt cổ, khí quản bị chém đứt, máu tràn vào phổi — sao mà không đau được?”
“Nhưng cô ta không rên một tiếng, thậm chí không run.”
“Vì trái tim cô ta… đã bị anh giết từ trước rồi.”
“Hahahahahaha—!”
Hắn cười điên cuồng:
“Người ra tay là tôi, nhưng người đưa dao cho tôi— lại chính là cảnh sát Chu đây!”“AHHHH——!!!”
Chu Lẫm không chịu nổi nữa.
Anh gào lên tiếng thét xé ruột, phun một ngụm máu đỏ tươi lên tấm kính phòng thẩm vấn.
Vệt máu chảy dài xuống như những giọt huyết lệ.
Anh ngã quỵ, bất tỉnh.
Trong bóng đêm vô tận ấy, anh nhìn thấy tôi đứng bên vách đá.
Anh đưa tay ra— nhưng không phải để kéo tôi lên, mà là đẩy tôi xuống.
Chu Lẫm tỉnh lại, cả người như già đi mười tuổi.
Mới hơn ba mươi, mái tóc hai bên thái dương đã bạc trắng.
Anh từ chức đội trưởng đặc cảnh, từ chối mọi sự khuyên can và trị liệu tâm lý.
Anh dùng toàn bộ tiền tích góp, mua lại nhà máy bỏ hoang — nơi tôi chết.
Anh thuê người dọn sạch rác, lấp đầy bãi đất trống.
Và anh trồng ở đó… một biển hoa hướng dương.
Bởi vì tôi từng nói:
“Em muốn kết hôn giữa cánh đồng hướng dương. Em muốn làm cô dâu rực rỡ nhất.”
Giờ đây, hoa đã nở.
Một biển vàng rực, lung linh trong nắng, đong đưa theo gió.
Nhưng người ngắm hoa… chỉ còn lại một mình anh.
Hứa Tinh Tinh bị kết án tù chung thân.
Nghe nói trong tù vì tội ác quá tày trời, cô ta bị mọi người xa lánh. Có người đánh gãy tay chân cô ta— giống hệt những gì cô từng giả vờ nói dối ngày trước.
Cô ta ngày ngày rên khóc, sống không bằng chết.
Nhưng tất cả điều đó… đều không còn liên quan đến Chu Lẫm.
Anh sống trong thế giới của riêng mình.
Mỗi buổi sáng, anh đều gửi tin nhắn đến số điện thoại của tôi— dù số ấy đã bị hủy từ lâu.
【Thiển Thiển, hôm nay trời nắng rồi. Hướng dương nở đẹp lắm.】
【Thiển Thiển, anh học nấu được món sườn xào chua ngọt rồi. Đúng cái vị em thích.】
【Thiển Thiển, anh nhớ em lắm.】
Anh bắt đầu xuất hiện ảo giác nghiêm trọng.
Anh luôn cảm thấy tôi đang ngồi trong nhà, ngồi trên chiếc sofa mà Hứa Tinh Tinh từng đặt mông lên.
Anh sắp xếp lại căn nhà y như trước kia, đến cả cuốn sách tôi tiện tay để đâu, anh cũng đặt lại đúng vị trí ấy.
Khi ăn cơm, anh dọn hai bộ bát đũa.
Nhìn khoảng không trước mặt, anh thì thầm dịu dàng: “Thiển Thiển, ăn nhiều vào, dạo này em gầy lắm.”
Rồi chỉ một giây sau, đối diện cái ghế trống rỗng, anh bỗng sụp đổ mà òa khóc :
“Xin lỗi… xin lỗi…”
Mọi người đều nói Chu Lẫm điên rồi.
Một tinh anh đặc cảnh năm nào, giờ chỉ còn là kẻ điên giữ cánh đồng hoa.
Chỉ có anh biết— đó là cách duy nhất để anh chuộc tội.
Anh tự nhốt mình trong nhà tù ký ức, vẽ một vòng tròn, tự giam mình cả đời.
Năm năm sau.
Một đêm mưa giông.
Chu Lẫm không già đi nhiều về ngoại hình, nhưng trái tim… đã khô cạn từ lâu.
Cơn đau tim nghiêm trọng ập đến.
Anh ngã xuống giữa cánh đồng hướng dương đang nở rộ. Bùn đất làm ướt mái tóc đã bạc trắng.
Mưa tạt vào gương mặt anh, không phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.
Cơn đau xé ngực— nhưng anh lại bật cười.
Bởi trong tầm mắt mờ đi của anh, dường như có một luồng sáng xuất hiện.
Trong ánh sáng đó, tôi đứng yên, mặc chiếc váy cưới nhuộm máu năm nào.
Không còn vết thương, không còn máu, chỉ còn lại dáng vẻ nguyên vẹn nhất của tôi.
“Thiển Thiển…”
Anh cố gắng đưa tay ra, muốn chạm vào vạt váy của tôi.
Ngón tay run rẩy giữa không trung, gom góp chút hơi tàn cuối cùng.
“Lần này… anh không cúp máy…”
“Anh luôn chờ em… đừng đi…”
“Cứu anh… Thiển Thiển, cứu anh…”
Anh đang cầu cứu.
Giống như năm ấy… tôi từng tuyệt vọng cầu cứu anh.
Tôi đứng trong vầng sáng, cúi xuống nhìn người đàn ông mà tôi từng yêu, cũng từng hận đến tận xương tủy.
Nhìn anh giãy dụa trong bùn đất, nhìn ánh sáng trong mắt anh dần tắt đi.
Tôi không đưa tay ra.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ chết.
Sau đó— tôi quay lưng.
Không chần chừ, không do dự, bước vào vùng ánh sáng sâu hơn.
Lần này, đến lượt tôi bỏ anh lại.
Bàn tay Chu Lẫm rơi phịch xuống bùn.
Trong lòng bàn tay đã cứng lạnh ấy, anh vẫn nắm chặt chiếc điện thoại cũ được sửa lại.
Màn hình còn sáng, hiển thị giao diện đang quay số.
Người liên hệ: 【Vợ yêu】
Nhưng lần này…Giống như đêm mưa năm nào—Không còn ai… bắt máy nữa.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎