Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vãng Sinh Bất Độ
3
Bàng Sơn Vương ngồi ngay ngắn ở chính sảnh, vừa khỏi bệnh nặng, sắc mặt vẫn còn hơi tái.
Thái Vân lôi ta vào, nói với Bàng Sơn Vương:
「Vương gia, con tiện tỳ này bỏ độc vào canh t.h.u.ố.c của ngài, may mà Nhiếp tiểu thư mang linh đan đến cứu ngài, nô tỳ cho rằng nên lập tức xử tử con tiện tỳ này!」
Ta bất chấp cổ họng đau rát, hét lớn với Bàng Sơn Vương:
「Vương gia, là Nhiếp Chỉ Nhu xúi giục Thái Vân hạ độc, nô tỳ bị oan!」
Nhiếp Chỉ Nhu và Thái Vân thoáng hoảng hốt, nhưng Nhiếp Chỉ Nhu rất nhanh đã trấn tĩnh lại, đôi mắt ngấn nước làm ra vẻ oan ức nhìn Bàng Sơn Vương.
「Con tiện tỳ này hận ta đày nó ra sân ngoài làm việc nặng, nên mới khắp nơi c.ắ.n càn ta, trước đó nói ta hại c.h.ế.t tỷ tỷ, lần này lại nói ta hạ độc ngài, Vương gia, không thể tin nó được nữa, tấm lòng Chỉ Nhu dành cho ngài, trời đất có thể chứng giám!」
Thái Vân được cổ vũ, cũng hùa theo:
「C.h.ế.t đến nơi rồi còn già mồm!
Nhiếp tiểu thư hiểu lễ nghĩa, không giống như chủ tử bỏ trốn cùng trai của ngươi, ta thấy ngươi chính là ghen tị với nàng ấy!」
「Vương gia, ta có bằng chứng!
Cây trâm cài đầu mới của Thái Vân có khắc một chữ ‘Trăn’, là vật cũ của Nhiếp phủ, do Nhiếp Chỉ Nhu tặng cho Thái Vân!」
Thái Vân cả kinh:
「Ngươi nói bậy!
Cây trâm đó là ta tự tìm thợ làm, làm gì có khắc chữ!」
Nhìn sang Nhiếp Chỉ Nhu, nàng ta đang nhíu mày hoảng hốt.
Cả hai bọn họ đều không biết cây trâm có khắc chữ, bởi vì cây trâm đó là di vật của mẫu thân ta, bị mẫu thân của Nhiếp Chỉ Nhu chiếm đoạt.
Nhiếp Chỉ Nhu muốn mua chuộc Thái Vân, lại không muốn đưa đồ của mình cho nàng ta để lại bằng chứng, nhất định là tiện tay nhặt cây trâm này trong kho.
「Trăn」 là tên của mẫu thân ta, chỗ khắc chữ rất kín đáo, ở phần gốc của một cánh hoa.
Bàng Sơn Vương ra lệnh cho người đến phòng Thái Vân lục soát ra cây trâm, vừa nhận dạng, Thái Vân không còn gì để chối cãi.
Nhiếp Chỉ Nhu vẫn muốn giảo biện:
「Ta không biết chữ này có ý gì, nhà ta cũng không có ai tên này, dựa vào đâu mà nói là ta đưa cho Thái Vân?
Ta biết rồi, nhất định là ngươi và Thái Vân cấu kết, sự việc bại lộ nên mới trở mặt!」
Nhiếp Chỉ Nhu đương nhiên không biết tên của mẫu thân ta.
Từ khi mẫu thân nàng ta vào cửa, đã quấn lấy người phụ thân hồ đồ của ta đưa bài vị của mẫu thân ta về quê.
Di vật của mẫu thân ta, lại bị Nhiếp Chỉ Nhu dùng làm chuyện bẩn thỉu này, lòng ta không kìm được chua xót.
「Vương gia, tiên Nhiếp phu nhân, tên là Tống Trăn, đây là di vật của bà ấy.」
Nhiếp Chỉ Nhu lúc này mới hoảng sợ, lại bắt đầu khóc lóc nói nàng ta không biết chuyện này, quay sang c.ắ.n ngược lại là Thái Vân đã trộm cây trâm.
Thái Vân thấy Nhiếp Chỉ Nhu muốn bỏ mặc mình, cũng không giấu giếm giúp Nhiếp Chỉ Nhu nữa.
Kể lại hết việc Nhiếp Chỉ Nhu tiếp cận nàng ta thế nào, tặng trâm cho nàng ta, bảo nàng ta hạ độc, còn hứa hẹn sau khi Nhiếp Chỉ Nhu trở thành Vương phi sẽ nâng Thái Vân làm thiếp.
「Vương gia, đều là Thái Vân không tốt, bị Nhiếp Chỉ Nhu che mắt, cầu xin Vương gia tha mạng!」
Thái Vân không ngừng dập đầu, m.á.u làm đỏ cả sàn nhà.
Mà trên mặt Nhiếp Chỉ Nhu đã không còn chút huyết sắc, đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Bàng Sơn Vương ra lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t Thái Vân.
Nhiếp Chỉ Nhu chỉ bị phạt mười trượng, được kế mẫu đưa về nhà chăm sóc.
Rõ ràng nhân chứng vật chứng đều đủ cả, nhưng Bàng Sơn Vương lại nhẹ nhàng bỏ qua.
Trước đó ngài ấy bảo vệ ta ở Nhiếp phủ, có lẽ chỉ muốn dằn mặt Nhiếp Chỉ Nhu một chút.
Ngài ấy vẫn coi nàng ta là chuẩn Vương phi nhỉ.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi thấy buồn.
Cũng không khỏi lo lắng, ngài ấy còn muốn điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của ta không?
Nửa đêm, Bàng Sơn Vương vẫn cầm sách, không hề buồn ngủ.
Ta đứng bên cạnh ngài, lặng lẽ ngáp một cái.
「Buồn ngủ thì đi ngủ đi.」
Bàng Sơn Vương trầm giọng nói.
Ngài… ngài… ngài, bên mặt cũng có mắt sao?
Ta nắm vạt áo không lên tiếng, không muốn đi, chỉ vì trong lòng bất bình, muốn hỏi, nhưng lại không dám.
「Ngươi có phải đang tò mò, tại sao bản vương lại tha nhẹ cho Nhiếp Chỉ Nhu không?」
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, ngài ấy biết thuật đọc tâm sao?
Bàng Sơn Vương nhìn chằm chằm vào sách, thần sắc hết sức bình
Ngài ấy luôn cao ngạo lạnh lùng, khiến người ta không rõ vui giận.
Ta không nói gì.
Bàng Sơn Vương đặt sách xuống, ngước mắt nhìn ta.
「Thi thể của Nhiếp Tri Vãn không muốn tìm nữa à?」
「Cái gì?」
Khóe miệng ngài ấy chợt nhếch lên, sau đó hai mắt ánh lên ý cười.
Nụ cười này, vậy mà khiến người ta như được tắm gió xuân.
Nhưng Bàng Sơn Vương không trả lời nữa, chỉ giục ta đi ngủ.
「Vương gia không ngủ, nô tỳ không dám ngủ.」
Bàng Sơn Vương gấp sách lại, vươn vai, nhìn ta.
「Thôi được rồi, hầu hạ bản vương thay y phục.」
Đợi Bàng Sơn Vương ngủ rồi, ta mới nằm xuống chiếc giường nhỏ ở gian ngoài.
Vạn vật tĩnh lặng, nhưng suy nghĩ lại dần dần rõ ràng.
Ý của ngài ấy lúc nãy là, muốn giữ lại Nhiếp Chỉ Nhu, vì t.h.i t.h.ể của ta vẫn chưa tìm thấy?
Ta cảm thấy xấu hổ vì đã hiểu lầm ngài ấy, lại nhớ đến nụ cười lúc nãy của ngài, bất giác đỏ mặt.
Sáng sớm, Bàng Sơn Vương lại khôi phục vẻ lạnh lùng như thường ngày.
Ta hầu hạ ngài ấy rửa mặt, suốt quá trình ngài không nói một lời.
Khiến ta không khỏi nghi ngờ Bàng Sơn Vương tối qua là ảo giác của ta.
Rửa mặt xong, Bàng Sơn Vương phất tay ra hiệu cho ta lui.
Ta ra hoa viên nhỏ cho cá ăn một lát, quản gia lại đến gọi.
「Hồng Thúy, Vương gia tìm ngươi.」
Bước vào thư phòng, Bàng Sơn Vương đang ung dung uống trà.
Dưới chân ngài ấy có một người ăn mày quần áo rách rưới đang quỳ rạp, ta thấy khó hiểu.
Bàng Sơn Vương đặt chén ngọc xuống, hỏi ta:
「Có nhận ra người này không?」
Người ăn mày chậm rãi ngẩng đầu lên, lúc này ta mới nhìn rõ, người này bị mù một mắt, mặt đầy sẹo lằn như roi mây, vô cùng đáng sợ.
Ta còn chưa ăn sáng, phen này càng mất khẩu vị.
Ta nén cơn cuộn trào trong dạ dày, đáp:
「Nô tỳ không nhận ra.」
Người ăn mày nghe xong vô cùng kích động, bò về phía ta hai bước, dọa ta phải lùi lại.
Hắn xòe tay vỗ mạnh vào vạt áo trước ngực, giọng nói khàn đặc:
「Hồng Thúy, là ta, Kiều Nhị đây!」
Ta chấn động nhận diện một hồi, quả thật là hắn.
Kiều Nhị là mã phu trong nhà.
Kế mẫu và Nhiếp Chỉ Nhu vì muốn vu vạ cho ta, vậy mà thật sự đã liên lụy đến Kiều Nhị vô tội.
Trong nhà có ba mã phu, chỉ có Kiều Nhị tuổi tác tương đương với ta, thích hợp nhất để làm người bỏ trốn cùng ta.
Kiều Nhị nói, hắn bị chuốc một bát t.h.u.ố.c độc vào đúng tối Bàng Sơn Vương đến Nhiếp phủ cầu thân.
Tiểu tư trong nhà ném hắn ra bãi tha ma, còn rạch nát mặt hắn.
Mắt của hắn là bị ch.ó hoang c.ắ.n mất.
Nhưng hắn mạng lớn không c.h.ế.t, sau khi tỉnh lại muốn trốn đến huyện bên cạnh, dọc đường ăn xin, thì bị thị vệ của Bàng Sơn Vương tìm thấy.
Có Kiều Nhị làm nhân chứng, ta nóng lòng muốn đến Nhiếp phủ đối chất với hai người họ.
Bàng Sơn Vương lại nói:
「Không vội, cho dù mang Kiều Nhị đến, các nàng ta cũng chưa chắc đã thừa nhận, tùy tiện tìm một lý do là có thể lấp l.i.ế.m cho qua.」
「Vậy phải làm sao?」
Lòng ta nóng như lửa đốt, lẽ nào cứ thế ngồi chờ c.h.ế.t sao?
Khóe miệng Bàng Sơn Vương nhếch lên một nụ cười nhẹ khó mà phát hiện.
「Chờ các nàng ta tự chui đầu vào lưới.」
Hai ngày sau, kế mẫu và Nhiếp Chỉ Nhu quả nhiên tìm đến cửa.
Hai người khóc lóc sụt sùi, trịnh trọng xin lỗi vì chuyện hạ độc.
Nhiếp Chỉ Nhu ăn mặc giản dị, tháo hết trâm cài vòng xuyến, dáng vẻ khiến người ta nhìn cũng thấy thương.
「Vương gia, đều là Chỉ Nhu bị ma xui quỷ khiến, chỉ vì Thái Vân nói ngài đối xử với Hồng Thúy không giống những người khác, ta trong lòng ghen tuông nên mới hạ sách như vậy.
Ta từ nhỏ đã ngưỡng mộ ngài, nếu Vương gia giận ta, không cho ta làm Vương phi, ta cho dù làm thiếp cho Vương gia, cũng cam tâm tình nguyện.」
Kế mẫu hùa theo:
「Vương gia, mấy ngày nay Chỉ Nhu ăn không ngon ngủ không yên, hôm nay trời còn chưa sáng đã đến chùa Vân Sơn cầu bùa bình an cho ngài.」
Kế mẫu cho hạ nhân mang bùa bình an lên.
「Cầu xin Vương gia rủ lòng thương Chỉ Nhu.」
Nhiếp Chỉ Nhu ở bên cạnh hờn dỗi kế mẫu:
「Mẫu thân, cầu bùa bình an cho Vương gia là con tự nguyện, cho dù Vương gia không tha thứ cho con, con cũng không trách ngài ấy.」
Nói xong, cả hai ôm nhau sụt sùi.
Lúc ta bưng trà đi vào, liền thấy Bàng Sơn Vương nhíu mày mất kiên nhẫn nhìn bọn họ.
「Vương gia uống trà.」
Kế mẫu và Nhiếp Chỉ Nhu nghe thấy giọng ta, ngẩng đầu nhìn ta.
Sự oán độc lóe lên trong mắt Nhiếp Chỉ Nhu bị ta bắt gặp, nàng ta ai oán nói với Bàng Sơn Vương:
「Hồng Thúy tay chân thô kệch, sợ hầu hạ không tốt cho Vương gia, Vương gia nếu không chê, Chỉ Nhu nguyện hầu cận bên cạnh Vương gia.」
Ta kinh ngạc lắng nghe, Nhiếp Chỉ Nhu vì muốn vào Vương phủ, mà lại chủ động đề nghị làm tỳ nữ cho Bàng Sơn Vương?
Kế mẫu nghe xong, khóc trời kêu đất:
「Con là tiểu thư Nhiếp phủ, sao có thể làm tỳ nữ cho người khác!」
Nhiếp Chỉ Nhu lớn tiếng phản bác kế mẫu:
「Mẫu thân, là chúng ta đắc tội Vương gia trước, Chỉ Nhu làm vậy chỉ là để chuộc lỗi.」
Kế mẫu liếc nhìn Bàng Sơn Vương, thuận nước đẩy thuyền:
「Con đã nghĩ kỹ rồi, mẫu thân cũng không khuyên nữa.」