Trọng Sinh Trước Ngày Họ Thẩm Bị Lưu Đày

1



Trọng sinh về trước khi nhà họ Thẩm bị tịch biên, ta và Thẩm Mặc Bạch vốn là thanh mai trúc mã, hai nhà từ sớm đã định hôn ước.

Kiếp trước, Thẩm gia bị gian nhân hãm hại, cả nhà bị lưu đày. 

Ta vì yêu Thẩm Mặc Bạch, bất chấp sự ngăn cản của người nhà, sống chết không chịu hòa ly, một mực theo chàng tới biên cương.

Suốt dặm dài đường đày, ta hết lòng chăm lo cho chàng cùng người nhà, tiền bạc hồi môn mang theo đều tiêu sạch, chỉ mong họ được yên ổn sống qua ngày.

Biên cương gian khổ, vì mưu sinh, ta từng lên núi săn thú, hái rau rừng, một lần vô ý ngã gãy chân. Giữa trời đông lạnh giá, ta thay hắn giặt giũ nấu nướng cho cả nhà, hai tay nứt nẻ đầy vết bỏng lạnh, vẫn phải nhận thêm việc giặt quần áo thuê cho người khác.

Thẩm Mặc Bạch khi cảm động, từng nắm tay ta nói:
  “A Ly, ta nhất định sẽ cố gắng công thành danh toại, cho nàng một cuộc sống tốt đẹp.”

Ta đã cùng hắn vượt qua đoạn đường tăm tối nhất đời người. Về sau, quả nhiên Thẩm Mặc Bạch dựa vào quân công, một bước thành danh, trở thành đại tướng quân uy phong lẫm liệt.

Ta vui mừng khôn xiết, cho rằng khổ tận cam lai.

 Nào ngờ tới ngày được thánh thượng ban thưởng, Thẩm Mặc Bạch lại đem ta giáng từ chính thất xuống làm thiếp, dùng quân công đổi lấy một đạo thánh chỉ, đưa Bạch Nguyệt Quang của hắn – Trần Thanh Thanh – lên làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, rực rỡ vinh quang.

“Giang Ly, Thanh Thanh đã chịu khổ quá nhiều, ta muốn nàng ấy được quang minh chính đại bước vào Thẩm gia, để những kẻ từng khinh thường nàng ấy phải mở to mắt mà nhìn.”

“Vậy còn ta thì sao? Thẩm Mặc Bạch, ngươi định đặt ta ở vị trí nào?”

“A Ly, nàng theo ta tới biên ải bao năm, chịu khổ chịu cực, ta rất cảm kích. Nhưng A Ly, nàng phải hiểu, người ta yêu là Thanh Thanh, chỉ có nàng ấy mới xứng đáng làm chính thê của ta. Song, Thẩm Mặc Bạch ta không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, trừ danh vị phu nhân tướng quân, những thứ khác nàng sẽ chẳng kém nàng ấy chút nào. Tất cả những gì ta có, đều có thể cùng nàng chia sẻ.”

“tỷ à, đa tạ tỷ đã ở bên Mộ Bạch nhiều năm như vậy. Năm xưa vì lỡ làng, muội chỉ hận không thể cùng huynh ấy vượt qua gian nan. Là huynh ấy xót muội, nên mới khiến tỷ phải chịu thiệt.”

Trần Thanh Thanh vừa nói vừa rơi lệ, Thẩm Mặc Bạch – kẻ xưa nay thô lỗ – lập tức cuống cuồng dỗ dành:

“Thanh Thanh, việc này không thể trách nàng, ta tin nàng có lòng thật.”

Từng ấy năm, ta ở nhà hắn, ngoài xã hội, chịu không biết bao nhiêu tủi nhục. 

Có lúc không chịu nổi, mở lời tâm sự cùng hắn, nhưng đổi lại chỉ là một câu:
  “Đàn bà con gái chính là hay làm quá.”

Lúc đó, ta chỉ nghĩ hắn là nam tử, không hiểu lòng nữ nhân.

Nay ngẫm lại, không phải hắn không biết quan tâm, mà là người khiến hắn đau lòng, chưa từng là ta.

Trần Thanh Thanh nắm tay ta, mặt đầy áy náy, nhưng trong mắt toàn là đắc ý:
  “tỷ à, đa tạ tỷ nhiều năm qua đã chăm sóc cho Mộ Bạch. Ban đầu muội không định tranh vị trí chính thất với tỷ, là Mộ Bạch ca thương muội, mới khiến tỷ chịu uất ức rồi.”

Ta đầy lòng chua xót, phẫn uất, nhưng vì con gái yếu đuối, chỉ đành nhịn xuống.

Ta có một nữ nhi ba tuổi. Năm xưa ở biên ải chịu khổ nhiều, hàn khí tích tụ trong thân thể ta, khiến con sinh ra đã yếu ớt, ngày ngày phải dựa vào dược liệu quý giá nuôi dưỡng.

Cha mẹ chồng được ta tận tâm chăm sóc bao năm, lúc biết ta bị giáng làm thiếp còn trách mắng Thẩm Mặc Bạch, nói hắn không nên như vậy.

Nhưng đến khi biết Trần Thanh Thanh đang mang thai con của hắn, thái độ lập tức xoay chuyển.

Lúc ta sinh nữ nhi thì tổn thương thân thể, không thể sinh thêm.

 Mà điều họ tâm tâm niệm niệm luôn là đứa cháu đích tôn. 

Nay Trần Thanh Thanh mang thai, họ coi như ngọc ngà châu báu, chỉ sợ nàng ta bị uất ức.

“A Ly, con hiểu chuyện một chút. Trong bụng Thanh Thanh là người nối dõi của Thẩm gia. Viện của con rộng, nhường lại cho Thanh Thanh ở đi.”

Chỉ một câu nói của mẹ chồng, ta liền dắt con gái rời khỏi chính viện.

Trần Thanh Thanh càng thêm đắc ý, miệng vẫn giả vờ đáng thương:
  “tỷ à, muội cũng không muốn như vậy, nhưng mẹ chồng nói không thể để đứa bé trong bụng muội chịu ủy khuất.”

Ta còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Mặc Bạch đã sải bước vào phòng, quát ta một tiếng:
  “Giang Ly, đây là ý của mẫu thân, ngươi vì sao làm khó Thanh Thanh?!”

Ta lặng lẽ rơi lệ, nữ nhi hiểu chuyện dùng đôi tay nhỏ bé lạnh buốt vuốt lên mặt ta:
  “Mẹ ơi, có Lạc Nhi ở bên người, mẹ đừng khóc nữa, đau đau bay đi…”

Ta ôm con thật chặt. tỷ cần còn có con, mọi thứ ta đều không hối tiếc.

Chớp mắt đã đến ngày Trần Thanh Thanh sắp sinh. Trong phủ người người vây quanh nàng ta, những món đưa đến cho mẹ con ta đều là cơm nguội canh thừa.

Ta biết có kêu ai cũng vô ích, liền tự nhóm lò nấu ăn.

 Ở biên ải bao năm, chút bản lĩnh ấy ta đều có.

Chỉ không ngờ, ông trời lại tàn nhẫn như vậy.

Tiết trời đột nhiên trở lạnh, con gái thân thể yếu đuối không chịu nổi, lập tức phát sốt, gương mặt đỏ bừng.

 Ta đỏ mắt, sai nha hoàn đi tìm đại phu.

“Giang phu nhân, hôm nay Trần phu nhân sinh nở, tất cả đại phu đều bên đó rồi, nô tỳ thực sự không mời nổi ai…”

Ta để nha hoàn trông nom nữ nhi, còn bản thân thì chạy đến chỗ Trần Thanh Thanh. 

Ngoài cửa phòng sinh đã tụ tập một vòng các đại phu, ta quỳ xuống trước mặt Thẩm Mặc Bạch, cầu xin hắn chia một vị đại phu sang cứu lấy nữ nhi của ta.

Thẩm Mặc Bạch lại cho rằng ta mượn cớ nữ nhi để gây chuyện, sắc mặt đầy chán ghét:
  “Giang Ly, ngươi sao lại trở nên độc ác như vậy? Thanh Thanh đang khó sinh, ngươi lại cố ý gây loạn vào lúc này. Nếu Thanh Thanh có mệnh hệ gì, ta nhất định không tha cho ngươi!”

Hắn nói xong, liền sai người kéo ta ra ngoài.

Ta chạy khắp hang cùng ngõ hẻm mới mời được một vị lão đại phu. Thế nhưng lúc trở về phủ, nữ nhi đã không còn…

“Mẹ… lạnh quá… đau quá…”

Ta ôm lấy thân thể nhỏ bé lạnh ngắt của con, lòng đau như dao cắt. 

Cơn hận cuộn trào, ta cầm lấy đao xông thẳng vào viện của Trần Thanh Thanh.

Ta muốn đồng quy vu tận với Trần Thanh Thanh và Thẩm Mặc Bạch. 

Giây phút ấy trong đầu ta chỉ có một chữ: giết. Chỉ muốn báo thù cho nữ nhi.

Đến khi hoàn hồn lại, thanh kiếm trong tay Thẩm Mặc Bạch đã đâm thẳng vào ngực ta. 

Ta ngước mắt nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt kinh hoảng và bối rối.

“A Ly, ta…”

Ta cùng nữ nhi, chết trong đêm tuyết rơi lạnh giá ấy.

Sau khi chết, hồn phách ta lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy Thẩm Mặc Bạch chẳng hưởng được bao nhiêu vinh quang. 

Không biết hắn chọc giận gì đến Nhiếp chính vương, bị quy tội mưu phản, cả nhà chịu án tru di cửu tộc. 

Thẩm gia người người chết trong máu, kể cả Trần Thanh Thanh và đứa con trai nàng ta sinh hạ, không một ai thoát khỏi.

Mà bài vị của ta… lại bị Nhiếp chính vương ôm lấy mang đi.

Lần nữa tỉnh lại, nhìn cảnh vật quen thuộc xen lẫn xa lạ, ta mới biết mình thật sự đã sống lại — sống lại khi Thẩm gia còn chưa bị tịch biên.

“A Ly, xin lỗi nàng, việc nữ nhi… là ta hiểu lầm, ta không ngờ mọi chuyện lại như vậy… Còn nữa, ta thật không cố ý giết nàng, lúc đó hỗn loạn quá, nàng lại cứng rắn xông vào, mới khiến mọi sự thành ra như thế…”

Trong mắt Thẩm Mặc Bạch là nồng đậm hối hận và áy náy. Hắn về sau mới biết nữ nhi đã chết, Giang Ly là vì con mất mà phát điên.

Nghe hắn nói vậy, ta đã khẳng định — Thẩm Mặc Bạch cũng trọng sinh.

Một cái tát thật mạnh giáng thẳng lên mặt hắn:
  “Thẩm Mặc Bạch, ta muốn hòa ly!”

Kiếp trước, ngay khi hắn đưa Trần Thanh Thanh vào phủ tướng quân, ta đã muốn đoạn tuyệt với hắn. Nhưng vì nữ nhi còn nhỏ yếu, ta đành nhẫn nhịn.

Nay ông trời có mắt, cho ta một lần cơ hội quay về thời điểm trước khi Thẩm gia gặp họa.

Chỉ cần hòa ly đúng lúc, cho dù Thẩm gia không bồi thường gì, ta vẫn có thể giữ lại được hồi môn, sống một đời phú quý an nhàn.

Mấy năm ở biên ải dạy ta hiểu rõ  bạc mới là chỗ dựa chân chính, còn nam nhân… lại là thứ không thể tin.

Thẩm Mặc Bạch nhìn ta đầy kinh ngạc.

 Dù gì kiếp trước khi nhà hắn bị tịch biên lưu đày, ta cũng chưa từng nhắc đến chuyện hòa ly.

“A Ly, ta biết nàng vì Thanh Thanh mà giận ta. Nhưng dù nàng rời khỏi Thẩm gia thì cũng khó mà tái giá được chốn tốt lành. Chi bằng cứ yên ổn ở lại Thẩm gia. Tuy ta không yêu nàng, nhưng ít nhất sẽ cho nàng sự tôn trọng cần có.”

Nghe đến đây, ta cười lạnh trong lòng. Sự “tôn trọng” của Thẩm Mặc Bạch, ta không cần.

Nhưng lúc này không phải lúc cùng hắn tranh luận. Chỉ còn chưa đến nửa tháng nữa là đến ngày Thẩm gia bị tịch biên. Ta phải lập tức hòa ly, cắt đứt mọi quan hệ với Thẩm gia.

Trọng sinh lại một đời, chưa rõ có biến số gì, nhưng có một điều chắc chắn — phải hòa ly càng sớm càng tốt.

 

Chương tiếp
Loading...