Trọng Sinh Không Gả Chàng

1



1

Tiêu Dự từ Giang Nam mang về một tiểu đầu bếp.

Hắn trước mặt ta, khi nhắc đến tiểu đầu bếp, trong mắt toàn là ánh sao.

“Nguyệt Dao đã chữa khỏi chứng kén ăn của ta.”

“Ta đã hứa trọn đời với nàng ấy, ta không thể không có trách nhiệm. Ta mất trí nhớ, tạm thời không nhớ chuyện giữa ta và nàng.”

“Nhưng nàng yên tâm, vị trí chính thê vẫn là của nàng.”

“Nguyệt Dao vì muốn ở bên ta, cam nguyện làm thiếp, nàng sẽ không chia rẽ chúng ta chứ?”

Tiêu Dự nói lời chân thành tha thiết.

Kiếp trước, nghe những lời này, tim ta đau như dao cắt.

Người ta yêu, đã quên mất ta.

Hắn còn sinh tình với người khác.

Từ nhỏ ta đã được nuôi dạy như con dâu tương lai của nhà họ Tiêu.

Ta luôn cho rằng, mình nhất định sẽ gả cho Tiêu Dự.

Vì vậy, kiếp trước ta không cam tâm, luôn mong hắn khôi phục ký ức.

Chỉ cần hắn nhớ lại, người trong tim ta sẽ quay về.

Nhưng đến lúc chết mới hay, Tiêu Dự vì muốn giữ thể diện, cố ý giả vờ mất trí nhớ.

Hắn không phải quên ta, mà là đã đổi lòng yêu người khác, lại không dám thừa nhận.

Kiếp trước, tiểu đầu bếp thuận lợi vào cửa làm thiếp.

Tiêu Dự và nàng hòa hợp như đàn và sáo, sinh được hai trai hai gái.

Còn ta, buồn phiền cô quạnh, thân thể hao tổn, lúc chết toàn thân thối rữa.

Ngày ta chết, trưởng tử của bọn họ đang cưới vợ ở tiền viện.

Ta nghe được cuộc nói chuyện của hai người họ.

Tiêu Dự dường như không vui, tâm tình sa sút:

“An táng cho tử tế đi, dù sao cũng là ta phụ nàng ấy.”

Tiểu đầu bếp An Nguyệt Dao có phần phẫn uất:

“Phu quân, chàng đã làm đủ với nàng ta rồi! Nàng ta chiếm vị trí chủ mẫu bao nhiêu năm, khiến bốn đứa con của thiếp đều là thứ xuất.

Đại lang chỉ có thể cưới con gái của một tiểu quan ngũ phẩm.

Nàng ta không chết sớm, không chết muộn, sao lại chết đúng hôm nay?!”

“Nếu biết trước thế này, phu quân năm xưa đáng lẽ không nên giả vờ mất trí, thẳng thắn nói với nàng ta, chàng đã si mê thiếp.

Có khi nàng ta đã không dây dưa mãi như vậy.”

Máu huyết trong người ta sôi sục.

Thế gian thường nói: “Không đâm vào tường thì lòng không chết”, ta xem như đã đâm đến đầu vỡ máu chảy.

Cái gì gọi là dây dưa không dứt?

Ta mang một trăm sáu mươi gánh đồ cưới, vợ lẽ cùng ngày vào cửa, đã là nhượng bộ lớn nhất của ta rồi.

Ký ức ùa về, ta nhìn Tiêu Dự trước mắt, bỗng bật cười.

Cười, cười mãi, rồi dần dần ngả người ra trước mà cười, cười đến ướt cả khóe mắt.

Không phải vì đau lòng.

Mà là vì tự giễu.

Tiêu Dự trời sinh tuấn tú hơn người, dung mạo tựa tuyết trắng nơi đỉnh núi cao.

Thế nhưng nay trong mắt ta, vẻ ngoài ấy đã chẳng khác gì màu sắc tầm thường nơi nhân gian.

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Dự, bụng ta cồn cào buồn nôn, một trận khô khốc ói mửa.

Hắn đưa tay muốn chạm vào ta, liền bị ta gạt phắt đi.

“Đừng chạm vào ta! Ghê tởm!”

Tiêu Dự sững sờ.

Ta nói tiếp:

“Đã Tiêu đại công tử một lòng hướng về người khác, vậy thì ngươi và ta hủy hôn đi.

Bao năm qua, ta luôn lấy tiêu chuẩn thiếu phu nhân nhà họ Tiêu để yêu cầu bản thân, giờ thật sự mỏi mệt rồi.”

Tiêu Dự không thể tin nổi:

“Ngươi có ý gì?!”

Ta nhìn thẳng vào mắt mày hắn:

“Ý ta là, ta không muốn gả cho ngươi nữa.

Ngươi đi cưới vị tiểu đầu bếp kia của ngươi đi.

Ta chúc hai người trăm năm hảo hợp, con đàn cháu đống.”

Ta muốn xem xem, kiếp này, không có liên hôn với nhà họ Tống, cũng chẳng có sính lễ hậu hĩnh của ta, Tiêu Dự còn có thể một bước lên mây thế nào!

2

Tin tức hủy hôn vừa lan ra, tiểu thúc vội vàng đến thăm ta.

Sau khi cha và huynh trưởng hy sinh nơi chiến trường, tiểu thúc một tay nuôi lớn ta và đại tỷ.

Nhà họ Tống từng vinh hiển một thời, nay lại con cháu thưa thớt.

Tiểu thúc đã ngoài hai mươi, lỡ mất tuổi thành thân.

“Là bị uất ức sao? Ta đã nghe chuyện nhà họ Tiêu rồi, thật vô lý quá mức, hoàn toàn không xem nhà họ Tống ta ra gì!

Một tiểu đầu bếp mà cũng dám đem ra so với tiểu thư nhà họ Tống ta ư?!”

Tiểu thúc tức giận bất bình.

Nhìn vị tiểu thúc vẫn nho nhã tuấn tú ấy, nước mắt ta tuôn như mưa.

 

Kiếp trước, để giữ gìn danh tiếng dòng họ, dù bị suyễn bẩm sinh, tiểu thúc vẫn lên chiến trường.

Trước khi đi, người đến nhà họ Tiêu thăm ta, thấy ta gầy trơ xương, một đại trượng phu như người lại òa khóc như trẻ nhỏ:

“Nam Chi, đứa nhỏ ngoan, đợi tiểu thúc lập công trở về, sẽ làm chỗ dựa cho con.”

Tiểu thúc mãi mãi không trở về nữa.

Ta ôm chặt lấy người:

“Tiểu thúc, từ nay về sau, nhà họ Tống không thể chỉ dựa vào một mình thúc được.

Con sẽ ở lại Tống gia, không lấy chồng nữa.”

Tiểu thúc tưởng ta vì thất tình, liền an ủi:

“Không lấy chồng thì thôi, tiểu thúc nuôi con cả đời.”

Đại tỷ nghe tin cũng cùng tỷ phu về thăm nhà.

Tỷ phu nay làm quan ở Ngự sử đài, miệng lưỡi sắc bén, có thể mắng sống người chết dậy.

“Nhà họ Tiêu thật là nực cười!

Còn vọng tưởng để vợ chính và vợ lẽ cùng ngày vào cửa ư?!

Lễ giáo để đâu?! Ta nhất định phải dâng tấu chương buộc tội!”

Đại tỷ biết ta yêu Tiêu Dự sâu sắc, lo lắng nhìn ta:

“Tiểu muội…”

Ta lại cười rạng rỡ.

Được gặp lại người thân, đã là ân huệ lớn nhất đời ta.

Kiếp trước, đại tỷ chết bởi thổ phỉ, tỷ phu vì thương tâm quá độ mà từ một “độc miệng đệ nhất” của Ngự sử đài, trở thành kẻ câm, không bao lâu sau cũng bệnh nặng qua đời.

Kiếp này, ta dù thế nào cũng phải bảo vệ hai người họ thật tốt.

Ta lấy ra cây thương hoa lê từng thuộc về mẫu thân, múa một bài thương pháp ngay trong sân.

Tiểu thúc, đại tỷ và tỷ phu đều trợn mắt há mồm.

Không ngờ ta lại lợi hại đến thế.

Ta lau mồ hôi, cười nói:

“Đây mới là con người thật của ta. Ta không muốn học mấy thứ lễ nghi phu nhân nhà quyền quý gì đó, lại càng không muốn làm thiếu phu nhân nhà họ Tiêu.

Ngày tháng trong hậu viện, thực sự ngột ngạt.”

“Ngay cả Thái hậu cũng từng khen ta có phong thái của mẫu thân.

Gả vào Tiêu phủ sao bằng ở lại Tống gia cho sung sướng!”

Thấy ta không chán nản, ba người bọn họ mới yên tâm.

Trước khi đi, tỷ phu cố ý dặn dò ta:

“Nam Chi,nếu có ai ức hiếp muội, ta nhất định báo thù thay muội.”

Ta bật cười khúc khích:

“Tỷ phu, nhất định phải sống thật lâu trăm tuổi nghen.”

Tỷ phu cười to sảng khoái:

“Nói câu nào cũng vừa tai vừa lòng!”

Hôm sau, cả Ngự sử đài liên thủ dâng tấu buộc tội nhà họ Tiêu.

Cùng lúc đó, tiểu thúc cũng truyền tin việc hủy hôn giữa hai nhà Tống – Tiêu khắp kinh thành.

Quốc công Tiêu bị hoàng đế mắng cho một trận té tát trong buổi thiết triều.

Nguyên văn hoàng đế nói:

“Tống gia một nhà trung liệt, trưởng phòng nhà họ Tống nay chỉ còn mỗi một tiểu cô nương này, Quốc công phủ há lại dám chậm trễ như thế?!”

Quốc công Tiêu quỳ xuống tạ tội, khăng khăng thề rằng hôn sự sẽ không hủy, cũng tuyệt đối không để tiểu thư Tống gia chịu thiệt một chút nào.

Kiếp trước, vì chuyện không ầm ĩ, hoàng đế cũng không can thiệp vào việc nhà của thần tử.

Ta vì gả vào Quốc công phủ, nên Tiêu gia cũng không làm khó Tiêu Dự và An Nguyệt Dao, chỉ là thêm một người thiếp nữa mà thôi.

Lúc này, An Nguyệt Dao đã có thai, nếu còn không gả vào cửa, cái bụng kia sớm muộn cũng không che nổi.

Vừa hạ triều, Quốc công Tiêu đã dẫn Tiêu Dự tới cửa.

Tiêu Dự lưng đeo roi, đến tận nhà xin tội.

Quốc công Tiêu cười niềm nở đầy mặt:

“Tống nhị gia, đều là hiểu lầm cả thôi, xin đừng làm tổn hại hòa khí giữa hai nhà.”

Tiểu thúc đã hỏi rõ ý ta, biết ta một lòng muốn hủy hôn, liền kiên quyết đáp:

“Xin lỗi thì không cần, sính lễ và tín vật hai nhà trao đổi, chúng ta đã trả lại toàn bộ.

Con gái nhà họ Tống, từ nay không gả ra ngoài nữa.”

Quốc công Tiêu cau mày:

“Ý này là sao?”

Tiểu thúc thản nhiên:

“Phủ tướng quân muốn kén rể. Sao? Con trai độc nhất của ngài định nhập tịch làm rể vào nhà vợ chắc?”

3

Dĩ nhiên Quốc công Tiêu không thể để Tiêu Dự đi làm rể họ Tống.

Tiêu Dự có bốn chị gái, Quốc công Tiêu tuổi già mới có được con trai độc đinh.

Vậy là Quốc công Tiêu và tiểu thúc trở mặt.

Tiêu Dự tự mình đến gặp ta.

Thấy ta lạnh nhạt, hắn liền cuống lên, lỡ miệng nói:

“Nam Chi, nàng nói hủy hôn là hủy, chẳng lẽ bao năm qua giữa hai ta từng chút một, nàng đều có thể vứt bỏ hết sao?”

Khi đó ta đang múa kiếm, nghe vậy liền bật cười:

“Giữa hai ta từng chút một? Sao? Ngươi không mất trí nhớ à?”

Sắc mặt Tiêu Dự lập tức xám như tro tàn.

Lúc này, ta thấy ghê tởm hắn, mà đồng thời cũng căm ghét chính mình ngày trước mù quáng.

“Tiêu Dự, ngươi thật sự nhu nhược! Nếu ngươi thẳng thắn thừa nhận mình đã thay lòng, ta tuyệt đối sẽ không dây dưa.”

“Nhưng ngươi lại muốn cả hai.

Muốn liên hôn với nhà ta, lại muốn người trong lòng vào cửa.

Vậy còn ta là gì?”

“Tiêu Dự, đi đi, đừng ép ta ra tay với ngươi.

Ta thật sự coi thường ngươi.”

Tiêu Dự sững sờ, thân hình lảo đảo, sắc mặt trắng bệch.

 

Tâm cơ bẩn thỉu của hắn bị vạch trần.

Hắn vừa khao khát vinh quang mà ta có thể mang lại, vừa si mê sự dịu dàng mềm mỏng của tiểu đầu bếp.

Tiêu Dự không thể phản bác, chỉ đành lặng lẽ bỏ đi.

Ta gọi giật hắn lại:

“Đứng lại.”

Tiêu Dự quay đầu lại ngay, mắt lóe lên tia sáng:

“Nam Chi?”

Ta lạnh nhạt:

“Mang hết đồ của ngươi đi.”

Ta ra hiệu cho nha hoàn khiêng ra một rương gỗ, bên trong là tất cả quà sinh nhật Tiêu Dự tặng ta suốt những năm qua.

Từ năm năm tuổi đính hôn, đến sinh nhật mười sáu tuổi năm ngoái, tổng cộng mười một món.

Tiêu Dự nhìn chiếc rương được mở ra, trong mắt lộ rõ hoảng loạn.

Ta nói:

“Tiêu công tử, ngươi có thể kiểm kê lại, xem có thiếu món nào không.”

Tiêu Dự mím môi thành một đường thẳng.

Hắn từng nói, hắn quên hết những chuyện giữa hai ta.

Vậy thì những món đồ trước mắt này, đủ để khiến hắn nhớ lại tất cả.

Giọng Tiêu Dự khàn khàn:

“Nam Chi… Ta chưa từng muốn hủy hôn.

Dù thế nào đi nữa, nàng vẫn là chính thê của ta.

Vị trí của nàng trong lòng ta, không ai có thể thay thế.”

Ta chẳng buồn nghe lời vô nghĩa.

Kiếp trước ta hao mòn thân xác trong nội viện, nay được sống lại, ta càng trân trọng thời gian quý báu.

Ta cười nhạt:

“Nhưng ta không muốn lấy ngươi nữa.

Chương tiếp
Loading...