Tôi Mang Thai Con Của Anh

5



Lục Thời Xuyên không phải loại đàn ông đó.

Cảm giác nghẹt thở càng dâng lên, tôi kéo cổ áo cho dễ thở, rồi bị lôi sang một bên.

“Tuế Tuế, mày làm gì thế! Nước tràn ra rồi kìa, tay không nóng à!”

Tôi cúi xuống, mới thấy mu bàn tay đỏ ửng cả mảng.

Con người thật lạ.

Khi tim đau quá, cơ thể lại hóa ra không còn cảm giác.

Tôi đi một chuyến đến phòng y tế.Bước ra thì vừa vặn thấy Hà Diên đi theo sau Lục Thời Xuyên.

Mấy hôm không gặp, anh gầy đi trông thấy, ánh mắt lạnh lẽo hơn trước.Anh vừa đi vừa chỉnh lại khuy tay áo, bàn tay từng bị thương giờ nhìn qua không thấy vấn đề gì.Hứa Nghị đi cạnh ghé tai nói gì đó, anh ngẩng đầu nhìn về phía tôi.Tôi theo phản xạ giấu tay ra sau lưng.

Nhưng ánh mắt anh chỉ lướt qua người tôi, rồi bước thẳng vào cửa kính đang mở.Nắng chói chang đổ ập xuống đỉnh đầu.

Nắng gắt đến mức khiến người ta hoa mắt.

Rõ ràng đã bôi thuốc mát lạnh, mà vết thương trên mu bàn tay vẫn như bốc lửa.Lục Thời Xuyên vốn là người nói được làm được.

Anh nói sẽ báo ơn, đến cả hy sinh cả cuộc đời mình cũng sẵn lòng.

Anh nói sẽ không quay đầu, thì chắc chắn sẽ không quay đầu.Thật tốt.

Cuối cùng tôi cũng trả lại cho anh cuộc sống của riêng anh.

Một tuần sau, tôi lại nộp đơn xin nghỉ việc.Lục Thời Xuyên đi công tác một tuần, tôi căn đúng lúc anh rời đi để leo lên tàu cao tốc.Những ngày này bắt đầu nghén, ăn gì cũng không vào, ngửi mùi dầu mỡ liền nôn muốn chết.

Tôi nhét một viên ô mai vào miệng, nhìn phong cảnh vun vút lùi lại ngoài cửa sổ.Không hiểu sao lại nhớ đến đoạn hội thoại trong USB.

“Lục Thời Xuyên, bây giờ là thời đại nào rồi mà còn chơi cái trò lấy thân báo đáp? Cho dù vậy, Lương Cẩm Tuế thậm chí còn chưa từng gặp mặt người đó! Đây gọi là gì hả!”

“Xin lỗi Lưu Niên, anh yêu em. Nhưng chúng ta kết thúc đi.”

Tôi lại nhét thêm một viên ô mai khác vào miệng.

Thật ra video đó tôi chỉ xem đúng một lần, nhưng không hiểu sao từng câu từng chữ lại khắc sâu vào tận xương tủy.

Tôi đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần cảnh người đàn ông luôn nâng niu tôi trong lòng bàn tay, lại vì một người phụ nữ khác mà đau lòng, áy náy, si mê mà vẫn phải kiềm chế.Đó rốt cuộc là đau đến mức nào.

“Cô Lương.”

Lưng tôi cứng đờ, viên ô mai trong tay rơi xuống sàn.

Lục Thời Xuyên.

“Cô Lương, tôi ngồi đây được chứ?”

Chung quanh tôi ghế trống còn đầy, tất nhiên là được.

Nhưng tôi không phản ứng gì được.

Vì khi tôi quay đầu lại, đó là một gương mặt xa lạ.

Dáng người, vóc dáng rất giống Lục Thời Xuyên, giọng nói thì gần như giống hệt.

“Cô Lương.”

Anh ta lại gọi thêm một tiếng.

“Mời ngồi.”

 

Tôi cúi đầu nhặt nguyên lọ ô mai dưới đất, rồi nhét vội một viên vào miệng.

“Giới thiệu chút, tôi tên Hàn Bin…”

“Tôi không quan tâm anh là ai.” Tôi cắt lời, “Tìm tôi có chuyện gì?”

Hàn Bin đẩy gọng kính: “Cô Lương, tôi đến để thú tội với cô. Đợi tôi giải thích hết mọi chuyện xong, tôi sẽ tự ra đầu thú.”

Tôi sững người.

Những nghi ngờ mơ hồ trong đầu phút chốc trở nên rõ ràng. Tim đập mạnh đến khó chịu, ngón tay hơi run lên.

“Vậy… người đàn ông trong video chính là anh.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta.

“Thẩm Lưu Niên nhận ra giọng anh giống hệt Lục Thời Xuyên nên bỏ ra một đống tiền để anh thu âm. Tất cả lời thoại đều là kịch bản cô ta yêu cầu.”

“Cũng đúng một nửa thôi.” Hàn Bin lại đẩy gọng kính. “Tôi đúng là ghi âm, quay video theo yêu cầu của Lưu Niên, nhưng không phải vì tiền của cô ấy mà vì con người cô ấy.”

“Cô Lương, có lẽ cô không ngờ đâu, một thiên kim như Thẩm Lưu Niên lại mắc chứng hoang tưởng nghiêm trọng.”

“Cô ta thích Lục tổng nhiều năm, nhưng Lục tổng không hề có tình cảm nam nữ với cô ta. Từ khi Lục tổng tỏ tình với cô, bệnh của cô ta càng nặng. Cô ta tự dựng lên trong đầu rằng cuộc hôn nhân của hai người là ép buộc, rằng mình mới là nạn nhân. Cô ta không chỉ một lần muốn hại cô, chỉ là Lục tổng quản quá chặt nên chưa từng thành công.”

“Lần đó ở tiệc gia đình họ Lục, chính tôi đưa cô ta đến trước mặt cô. Cô ta lấy mạng mình ra uy hiếp tôi. Tôi hết cách, ai bảo tôi yêu cô ta chứ.”

“Xin lỗi cô Lương. Chuyện này tôi và Lưu Niên đều không thể tha thứ được. Cô Lương, Lục tổng yêu cô. Sau này có chuyện gì, thật ra cô có thể thẳng thắn nói với anh ấy.”

Tôi lảo đảo đứng dậy, dồn hết sức tát anh ta hai cái. Rồi mở nắp chai nước khoáng hất thẳng lên đầu anh ta.

Hàn Bin đứng đó lúng túng, miệng không ngừng lặp đi lặp lại “Xin lỗi.”

Xin lỗi cái con khỉ!

Tôi vừa tức vừa loạn, cơn đau như ăn mòn ruột gan khiến lòng ngực như bốc cháy.

Nước mắt rớt xuống tay, tôi bối rối đứng bật dậy.

Còn ngồi đây làm gì nữa? Tôi phải đi tìm Lục Thời Xuyên.

Tôi phải gặp anh ngay lập tức!

Lục Thời Xuyên đi công tác ở An Thành.

Tôi đổi vé tàu ngay lập tức, tới khách sạn thì đã là nửa đêm.

Tầng trên cùng, phòng tổng thống.

Trước cửa đứng một cô gái ăn mặc mát mẻ, váy hai dây trắng khoe lưng trần mịn màng, cặp chân dài trắng nõn chói mắt.

Tôi đi tới gần mới nhận ra là Hà Diên.

Cô ta đang soi gương chỉnh lại lớp trang điểm, rồi còn véo má cho đỏ lên, cố ép ra nước mắt.

Ấn chuông cửa xong còn không quên kéo dây váy xuống thêm chút.

Cửa mở ra, Hà Diên òa khóc nhào vào lòng Lục Thời Xuyên.

Xời.

Nước mắt rưng rưng, ngực eo hoàn hảo, đúng kiểu khiến đàn ông khó lòng từ chối.

Từ góc tôi đứng không nhìn thấy mặt Lục Thời Xuyên, nên tôi kéo vali lại gần thêm chút.

“Lục tổng, giám đốc Vương… ông ta giở trò với em, em… a!”

Chưa nói xong, Hà Diên đã bị Lục Thời Xuyên hất mạnh ra một bên.

Anh mặc áo choàng tắm đen, tóc còn ướt, giọng lạnh buốt như băng: “Hà Diên, cô nghĩ dựa vào gì mà được làm trợ lý của tôi?”

Hà Diên cắn môi đứng đó, nước mắt chảy ròng ròng.

“Tôi biết mà, anh thích Lương Cẩm Tuế, cố tình lợi dụng tôi để chọc cô ta ghen.”

Ờ.

Ra là thế à.

Hà Diên mắt hoe đỏ: “Lục tổng, rốt cuộc em có điểm nào kém hơn cô ta! Em trẻ hơn, xinh hơn! Cô ta căn bản không biết làm tình nhân!”

Lục Thời Xuyên cười lạnh: “Cô ấy không cần biết.”

“Vậy… vậy anh định cưới cô ta sao?”

Giọng Hà Diên gần như vỡ vụn, mặt tái mét.

“Anh ấy muốn cưới tôi, cô có ý kiến à?”

Tôi cười tít mắt, bước tới khoác tay anh ta.

“Hà Diên này, công ty mình kiểm tra đạo đức nhân viên mới rất gắt đấy. Tôi thấy cô chắc trượt thử việc rồi. Phải không, Lục tổng?”

Mặt Lục Thời Xuyên đen như đáy nồi.

Nhưng vẫn gật đầu theo lời tôi.

 

Hà Diên khóc chạy đi, anh lập tức gạt tay tôi ra, lạnh nhạt nhìn tôi: “Em tới đây làm gì?”

Tôi theo sát bước chân anh, trước khi anh kịp đóng cửa phòng đã chen vào được.

“Cô Lương, đây là phòng tôi đặt.”

Anh ném khăn tắm lên ghế sofa, giọng lạnh lẽo và cứng nhắc: “Mời cô ra ngoài.”

“Ngồi xe cả ngày, đổi bốn chuyến liền, A Xuyên, em mệt lắm rồi.”Tôi chớp chớp mắt, đáng thương nắm lấy tay anh.Anh nhanh chóng hất ra.“Đến giờ vẫn chưa ăn gì, đói lắm.”Lục Thời Xuyên vẫn lạnh mặt, đi vòng qua tôi ngồi xuống sofa.“Nước cũng chưa uống giọt nào, khát khô cả họng.”Anh bật tivi, cầm cốc nước lên uống lạnh lùng, mắt chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.“Lục tổng lần này giận thật rồi, chắc không dễ dỗ đâu.”Tôi nhớ lại lời Hứa Nghị, xoa nhẹ thái dương.“A Xuyên.”“Em không đi thì anh đi.”Anh đứng dậy khỏi sofa, tôi hoảng hốt ôm chặt lấy eo anh từ phía sau.“Buông ra.”“Em không buông.” Tôi dán mặt lên lưng anh, càng ôm chặt hơn.“Lương Cẩm Tuế, buông ra!”“Không buông!” Tôi siết chặt lấy anh, nước mắt tự nhiên tuôn ra. “Xin lỗi, Lục Thời Xuyên. Em cứ tưởng anh tốt với em vì anh trai em cứu anh. Em tưởng anh vì lời hứa mà buộc phải cưới em. Em không muốn anh phải gượng ép sống không vui. Anh tốt như vậy, em không muốn anh bị em làm lỡ cả đời… Lục Thời Xuyên, giờ em hiểu rồi, là em sai, chuyện gì cũng tự quyết, còn tin lời người ta…”“Lục Thời Xuyên, tha thứ cho em được không?”

Nói đến cuối, tôi đã khóc không thành tiếng.

Lục Thời Xuyên đứng im rất lâu không nhúc nhích.

Tôi cắn môi, nhẹ buông tay ra, lùi về sau mấy bước.

Xem ra trận này là cuộc chiến lâu dài, phải mang vali vào trước đã.

Tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì bị một lực mạnh kéo lại, ép chặt tôi vào tường.

Lục Thời Xuyên nghiến răng nhìn tôi.

Tôi: ??

“Lương Cẩm Tuế, kiên nhẫn của em chỉ có vậy thôi à?” Mắt anh đen thẫm, ánh lên bực bội. “Tin không, em mà dám chạy nữa anh bẻ gãy chân em luôn!”

“Em không tin.” Tôi kiễng chân vòng tay qua cổ anh. “Anh không nỡ.”

“Vừa rồi em không định đi thật, em chỉ định ra lấy vali thôi. Dù anh có đuổi, em cũng không đi nữa.”

Thấy cổ họng anh nuốt khan, tôi không kìm được hôn nhẹ lên đó.

“Anh biết mà, em yêu anh.”

Hơi thở anh nặng nề hẳn, ánh mắt nóng rực, giọng khàn đặc.

“Yêu anh mà ly hôn thì dứt khoát, bỏ đi thì sạch sẽ thế à?”

Trong im lặng, ánh mắt và hơi thở quấn chặt lấy nhau, nóng bỏng.

Bất ngờ, anh vung tay vỗ mạnh vào mông tôi.

Hơi đau.

“Lục Thời Xuyên! Anh đánh em!” Tôi ấm ức suýt khóc. “Thẩm Lưu Niên nói đâu ra đấy như thế, em không tin thì sao được? Ai bảo anh cứ lắm ong bướm! Anh còn…”

Anh lại vỗ thêm một cái nữa.

“Lục Thời Xuyên!” Tôi càng tủi thân, chun môi, xoa xoa bụng nhỏ giọng nói, “Thấy chưa? Ba nó đánh mẹ nó kìa!”

“Tuế Tuế.” Giọng anh khàn khàn, mắt nhìn tôi như không tin nổi. “Em nói gì?”

“Lục Thời Xuyên.” Tôi cười, “Anh sắp làm ba rồi.”

Anh bỗng như bị điểm huyệt, nét mặt biến đổi liên tục rồi dừng lại ở vẻ căng thẳng tột độ.

Bất ngờ, như sực nhớ ra, tay anh lại khẽ vỗ lên mông tôi một cái.

“Lương Cẩm Tuế, mang thai rồi mà còn dám chạy!”

“Lục Thời Xuyên, anh lại đánh em!” Tôi tự biết mình sai nên vội giành thế chủ động, “Em là phụ nữ có thai đấy!”

Ánh mắt Lục Thời Xuyên rốt cuộc cũng dịu xuống hoàn toàn.

Anh ôm tôi thật chặt vào lòng, cúi đầu hôn lên tóc tôi.

“Ừ, phụ nữ có thai là lớn nhất. Tuế Tuế, cảm ơn em.”

“Anh yêu em, từ rất lâu rồi.”

 

Góc nhìn của Lục Thời Xuyên:

Tình yêu của tôi bắt đầu từ năm mười sáu tuổi.

Hồi đó cô nhi viện có một buổi hoạt động gây quỹ, tôi là đại diện nhà tài trợ lên sân khấu phát biểu.

Buổi tiệc tối rất chán, tôi đi một mình ra sau núi. Vừa lên tới đỉnh thì bị ai đó chụp bao lên đầu.

Tôi nghe thấy tiếng chửi của một thằng nhóc, mới hiểu ra cô gái từng gửi thư tình cho tôi là người nó thích.

“Đánh người là phạm pháp đấy, nhất là đánh kiểu công tử bột thế này.”

Bên tai bất ngờ vang lên một giọng con gái nhẹ bâng nhưng hơi lạnh lẽo.

“Có thời gian rảnh thế này sao không nghĩ cách dỗ người mình thích đi. Dù sao cô ấy thích công tử như cậu cũng chẳng có kết cục gì đâu.”

Thằng nhóc đó dường như chạy mất.

Cái bao trên đầu tôi được gỡ ra. Trong đêm tối không nhìn rõ mặt cô, chỉ thấy đôi mắt lấp lánh dễ dàng làm tim người ta xao động.

Rất kì lạ.

“Cậu có thể đi rồi.”

Cô gái quay lưng đi, trong tay cầm một lọ đựng đầy đom đóm, bước chân nhẹ tênh lên núi.

Tôi cũng đi theo sau.

Trên bãi cỏ có một cái lọ khác, bên trong là mấy quả dại màu cam.

“Đây là gì?” Tôi cầm một quả cho vào miệng luôn. “Cũng ngon đấy.”

Cô chỉ liếc tôi nhạt nhẽo.

“Còn đây? Đom đóm hả?”

Tôi mở cái lọ thứ hai ra, đom đóm bay tán loạn, phát sáng lung linh giữa màn đêm.

“Đẹp thật.”

Tôi thấy sắc mặt cô khẽ đổi, hình như hơi giận, lần đầu tiên tôi muốn trêu ai đó.

Thế là tôi mở nốt cái lọ còn lại.

“Này!”

Cô nhanh tay giật lại cái lọ, mắt trợn tròn nhìn tôi tức tối.

“Đom đóm của tôi, ai cho cậu thả hả!”

Cảm giác nóng hổi nơi tay khiến tim tôi đập nhanh hơn.

Cô lại lườm tôi một cái, bộ dạng giận dỗi đáng yêu không chịu được.

Rồi quay lưng chạy xuống núi.

“Cuối cùng cũng cắt đuôi được.”

Đến lưng chừng núi, tôi nhìn bóng cô thở hổn hển, siết chặt bảng tên trong tay.

“Lương Cẩm Tuế, kiếp này chắc em không thoát khỏi anh đâu.”

-HẾT- 

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYEN THI XUAN

MB 0977309504

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Chương trước
Loading...