Tôi Là Của Nợ Trong Chính Gia Đình Mình
1
Tôi đã làm không công suốt ba năm ở tiệm bánh bao do chị dâu mở. Vậy mà hôm nay chị ta bỗng sa sầm mặt, nói tôi chậm chạp, làm ảnh hưởng việc buôn bán.Tôi liếc sang thằng cháu đang vắt chân chữ ngũ, thảnh thơi chơi game, chỉ lặng lẽ đáp một câu:
“Được, vậy em về trước.”
Thấy tôi không cãi lại, giọng chị dâu càng thêm gay gắt:
“cô ngày nào cũng ăn chực uống chực trong quán, chẳng khác gì một gánh nặng. Hay cô qua công trường bên kia đường mà hỏi xem, họ còn thiếu cô nấu cơm nào không!”
“cô ăn nhiều như thế, nhà tôi nuôi không nổi nữa rồi!”
Tôi nhìn chiếc vòng vàng mới tinh trên tay chị ta, lại nhớ đến chiếc xe hơi mới toanh mà anh trai vừa tậu tháng trước.
Dù ấm ức, nhưng vì muốn giữ hòa khí gia đình, tôi vẫn gật đầu:
“Biết rồi.”
Chị ta nào biết, khách hàng lớn mang lại cho quán mỗi tháng mười lăm vạn doanh thu chính là vị hôn phu luôn chiều chuộng tôi — Trình Mộ Ngôn.
Tôi gọi điện cho anh ấy: “Em không làm ở quán bánh bao nữa, đơn hàng của anh thì giao cho chỗ khác đi.”
…
“Bị bắt nạt à? Đợi anh, anh tới đón em.”
Giọng nói trong trẻo, trầm ổn của Trình Mộ Ngôn vang lên qua điện thoại, như xua tan hết buồn bực trong lòng tôi.
Tôi khẽ thở dài, quay người vào phòng thay đồ chật hẹp, thu dọn mấy món đồ ít ỏi của mình.
Một chiếc túi vải, một bình giữ nhiệt tróc sơn, cùng một cuốn sổ ghi chép nấu ăn đã nhàu mép.
Đó là ba thứ quý giá nhất của tôi suốt ba năm qua.
Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, tôi đã nghe tiếng thét chói tai của chị dâu Giang Y Na vọng ra từ quầy trước:
“Cái gì?! Cậu nói đơn hàng của Tập đoàn Trình Thị bị hủy rồi à? Tại sao chứ! Hợp đồng không phải ký xong hết rồi sao?”
Trình Mộ Ngôn quả thật hành động rất nhanh.
Thực ra, dù không có đơn hàng của Trình Thị, với bí phương gia truyền, hương vị bánh bao ở đây vẫn đủ giữ khách.
Nhưng gia đình chị dâu đã quen với việc kiếm tiền nhanh, nên dĩ nhiên không thể chấp nhận tin này.
Khi tôi chuẩn bị rời đi, chị dâu như tìm được chỗ trút giận, chỉ tay vào mặt tôi mà chửi ầm lên:
“Tạ Cảnh Di! Đồ sao chổi! Đơn hàng của Trình Thị không hủy sớm cũng không hủy muộn, cứ đợi đến khi cô đi mới hủy! Chắc chắn là do cô xui xẻo!”
Không khí trong quán lập tức im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Ba năm nay, chị dâu càng ngày càng ghét tôi, như thể tôi chiếm được lợi lộc gì lớn lắm.
Nhưng thật ra, năm đó chính chị ta ép tôi cùng hợp tác mở quán, miệng nói tôi được tính là góp kỹ thuật, khi có lãi sẽ chia phần.
Tôi biết, chị ta chỉ nhắm vào bí phương làm bánh bao truyền đời của nhà họ Tạ.
Cha mẹ ban đầu muốn anh trai học nghề, nhưng anh ấy tự cao, không chịu học.
Còn tôi lại yêu thích nấu nướng từ nhỏ, nên chẳng mấy chốc đã thành thạo tay nghề.
Ba năm qua, tôi dậy sớm về khuya, từ nhào bột, trộn nhân đến hấp bánh, việc gì cũng làm.
Kết quả, ba năm trôi qua, tôi chưa nhận được một đồng lương, nói gì đến chia lợi nhuận.
Chị dâu luôn miệng bảo: “Cảnh Di à, chúng ta là người một nhà, nhắc đến tiền bạc làm gì cho mất tình cảm. Ăn mặc của em chẳng phải đều do anh chị lo sao?”
Nhưng tôi mặc áo thun vài chục nghìn mua trên mạng, còn chị ta đeo vòng vàng cả chục triệu.
Anh trai lái xe mới, còn tôi phải chen chúc trên chuyến xe buýt hơn một tiếng mỗi ngày.
Giờ đây, nghĩ rằng đã học hết bí phương, chị ta lập tức muốn đá tôi đi.
Tôi chưa kịp nói gì, thì anh trai Tạ Cảnh Phong từ quầy trước bước vào, cau mày bảo Giang Y Na:
“Y Na, nhỏ tiếng chút, ngoài kia còn khách. Sao có thể đổ lỗi cho Cảnh Di được?”
Lòng tôi chợt ấm lại — cuối cùng anh ấy cũng chịu nói giúp tôi một câu.
Ai ngờ Giang Y Na trừng mắt, anh liền im bặt.
“Không đổ lỗi cho nó thì đổ cho ai? Con tiện nhân này chắc chắn làm chuyện mờ ám bên ngoài, chọc giận thiếu gia Trình, nên mới khiến chúng ta mất đơn hàng!”
“Tôi làm chuyện mờ ám gì? Chị dâu, nói chuyện thì cũng phải có chứng cứ.”
“Chứng cứ?”
Giang Y Na khịt mũi khinh miệt: “Tôi mấy lần thấy cô giao bánh cho thiếu gia Trình mà cứ cố tình dựa sát vào người ta đấy!”
“Cái ánh mắt kia, lẳng lơ y như hồ ly tinh! Chắc chắn là cô quyến rũ không thành, chọc giận người ta rồi, mới khiến tụi tôi mất hợp đồng lớn như vậy!”
Ánh mắt của mọi người trong tiệm nhìn tôi lập tức thay đổi, chỉ trỏ bàn tán:
“Tôi đã nói rồi mà, một đứa con gái còn chưa lấy chồng, suốt ngày lượn lờ quanh đám đàn ông, nhất định chẳng ra gì.”
“Thiếu gia Trình mà lại để mắt đến thứ quê mùa như nó á? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
Toàn thân tôi run lên vì tức giận.
Mỗi lần Trình Mộ Ngôn tới lấy bánh, anh đều cố ý tìm lý do giữ tôi lại, chỉ để nói với tôi thêm vài câu, hoặc lén đưa cho tôi một món đồ nhỏ xinh anh săn được từ nước ngoài, chỉ để làm tôi vui.
Cái gọi là đơn hàng mười lăm vạn kia, căn bản không phải để cung cấp bữa sáng cho công ty nào cả — chỉ là tiền tiêu vặt mà anh nghĩ cách gửi cho tôi.
Tôi quay sang nhìn anh trai mình — người từng thề sẽ mãi mãi bảo vệ tôi — nghiêm giọng hỏi từng chữ một:
“Anh, vợ anh trước mặt bao nhiêu người, bịa chuyện bôi nhọ em, anh cũng chỉ đứng nhìn vậy thôi à?”
Giang Y Na lườm một cái như dao cắt, anh tôi lập tức chột dạ, né tránh ánh mắt tôi, lẩm bẩm:
“Cảnh Di à, chị dâu em cũng chỉ vì tính thẳng thắn thôi…”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, con gái con lứa ra ngoài cũng nên giữ gìn chút, biết tự trọng tự ái chứ.”
Tim tôi chìm thẳng xuống đáy vực.
Tôi biết anh tôi luôn sợ vợ, nhưng không ngờ anh lại mù quáng đến mức chẳng phân biệt được đúng sai nữa.
Thấy anh tôi cũng về phe mình, Giang Y Na càng thêm đắc ý, giọng the thé vang khắp tiệm:
“Mọi người nghe rõ chưa, không phải tôi vu oan cho nó! Ngay cả anh ruột nó còn thấy nó không đứng đắn!”
“Nhà họ Tạ đúng là xui xẻo, nuôi phải con rắn độc như vậy! Ăn chực uống chực nhà chúng tôi ba năm trời, giờ còn quay ra cắn ngược, làm mất cả nguồn thu của cửa tiệm!”
Dưới ánh nhìn săm soi của mọi người, tôi chỉ thấy nhục nhã vô cùng.
Trình Mộ Ngôn theo đuổi tôi suốt hơn nửa năm, mãi đến tháng trước tôi mới nhận lời.
Tôi biết giữa chúng tôi có sự chênh lệch rất lớn, nên vốn định đợi đến khi tình cảm thật sự ổn định mới nói cho gia đình biết.
Nhưng hôm nay, nếu tôi không nói rõ ràng, những lời dơ bẩn mà chị dâu gán cho tôi sẽ mãi không thể rửa sạch.
Tôi hít sâu một hơi, dùng giọng rõ ràng để tất cả mọi người đều nghe thấy:
“Tôi và Trình Mộ Ngôn là người yêu. Là anh ấy theo đuổi tôi trước.”
Cả quán bánh bao bỗng im phăng phắc, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên.
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, rồi lập tức vang lên một tràng cười ầm ĩ.
Giang Y Na cười đến chảy cả nước mắt, chỉ tay vào tôi, cười khúc khích không ngừng:
“Tạ Cảnh Di, cô nghèo đến phát điên rồi à? Mơ cái giấc mơ hoang đường gì thế hả!”
“Người thừa kế Tập đoàn Trình thị, doanh nhân trẻ quyền lực nhất Bắc Kinh, lại đi thích một con nhà quê như cô? Nói dối cũng phải biết lựa lời chứ!”
“Đúng rồi đấy, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!”
“Tôi thấy nó thèm đàn ông đến phát điên rồi thì có!”
Vô số lời lẽ bẩn thỉu, độc địa, như thủy triều dội về phía tôi, không ngừng trút xuống.
Giang Y Na lau nước mắt vì cười quá mức, nhìn tôi đầy khiêu khích:
“Cô nói cô với thiếu gia Trình đang yêu nhau? Được thôi, cô lấy bằng chứng ra đây! Nếu cô thật sự là bạn gái của thiếu gia Trình, tôi — Giang Y Na — quỳ xuống xin lỗi cô ngay tại chỗ!”
Cô ta nhìn tôi với vẻ chắc như đinh đóng cột.
Mà đúng thật, tôi chẳng có gì để chứng minh.
Lần đầu Trình Mộ Ngôn tỏ tình, tôi còn tưởng đó chỉ là trò đùa ác ý của bọn con nhà giàu, nên rất cảnh giác, thậm chí chặn hết mọi phương thức liên lạc của anh.
Suốt nửa năm anh theo đuổi tôi, chúng tôi chỉ giao tiếp trong những cuộc “tình cờ gặp gỡ” mà anh cố ý sắp đặt.
Ngay cả khi đã nhận lời yêu nhau được một tháng, phần lớn thời gian của tôi vẫn dành cho quán bánh bao.
Tôi và anh ấy chưa từng chính thức hẹn hò, không có ảnh chụp chung ngọt ngào, đến cả tin nhắn cũng bị tôi xóa định kỳ vì chiếc điện thoại thường xuyên bị giật lag.
Nhưng… lẽ ra tôi không cần phải là người tự chứng minh điều đó.
Tôi nhìn sang anh trai, ánh mắt cầu cứu.
Thế nhưng khi bắt gặp vẻ mặt thờ ơ, như chẳng hề liên quan của anh, hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe.
“Tin thì tin, không tin thì thôi.”
Tôi ném lại một câu, không muốn dây dưa thêm với đám người này, quay người bỏ đi.
Giang Y Na lại lao đến chắn trước mặt tôi, bước chân hung hăng như thể tôi là tội phạm:
“Chột dạ rồi à? Muốn chạy dễ thế sao!”
“Cô khiến nhà tôi mất đơn hàng mười lăm vạn, thì phải chịu trách nhiệm đến cùng! Mau quỳ xuống xin lỗi thiếu gia Trình, cầu xin người ta tiếp tục hợp tác!”
“Tại sao tôi phải làm vậy? Tôi làm không công ba năm trời, không lấy một xu tiền lương. Chuyện mất đơn hàng không có bằng chứng là do tôi, tại sao bắt tôi gánh trách nhiệm?”
Tôi tức đến mức không chịu nổi, vung tay gạt phắt cánh tay đang chắn ngang trước ngực mình.
Rõ ràng tôi không dùng nhiều sức, nhưng Giang Y Na lại lập tức ngã lăn ra đất một cách thô bỉ, rồi bắt đầu gào khóc ăn vạ:
“Ối giời ơi! Nó đánh người rồi! Em chồng đánh chị dâu này! Ông trời ơi có còn pháp luật nữa không!”
“Tôi nuôi nó ăn uống ở không suốt ba năm, nó chẳng biết ơn lại còn phá hoại miếng cơm manh áo duy nhất của nhà tôi, bây giờ còn ra tay đánh người! Tôi không sống nổi nữa rồi!”
Đám đông xung quanh lập tức bị kích động.
“Đồ vô ơn bạc nghĩa! Anh chị nuôi nấng ba năm trời, lại lấy oán báo ân thế này à?”
“Đồ trắng trợn thế này, phải đem bỏ xuống sông dìm chết cho rồi!”
“Đánh nó đi! Cho nó một bài học!”
Cơn phẫn nộ như sóng trào, đám người vây kín quanh tôi.
Tôi không sao mở miệng thanh minh được nữa, mọi lời giải thích đều bị tiếng chửi rủa nhấn chìm.
Đúng lúc ấy, một tiếng quát lớn vang lên từ ngoài đám đông:
“Tất cả dừng lại cho tôi!”
Là giọng anh tôi — Tạ Cảnh Phong.
Tôi lập tức dấy lên một tia hy vọng.
Chúng tôi là những người thân duy nhất còn lại của nhau trên đời này.
Tôi từng tin rằng, ít nhất trong khoảnh khắc này, anh ấy sẽ bảo vệ tôi.
Tôi nhớ năm bố mẹ mất, nhà nghèo đến mức không có nổi một bữa cơm no.
Tôi đỗ vào ngành Khoa học và Kỹ thuật Thực phẩm của một trường đại học danh tiếng, nhưng tất cả họ hàng đều khuyên tôi đừng đi học nữa, bảo ngành này ra trường chẳng kiếm nổi việc làm.
Chỉ có anh trai là gồng gánh tất cả.
Anh chạy hàng trăm cuốc giao hàng mỗi ngày, bất kể nắng mưa, kiên quyết gom đủ từng đồng học phí và sinh hoạt phí cho tôi.
Ngày trao cho tôi giấy báo trúng tuyển, anh vỗ ngực nói:
“Cảnh Di, em chỉ cần học cho tốt, trời có sập xuống đã có anh gánh cho em!”
Rồi anh kết hôn, Giang Y Na luôn nhìn tôi bằng con mắt không vừa lòng.
Tôi không muốn khiến anh khó xử, nên luôn nhịn, luôn nhún.
Quán bánh bao này được mở sau khi tôi tốt nghiệp.
Tôi dùng chính kiến thức đại học của mình để cải tiến công thức gia truyền của bố mẹ, khiến hương vị và kết cấu của bánh nâng lên mấy tầm.
Tôi tin rằng, ba năm qua tôi bỏ ra bao nhiêu tâm sức, anh đều nhìn thấy.
Tôi mang theo tất cả hy vọng, nhìn anh trai từng bước tiến về phía mình.
Nhưng giây tiếp theo —
Bốp!
Một cái tát thật mạnh giáng thẳng lên mặt tôi.