Tình Thú Kiểu Hải Thành
1
1
Vụ án lớn đầu tiên tôi tiếp nhận sau khi điều chuyển về Hải Thành, chính là vụ chồng tôi bị bắt vì mua dâm.
Tập hồ sơ trải ra trên bàn làm việc, trắng mực đen chữ đập vào mắt, khiến hốc mắt tôi cay xè.
Thấy tôi ngẩn người, cấp dưới tốt bụng lên tiếng giải thích:
“Đội trưởng Tô, chắc chị chưa rõ, vụ này liên quan đến đại thiếu gia giàu nhất Hải Thành – Lục Đình Châu – và cô bạn gái bé nhỏ của anh ta.”
“Hai người đó đang là couple hot nhất Hải Thành đấy ạ, kiểu đại thúc với em gái ngọt ngào, cách biệt tuổi tác mà vẫn hợp ghê luôn.”
Cậu ta hạ thấp giọng, cười đầy vẻ thấu hiểu:
“Nghe nói hôm qua cô gái kia giận dỗi vì Lục tổng không có thời gian đi mua sắm với mình, nên mới cố tình báo cảnh sát. Kiểu tình thú thường ngày thôi.”
Tôi không đáp lại, đứng dậy đi về phía phòng hòa giải.
Cửa không đóng chặt, tôi vừa bước đến liền nhìn thấy Lục Đình Châu đang nửa quỳ bên sofa, dùng bộ vest cao cấp bảy con số lau vết trà sữa văng trên giày của cô gái nhỏ.
Động tác của anh ta tỉ mỉ như đang nâng niu báu vật.
Cô gái đong đưa mũi chân, giọng điệu vừa nũng nịu vừa trách móc:
“Lục Đình Châu, anh ngốc à? Em báo cảnh sát bắt anh rồi, mà anh còn đối tốt với em như vậy?”
Lục Đình Châu ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta dịu dàng chưa từng thấy.
“Tiểu tổ tông, chỉ cần em vui, mạng này anh cũng dâng cho em.”
Đèn trên hành lang lúc sáng lúc tối, tim tôi như rơi xuống vực sâu tăm tối.
Đã thích biến báo cảnh sát thành trò đùa tình ái như vậy, là vợ, tôi đương nhiên phải tự tay tống anh ta vào trại.
…
Tôi siết chặt lệnh triệu tập, quay sang dặn Tiểu Trương sau lưng:
“Dẫn họ vào phòng thẩm vấn, làm theo đúng quy trình.”
Tiểu Trương khựng lại một chút, mặt hiện rõ vẻ khó xử:
“Đội trưởng Tô… chị mới về có thể chưa rõ, Lục tổng là…”
“Tôi mặc kệ anh ta là ai.” Tôi ngắt lời, giọng lạnh băng. “Báo án giả, gây rối trật tự, thì phải bị điều tra. Pháp luật không có cửa sau cho bất kỳ ai.”
Tiểu Trương nghẹn họng, chỉ có thể lí nhí “Dạ”, rồi xoay người vào phòng hòa giải.
Bên trong lập tức vang lên tiếng động.
Giọng Thẩm Vi mang theo sự khó chịu:
“Sao lại bắt bọn em? Em đã nói là đùa giỡn thôi mà!”
Ngay sau đó là giọng Lục Đình Châu, không hề giận, thậm chí còn có chút chiều chuộng:
“Nghe lời, phối hợp một chút là được.”
Tiếng bước chân vang lên, hai người cùng bước ra ngoài.
Thẩm Vi vẫn đang giận dỗi, mặt hờn hờn tức tức đi phía trước:
“Tất cả là tại anh! Hôm qua em bảo đi mua đồ với em mà anh không chịu, còn nói phải họp! Em tức quá mới báo cảnh sát!”
Lục Đình Châu chạy theo, trông như đang nịnh nọt:
“Lát nữa anh kêu trợ lý mua hết bộ sưu tập cao cấp mùa này về, em thích gì cứ chọn.”
Nghe vậy, Thẩm Vi quay đầu lại – tôi cũng nhờ thế mà thấy rõ khuôn mặt cô ta.
Gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt sáng rực, môi đỏ răng trắng, đúng kiểu gái đẹp tiêu chuẩn.
Nhưng nổi bật nhất là mái tóc dài nhuộm hồng và chiếc váy ngắn đến nỗi bước nhanh một chút là thấy cả đùi.
Cô ta chỉ khoảng hơn hai mươi, cả người toát lên nét trẻ trung ngông nghênh.
Hoàn toàn khác biệt với tôi, người quanh năm mặc đồng phục, cứng nhắc, nghiêm túc.
Lòng ngực như bị đè ép, nghẹn đến đau nhói.
Lục Đình Châu là ai?
Là người đứng trên đỉnh kim tự tháp của Hải Thành, ai gặp cũng phải cúi đầu nhường bước.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại cúi mình dỗ dành một cô gái, không khác gì kẻ si tình mù quáng.
“Đừng giận nữa, lần sau có họp anh cũng hủy, đưa em đi mua sắm, được không?”
Thẩm Vi hừ một tiếng, không trả lời nhưng cũng chậm bước lại.
Tôi nhìn theo họ bước vào phòng thẩm vấn.
Cánh cửa “cạch” một tiếng khép lại, ngăn cách mọi mùi vị ân ái bên trong.
Tiểu Trương quay lại hỏi:
“Đội trưởng Tô, ai sẽ ghi biên bản?”
“Cậu làm.” Giọng tôi hơi khàn. “Hỏi rõ lý do báo án, ghi thật chi tiết.”
Tiểu Trương gật đầu rồi đi vào.
Chẳng bao lâu sau, tiếng Thẩm Vi đã vọng ra ngoài, dù cách cửa vẫn không giấu được vẻ khoe khoang:
“Anh cảnh sát ơi, em nói rồi là đùa thôi mà. Anh ấy bận việc công ty suốt ngày, em rủ đi dạo phố còn khó hơn lên trời.”
“Cho em thẻ đen cũng vô ích, không giới hạn mức tiêu nhưng có đi thử đồ với em đâu.”
Có vẻ Tiểu Trương hỏi đến chuyện mua dâm, bên trong im lặng vài giây, rồi giọng Thẩm Vi vang lên, kèm theo tiếng cười:
“Chuyện đó em nói trong lúc tức giận thôi. Hôm trước anh ấy đòi ‘kích thích’ một chút, lấy cà vạt trói tay em lại… Em giận vì anh ấy chỉ biết tự thỏa mãn, nên mới nói vậy.”
Cô ta dừng lại, như đang khoe khoang gì đó:
“Không tin thì nhìn này, cổ tay em còn hằn dấu đây này. Anh ấy nhìn vậy chứ thật ra…”
Câu sau càng lúc càng trơ trẽn, tôi không nghe nữa, xoay người dựa lưng vào tường.
2
Trong đầu rối loạn.
Tôi và Lục Đình Châu đã kết hôn ba năm.
Nhà anh ta là danh gia vọng tộc ở Hải Thành, còn nhà tôi là gốc gác chính trị lâu đời ở thủ đô.
Năm đó là hôn nhân liên minh, giới thượng lưu ai cũng khen chúng tôi xứng đôi vừa lứa.
Và quả thật, chúng tôi đóng vai vợ chồng mẫu mực rất hoàn hảo.
Ngày lễ ngày tết cùng nhau dự tiệc, anh ấy tặng tôi những món quà đúng dịp, tôi giúp anh ta đối phó họ hàng khó chịu.
Nhưng chỉ có tôi biết, cuộc hôn nhân này lạnh lẽo đến mức nào.
Anh ấy mãi mãi lạnh nhạt, không cười, không nói chuyện thân mật – ngay cả trên giường, cũng là bộ dạng làm cho xong việc.
Năm ngoái, tôi cắn răng xin điều về Hải Thành, từ vị trí nòng cốt ở trụ sở chính chuyển về làm đội trưởng chi nhánh – ai cũng biết là danh nghĩa lên chức, thực chất bị giáng cấp.
Nhưng tôi lại nghĩ, gần nhau rồi, có thể sưởi ấm được hôn nhân này.
Giờ nhìn lại, thật nực cười.
Tôi bỏ cả tiền đồ rạng rỡ, thứ nhận được đầu tiên – chính là tận mắt chứng kiến chồng mình, đối xử với người phụ nữ khác bằng tất cả sự dịu dàng mà tôi chưa bao giờ có.
Lệnh tạm giữ cuối cùng không được ban ra.
Cục trưởng đích thân đến, cười gượng hoà giải:
“Tiểu Tô à, bên Lục tổng… dù gì cũng ảnh hưởng đến kinh tế Hải Thành, chuyện này bỏ qua đi nhé?”
Tôi không lên tiếng, xem như ngầm đồng ý.
Với thế lực của nhà họ Lục, một lần báo cảnh sát giả không đủ để tống cổ anh ta vào trại.
Nhìn Lục Đình Châu ân cần đỡ Thẩm Vi lên xe, tôi rút điện thoại nhắn tin cho mẹ chồng.
【Vừa thấy Đình Châu ở đồn, bị thẩm vấn vì tội mua dâm.】
Mẹ chồng phản hồi ngay:
【Triều Triều, con về rồi à? Mẹ lập tức cho người tới đón con. Yên tâm, mẹ nhất định đòi lại công bằng cho con.】
Nửa tiếng sau, tôi bước vào nhà cổ của nhà họ Lục, liền thấy Lục Đình Châu đang bị bố mắng té tát.
Họ không phải không biết chuyện Thẩm Vi, mà là lười quản.
Nhưng giờ đã dính đến tôi, còn kinh động đến cảnh sát, thì lại là chuyện khác.
Năm đó nhà họ Lục trụ vững ở Hải Thành, không thiếu phần giúp đỡ từ nhà tôi.
Huống hồ mẹ chồng tôi vì muốn gả tôi cho Lục Đình Châu, từng chạy qua chạy lại Bắc Kinh gần cả tháng trời.
Vừa thấy tôi, bà đã tươi cười rạng rỡ, nắm tay tôi đầy trìu mến:
“Triều Triều à, con ấm ức rồi. Thằng con trời đánh này, mẹ nhất định dạy dỗ nó cho ra trò!”
Lục Đình Châu lập tức hiểu ra là tôi đã “mách lẻo”, trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ.
Chưa kịp nổi cáu, ba chồng đã quát lớn:
“Còn không mau xin lỗi Triều Triều! Hứa đảm bảo sau này cắt đứt hoàn toàn với con nhỏ Thẩm Vi kia!”
Lục Đình Châu đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt đầy dữ dằn:
“Tôi không chịu!”
“Vi Vi là tình yêu đích thực của tôi, ai cũng đừng hòng chia rẽ chúng tôi!”
Ba Lục giận đến run người, “Mày nói lại lần nữa xem!”
“Nếu không nhờ nhà Triều Triều ở thủ đô chống lưng, nhà họ Lục có được ngày hôm nay chắc? Mày dám phụ lòng con bé, thì đừng nhận tao là ba!”
Lục Đình Châu nghiến răng, cuối cùng vẫn không phản kháng nữa, nhưng cũng chẳng xin lỗi, chỉ cúi đầu lặng lẽ rời khỏi phòng.
Ba Lục quay sang tôi, nói:
“Triều Triều, con theo nó về, hai đứa nói chuyện cho rõ ràng.”
Tôi gật đầu, bước theo anh ta ra ngoài.
Vừa đến cửa, Lục Đình Châu đột nhiên quay lại, siết chặt cánh tay tôi, không nói một lời kéo thẳng tôi vào xe.
Cửa xe bị anh ta đập “rầm” một tiếng, tôi còn chưa ngồi vững, anh đã giẫm mạnh chân ga, xe lao vút đi như phát cuồng.
Đôi mắt anh đầy tia máu, nghiến răng rít lên:
“Tô Triều Triều, cô giỏi lắm.”
“Chuyển về Hải Thành là để canh chừng tôi? Liên hôn trói tôi còn chưa đủ chắc sao?”
Tôi xoa cánh tay đỏ lên vì bị anh ta kéo mạnh, cắn răng không đáp.
Thấy tôi im lặng, Lục Đình Châu liếc sang đầy khinh bỉ:
“Cô đừng trách tôi yêu người khác. Nhìn lại cô xem, cả ngày ăn mặc như bà sơ già, mặt lúc nào cũng dài thượt.”
“Còn trên giường thì khỏi nói, mãi cũng chỉ có một tư thế, nằm cứng đờ như cá chết.”
“Vi Vi trẻ trung hơn cô, biết nhiều hơn cô. Ở bên cô ấy tôi mới hiểu cái gì là tình yêu, cái gì gọi là ăn một lần không dứt nổi!”
Có lẽ vì giận tôi mách tội, Lục Đình Châu càng nói càng độc miệng.
Từng chữ như lưỡi dao lạnh buốt, đâm sâu vào tim tôi.
Ba năm hôn nhân, tôi như một kẻ ngu ngốc, cố gắng sưởi ấm trái tim anh.
Đổi lại, chỉ là những lời nhục mạ tàn nhẫn này.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang mớ suy nghĩ hỗn loạn.
Tôi nhìn sang, trên màn hình hiện lên ba chữ “Tiểu Tổ Tông”, khiến hốc mắt tôi lại nóng lên.
Vừa bấm nghe, bên kia đã vang lên giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc:
“Lục Đình Châu, em bị đứt tay rồi, đau quá…”
3
Sắc mặt Lục Đình Châu lập tức thay đổi, sát khí vừa rồi tan biến hết, thay vào đó là hoảng loạn và dịu dàng:
“Đừng khóc, đừng khóc, anh đến ngay, ngoan, chờ anh một chút.”
Cúp máy xong, anh lập tức bẻ tay lái, tấp xe vào lề đường, giọng lạnh băng:
“Xuống xe.”
“Chỗ này cách trung tâm ít nhất mười cây, anh bắt tôi–”
Còn chưa nói hết câu, anh đã nghiêng người tháo dây an toàn của tôi, mở cửa, mạnh tay đẩy tôi ra ngoài: “CÚT XUỐNG.”
Tôi lảo đảo vài bước mới đứng vững được.
Giây tiếp theo, cửa xe đóng sầm một tiếng, chiếc Maybach màu đen phóng vút đi trong đêm.
Gió đêm lạnh như dao cắt, tôi đứng bên lề con đường hoang vắng giữa ngoại ô, điện thoại chỉ còn 5% pin.
Tôi nghiến răng gọi về đội, nhưng còn chưa kịp kết nối thì màn hình đã tối đen.
Tôi lê từng bước nặng nề đi trong đêm tối, mắt hoa lên từng đợt.
Cuối cùng, không chịu đựng được nữa, tôi ngã quỵ bên vệ đường.
…
Khi tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi.
Tôi nằm trên giường bệnh, mu bàn tay đang truyền nước biển.
Bác sĩ bước vào, sắc mặt phức tạp:
“Tỉnh rồi à?”
“Cô… đã bị sảy thai. Thai vốn không ổn định, lại đi bộ quá lâu…”
Sảy thai?
Tôi sững người, tay vô thức đặt lên bụng dưới đã phẳng lì.
Thì ra, nơi đây từng có một sinh linh nhỏ bé…
Nó thậm chí còn chưa kịp cho tôi biết sự tồn tại của mình, đã rời bỏ tôi mãi mãi.
Bác sĩ thở dài: “Nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Cửa phòng khép lại, tôi lặng lẽ cắm sạc điện thoại.