Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thiên Kim Giả Gặp Cha Quê
3
Chương 7
“Tôi… tôi vẫn chưa nói cho họ biết. Tôi vốn định sau lễ đính hôn, gạo nấu thành cơm, họ không đồng ý cũng phải đồng ý! Ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này!” – anh ảo não –“Còn về sự nghiệp… tôi Văn Nhân Dã chẳng lẽ phải dựa vào một người phụ nữ để củng cố sao?!”
Khá lắm, câu này nghe cũng oai đấy.
Không biết từ lúc nào, mẹ tôi – Lưu Thiên Diện – cũng bước ra, trên tay cầm… cái kính lúp?
Bà đi vòng quanh Văn Nhân Dã, vừa quan sát vừa gật gù:
“Ừ, đồng tử không tán loạn, tim đập nhanh nhưng nhịp ổn định, dưới áp lực mạnh cũng không co giật cơ cổ. Chứng tỏ cậu nói thật, tâm lý cũng rất tốt.”
Tôi: “Mẹ, mẹ đang… thẩm vấn phạm nhân sao?”
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.” – mẹ tôi nghiêm túc đáp.
Tư Không Bạo rõ ràng rất hài lòng với câu trả lời, vỗ vai Văn Nhân Dã cái bốp, khiến anh suýt ngã.
“Được, coi như cậu qua vòng. Vào ăn cơm đi.”
Văn Nhân Dã: “…”
Thế này tính là… được nhạc phụ chấp thuận rồi sao?
Bữa cơm tối hôm ấy, quái dị đến cực điểm.
Văn Nhân Dã, thiếu gia nhà giàu nghìn tỷ, ngồi ngay ngắn trên cái ghế gỗ thấp, dùng cái bát in chữ “tặng phẩm”, ăn cơm thường mẹ tôi nấu.
Anh ăn nhanh như thể ba ngày chưa có hạt cơm nào.
Anh tôi Tư Không Kiến, vừa ăn vừa hack thẳng vào hệ thống giao thông Bắc Thành, xóa hết đống vé phạt của chiếc Lamborghini đậu bừa ngoài cổng.
Ba tôi Tư Không Bạo, hăng say giảng cho anh đủ 300 kiểu độ máy cày, từ “gắn xích chống trượt” cho đến “chuyển động cơ dầu thành hạt nhân”.
Mẹ tôi Lưu Thiên Diện, thì cầm quyển sổ nhỏ, ghi chép từng biểu cảm của anh khi ăn cơm.
“Nhai 32 lần rồi mới nuốt, quen dùng hàm bên trái, hơi kỵ hành hoa nhưng không gạt ra, chứng tỏ có sức nhẫn nhịn, giỏi che giấu…”
Mặt Văn Nhân Dã từ đỏ chuyển dần sang xanh.
Tôi thấy thần kinh anh sắp đứt đến nơi.
Cuối cùng, anh đặt bát xuống, thở ra một hơi.
“Chú, thím.” – anh nhìn ba mẹ tôi –“Tôi biết, hai người không phải người thường.”
Nói thừa, bình thường nhà nào nuôi gà biết phun lửa?
“Tôi mặc kệ hai người là ai, cũng không quan tâm sau này Nguyệt Nguyệt sẽ sống thế nào.” – anh quay sang tôi, ánh mắt nóng rực –“Tư Không Nguyệt, em theo anh về. Anh có thể cho em tất cả.”
Tôi còn chưa kịp đáp, ba tôi đã đập đũa một cái.
“Thằng nhóc, câu này tao không thích nghe. Gì mà ‘cho cô ấy tất cả’? Con gái tao muốn cái gì, chẳng lẽ chúng ta không cho nổi?”
Tư Không Bạo đứng dậy, bước đến tường, nhấn nút.
Dưới chân rung lên, một thang nâng khổng lồ từ từ trồi lên.
Trên đó, lặng lẽ đậu một chiếc… chiến đấu cơ cá nhân màu đen tuyền, đường nét trơn tru, như bước ra từ phim khoa học viễn tưởng.
“Nếu con gái tao muốn lên trời, đây chính là ‘Hắc Ưng’. Tốc độ siêu âm, tàng hình, mang sẵn tám quả tên lửa đối không.”
Lưu Thiên Diện mỉm cười, mở tủ bên cạnh.
Bên trong không phải quần áo, mà là từng dãy vàng thỏi, tiền mặt nhiều quốc gia, kèm mấy chục cuốn hộ chiếu, mỗi cái một tên, một ảnh khác nhau.
“Nếu con muốn du lịch vòng quanh thế giới, mẹ có vốn khởi động và danh phận toàn cầu. Con muốn thành công chúa nước nào, mẹ cũng lo được.”
Tư Không Kiến búng tay, màn hình lớn phía sau hiện lên bản đồ một hòn đảo, biển xanh cát trắng như mơ.
“Anh hôm trước rảnh rỗi, tiện tay hack vào hệ thống của một tiểu quốc, mua luôn đảo này, đã sang tên cho em rồi. Nếu muốn nghỉ dưỡng, cứ việc đi.”
Tôi: “…”
Văn Nhân Dã: “…”
Anh há miệng, rồi lại ngậm, cuối cùng chẳng nói nên lời.
Lần đầu tiên, trên gương mặt hoàn hảo kia hiện lên vẻ kinh hoàng, ngơ ngác, bất lực.
Tôi nhìn mà suýt bật cười.
Chương 8
Tôi hắng giọng, đứng lên, bước đến trước mặt anh.
“Văn Nhân Dã.” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói –
“Cảm ơn anh đã tới tìm tôi. Nhưng… tôi không muốn đi cùng anh bây giờ.”
“Vì sao?” – Giọng anh khàn đặc.
“Bởi vì…” – Tôi quay lại nhìn ba mẹ và anh trai mình, cùng sau lưng họ là máy bay chiến đấu, tủ vàng thỏi và cả một hòn đảo.
“Bởi vì… nhà tôi hình như còn thú vị hơn nhà anh nhiều.”
Văn Nhân Dã cuối cùng vẫn bỏ đi.
Bóng lưng anh lúc rời đi, tiêu điều như con gà trống thua trận.
Tôi nhìn chiếc Lamborghini tả tơi của anh biến mất nơi cuối con đường đất, trong lòng thoáng có chút áy náy.
“Mẹ, làm vậy… có hơi bắt nạt người ta không?”
Lưu Thiên Diện vừa dùng máy phân tích công nghệ cao nghiên cứu thành phần của “Chân Tâm Tương”, vừa thản nhiên đáp:
“Đây gọi là kiểm tra áp lực. Không tạo áp lực, sao biết được nó thật sự thích con tới mức nào?”
Ừ, logic của đặc công… tôi đúng là chẳng hiểu nổi.
Những ngày sau đó, tôi sống cuộc đời “cá mặn” trong mơ.
Ngủ tới khi tự tỉnh, ăn cơm mẹ nấu ngon ngang tiệc quốc yến, xem ba trong sân cải tạo xe ba gác định gắn thêm cánh, nghe anh kể chuyện hôm qua hack hệ thống tài chính của ai.
Tô gia và Văn Nhân gia bên kia, chẳng ai đến quấy rầy nữa.
Tôi dùng “tiền tiêu vặt” anh trai cho, mua đầy máy chơi game đời mới và túi hàng hiệu.
Mỗi ngày, anh shipper chạy xe ba gác giao hàng đến cái nơi chim không thèm ị này, trên mặt đều mang vẻ kính sợ.
Cuộc sống giản dị, nhàm chán, mà sung sướng đến lạ.
Cho tới hôm nay.
Tôi đang phơi nắng trong sân, thì anh trai Tư Không Kiến bỗng bưng laptop lao ra.
“Em, có chuyện rồi.”
“Sao? NASA lại lần ra anh hả?” – Tôi uể oải hỏi.
“Nghiêm trọng hơn nhiều.” – Anh xoay màn hình cho tôi xem –“Nhìn này.”
Trên màn hình là diễn đàn tám nhảm hot nhất, tiêu đề đỏ chót:
【Tin giật gân! Giả thiên kim hào môn Tư Không Nguyệt sống phóng túng, bị đuổi khỏi nhà, câu kết với ‘ông bố quê mùa’ âm mưu tống tiền!】
Dưới bài là loạt ảnh “chứng cứ”.
Một tấm chụp cảnh tôi bị ba vác trên vai ở lễ đính hôn, góc máy ác ý đến mức như thể tôi chủ động nhào vào lòng ông.
Một tấm chụp chiếc máy cày độ của ba tôi, kèm chú thích: “Được biết, chiếc máy này thường xuất hiện bí ẩn trong các khu biệt thự giới siêu giàu Bắc Thành lúc nửa đêm, hành tung khả nghi.”
Còn vài tấm khác là ảnh tôi đi bar trước kia, bị photoshop méo mó, nhìn như ôm ấp đàn ông lạ loạn xạ.
Phần bình luận nổ tung:
“Biết ngay con này không phải hàng ngon! Hóa ra là gái đào mỏ!”
“Trời ơi, Tô gia nuôi nó 20 năm, nó trả ơn thế này à?”
“Ông kia là bố ruột? Nhìn bẩn bẩn… chẳng lẽ quan hệ loạn luân?!”
“Thái tử Văn Nhân thật tội nghiệp, bị loại đàn bà này lừa suốt ngần ấy năm!”
Tôi tức tới mức suýt ném miếng dưa hấu đang cầm vào tường.
“Đứa nào làm?!”
“Anh tra được rồi.” – Tư Không Kiến đẩy kính, ánh mắt lạnh lẽo –“Địa chỉ IP xuất phát từ Tô gia. Người thao tác cụ thể, là trợ lý riêng của Tô Nhược Nhược.”
Tô Nhược Nhược.
Cô em gái đáng thương, hiền thục trong miệng mọi người.
“Cô ta muốn làm gì? Bôi nhọ tôi, để danh chính ngôn thuận gả cho Văn Nhân Dã?” – Tôi bật cười khẩy.
“E là không chỉ thế.” – Ngón tay anh trai tôi lướt nhanh trên bàn phím –“Từ ngày Tô Nhược Nhược trở về, cổ phiếu Tô gia vẫn tuột dốc. Nhưng hôm qua, Tô gia công bố hợp tác với một quỹ tên ‘Thiên Lang Tinh Capital’, cổ phiếu lập tức tăng trần. Mà quỹ này… rất có vấn đề.”
“Vấn đề gì?” – Ba tôi Tư Không Bạo không biết đã thò mặt vào từ khi nào, tay còn cầm cây hàn điện.
Chương 9
“Quỹ này nguồn vốn mờ ám, hành tung kỳ dị, chuyên thu mua các công ty cận kề phá sản nhưng nắm công nghệ lõi.” – Tư Không Kiến lôi ra cả xấp tư liệu –“Anh nghi, nó chỉ là vỏ bọc cho một tổ chức tội phạm quốc tế.”
Mẹ tôi Lưu Thiên Diện cũng đặt dao xuống, đi tới.
“Thiên Lang Tinh? Tên này quen lắm. Hồi chưa nghỉ hưu, cục từng điều tra bọn chúng. Chúng chuyên đánh cắp bí mật thương mại và quân sự các nước. Thủ lĩnh của bọn chúng, mật danh ‘Giáo Sư’, cực kỳ xảo quyệt.”
Cả nhà lặng đi.
Tôi hơi hoang mang:
“Vậy… Tô Nhược Nhược có dính líu tới chúng? Cô ta quay lại Tô gia, là để đánh cắp thứ gì à?”
“Rất có thể.” – Mẹ tôi phân tích –“Doanh nghiệp Tô gia mấy năm nay xuống dốc, nhưng trong tay vẫn giữ công nghệ pin năng lượng mới, là thứ vô số quốc gia thèm muốn.”
“Thế nên giờ cô ta bôi nhọ tôi, là để đánh lạc hướng?” – Tôi đã hiểu.
“Một mũi tên trúng hai đích.” – Tư Không Kiến gật đầu –“Cô ta làm em mất sạch danh dự, để em có nói gì cũng không ai tin. Đồng thời, thuận lợi thay thế em ở Tô gia, nắm luôn hôn ước với Văn Nhân gia. Nền tảng quân sự của Văn Nhân, đối với ‘Thiên Lang Tinh’, cực kỳ quan trọng.”
“Đúng là đóa bạch liên tâm cơ sâu không lường.” – Tôi nghiến răng.
“Khốn kiếp, dám bắt nạt con gái tao!” – Tư Không Bạo quẳng cây hàn xuống đất –“Để tao cho nổ tung Tô gia!”
“Đừng nóng.” – Lưu Thiên Diện chặn lại –“Bây giờ là xã hội pháp trị, phải chú trọng sách lược. Chúng ta đã nghỉ hưu, không thể làm liều như trước nữa.”
Ba tôi hậm hực, không cam lòng.
Tôi nhìn đống bình luận ghê tởm trên màn hình, hít sâu một hơi.
“Ba, mẹ, anh… chuyện này, để con xử lý.”
Cả ba người cùng quay sang nhìn tôi.
Trong mắt họ, tôi chỉ là bình hoa sống ở Tô gia hai mươi năm, chỉ biết shopping, trà chiều, tiệc tùng.
Nhưng tôi, Tư Không Nguyệt, cũng có giới hạn của mình.
“Tô Nhược Nhược muốn chơi chiến tranh dư luận? Vậy tôi sẽ chơi với cô ta tới cùng.” – Tôi đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh –“Cô ta muốn làm danh viện? Tôi sẽ cho cô ta thấy thế nào mới là danh viện thật sự.”
Tôi nhấc điện thoại, bấm một dãy số.
Đầu dây bên kia, giọng ngái ngủ vang lên:
“Ai thế? Không biết bản tiểu thư đang dưỡng nhan sao?”
“Đường Đường.” – Tôi cười khẽ –“Là tôi, Tư Không Nguyệt. Muốn chơi trò kích thích không?”
Đường Đường, ái nữ duy nhất của đại gia khai thác mỏ Bắc Thành, cũng là chị em thân thiết nhất của tôi trong giới danh viện.
Phương châm sống của cô ta là: Chuyện gì mua được bằng tiền, không phải vấn đề. Mua không nổi bằng tiền, thì dùng thêm nhiều tiền hơn.
Khi tôi kể hết chuyện trên mạng, đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó, là tiếng hét đinh tai:
“Đệt! Nguyệt Nguyệt! Đây là kịch bản máu chó cấp vũ trụ! Giả thiên kim? Gia đình đặc công? Máy cày gắn nitro? Đợi đấy, chị mang người tới chém luôn! Đứa nào dám động vào chị em tao?!”
“Khoan.” – Tôi vội cản –“Chém giết quá phèn, không hợp khí chất danh viện. Tôi muốn dùng ma pháp đánh bại ma pháp.”
“Ma pháp gì?”
“Ma pháp trà chiều.” – Tôi nhếch môi –“Ba ngày nữa, ở ‘Vườn Mây Đỉnh’ mới khai trương ở đông thành, Tô Nhược Nhược sẽ tổ chức tiệc trà để ăn mừng hợp tác với ‘Thiên Lang Tinh’. Đến lúc đó… ta tặng cô ta một món quà lớn.”
Cúp máy, tôi bắt đầu lập “chiến dịch phản công”.
Ba tôi, Tư Không Bạo, phụ trách “hỗ trợ kỹ thuật”.
Ông lôi từ tầng hầm ra một đống đồ kỳ quặc:
Một lọ nước hoa, thực chất là camera siêu nhỏ – “Hương Mê Hoặc”.
Một thỏi son, thực chất phát ra sóng hạ âm gây ảo giác – “Môi Đỏ Lửa”.
Một đôi bông tai nạm kim cương, thực chất là thiết bị nghe lén.
“Con gái, mấy cái này đều là đồ mẹ con để lại. Đến lúc cần, cực hữu dụng.” – Ba tôi đắc ý.
Mẹ tôi, Lưu Thiên Diện, thì phụ trách cải tạo hình tượng cho tôi.
Bà kéo tôi ngồi xuống, giảng giải suốt ba ngày ba đêm về “Vi biểu cảm học & kỹ năng ngụy trang xã giao”.
Chương 10
“Nhớ kỹ, Nguyệt Nguyệt, danh viện chân chính không nằm ở chuyện con mặc gì, đeo gì, mà nằm ở khí tràng của con.”
“Ánh mắt phải hờ hững, khóe môi cong như cười như không, nói chậm rãi, như thế mới toát lên vẻ thâm sâu khó lường, mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.”
Anh trai tôi Tư Không Kiến thì trở thành “trung tâm tình báo” của tôi.
Anh hack vào toàn bộ điện thoại và máy tính của người bên cạnh Tô Nhược Nhược, gom hết phốt lại thành một tài liệu.
“Em, con này tên Ly Ly, sau lưng chồng nuôi ba trai bao.”
“Con kia tên Anna, công ty của ba nó đang trốn thuế.”
“Còn trợ lý của Tô Nhược Nhược, tham ô công quỹ đem đi đánh bạc, nợ ngập đầu.”
Nhìn bản tài liệu dày đặc phốt, tôi cười như phản diện bước ra từ phim.
Tô Nhược Nhược, cô chuẩn bị nhận chiêu chưa?
Ba ngày sau, tiệc trà chiều ở “Vườn Mây Đỉnh”.
Tô Nhược Nhược mặc váy trắng tinh, trang điểm nhạt tinh xảo, được một vòng danh viện vây quanh, đúng là một đóa bạch liên thánh khiết.
Cô ta đang kể lể “hai mươi năm lưu lạc bên ngoài” đầy bi thương, đến đoạn xúc động còn rơi hai giọt lệ, lập tức gặt một lô đồng cảm và tâng bốc xung quanh.