Thái Tử Phi Không Sinh Con

2



“Con không sinh, để người khác sinh… có được không?”

Nhậm Thanh Trâm lập tức quát lại:

“Bà cô kia, bản thân bà tranh sủng với mấy chục nữ nhân, thấy ta được độc sủng thì ghen đến phát điên chứ gì? Nên mới cố ý làm chuyện ghê tởm này, còn giả vờ rộng lượng cái gì!”

Nàng kéo tay nam nhân phía sau, lạnh lùng nói:

“Ta chỉ cho các ngươi hai lựa chọn: Hoàng Thái tôn, hoặc là nghĩa tử của ta làm, hoặc là Cẩu Bảo của ta làm — các ngươi tự chọn!”

Hoàng thượng tức giận đến ngất lịm tại chỗ.

Hiện trường rối loạn một phen, Nhậm Thanh Trâm thấy vậy, lại cùng nam nhân lạ mặt nắm tay bỏ chạy.

Sinh tử của Hoàng thượng chưa rõ, triều đình vì ngôi Thái tử mà tranh cãi đến long trời lở đất.

Phần lớn đại thần đều ủng hộ Tấn vương, lý do là hắn đã có hậu, còn Thái tử thì tuyệt tự.

Tấn vương như hổ rình mồi.

Trong cơn tuyệt vọng, Quý Như Hành nhìn về phía ta.

Giờ đây, đối với hắn, một đứa con… chính là phù mệnh.

Sau nửa tháng chúng ta đồng phòng, thái y chẩn ra ta đã mang thai.

Sóng gió đổi Thái tử nơi triều đường mới dần lắng xuống.

Hoàng thượng cũng không còn nhắc đến việc phế lập nữa.

Ngài đặc biệt triệu chúng ta đến trước long sàng, dặn dò:

“Như Hành, thân thể trẫm ngày một suy yếu, ngươi không thể tiếp tục hồ đồ như trẻ con nữa.”

“Trắc phi hiểu đại thể, nay lại mang thai cốt nhục của ngươi, ngươi tuyệt đối không được phụ nàng.”

Quý Như Hành cúi đầu lĩnh mệnh.

Sau khi ta mang thai, Hoàng hậu đích thân mời danh y, mỗi ngày đều đến bắt mạch cho ta.

Quý Như Hành cũng dời thư phòng vào viện của ta, tự mình trông coi ăn uống sinh hoạt.

Thỉnh thoảng còn đưa ta hồi phủ thăm thân.

Người người đều nói ta độc sủng Đông cung, dường như đã quên mất nửa năm trước, hắn từng nhục nhã ta ra sao.

Chỉ có ta… chưa từng quên.

Ngày chúng ta hồi cung, Nhậm Thanh Trâm — kẻ đã lâu không thấy — lại xuất hiện.

Nàng chặn trước xe ngựa của ta, ném một bình thuốc phá thai vào lòng Quý Như Hành.

“Quý Như Hành, ngươi biết rõ trong mắt ta không dung được hạt cát.”

“Ngươi tự tay phá đứa con của nàng, ta sẽ theo ngươi trở về. Nếu không… ta liền hưu ngươi!”

Trên trường phố đông người vây xem,Nhậm Thanh Trâm nhìn ta đầy khiêu khích.

Nàng chắc mẩm rằng, Quý Như Hành sẽ vì níu kéo nàng, mà bỏ đi đứa con của ta.

Nhưng lần này—Quý Như Hành chỉ bình thản dặn hạ nhân: “Đi lấy bút đến.”

Hắn ký tên lên thư hưu, ném thẳng cho Nhậm Thanh Trâm.

Sau đó cẩn thận bế ta lên xe ngựa: “Sênh Sênh cẩn thận, đừng động thai khí.”

Ngoài xe, Nhậm Thanh Trâm khóc gào thảm thiết:

“Quý Như Hành! Ngươi là kẻ phụ tình!”

“Ngươi vì muốn chọc tức ta nên mới ở bên nàng ta, đúng không? Ngươi chờ đó, ta nhất định khiến ngươi hối hận!”

Nghe tiếng nàng khóc lóc, ta khẽ cong môi.

Nàng chỉ mải mê xem hắn có yêu mình hay không,lại quên mất…so với tình ái, thứ ràng buộc bền chặt hơn, chính là hai con người bị lợi ích sinh tử trói buộc cùng nhau.

Cuối cùng, Nhậm Thanh Trâm vẫn quay về Đông cung.

Dẫu sao, nàng cũng không còn nơi nào để đi.

Khi ta mang thai tám tháng, Hoàng hậu vì ta tổ chức sinh thần yến.

Các phu nhân quý nữ vây quanh bụng ta, cười nói đoán xem là nam hay nữ.

Chỉ có Nhậm Thanh Trâm, một mình ngồi nơi góc, nâng chén uống rượu,bên chân buộc con hắc khuyển kia.

Khi nghe Lệ phi nói trong bụng ta là một nam hài, rằng ta sẽ nhờ con mà được tôn quý—

Nhậm Thanh Trâm bỗng buông dây xích, ra lệnh cho con hắc khuyển:

“Cẩu Bảo, cắn chết nàng! Cắn nát bụng nàng, xé nát cái nghiệt chủng trong bụng nàng!”

Các nữ quyến hoảng loạn, tứ tán bỏ chạy.

Ta bị xô ngã xuống đất, máu tươi từ dưới thân không ngừng tuôn ra.

Ta muốn chạy, nhưng hai chân bị Nhậm Thanh Trâm giữ chặt không buông.

Nàng điên loạn như kẻ mất trí:

“Cẩu Bảo, cắn đi! Giúp nương cắn chết con hồ ly tinh này!”

“Ta muốn xem, không còn cái nghiệt chủng ấy, nàng còn đắc ý được gì!”

(4)

Quý Như Hành xông vào, rút kiếm cứu ta.

Nhậm Thanh Trâm dang tay chắn trước mặt hắn:

“Quý Như Hành, ta và ngươi phu thê mười năm, hôm nay ta muốn xem—”

“Ngươi chọn nàng, hay chọn ta cùng Cẩu Bảo!”

“Nếu ngươi muốn cứu nàng, thì bước qua xác ta!”

Ta chật vật né tránh, ôm bụng kêu cứu.

Máu dưới thân càng lúc càng nhiều, tay chân dần lạnh buốt.

Con hắc khuyển hung dữ cắn chặt lấy tay ta.

Mà Nhậm Thanh Trâm vẫn liều mạng giữ chặt Thái tử, không cho hắn đến cứu ta.

Quý Như Hành ngoảnh lại, không chút do dự, một kiếm xuyên thẳng bụng nàng.

Ngay sau đó, lại một kiếm chém chết con hắc khuyển.

Hắn ôm ta, quay về Đông cung.

Nhậm Thanh Trâm ôm bụng, dựa tường chậm rãi ngồi xuống, giọng đầy oán độc:

“Quý Như Hành… ngươi dám phụ ta?”

“Ta đã giấu độc trên răng Cẩu Bảo… nàng ta và đứa con trong bụng, đều không sống nổi!”

“Ta nhất định khiến ngươi hối hận!”

Hoàng hậu triệu tập toàn bộ thái y trong cung, hợp lực đỡ đẻ cho ta.

Hết bát giải độc này đến bát khác được rót vào miệng ta.

Nhưng sinh nở vốn gian nan, lại thêm độc phát,đến canh giờ thứ mười hai, ta đã kiệt lực, không còn chút sức nào.

Quý Như Hành xông vào phòng sinh, nắm chặt tay ta:

“Sênh Sênh, chỉ cần nàng sống sót, ta sẽ cầu phụ hoàng lập nàng làm Thái tử phi!”

Hoàng hậu cũng nói:

“Sênh Sênh, con còn nhớ cây phượng trâm ấy không? Đó là lời hứa của mẫu hậu.”

“Chỉ cần con sống, con chính là Hoàng hậu tương lai!”

Ta dốc toàn lực,cuối cùng, trước khi ngất đi, đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Khi ta tỉnh lại,

Quý Như Hành ôm hài nhi, ngồi bên giường.

Trên mặt hắn là niềm vui của kẻ lần đầu làm phụ thân.

Thấy ta mở mắt, hắn đưa cho ta một chiếc hộp:

“Mở ra xem.”

Ta mở hộp,mới phát hiện bên trong là thánh chỉ sắc phong ta làm Thái tử phi, cùng kim ấn của Thái tử phi.

Đang lúc ta còn suy nghĩ nên tạ ân thế nào—

Nha hoàn thân cận của Nhậm Thanh Trâm xông vào, giọng nghẹn ngào:

“Điện hạ, xin ngài mau đến xem nương nương!”

“Nương nương bị thương quá nặng, tử cung không giữ được, thái y nói… sau này nàng không thể sinh nở nữa.”

Quý Như Hành lạnh giọng:

“Nàng vốn đã không muốn sinh, không thể sinh chẳng phải đúng ý nàng sao?”

Nha hoàn quỳ bò đến trước:

“Nhưng, điện hạ… trong bụng nương nương… đã có cốt nhục của ngài rồi!”

“Nhát kiếm của ngài… chính là đâm vào huyết mạch của chính mình!”

Ta lặng lẽ nhìn về phía Quý Như Hành,vốn tưởng sẽ thấy vẻ hối hận trên mặt hắn—nào ngờ…hắn lại bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Đứa trẻ đó đã được mấy tháng?”

Nha hoàn đáp: “Ngự y nói đã ba tháng, nương nương khóc nói… lần này nàng muốn giữ lại.”

Quý Như Hành gật đầu: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Hắn đứng dậy, một cước đá văng nha hoàn: “Hay lắm! Bản cung ngược lại muốn hỏi nàng ta— chúng ta đã xa nhau năm tháng, nàng làm sao có thể mang thai ba tháng?”

“Thế nào? Con của bản cung thì nàng không muốn sinh, lại muốn sinh ra một nghiệt chủng?”

Ngoài miệng Quý Như Hành tỏ ra cứng rắn.

Nhưng ta nhìn thấy bờ vai hắn khẽ run.

Hắn… vẫn còn để tâm đến Nhậm Thanh Trâm.

Ta nhất định phải nhân cơ hội này, triệt để diệt trừ nàng, không cho nàng bất kỳ cơ hội xoay mình nào.

Sau khi Quý Như Hành rời đi.

Ta quay đầu lại.

Sai Tử Tinh lẻn vào thư phòng của hắn, trộm lấy bản đồ phòng thủ ba mươi sáu thành nơi biên quan.

(5)

Trong điện Xuân Hoa.

Ta cùng Quý Như Hành ngồi ở thượng tọa, tra hỏi đám cung nhân của Nhậm Thanh Trâm.

Cuối cùng, từ miệng nha hoàn thân cận của nàng, biết được chân tướng.

Đứa trẻ kia… là của nam nhân mà Nhậm Thanh Trâm mang về.

Cũng chính là “nghĩa tử” mà nàng từng nói.

Quý Như Hành đập nát chén trà trong tay, lòng bàn tay máu chảy đầm đìa.

Hắn chất vấn Nhậm Thanh Trâm:

“Vì sao ngươi lại làm ra chuyện ngu xuẩn đến vậy?”

Nhậm Thanh Trâm vẻ mặt thản nhiên: “Ngươi đã có con với nữ nhân khác, ta tìm chút vui vẻ thì có gì sai?”

“Chẳng lẽ ngươi còn muốn ta giống đám nữ nhân nơi đây, vì ngươi giữ thân như ngọc?”

Quý Như Hành đau đớn không thôi, ném thánh chỉ phế Thái tử trước kia xuống trước mặt nàng:

“Nếu không phải ngươi liên tiếp phá bỏ con của chúng ta, ta sao phải cưới người khác?”

“Ngươi có từng nghĩ, một Thái tử tuyệt tự thì làm sao kế thừa hoàng vị? Ngươi có từng nghĩ, một khi ta bị phế, kết cục sẽ ra sao?”

Nhậm Thanh Trâm nhìn cũng không thèm nhìn thánh chỉ, bịt tai hét lớn:

“Ta không nghe! Ta không nghe! Ngươi chính là không đủ yêu ta!”

“Nếu ngươi yêu ta, ngươi phải vì ta mà dẹp hết mọi khó khăn!”

“Hoàng vị là gì? Thân phận là gì? Những thứ tục vật đó… chẳng lẽ còn quan trọng hơn ta sao?”

Quý Như Hành tức đến nghẹn lời, nhắm chặt hai mắt.

Nhậm Thanh Trâm đứng dậy:

“Quý Như Hành, ta nói cho ngươi biết, ngươi không cần ta, bên ngoài còn vô số người cần ta.”

“Ta hiện tại sẽ cùng tình lang bỏ trốn, khiến ngươi hối hận!”

“Ngươi không trốn được đâu.” Ta lạnh giọng ngắt lời.

“Nam nhân ngươi mang về, mấy ngày trước đã chạy rồi.”

“Còn cuốn theo không ít đồ vật của Đông cung, hiện ta đã sai người truy tra.”

Ta lệnh đóng chặt cổng Đông cung, âm thầm kiểm kê những vật bị mất trong cung, lập thành danh sách dâng lên.

Trong danh sách ghi rõ:

Ngoài gần trăm món châu báu bị thất lạc, còn có một bản đồ bố phòng nơi biên quan trong thư phòng Thái tử cũng đã mất.

Ta sai Nhậm Thanh Trâm xác nhận, điểm chỉ vào danh sách.

Vốn tưởng khi thấy bản đồ bố phòng, nàng sẽ kêu oan.

Nào ngờ nàng đang mải giận dỗi với Thái tử, chẳng buồn xem qua, liền trực tiếp điểm chỉ.

Chính bản đồ biên phòng ấy,đã khiến tội danh của nàng từ tư thông, biến thành tội phản quốc.

Hoàng thượng nổi giận lôi đình, trực tiếp giáng nàng làm thứ dân, đày vào lãnh cung giã gạo.

Khi Nhậm Thanh Trâm bị áp giải vào lãnh cung,

mới chợt nhận ra mình đã gây ra đại họa ngập trời.

Nàng lẩm bẩm không ngừng:

“Không thể nào… không thể nào…”

“Hắn rõ ràng chỉ là con nhà thương nhân, trộm chút châu báu thì thôi… hắn lấy bản đồ biên phòng để làm gì?”

Nàng chợt hiểu ra.

Chương trước Chương tiếp
Loading...