Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tế Hôn
2
“Nếu ngươi đến muộn một khắc, e rằng nàng ta đã sớm bị đánh chết ngay trong Vương phủ rồi.”
Sắc mặt Lâm Sĩ Hoằng lập tức đại biến, không thèm đếm xỉa đến ai, lập tức sai người nâng kiệu hướng thẳng đến phủ Thần Vương.
Lư phụ Lư mẫu vì lời ta mà sắc mặt cũng trở nên âm trầm bất định.
Cuối cùng, cả Ninh Viễn Hầu phu nhân cũng không thể ngồi yên, một đoàn người vội vàng đi theo đến phủ Thần Vương.
Trước cổng phủ Thần Vương, dải hỉ lụa đỏ thắm vẫn còn treo rủ, nhưng bên trong phủ lại vang lên tiếng kêu thảm thiết.
Lư Vãn Tang mặc hỉ phục, sắc mặt trắng bệch bị đè xuống đất, thị vệ đang giơ tay đánh xuống.
“Dừng tay ——!”
Lâm Sĩ Hoằng hồn phi phách tán, lao tới che chắn cho nàng.
Lư Vãn Tang nước mắt tuôn rơi, gào khóc nhào vào chân hắn: “Hoằng Ca ca, cứu ta, Thần Vương muốn đánh chết ta!”
Lâm Sĩ Hoằng siết chặt thân thể mảnh mai trong lòng, giận dữ quát lớn: “Thần Vương ngài đây là có ý gì?
Dù ngài quyền cao chức trọng, sao có thể tùy tiện đánh người đến chết?”
Lư phụ cũng tiến lên, vẻ mặt xót xa, giọng điệu đầy ép buộc: “Thần Vương đây là không để họ Lư ở Phạm Dương vào mắt?
Tùy tiện đánh giết nữ nhi ta, chẳng lẽ không sợ ta vào cung dâng sớ vạch tội hay sao?”
Trước hỉ đường, bóng người cao lớn xoay người lại, mi mục sắc bén, tuấn mỹ tuyệt luân.
“Con gái của Lư đại nhân ư? Bổn vương còn tưởng kẻ nào to gan, giấu mất vị hôn thê của ta, toan hành thích ta nữa cơ đấy.”
Thấy Thần Vương Tiêu Trạm chẳng buồn liếc nhìn mình, Lâm Sĩ Hoằng cố nén lửa giận.
“Chuyện này chỉ là hiểu lầm, người vốn nên thành thân với ta là Vãn Tang.
Tất cả đều do Lư Vãn Lê lòng dạ hẹp hòi, ghen tỵ vô cùng, mới tráo đổi kiệu hoa, khiến Vãn Tang nhầm bái đường cùng vương gia.”
Lư Vãn Tang cũng ngẩng khuôn mặt đẫm lệ như hoa lê trong mưa lên: “Phải đó, vương gia, thiếp đã giải thích rõ ràng rằng mình bị đổi kiệu, sao ngài lại chẳng tin?”
Ánh mắt lạnh băng của Tiêu Trạm rơi xuống người ta, trầm giọng hỏi: “Là ngươi đổi kiệu hoa?”
Ta khẽ lắc đầu: “Không phải ta, là Lư Vãn Tang đổi.”
Lư Vãn Tang nức nở đáng thương, khóc nghẹn: “Muội muội à, sau khi muội trở về liền giả bệnh, nói là bị ta đẩy xuống nước, rồi vu cho ta tư thông cùng nam nhân bên ngoài, giờ còn muốn vu ta tráo đổi hôn sự.”
“Phụ thân, mẫu thân đều đã nhường lại cho muội, chẳng lẽ muội phải ép ta vào chỗ chết mới cam lòng sao?”
4
Nói đoạn không biết lấy đâu ra sức, lao mình định đập đầu vào cột gần đó.
Nhưng bị Lâm Sĩ Hoằng giữ chặt, ôm chặt vào lòng.
“Lư Vãn Lê, ngươi đủ rồi đó! Hết lần này đến lần khác vu oan cho Vãn Tang, tâm địa thật quá độc ác!”
Lư phụ cũng chỉ tay mắng ta: “Lẽ ra năm xưa ta không nên đón ngươi về, để ngươi khiến cả nhà bất an như hôm nay!”
“Thiên địa đã bái, động phòng cũng đã vào, còn ầm ĩ chuyện đổi hôn làm gì nữa?
Mặt mũi họ Lư ta đều bị ngươi vứt sạch!”
Ta bật cười lạnh lẽo, nét mặt không chút gợn sóng:
“Bớt giả vờ đi!
Rõ ràng các người lòng tham không đáy, chê Lâm Sĩ Hoằng tàn phế, muốn trèo cao gả lên quyền quý, mới lén tráo đổi hôn sự!”
“Nhưng các người muốn ép Lư Vãn Tang gả vào Vương phủ, đã từng hỏi qua vương gia có đồng ý hay chưa?”
Tiêu Trạm đời nào chấp nhận chuyện ấy?
Nếu không, kiếp trước sao có thể vì vậy mà phạt roi Lư Vãn Tang, khiến danh tiếng họ Lư mất sạch, cuối cùng phải rời đô đến phong địa.
Quả nhiên, Tiêu Trạm cười khinh miệt: “Mèo chó nào cũng dám vọng tưởng tới ngôi vị chính phi của bổn vương?”
Ánh mắt khinh bỉ ấy khiến Lư Vãn Tang đau đớn tột cùng, nàng ta thét lên rồi ngất lịm vì nhục.
Ngón tay Lư phụ run rẩy, sắc mặt trầm như nước.
“Vương gia định ép chết Vãn Tang sao?
Vừa bái đường xong đã bị đuổi khỏi phủ, vậy sau này còn ai dám cưới nữ nhi của ta nữa?”
Tiêu Trạm ung dung thổi trà: “Liên quan gì đến bổn vương.”
Lúc ấy, Lâm Sĩ Hoằng lớn tiếng thề nguyền: “Nếu hắn không cưới, thì ta cưới!
Nay ta lập tức đưa Vãn Tang về thành thân, ta thề đời này kiếp này đối tốt với nàng, nếu trái lời, vĩnh viễn không thể đứng dậy!”
Tim ta khẽ nhói, rồi nhanh chóng trở nên lạnh băng.
Sắc mặt Lư phụ dần hòa hoãn, quay sang Tiêu Trạm hừ lạnh: “Đã như vậy, vương gia cứ bảo trọng.”
Dứt lời, không ai buồn liếc ta một cái, hối hả mang theo Lư Vãn Tang rời khỏi Vương phủ.
Trên hỉ đường, chỉ còn ta và Tiêu Trạm.
Ta hít sâu một hơi: “Vương gia, thiếp chẳng phải tiểu thư khuê các, chỉ là kẻ lớn lên nơi hoang dã, cũng vừa cùng người khác bái đường, đúng như lời ngài – chỉ là mèo chó ngoài đường.”
“Nhưng bất luận thế nào, thiếp nguyện vì ngài mà bỏ cả tính mệnh, chẳng hay vương gia có nguyện cưới thiếp chăng?”
5
Tiêu Trạm nhìn ta thật sâu, mỉm cười: “Người mà bổn vương nên cưới, vốn dĩ là nàng.”
Trong hỉ đường trống vắng, ta cùng Tiêu Trạm lần nữa bái thiên địa, kết làm phu thê.
Nhìn tấm màn đỏ lay động, lòng ta vẫn còn mơ hồ.
Kiếp này, cuối cùng ta đã đổi lại được hôn sự, thoát khỏi Lâm Sĩ Hoằng.
Để xem không có ta, hắn liệu còn đứng dậy được không.
Lư Vãn Tang, có thể sống yên ổn cả đời bên một kẻ tàn phế hay chăng?
Lúc ấy, tai ta bỗng bị cắn nhẹ, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:
“Tập trung.”
Mặt ta bỗng đỏ bừng.
Một đêm trôi qua, ta đã thành Thần Vương phi.
Thần Vương không hề bạo ngược tàn nhẫn như lời đồn, trái lại ôn nhu săn sóc, dịu dàng vô cùng.
Ta ở Vương phủ sống vô cùng tự tại, mà Lư Vãn Lê thì lại rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
Kể từ ngày đổi thân, lời đồn lan khắp kinh thành.
Người người đều nói Lư Vãn Tang – tiểu thư giả– chẳng những chiếm đoạt thân phận ta bấy lâu, nay còn giở thủ đoạn đoạt lấy hôn sự tốt đẹp, xưa kia tỏ vẻ hiền thục rộng lượng, thực ra toàn là giả dối.
Ta hỏi Tiêu Trạm ai đang giúp đỡ ta, chàng chỉ mỉm cười không đáp.
Chớp mắt ba ngày trôi qua, đến ngày hồi môn.
Đêm qua ta mộng thấy kiếp trước bị làm thành chiêu hồn phàn, giấc mộng quấy nhiễu suốt đêm, sắc mặt hôm nay trắng bệch.
Trong xe ngựa, Tiêu Trạm nắm lấy tay ta, dịu giọng nói: “Chớ sợ, vi phu luôn ở bên nàng.”
Tim ta rối bời, xấu hổ vì những hành động thân mật chàng dành cho ta những ngày qua.
Xe ngựa vừa dừng, ta liền vội vã bước xuống trước.
Chẳng ngờ lại chạm mặt Lâm Sĩ Hoằng và Lư Vãn Tang cũng đến hồi môn.
“Sau ngày ấy ngươi đã chạy đi đâu?”
Lâm Sĩ Hoằng nhíu mày chất vấn: “Còn không mau tới bái kiến chính thất, Vãn Tang đã đợi ngươi dâng trà thiếp thất suốt hai ngày rồi.”
Lư Vãn Tang mỉm cười hiền hòa: “Muội muội thật là hồ đồ, chuyện trọng đại thế này mà cũng không để tâm.”
“Chút nữa trước mặt phụ thân mẫu thân, muội hãy dâng trà thiếp thất, cũng đỡ để họ phải khó xử chuyện sau này phải xử trí ra sao.”
Lâm Sĩ Hoằng nắm lấy tay nàng: “Vãn Tang dịu dàng săn sóc như thế, có được thê tử như nàng, vi phu còn cầu chi nữa?”
“Nàng yên tâm, nàng mới là người danh chính ngôn thuận đã bái đường thành thân với ta,nàng mãi mãi là chính thê, còn nàng ta chỉ là thiếp thất mà thôi.”
Tâm trạng ta bỗng chốc bị phá rối, ta lạnh mặt nói: “Bao giờ thì ta nói ta muốn làm thiếp thất của ngươi?”
Hắn thấy sắc mặt ta tái nhợt, liền dịu giọng: “Ta biết ngươi quen cố chấp, dù bị Thần Vương đuổi đi cũng không chịu quay về cầu ta.
Thấy ngươi ngoan ngoãn thế này, ta mới thu nhận ngươi làm thiếp thất.”
“Từ nay, hãy hầu hạ Vãn Tang cho tốt, đừng nảy sinh tâm tư không nên có, ta cũng sẽ đối đãi ngươi tử tế.”
Ta bị lời hắn làm cho bật cười:
“Lâm Sĩ Hoằng, chẳng lẽ không chỉ đôi chân ngươi tàn phế, mà ngay đến cả mắt cũng đã mù lòa?
Ngươi không thấy là ta ngồi xe ngựa của ai mà tới đây ư?”
Lâm Sĩ Hoằng sững người, lúc này mới chú ý đến ký hiệu của Vương phủ trên xe ngựa,sắc mặt lập tức đại biến:
“Xe ngựa của phủ Thần Vương? Sao có thể!?
Ngươi nhất định đang phô trương hư danh!
Hắn sao có thể cưới ngươi – một nữ tử mang tiếng xấu – làm chính phi?”
“Dám mượn danh Vương gia, ngươi không sợ mất đầu sao?”
Lúc này, một bàn tay lớn vén rèm xe lên, Tiêu Trạm bước ra, mặt mày âm trầm:
“Gia giáo của phủ Ninh Viễn Hầu thật khiến bổn vương mở rộng tầm mắt, ngay giữa thanh thiên bạch nhật, mà dám bảo Vương phi của bổn vương làm thiếp?”
“Tin hay không, bổn vương chém bay đầu ngươi ngay tại chỗ?”
Mọi người đều sợ hãi quỳ rạp xuống đất.
Lư phụ, Lư mẫu vừa ra nghênh đón nữ nhi và phò mã, cũng hoảng loạn vô cùng.
Lư phụ vội vã dập đầu cầu xin: “Tiểu hầu gia nhất thời nóng lòng lo lắng cho sự an nguy của Vãn Lê nên nói lời lỡ miệng, mong Vương gia rộng lượng tha cho hắn một mạng.”
Lư mẫu cũng khẩn thiết nhìn ta: “Vãn Lê, tiểu hầu gia chỉ vì lo lắng cho con, mới nói ra những lời ấy.”
“Con mau khuyên Vương gia nguôi giận, tỷ tỷ con vừa mới thành thân, chẳng thể trẻ tuổi như vậy đã thành quả phụ.”
Ta nhìn hai người vì Lư Vãn Tang mà cầu xin ta, trong lòng chẳng lấy gì làm lạ.
Bọn họ chỉ nhận Lư Vãn Tang – người nuôi từ thuở nhỏ – là nữ nhi, còn ta chỉ là kẻ ngoài.
Ta hận không thể để Tiêu Trạm lập tức chém chết Lâm Sĩ Hoằng, nhưng ta hiểu, chỉ vì cớ ấy mà giết người, ắt sẽ khiến văn nhân bút mực phê phán, muôn dân chỉ trích, thân bại danh liệt.
Ta thản nhiên nói: “Vương gia, không đáng vì kẻ tàn phế mà nổi giận, hôm nay về thăm nhà, vẫn nên tránh máu đổ đầu rơi.”
Tiêu Trạm nghe theo lời ta, nắm tay ta bước vào Lư phủ.
Lư phụ Lư mẫu lập tức đi theo.
Trước cổng chỉ còn lại Lư Vãn Tang ánh mắt đầy không cam tâm, và Lâm Sĩ Hoằng thần hồn điên đảo.
Yến hồi môn vốn chuẩn bị cho Lư Vãn Tang, rốt cuộc ta và Tiêu Trạm lại thành nhân vật chính.
Trên tiệc, Lư phụ Lư mẫu mặt mày cứng đờ, chỉ biết nói lời khách sáo.
Còn Tiêu Trạm thì chẳng buồn đáp lại, chỉ chuyên tâm gắp thức ăn cho ta.
Lư Vãn Tang len lén huých nhẹ Lâm Sĩ Hoằng, song hắn chỉ ngây ngốc nhìn ta không rời mắt.
Không tự chủ, ta ăn có phần quá no, liền dự định đi dạo giải bớt.
Tiêu Trạm ở lại, nói có vài chuyện muốn bàn cùng Lư phụ.
Ta dạo bước đến tiểu viện mình từng ở khi mới trở về, nào ngờ nơi ấy đã bị sửa thành phòng của hạ nhân.
Ngay cả góc sân ta dùng để trồng dược thảo mang về từ đạo quán, cũng bị cải thành nhà xí.
Tiếng xe lăn vang lên, kéo ta trở lại thực tại.
Lâm Sĩ Hoằng trừng mắt nhìn ta, giọng đầy phẫn nộ: “Sao ngươi dám gả cho Thần Vương?
Kiếp trước ngươi đã trao thân cho ta, vì ta sinh hạ hài tử, sao có thể không giữ đạo làm thê, lại dan díu cùng người khác!”
Lời hắn thật nực cười: “Lâm Sĩ Hoằng, ngươi đã quên vì Lư Vãn Tang, ngươi từng lạnh lùng nhìn máu ta tuôn cạn thế nào sao?
Bức con trai ta đời đời phải làm nô cho nàng ta, ngươi vẫn còn mặt mũi nói đến lễ nghĩa?”
“Vì một kẻ đã chết mà giết thê hại tử, giờ lại lấy danh tiết mà trách ta?