Tân Nương Trở Về
1
1
Ngày cưới, tôi biết rõ ly nước mà cô em gái cùng cha khác mẹ đưa cho có chứa thuốc mê, thế mà vẫn ung dung uống cạn.
Để mặc cô ta thay tôi mặc quân lễ phục, lên xe hoa, gả thay tôi cho thiếu tướng lục quân Từ Kinh Niên.
Kiếp trước, sau khi tỉnh lại, tôi bất chấp tất cả vạch trần và tố cáo cô ta, khiến danh tiếng cô ta sụp đổ, bị điều đi nơi hẻo lánh trong đêm.
Còn tôi thì như nguyện gả vào nhà họ Từ, nhưng một năm sau lại khó sinh ở bệnh viện quân khu, cận kề cái chết.
Người chồng luôn yêu chiều tôi như trân bảo, vậy mà lại điều toàn bộ bác sĩ và y tá rời đi, ôm lấy em gái tôi cùng đứa con trong bụng cô ta bước vào phòng bệnh:
“Không phải nể mặt cha cô có địa vị trong quân khu, chỉ riêng việc cô khiến Đào Đào mất mặt trước toàn quân, tôi đã không tha cho cô rồi. Giờ cha cô bị điều tra vì vi phạm kỷ luật, cũng đến lượt cô rồi.”
Em gái tôi dẫm lên bụng tôi, cười nhạt:
“Chị à, trước đây chị khiến tôi mất hết thể diện, xuống dưới nhớ chuộc tội cho tốt nhé. Thân phận bà Từ và quyền thừa kế nhà họ Từ, từ nay sẽ là của tôi và An An.”
Tôi chết đi trong cơn đau đớn tột cùng và sự phản bội thấu tim gan.
Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về buổi sáng hôm đám cưới.
…
Bên ngoài, khúc nhạc cưới vẫn náo nhiệt không ngừng.
Tôi bò dậy từ trên giường, đợi hơn nửa tiếng mới ôm đầu bước ra khỏi phòng.
Mẹ đang được người hầu đỡ đi về, vừa hay chạm mặt tôi đang đứng ở cửa phòng.
Bà còn chưa kịp lau khô nước mắt nơi khóe mắt, đã sững sờ nhìn tôi.
Cha tôi nhíu mày, là người phản ứng đầu tiên:
“Hoài Tú, sao con lại ở đây?”
Ông chỉ tay ra ngoài, kinh hãi:
“Vậy người vừa lên xe cưới nhà họ Từ là ai?”
Tôi ôm ngực, mặt đầy kinh hãi:
“Gì cơ? Có người thay con lên xe rồi à? Tối qua em gái nói không nỡ để con đi lấy chồng, tặng con một lọ tinh dầu an thần, con mới ngửi có hai lần đã ngủ mê đến giờ.”
Không khí rộn ràng xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ, ai nấy đều nhìn nhau, sắc mặt biến đổi.
Mẹ tôi tức đến suýt nghẹt thở, lập tức ra lệnh cho vệ binh lôi Tạ Oánh đang định chuồn ra khỏi đám đông.
“Giỏi thật, lúc đưa dâu thì nắm chặt tay cô dâu không buông, khóc còn thảm hơn cả tôi là mẹ ruột, tôi còn tưởng là người tử tế gì, ai ngờ đúng là mẹ nào con nấy!”
Tạ Oánh quỳ rạp dưới đất, ánh mắt láo liên, lắp bắp nói:
“Phu nhân nói gì tôi nghe không hiểu, là đại tiểu thư tự ngủ quên lỡ giờ lành, sao lại đổ lên đầu Đào Đào?”
Vừa dứt lời, người hầu đã vội vàng chạy đến:
“Ông bà chủ, xe rước dâu của nhà họ Cố đến rồi, đang chờ ở cổng.”
Sắc mặt mẹ tôi lạnh xuống:
“Tô Đào đâu? Mau đi tìm người!”
Tôi cúi mắt cười nhạt.
Còn có thể ở đâu được? Tất nhiên là ở trong tân phòng của Từ Kinh Niên rồi.
Tầm này chắc còn đang động phòng.
Ánh mắt lướt qua khóe miệng Tạ Oánh không giấu nổi đắc ý, tôi càng chắc chắn.
Đúng là mẹ con hai người tính toán giỏi thật.
Trước đây Tạ Oánh nhân lúc mẹ tôi mang thai mà bỏ thuốc cha tôi để mang thai Tô Đào, nhờ đó mới bám trụ lại nhà họ Tô.
Giờ Tô Đào hạ thuốc tôi, thay đổi thân phận, cho dù tôi có tỉnh lại, bọn họ cũng đã “gạo nấu thành cơm”.
Họ để lại cho tôi hai con đường: hoặc là ngậm bồ hòn làm ngọt, hoặc thay cô ta gả cho nhà họ Cố.
Nhà họ Cố tuy không phải thế gia quân đội, chỉ là tập đoàn tài chính mới nổi, nền tảng còn mỏng,
nhưng mấy năm nay, nhiều hạng mục kinh doanh nước ngoài của anh trai tôi đều nhờ sự hậu thuẫn của nhà họ Cố.
Cha tôi rất trọng nghĩa khí, nên mới đồng ý hôn sự giữa Tô Đào và nhà họ Cố.
Cô ta tráo long đổi phượng, đem cuộc hôn nhân mình coi thường nhất nhét cho tôi.
Nếu tôi đồng ý, thì chưa đến ngày mai, tin tức đại tiểu thư nhà thủ trưởng Tô gả vào nhà họ Cố sẽ lan khắp cả cảng thành, trở thành trò cười cho toàn bộ giới thượng lưu.
Kiếp trước cô ta đã dùng chiêu này, muốn đạp tôi xuống đất mãi mãi.
Nhưng nhờ cha mẹ chống lưng, tôi đã phá tan lễ cưới ngay tại chỗ.
Nhà họ Từ vì nể mặt cha và anh tôi – người có thế lực cả trong và ngoài vòng pháp luật – đành phải ép người đưa Tô Đào ra ngoài khi nghi thức cưới mới làm được nửa chừng.
Tôi như nguyện trở thành bà Từ, Từ Kinh Niên cũng nâng niu tôi như trân bảo.
Khi ấy tôi còn không hay biết, người đàn ông mà tôi dốc lòng dốc dạ kia sớm đã vụng trộm với Tô Đào, còn mang thai.
Chỉ chờ thời cơ để diệt sạch nhà họ Tô.
Tiếng hô hoán của vệ binh cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi:
“Phu nhân, nhị tiểu thư không có trong phòng, bộ lễ phục đặt may riêng và khăn voan cũng không thấy đâu, trang sức, giấy tờ… đều bị mang đi hết.”
“Còn nữa, tôi tìm được những đoạn chat này trong điện thoại của nhị tiểu thư.”
Cha tôi vừa mở ra xem, đã thấy đầy những tin nhắn ám muội và ảnh thân mật giữa Tô Đào với Từ Kinh Niên.
Sắc mặt ông lập tức đen kịt, giận dữ ném thẳng điện thoại vào mặt Tạ Oánh:
“Xem con gái bà làm ra cái trò gì! Cám dỗ cả anh rể của mình, làm mất mặt nhà họ Tô!”
Tin nhắn có dấu watermark mã hóa đặc biệt của riêng Từ Kinh Niên.
Hắn ta và Tô Đào làm chuyện mờ ám vốn không để lại chứng cứ, nhưng đây là thứ tôi đã lén sao lưu và thêm watermark vào từ đêm qua khi cô ta sơ ý.
Tôi muốn cho cả cảng thành biết, Tô Đào trước khi cưới đã tư thông với anh rể mình.
Bà cụ nhà họ Từ vốn rất coi trọng danh dự, dù cô ta có gả được vào nhà họ Từ thì sau này cũng đừng mong sống yên ổn.
Quả nhiên, lập tức có người khinh bỉ nói:
“Đúng là con riêng, được ở lại nhà họ Tô mà không biết điều, lại dám hạ thuốc chị ruột, tráo đổi hôn sự, mưu đồ gả vào nhà họ Từ, thật không biết xấu hổ.”
“Không sai, chỉ có hạng người không lên nổi mặt bàn mới làm ra chuyện thế này, ông Tô đúng là bất hạnh.”
Tạ Oánh canh đúng thời gian, biết “gạo đã nấu thành cơm”, nên bắt đầu cứng giọng:
“Ông Tô, Đào Đào cũng là con ruột ông, chuyện đã đến nước này rồi, thì cứ thành toàn cho con bé đi.”
Chương 2
Mẹ tôi giận đến mức tát thẳng một cái vào mặt bà ta:
“Giỏi tính toán thật đấy! Dùng thủ đoạn hèn hạ như thế để cướp hôn sự của con gái tôi mà còn mơ được chấp nhận à? Loại các người cũng xứng sao?”
“Người đâu! Kéo Tạ Oánh xuống, nhốt vào hầm, cho bà ta đứng đó mà kiểm điểm!”
Tạ Oánh trừng to mắt, không thể tin nổi, gào thét không ngừng:
“Các người ai dám! Bây giờ tôi là nhạc mẫu của Từ Kinh Niên đấy! Nếu tôi mất một sợi tóc, tôi sẽ bảo con rể tôi san bằng cả nhà các người!”
Cha tôi lập tức đá bà ta ngã lăn ra đất:
“Tôi chỉ nhận Hoài Tú là con gái! Hôn sự này vốn là của nó! Mẹ con bà dám giở trò tính kế với nó, thì đừng mong có kết cục tốt đẹp! Kéo đi!”
Tạ Oánh còn chưa kịp gào thêm câu nào đã bị vệ sĩ lôi xuống.
Người hầu mặt mày ủ rũ:
“Thưa ông, bên nhà họ Cố vẫn đang giục. Giờ phải làm sao đây ạ?”
Cha tôi mặt mày lạnh tanh, không nói hai lời:
“Dẫn người theo tôi đến nhà họ Từ, đứa con gái nghịch tử kia dù phải trói cũng phải trói về, đưa sang nhà họ Cố! Hôn sự này, không đến lượt một đứa con riêng như nó quyết định!”
Tôi kéo tay áo cha, nước mắt rơi lã chã, yếu ớt mà đáng thương:
“Cha, thôi đi ạ. Em gái và Từ Kinh Niên sớm đã tình sâu ý nặng, hai người họ bày ra ván cờ lớn như vậy để sỉ nhục nhà họ Tô, con không muốn cưới một người như thế đâu, nhường lại cho em ấy vậy.”
Tôi lau nước mắt nơi khóe mi:
“Nhà họ Cố có ân với nhà ta, con không muốn cha vì con mà mang tiếng vong ân bội nghĩa. Con bằng lòng gả vào nhà họ Cố.”
Cha tôi vừa sững sờ, vừa xúc động nhìn tôi:
“Hoài Tú, nhưng con là đại tiểu thư nhà họ Tô, gả vào nhà họ Cố chẳng phải là quá thiệt thòi cho con sao?”
“Cha,” tôi mỉm cười, nhẹ nhàng cắt lời ông,
“Nhà họ Cố trọng nghĩa khí, lúc bản thân còn đang khốn khó vẫn không ngại giúp nhà ta, khí tiết ấy thật hiếm có nơi cảng thành này.
Huống hồ Cố Chước bây giờ đã là nhân tài mới nổi trong ngành, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, sau này nhất định sẽ rạng rỡ tổ tông.
Gả cho nhà họ Cố, con không thấy thiệt.”
Một bên là đứa con riêng dùng thủ đoạn hèn hạ để cướp hôn sự, tham tiền hám lợi.
Một bên là trưởng nữ cao thượng, vì giữ nghĩa cũ mà chấp nhận hạ gả.
Khác biệt như mây với bùn, cao thấp rõ ràng.
Không ít người có mặt đỏ hoe mắt, vừa thương cảm tôi, vừa khinh bỉ đến cực điểm hành vi của Tô Đào.
Mẹ ôm chặt tôi, đau lòng như bị xé tim.
Cha nghiến răng tức giận:
“Con gái nhà họ Tô ta há có thể để cho nhà họ Từ làm nhục thế này! Hoài Tú, con yên tâm, dù có làm căng với nhà họ Từ, người trong quân khu cũng sẽ biết ai đúng ai sai!
Con không lấy tên đàn ông như vậy là đúng, nhưng nỗi nhục này, cha nhất định sẽ đòi lại cho con!”
Chúng tôi vừa đến đại viện nhà họ Từ, thì nghi thức cưới đã hoàn tất, tiệc cưới vẫn đang diễn ra sôi nổi.
Đám đông đang vui vẻ thì sững sờ khi thấy chúng tôi khí thế hừng hực xông vào.
“Không phải đại tiểu thư nhà họ Tô – Tô Hoài Tú sao? Cô ấy không phải là cô dâu hôm nay à? Sao lại xuất hiện ở đây?”
“Không đúng! Cô dâu vừa mới trao nhẫn, còn được đưa vào phòng tân hôn rồi. Không phải đại tiểu thư họ Tô thì vừa nãy là ai?”
Mẹ tôi cười lạnh:
“Làm mọi người chê cười rồi, đó cũng là con gái nhà họ Tô đấy.
Chỉ có điều là một đứa con riêng dám tráo đổi hôn sự.”
Cả sảnh tiệc lập tức xôn xao, khách mời ai nấy đều sửng sốt.
Từ Kinh Niên từ ngoài xông vào, mặt mày đen kịt, cắt lời:
“Hoài Tú, em đừng làm loạn nữa! Chuyện này không thể trách Đào Đào được. Là anh vừa nãy uống nhiều quá, nhận nhầm Đào Đào thành em nên mới…”
“Anh biết em rất giận, nhưng Đào Đào vô tội.
Cô ấy đã thất thân với anh, anh đương nhiên phải chịu trách nhiệm.
Người hoàn thành nghi thức cưới với anh hôm nay là cô ấy, cô ấy chính là vợ anh.
Nhưng anh sẽ không bỏ em đâu.
Đào Đào dịu dàng lương thiện, nhất định sẽ bao dung được tính khí kiêu ngạo của em.”
Chương 3
Khi người ta cạn lời đến cực điểm, thật sự chỉ muốn bật cười.
Không bỏ rơi tôi?
Để tôi làm tình nhân cho anh ta à?
Một kẻ vốn chỉ là nhân vật bên rìa trong một gia tộc đã sa sút, nếu không phải nhờ hôn ước với tôi, nhờ cha tôi âm thầm ra sức nâng đỡ, thì sao có cửa leo lên đến chức thiếu tướng?
Vậy mà anh ta còn có mặt mũi nói ra cái chuyện hoang đường là để tôi – con gái một vị thủ trưởng – đi làm tình nhân cho hắn?
Cha tôi tức đến bật cười:
“Từ Kinh Niên, mới được đối xử tử tế vài hôm đã quên mất mình ban đầu leo lên bằng cách nào rồi à? Hay cần tôi giúp anh ôn lại ký ức?”
Bà cụ nhà họ Từ cuối cùng cũng kịp phản ứng, vội vã bước ra đón:
“Thông gia, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”
Mẹ tôi nhận lấy xấp tài liệu in từ trợ lý, ném thẳng lên bàn:
“Bà nghĩ sao? Con trai bà – kẻ bất chấp hôn ước, làm nhục con gái tôi –
bà thử nghĩ xem nếu nhà họ Tô đưa chuyện này lên cấp trên và truyền thông,
thì ngày mai nhà họ Từ còn giữ nổi địa vị không?”
Bà cụ ôm ngực, mặt lập tức trắng bệch, run giọng chất vấn con trai:
“Kinh Niên, con nói xem, con đã làm ra chuyện gì thế này?”
Chưa kịp để Từ Kinh Niên lên tiếng, Tô Đào đã ôm lấy lớp áo ngủ mỏng manh bằng lụa, chạy ra từ phòng trong.
Cô ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nước mắt rơi như mưa:
“Chị ơi, đều là lỗi của em! Là em vì tình cảm quá sâu đậm nên mới phạm phải sai lầm này.
Giờ em và anh Kinh Niên đã là chuyện đã rồi, nếu chị tiếp tục làm lớn chuyện, người mất mặt là nhà họ Tô!
Cho dù chị không nghĩ cho em, chẳng lẽ cũng không nghĩ cho thanh danh của nhà mình sao?”
Cô ta đem sự đê tiện và vô liêm sỉ của mình nói thành “tình cảm không kìm chế được”.
Còn hành động đòi lại công bằng của tôi thì lại bị bóp méo thành phá hỏng danh dự nhà họ Tô.
Mặt dày đến thế là cùng.
Tôi cười lạnh:
“Ý cô là, cô bỏ thuốc tôi, cướp hôn sự của tôi, chui vào tân phòng của tôi,
mà tôi chỉ cần lên tiếng hỏi một câu, đã là bôi nhọ thanh danh nhà họ Tô rồi?”
Tôi cố ý lớn tiếng xé toạc cái mặt nạ cuối cùng của cô ta:
“Nếu cô thích Từ Kinh Niên đến vậy, sao không sớm nói với tôi? Tôi nào phải không thể không gả cho anh ta.
Cần gì phải đợi đến sát ngày cưới, lại chọn đúng đêm tân hôn của tôi để làm cái chuyện dơ bẩn đó?