Ta Nhường Nàng Danh Phận

6



Thái hậu nắm tay ta, nhìn từ trên xuống dưới rất lâu rồi hỏi:

“Con tên gì?”

“Tiểu Hy.”

“Tiểu Hy?”

“Cái tên này hay đấy, có phúc khí, vui vẻ bình an.”

Mẹ ta trước kia cũng từng nói như vậy.

Bà mong ta cả đời bình an, luôn vui vẻ.

Thái hậu lại hỏi ta bình thường ở cùng Trưởng Công Chúa làm gì.

Ta nói công chúa chải tóc cho ta, cho ta uống thuốc, dạy ta nhận chữ, ban đêm ôm ta ngủ.

Bà nghe đến đó, hốc mắt dần đỏ lên.

Hoàng thượng bên cạnh ho một tiếng:

“Mẫu hậu, đây là chuyện vui.”

Thái hậu gật đầu, lau khóe mắt, rồi sai người mang rất nhiều phần thưởng tới.

Lụa là, trang sức, bánh điểm tâm, chất đầy cả bàn.

“Cầm lấy, sau này ở bên cạnh nương con cho tốt.”

Ta ôm một đống đồ, suýt nữa đi không nổi.

Thái tử đứng bên trêu:

“Tiểu Hy, mang nhiều thế này sao ra khỏi cung?”

Hắn sai thị vệ khiêng đồ lên xe ngựa, còn tự mình cưỡi ngựa hộ tống ta về tận cổng phủ công chúa.

“Từ nay ngươi là muội muội của ta. Ai bắt nạt ngươi thì nói với ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.”

18

Không lâu sau, ta nghe tin Thẩm Thu Vân bị bắt.

Khi bắt người, cha ta còn gào lên nói rằng người trong phủ công chúa mới là Thẩm Thu Vân, người bị bắt kia không phải.

Nhưng chẳng ai để ý đến ông.

Khi ta nghe tin ấy, ta đang ngồi xổm trong sân cho cá ăn.

Thức ăn trong tay rơi vãi khắp đất.

Ta từng nghĩ trái tim mình đã chết từ lâu.

Nhưng khoảnh khắc ấy ta mới biết, hóa ra nó vẫn có thể chết thêm lần nữa.

Cha ta vì che giấu Thẩm Thu Vân mà bị cách chức.

Thẩm Thu Vân bị đày ra biên cương, nghe nói cả đời này không thể quay về nữa.

Bệnh của Trưởng Công Chúa cũng khá hơn nhiều.

Từ sau lần ta rơi xuống hồ, số lần bà phát bệnh ngày càng ít, đến giờ đã rất lâu không tái phát.

Vệ thần y nói rằng tảng đá trong lòng bà đã dần buông xuống.

19

Hôm ấy trời đẹp, Trưởng Công Chúa nói muốn đưa ta ra ngoài dạo.

Chúng ta vừa ra đến cổng thì một bóng người đột nhiên lao ra, chặn trước mặt.

Là cha ta.

Ông gầy đi rất nhiều, tóc cũng bạc, áo quần nhăn nhúm như đã nhiều ngày không thay.

Nhìn thấy ta, mắt ông sáng lên.

“Tiểu Hy! Tiểu Hy, theo cha về nhà!”

Ta lùi lại, trốn sau lưng Trưởng Công Chúa.

Bà nhíu mày, đứng chắn trước ta.

“Hứa Phú An, ngươi định làm gì?”

Cha ta nhìn ta, mắt đỏ hoe.

“Tiểu Hy, cha biết sai rồi. Cha không nên để con thay Thu Vân. Nhưng cha là cha ruột của con! Con không thể không nhận cha!”

Trưởng Công Chúa cười lạnh.

“Người họ Hứa kia, e là ngươi đã phát điên rồi. Con gái của Trường Nguyệt ta, ngươi cũng dám cướp?”

Cha ta cười nhạt.

“Công chúa nói nghe hay thật.”

“Nhưng trong lòng người rõ ràng, nhận nó làm con gái chẳng qua vì thiếu một kẻ ngoan ngoãn bên cạnh. Đợi đến ngày người chán rồi, cũng sẽ đuổi nó đi thôi.”

Ta lập tức phản bác:

“Nương không phải như vậy!”

Cha ta nhìn ta, ánh mắt đầy thương hại.

“Tiểu Hy, công chúa là kim chi ngọc diệp. Nếu thật muốn nhận con gái, khắp kinh thành bao nhiêu quý nữ xếp hàng chờ. Hà tất phải nhận một đứa bé đầy lời nói dối như con?”

“Con theo cha về nhà đi. Cha tuy bây giờ nghèo, nhưng dù sao cũng là cha ruột của con. Người khác đối tốt với con đều có điều kiện. Chỉ có cha mới là thật lòng.”

Trong lòng ta chua xót.

“Nhà sao?”

“Sau khi cha đưa con lên núi, con đã không còn nhà nữa rồi…”

Sắc mặt ông thay đổi.

“Tiểu Hy, cha khi đó là bất đắc dĩ…”

“Bất đắc dĩ gì? Là vì báo ân? Vì cứu Thẩm Thu Vân? Vậy còn mạng của con thì sao? Mạng của con không phải mạng sao?”

Ta vừa nói vừa rơi nước mắt.

“Cha từng hứa với mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con, không để con chịu tủi thân, không để con vì mất mẹ mà thiếu đi một phần yêu thương.”

“Nhưng cha lại đưa con lên núi.”

“Trên núi lạnh như vậy, là Trưởng Công Chúa cho con một tấm chăn. Con đói đến chịu không nổi, là bà cho con ăn, không để con chết đói.”

“Khi bà phát bệnh cắn con, con không chạy, vì con biết bà không cố ý. Bà nhận nhầm con là A Cúc, con không vạch trần, vì con muốn bà vui.”

Ta tiến lên một bước, nhìn thẳng vào ông.

“Nhưng còn cha thì sao?”

“Cha đến tìm con, là để đuổi con đi, là để bảo vệ con gái của ân nhân.”

Cha ta lảo đảo một bước.

“Tiểu Hy, cha cũng…”

“Con sẽ không theo cha về nữa. Từ nay về sau, con không phải con gái của cha. Cha cũng không phải cha của con.”

“Tiểu Hy!”

Ông đưa tay muốn kéo ta.

Ta lùi lại một bước, nép vào lòng Trưởng Công Chúa.

“Con không còn cha nữa… nhưng con lại có nương rồi.”

Trưởng Công Chúa sai người đánh đuổi cha ta đi.

20

Rất lâu sau, ma ma kể cho ta nghe chuyện về cha ta.

Ông còn đến vài lần nữa.

Mỗi lần đều đứng canh ngoài cổng, không gặp được ta thì kéo người qua đường lại, nói Trưởng Công Chúa đã cướp con gái ông.

Nói rằng cô bé trong phủ công chúa vốn là con gái của ông, bị Trưởng Công Chúa cưỡng ép giữ lại.

Ma ma sai người đuổi ông đi.

Nhưng lần sau, ông lại đến nữa.

Hôm ấy, cha ta đang kéo một người bán hàng rong đi ngang qua, nói đến mức nước bọt bay tứ tung.

“… Đó là con gái ruột của ta! Trưởng công chúa ỷ thế hiếp người, cướp con gái ta, còn đánh ta đuổi đi! Trên đời này còn có vương pháp hay không…”

Ta đứng trong cổng nhìn ông.

Ông gầy đi rất nhiều, tóc bạc hơn, quần áo vẫn nhăn nhúm, trông còn sa sút hơn lần trước ta gặp.

Ông nhìn thấy ta, kích động buông người bán hàng ra, lao về phía ta.

“Tiểu Hy! Tiểu Hy cuối cùng con cũng ra rồi! Cha nhớ con khổ lắm!”

Ta lùi lại một bước.

Ông dừng lại trước bậc cửa, nhìn ta qua ngưỡng cửa.

“Tiểu Hy, theo cha về nhà đi. Cha thật sự biết sai rồi. Sau này cha nhất định đối tốt với con, sẽ không bao giờ đưa con đi nữa…”

Ta nhìn ông.

“Cha đến làm gì?”

Ông xoa tay, nịnh nọt nói:

“Tiểu Hy, cha thật sự hết cách rồi. Bây giờ cha không còn chức vụ, không còn tiền bạc, ngay cả cơm cũng không ăn nổi. Con nói với Trưởng Công Chúa một tiếng, bảo bà… bảo bà cho cha thêm hai nghìn lượng.”

Ta sững người.

“Cái gì?”

“Chỉ hai nghìn lượng thôi. Cha nuôi con gái lớn như vậy, chẳng lẽ lại để bà ta lấy đi trắng tay? Cha đảm bảo, lấy tiền rồi sau này sẽ không bao giờ đến tìm con nữa.”

“Con nói với Trưởng Công Chúa đi, bà ấy thương con như vậy, hai nghìn lượng với bà ấy đâu có đáng gì…”

“Không có tiền.”

Ông lập tức khựng lại.

“Ta đi với cha.”

Ta bước lên một bước, ngược lại ông lại lùi về sau.

“Con… con nói gì?”

“Cha chẳng phải muốn đưa con về sao? Bây giờ con đi theo cha.”

Cha ta vội vàng khuyên ta.

“Tiểu Hy, con… con đừng làm loạn. Con nói với Trưởng Công Chúa đi, hai nghìn lượng… Sau này con ở phủ công chúa ăn sung mặc sướng, cuộc sống đó chẳng phải vui hơn ở bên cha sao?”

Ta nói:

“Ta đã nói rồi, không có tiền. Ta đi theo cha. Đi ngay bây giờ.”

Ông đẩy ta ra.

“Con bây giờ đã là con gái của công chúa rồi, cho cha ruột hai nghìn lượng thì đã sao?”

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

Ma ma lao ra, kéo ta lại, che ta phía sau.

“Không có tiền. Lần sau còn dám đến, ta sẽ đánh gãy chân ngươi.”

Mặt cha ta tái nhợt, sợ hãi chui vào trong ngõ.

Ma ma kéo ta quay người đi vào trong.

21

Sau này, ta nghe nói cha ta đã rời đi.

Ông đi tìm Thẩm Thu Vân.

Thẩm Thu Vân bị đày ra biên cương, ông một mạch đuổi theo, nói muốn đưa nàng trở về.

Nhưng đường đi không yên ổn.

Ông gặp cướp, bị cướp sạch chút bạc cuối cùng trên người, còn bị đánh gãy một chân.

Ông kéo lê cái chân gãy đó, khó khăn lắm mới tìm được Thẩm Thu Vân.

Nhưng Thẩm Thu Vân vừa thấy ông đã chán ghét nói:

“Sao ông thành ra thế này?”

Ông nói: “Ta đến đón cô.”

Thẩm Thu Vân cười nhạt.

“Ông đến đón ta? Ông lấy gì mà đón ta? Bản thân ông còn thành ra thế này, còn đòi đón ta?”

Nàng ta nhìn ông từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở miếng ngọc bội bên hông ông.

Đó là thứ đáng giá cuối cùng ông còn giữ.

Nàng vươn tay, giật phắt xuống.

“Đây là cái gì? Đưa ta.”

Ông sững lại.

“Thu Vân, cái đó là…”

Thẩm Thu Vân nhét ngọc bội vào ngực áo, quay người bỏ đi.

Ông gọi tên nàng phía sau, nhưng nàng ta không hề quay đầu.

22

Ngoại truyện của Hứa Phú An:

Năm đó ta đi ngang qua trấn Hương Sơn, gặp phải động đất, bị vùi trong đống đá vụn.

Là Tĩnh Nam Hầu đi ngang qua, kéo ta ra khỏi cửa quỷ.

Mạng này của ta là Hầu gia cho.

Sau này Hầu gia gặp nạn, cả nhà bị xử trảm, chỉ còn lại một cô con gái là Thẩm Thu Vân.

Ta lập tức đón nàng về nhà, để con gái ruột của mình thay quần áo của nàng.

Lúc ấy Tiểu Hy mới sáu tuổi.

Nó ôm chân ta hỏi:

“Cha, con phải đi đâu?”

Ta nói:

“Lên núi ở vài năm. Đợi khi không còn ai tìm Thu Vân nữa, cha sẽ đón con về.”

Nó gật đầu, nói được.

Ta xoa đầu nó, nghĩ con bé thật hiểu chuyện.

Nhưng ta đã lừa nó.

Ta cũng không biết bao giờ mới đón nó về.

Chùa Vĩnh An có Trưởng Công Chúa, đó là một kẻ điên giết người không chớp mắt.

Không ai dám đến đó, tự nhiên cũng không ai dám tới đó tìm người.

Tiểu Hy ở đó là an toàn nhất.

Ta cứ lặp đi lặp lại câu này với bản thân, để mình không phải nghĩ đến việc…

Một đứa bé sáu tuổi, một mình trên núi, có sống nổi hay không.

23

Sau này ta nghe nói Trưởng Công Chúa từ chùa mang về một cô gái mồ côi.

Trong lòng ta chợt thắt lại.

Ta lén đi hỏi thăm, quả nhiên là con bé ấy.

Nó thật may mắn, vậy mà lại cứu được Trưởng Công Chúa.

Ta lấy cớ đến phủ công chúa xin lỗi Thu Vân, nhân tiện gặp được Tiểu Hy.

Nó cao lên một chút, tròn trịa hơn một chút, khí sắc còn tốt hơn lúc ở nhà.

Mặc áo lụa, ngồi trong sân phủ công chúa phơi nắng.

Tiểu Hy nhìn thấy ta, mắt sáng lên một chút rồi lại tối xuống.

Ánh mắt ấy khiến ta khó chịu.

Nhưng ta không có thời gian để khó chịu.

Chuyện của Thu Vân vẫn chưa giải quyết.

Thân phận dư nghiệt của Hầu phủ có thể lấy mạng nàng bất cứ lúc nào.

Nhưng nếu có thể dựa vào Trưởng Công Chúa, mọi thứ sẽ khác.

Ta bảo Tiểu Hy quay về, rồi lại đưa nó đi, đưa thật xa, đừng để Trưởng Công Chúa tìm thấy.

Nhưng Thái tử lại chen vào, đưa nó trở lại.

Thu Vân nói:

“Tiểu Hy ở bên cạnh Trưởng Công Chúa, sớm muộn gì thân phận cũng bị lộ, đến lúc đó ta sẽ chết.”

Đầu ta ong ong.

Thu Vân nói đúng.

Chỉ cần Tiểu Hy còn ở đó, thân phận của nàng ta có thể bị vạch trần bất cứ lúc nào.

Một khi bị vạch trần, ân tình của Hầu gia coi như uổng phí.

Tiểu Hy là con gái ta.

Nó nên hiểu quyết định của ta.

Sau đó ta lại lảng vảng trước cổng phủ công chúa vài lần.

Không phải thật sự muốn đưa nó về, chỉ là muốn nhìn nó, xem nó sống có tốt không.

Nó sống rất tốt.

Trưởng Công Chúa nắm tay nó bước ra từ cổng.

Nó mặc quần áo mới, tóc chải rất đẹp, ngẩng mặt nói chuyện với công chúa, cười đến cong cả mắt.

Nụ cười ấy, hồi nhỏ nó cũng từng có.

Khi ấy nó sẽ chạy tới ôm chân ta, gọi:

“Cha, cha, bế con!”

Ta ngồi xổm xuống, bế nó lên cao quá đầu.

Nó cười càng vui hơn.

Nghĩ đến những chuyện đó, trong lòng ta bỗng nghẹn lại.

Nghẹn đến mức không thở nổi.

Lần cuối cùng ta đến, là để xin tiền.

Ta nói chỉ cần hai nghìn lượng, coi như bán con bé cho Trưởng Công Chúa, sau này sẽ không đến nữa.

Lời vừa nói ra, chính ta cũng sững người.

Tiểu Hy từ trong cổng chạy ra, đứng trước mặt ta.

“Không có tiền. Con đi với cha.”

Đi sao?

Ta dẫn nó đi?

Dẫn đi đâu?

Chỗ của ta ngay cả bản thân ta còn nuôi không nổi.

24

Ta không lấy được tiền, định trước hết đi tìm Thẩm Thu Vân.

Thu Vân là con gái của Hầu gia, ta phải bảo vệ nàng.

Mạng này của ta là Hầu gia cho, ân tình ấy ta phải trả.

Trên đường gặp cướp, chúng cướp mất chút bạc cuối cùng trên người ta, còn đánh gãy một chân của ta.

Ta kéo lê cái chân ấy, cuối cùng cũng tìm được Thẩm Thu Vân.

Nàng nhìn thấy ta, sững lại một chút.

“Ông đến làm gì?”

Ta nói ta đến đón nàng.

Nàng nói:

“Ông đến đón ta? Ông lấy gì mà đón ta? Bản thân ông đã thành ra thế này rồi.”

Nàng nhìn thấy miếng ngọc bội bên hông ta, lập tức giật phắt xuống, nhét vào ngực áo mình.

Sau đó quay đầu bỏ đi, không hề ngoái lại.

Ta nằm sấp dưới đất, gọi tên nàng.

Nàng không hề đáp lại.

Trong đầu bỗng hiện lên cảnh nhiều năm trước, trong đống đá vụn ở trấn Hương Sơn.

Khi ấy có người kéo ta ra khỏi đó.

Ta hỏi ông ấy:

“Vì sao ông cứu ta?”

Ông nói:

“Đã gặp rồi, sao có thể trơ mắt nhìn ngươi chết.”

Chỉ một câu như vậy, ta nhớ cả đời.

Nhưng đến cuối cùng, ta lại coi con gái của người đó như báu vật, còn con gái ruột của mình thì xem như cỏ rác.

Ta nằm đó, bỗng bật cười.

Cười mãi, rồi lại khóc.

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

 

Chương trước
Loading...