Ta Là Kẻ Bị Bỏ Rơi

1



1

Trên xe ngựa, người đàn ông đối diện ta, Thẩm Dịch Chi, nắm chặt lấy tay ta, giọng run run:

“Về đi, sau này cha nhất định sẽ bù đắp cho con.”

Ta khẽ rút tay về, ánh mắt dừng lại trên người cô gái ngồi đối diện, kẻ đã chiếm đoạt hai mươi năm cuộc đời lẽ ra thuộc về ta: Thẩm Uyển Nhu.

Nàng ta ngồi bên cạnh một thiếu niên áo gấm, đôi mắt ngấn lệ, e dè nhìn ta, dáng vẻ yếu đuối khiến người ta sinh lòng thương hại.

“Quy Yến, đây là Uyển Nhu, còn đây là huynh trưởng của con, Tu Nhiên.”

Thẩm phu nhân ngồi bên ta nhẹ giọng giới thiệu.

Ta khẽ gật đầu, nhưng bắt gặp trong mắt Thẩm Tu Nhiên ánh lên một tia kiêu ngạo khó giấu.

Thẩm phu nhân thấy ta lạnh nhạt thì thở dài:

“Con đừng trách Uyển Nhu, nó được nuông chiều từ nhỏ, chúng ta chỉ sợ nếu đổi con về, nó sẽ chịu khổ mà thôi, nên mới…”

Sợ nàng chịu khổ ư?

Mi mắt ta khẽ cụp xuống.

Nghĩa phụ ta, trong một lần say rượu, đã nói ra hết mọi sự.

Ông vừa đánh ta, vừa mắng: ta chẳng phải con ruột, chỉ là đứa hoang từ đâu bị đổi nhầm mang về, đồ báo họa tốn cơm.

Năm đó, Thẩm phu nhân trong chuyến du ngoạn bên ngoài không may bị sơn  quấy nhiễu.

Trong cơn hỗn loạn, ta, đứa bé trong lòng bà, bị đánh tráo với con gái của nghĩa mẫu ta.

Sau này, nghĩa phụ từng sai người mang theo ngọc bội và thư tay đến Thẩm phủ, tưởng rằng chẳng bao lâu nữa Thẩm gia sẽ rước ta về, rộn ràng chiêng trống, lại còn mong được kết giao mà hưởng chút vinh hoa.

Nhưng Thẩm gia không làm thế.

Từ nhỏ, ta đã thấy cỗ xe ngựa có huy hiệu Thẩm gia dừng nơi gốc hoè già ở đầu thôn.

Rèm xe khẽ động, có thể loáng thoáng thấy bóng người bên trong.

Họ nhìn ta, đứa bé mặc áo rách, gùi nặng tre lên vai, bị nghĩa phụ say rượu đánh đập.

Họ chỉ nhìn.

Nhìn suốt hai mươi năm.

“Xin lỗi tỷ… là muội tham lam phú quý, lẽ ra cuộc sống tốt đẹp ấy phải là của tỷ. Tỷ muốn trừng phạt thế nào cũng được, chỉ mong tỷ nguôi giận…”

Thẩm Uyển Nhu vừa nói vừa đưa tay định kéo áo ta.

Chưa kịp để ta phản ứng, Thẩm Tu Nhiên đã vội kéo nàng lại:

“Muội có lỗi gì chứ? Nếu trách thì chỉ trách nàng ta không có mệnh hưởng phú quý thôi!”

“Ca ca!” Thẩm Uyển Nhu kinh hãi kêu khẽ, nước mắt lưng tròng:

“Tỷ đừng giận, ca ca không cố ý, tất cả là lỗi của Uyển Nhu…”

“Uyển Nhu!” – Thẩm phu nhân đau lòng khuyên nhủ – “Con thật là…”

Thẩm Dịch Chi cũng chau mày.

Tất cả họ đều đang chờ ta nói ra câu “ta không trách”.

Nhưng dựa vào đâu chứ?

Ta nhìn gương mặt đẫm lệ như hoa lê trong mưa của Thẩm Uyển Nhu, lạnh giọng:

“Nếu thật muốn chuộc lỗi, mai hãy về quê hầu hạ cha mẹ ruột của ngươi đi.”

Vừa dứt lời, Thẩm Tu Nhiên liền nổi giận, ôm chặt lấy muội mình:

“Ngươi bảo muội ta tới cái xó nghèo nàn ấy làm gì! Ai chẳng biết đôi vợ chồng nuôi ngươi quê mùa, h/ èn kém đến mức nào?”

À, thì ra hắn biết.

Bọn họ đều biết.

Và vẫn an tâm để ta giãy giụa nơi bùn đất suốt hai mươi năm.

2

Hai mươi năm gió sương, nay ta đã đến tuổi đôi mươi.

Hai năm qua, ta tự mình gây dựng đôi chút sinh ý, số tiền tích góp đủ cho ta sống yên ổn cả đời.

Ta vốn không cần thứ tình thân muộn màng này.

Nhưng ta vẫn muốn trở về, chỉ để nhìn một lần.

Phủ họ Thẩm quả nhiên nguy nga, tráng lệ.

Ta được sắp xếp ở Tẩm các Tấn Sắcm nơi dành riêng cho khách quý.

Trong phòng toàn là lụa là gấm vóc, bàn trang điểm chất đầy vàng bạc châu báu.

Phô trương, tầm thường, lóa mắt, quả thật quá dung tục.

Ta chẳng hứng thú với những thứ xa hoa ấy.

Những năm tháng bị người chà đạp đã khiến ta chỉ yêu thích sự tĩnh lặng, giản đơn.

Thẩm phu nhân đứng nơi cửa, ánh mắt đầy mong chờ.

Ta cất tiếng gọi thị nữ:

“Thu dọn hết đống gấm vóc này đi, thay bằng vải nhạt màu.”

“Châu báu cũng cất đi, treo vài bức tranh sơn thủy là được.”

“Quy Yến…”, nụ cười trên mặt Thẩm phu nhân khựng lại,

“Những thứ này là nương tự tay chọn cho con đó.”

“Đa tạ nương đã nhọc lòng.”, giọng ta bình thản như nước.

Bà không hiểu.

Ta chưa từng cần phú quý, ta chỉ muốn vòng tay ấm áp của hai mươi năm trước, thứ lẽ ra thuộc về ta.

Không biết từ khi nào, Thẩm Tu Nhiên đã đứng nơi ngưỡng cửa.

Hắn bước nhanh vào, giọng gay gắt:

“Ngươi có biết chỉ riêng tấm lụa Vân Cẩm này đã đáng giá ngàn vàng không? Là nương tự chọn cho ngươi đấy!”

 

“Ngươi thật không biết điều!”

Ta vẫn điềm nhiên, lời lẽ rành rọt:

“Hai mươi năm qua, các người ngoảnh mặt làm ngơ. Nay mang chút châu báu đến, liền muốn ta biết ơn cảm kích sao?”

Thẩm phu nhân nghe xong liền che mặt khóc nức nở,

sắc mặt Thẩm Tu Nhiên cũng xanh trắng xen kẽ.

Ta chẳng buồn nhìn thêm, chỉ lạnh nhạt ra lệnh:

“Tiễn khách.”

Chiều hôm ấy, Thẩm Uyển Nhu mang chén canh nhân sâm đến.

Nàng nhìn quanh căn phòng giản dị, làm bộ dáng chủ nhà, cười hỏi:

“Tỷ không thích những thứ nương tỉ mỉ chọn cho tỷ sao?”

Ta im lặng.

Sự yếu đuối giả tạo trên mặt nàng dần tan biến, thay vào đó là nét ngạo nghễ:

“Tỷ có biết vì sao đến tận hai mươi năm mới được nhận lại không?”

Nàng khẽ cười, giọng như dao cắt:

“Nghe nương nói, năm đó ta vừa được mang về Thẩm phủ thì khóc mãi không dứt.

Nương thương ta, tự tay bế ta dỗ, thậm chí còn… cho bú nữa.”

“Nói ra thật lạ, có lẽ là thiên tính đi, chỉ một lần ấy thôi, nương liền thấy ta thân thiết, lòng cũng mềm lại.”

Nàng ngừng một chút rồi tiếp:

“Vài ngày sau, ngọc bội và thư tay mà cha nuôi ngươi gửi đến Thẩm phủ cũng tới.

Cha ta vừa xem, đã định ôm ta về quê, đổi lại ngươi.”

“Nhưng nương thấy ta còn nhỏ, khóc đến đáng thương, sợ ta chịu khổ nên nói đợi ta lớn hơn sẽ tính.”

“Và cứ thế, tình cảm dần sâu, chẳng nỡ rời nữa.”

“Thật ra họ cũng từng định đổi ngươi về, mãi đến khi ta năm tuổi.”

Giọng nàng càng thêm đắc ý:

“Hồi đó ta đã biết nói, quỳ dưới đất, nắm chặt váy mẹ mà gào khóc rằng quê nghèo bẩn thỉu, đến đó sẽ chết mất.”

“Họ thấy ta như thế, cuối cùng mềm lòng mà thôi.”

“Chuyện ấy… lặp lại vài lần nữa.”

Nàng giơ tay đếm từng ngón, kể như khoe khoang:

“Một lần họ gần như sắp đi đón ngươi, thì ta bị cảm lạnh, nằm bệnh cả tháng.

Cha mẹ sợ hãi, ngày đêm canh chừng ta.”

“Lần khác, ta ngã xuống ao sen sau vườn, suýt chết đuối.

Cha mẹ ôm ta ướt sũng mà khóc, từ đó càng thương ta hơn.”

Nàng khẽ thở dài, giọng lại dửng dưng:

“Sau này, họ vẫn đôi khi cho xe đến đầu thôn nhìn ngươi.

Thấy ngươi còn sống, họ liền an tâm, không vội nữa.”

Rồi nàng mỉm cười, cúi gần ta, giọng khinh thường:

“Nói thật, cái tên mà cha nuôi ngươi đặt cho ngươi, ‘Ngốc cô’, ta thấy rất hợp đấy.”

Ta nhìn gương mặt đầy đắc ý ấy, chẳng nói một lời, chỉ đẩy mạnh, nàng ngã nhào xuống đất.

3.

Tóc nàng rối bời, trâm ngọc rơi xuống đất, ánh mắt tràn đầy kinh hãi và phẫn uất.

Từ nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay, nàng ta chưa từng chịu nửa phần ủy khuất như thế.

“Ngươi… ngươi dám đẩy ta!”

Ta không nói một lời, chỉ chậm rãi cúi xuống nhìn nàng.

Ánh mắt ta khiến nàng sợ hãi co rụt người lại.

Ngay sau đó, ta nắm lấy vai nàng, rút cây trâm bạc cài trên đầu, đầu trâm sắc nhọn dí sát nơi cổ trắng.

“Ngươi nói xem, nếu giờ ta đâm xuống, liệu có chết ngay tại chỗ không?”

“Đừng… đừng mà…” – nàng ta run bắn, nước mắt tuôn ra, giọng nói đứt quãng.

Cả người run lẩy bẩy, cố lùi về sau, nhưng tay ta đã siết chặt.

Chỉ đến khi nàng ta sợ hãi đến gần như phát điên, ta mới rút trâm về.

Đứng dậy, ta chậm rãi vuốt lại tay áo hơi xộc xệch, rồi cầm chén canh nhân sâm nàng vừa mang đến, đổ hết xuống đất.

“Cút.”

Thẩm Uyển Nhu mặt trắng bệch, vừa bò vừa chạy ra ngoài, không kịp nhặt lại trâm ngọc.

Sau khi nàng ta rời đi, chẳng ai dám đến quấy rầy ta nữa.

Mãi đến chạng vạng, mới có tỳ nữ đến thỉnh ta đến chính viện.

Trong sân chỉ có phu phụ Thẩm gia.

Thẩm Dịch Chi trầm ngâm giây lát, rồi mở miệng:

“Quy Yến, có chuyện cha muốn nói với con.”

Ta ngẩng đầu nhìn ông.

“Có lẽ con chưa biết, Thẩm gia ta và đương triều Thủ phụ là thế giao. Năm xưa từng định giao hôn ước giữa hai nhà.”

Ông dừng lại, mắt dõi theo ta:

“Dạo gần đây, Thủ phụ đại nhân nhắc lại chuyện cũ, muốn cầu hôn thay cho thứ tử là Tiêu Cẩn.”

— Cuối cùng cũng đến rồi.

Ta cười lạnh trong lòng, nét mặt vẫn bình thản.

Thẩm phu nhân vội tiếp lời:

“Quy Yến à, Tiêu Cẩn tuy phóng túng, nhưng văn võ song toàn, lại xuất thân hiển quý.”

“Hôn sự này, với con và với Thẩm gia, đều là mối tốt.”

Hai người họ, kẻ tung người hứng, ý tứ đã quá rõ ràng.

Ta khẽ cười nhạt:

“Cuộc hôn nhân này, vốn là định cho Thẩm Uyển Nhu, đúng chứ?”

Nụ cười trên gương mặt hai người họ cùng khựng lại.

Ta tiếp lời:

“Nàng ta không muốn gả cho công tử phóng đãng kia, nên mới nhớ đến ta, đứa con thất lạc hai mươi năm?”

Sắc mặt Thẩm phu nhân biến đổi, vội biện giải:

“Con nói bậy gì đó, con là trưởng nữ chính tông của Thẩm gia, hôn sự này dĩ nhiên là của con—”

“Ta có thể gả.”, ta bình thản ngắt lời bà.

“Nhưng ta có điều kiện.”

Thẩm Dịch Chi cau mày: “Con nói đi.”

“Ta muốn ba trang trại hồi môn và hai cửa hàng ở thành Bắc mang danh mẫu thân, chuyển sang tên ta, lập nữ hộ, coi như tài sản riêng.”

Thẩm phu nhân tròn mắt nhìn ta:

“Con… con biết mình đang nói gì không?”

 

“Vô lễ!” – Thẩm Dịch Chi quát lớn.

“Con là tiểu thư chính tông của Thẩm gia, hôn sự liên quan đến danh dự tông tộc, sao con dám đàm điều kiện!”

Giọng ông có uy nghi khiến người khác sợ hãi, nhưng hai mươi năm bị giày xéo đã mài sạch mọi sợ hãi trong ta, chỉ còn lại phần xương cứng cỏi.

Ta nhìn thẳng vào ông, từng chữ rõ ràng:

“Nhưng tên ta, đến nay vẫn chưa được ghi vào tộc phả Thẩm gia.”

Chương tiếp
Loading...