Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sáu Năm Sau Khi Công Lược Thất Bại
6
Lý công công hạ thấp giọng hơn: “Hoàng thượng biết chuyện liền nổi giận long nhan, triệu chủ tử đến trách mắng một trận…Còn… còn dùng đến hình.”
Ta ngẩn ngơ lặp lại: “…Dùng hình?”
Lý công công gật đầu: “Đòn roi.”
Đêm nay vốn là yến tiệc mừng công của Ngụy Cửu Chiêu.
Vậy mà chỉ vì hắn trong quân quá nổi bật, vượt mặt cả thái tử, nên hoàng đế liền ra tay đánh đòn.
Từ đầu đến cuối, bất kể Ngụy Cửu Chiêu tài hoa cỡ nào, hoàng đế cũng chỉ muốn hắn làm một hòn đá mài gươm.
Ông ta muốn Ngụy Cửu Chiêu tranh với thái tử, nhưng lại sợ hòn đá ấy quá sắc bén, mài hỏng cả người kế vị mà mình đã định.
Lý công công thở dài: “Nô tài vốn định đưa điện hạ hồi phủ ngay từ trong cung, Nhưng điện hạ lo nương nương làm khó vương phi, nên mới vội vã đến đây.”
Ta hít sâu một hơi, cố đè nén sự run rẩy nơi đầu ngón tay, cởi áo hồ cừu khoác lên vai Ngụy Cửu Chiêu, che đi vết máu sau lưng hắn.
Ta dìu hắn, chậm rãi bước về phía cửa cung.
Đi ngang qua ngự hoa viên thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi…
“Cửu đệ?”
Ánh mắt Ngụy Cửu Chiêu khẽ biến: “Là thái tử.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã lập tức thẳng lưng, nét mặt trong khoảnh khắc hiện lên nụ cười không chê vào đâu được, cúi đầu cung kính: “Thái tử điện hạ.”
Thái tử tiến đến gần: “Cửu đệ có hứng nhã thật. Giờ này rồi còn ra ngự hoa viên thưởng hoa?”
Trong lòng ta đột nhiên trào lên một nỗi bất an mãnh liệt, giọng nói của thái tử, sao lại quen thuộc đến thế?
Ta ngỡ ngàng quay đầu.
Ánh đèn lờ mờ trong cung chiếu lên khuôn mặt thái tử, trong khoảnh khắc ấy, con ngươi ta co rút đến cực điểm…
Năm ta mười tuổi, bị người ta nhốt trong tủ, có một người liều mạng đẩy ngã lũ trẻ đang bắt nạt ta, kéo ta ra khỏi bóng tối.
Khi đó, cậu ấy mặt mũi be bét máu, nói với ta: “A Lộc, đừng sợ, anh đến rồi.”
Năm ta năm tuổi, cha mẹ gặp tai nạn qua đời, chỉ còn lại ta và anh trai Lâm Thâm hơn ta ba tuổi nương tựa nhau trong cô nhi viện.
Năm học trung học, giảng đường bị cháy.
Ta và anh trai bị mắc kẹt trong thang máy sắp rơi tự do.
Lúc lính cứu hỏa mở được nóc thang máy, các thầy cô và bạn bè lần lượt được cứu ra ngoài.
Còn ta phát tác chứng sợ không gian kín, co rúm lại nơi góc thang máy run rẩy.
Khi ấy, chính Lâm Thâm không chút do dự nhảy xuống giếng thang máy.
Anh bị khói hun đến ho sặc sụa, chảy nước mắt, nhưng vẫn cố sức bế ta lên, giơ cao, đẩy ta cho lính cứu hộ phía trên.
Nhưng ngay khi anh chuẩn bị trèo lên theo, thang máy đột ngột rơi thẳng từ tầng 3 xuống.
Để cứu Lâm Thâm bị thương nặng, bất tỉnh, ta không chút do dự nhận lấy nhiệm vụ công lược.
Vậy mà giờ phút này, anh lại đang bình yên đứng trước mặt ta, vận áo bào vàng nhạt, dáng người thẳng tắp…
Trong thoáng hoảng hốt, ta chợt cảm thấy ai đó siết nhẹ tay ta.
Ta mới hoàn hồn, liền nghe Ngụy Cửu Chiêu trầm giọng hỏi: “Sao thế?”
Ta theo phản xạ nhìn sang thái tử vẻ mặt mờ mịt, rồi vội cúi đầu: “…Không sao cả.”
21
Trên đường trở về phủ, ta như hồn bay phách lạc.
Lần đầu tiên, ta không kiềm được mà thất thố với hệ thống, giọng gắt gỏng chất vấn: “Rốt cuộc nhân vật nam chính của thế giới này Ngụy Thâm và ca ca của ta Lâm Thâm có quan hệ gì?”
“Tại sao bọn họ lại giống nhau như đúc?”
Hệ thống cũng không trả lời được, chỉ đành xin chỉ thị từ Chủ Thần.
Rất nhanh sau đó, nó quay lại.
Ta lập tức truy hỏi: “Có phải các ngươi cũng giống như đối với ta, kéo linh hồn của Lâm Thâm vào thế giới này không?”
Hệ thống im lặng hồi lâu rồi đáp: [……Thật xin lỗi, ta không thể loại trừ khả năng này.]
Bên trong xe ngựa, Ngụy Cửu Chiêu vẫn tinh tế như mọi khi.
Hắn phát hiện ta thất thần, liền nắm lấy tay ta: “Là vì vừa rồi bị hoảng sợ sao?”
Ta giật mình, vô thức thu tay lại, sau đó lại khẽ lắc đầu, gượng gạo nở một nụ cười.
Lần này xin chỉ thị Chủ Thần, hệ thống còn tranh thủ xem trước diễn tiến về sau của kịch bản.
Trong thế giới này, Ngụy Cửu Chiêu là phản diện, sẽ cùng nam chính Ngụy Thâm tranh đoạt ngôi vị Thái tử, đấu đến ngươi chết ta sống.
Và kết cục là Ngụy Thâm nhỉnh hơn một nước, giành được chiến thắng.
Ngụy Cửu Chiêu thất bại trong gang tấc, bị ép uống rượu độc mà chết trong cung.
Khi nghe đến kết cục này, toàn thân ta lạnh ngắt.
Mặc dù từ đầu ta đã biết hắn là phản diện, nhưng ta không hề biết chi tiết kịch bản, lại càng không biết cái chết của hắn lại thê lương đến vậy.
Thấy ta khiếp đảm, mặt mày tái nhợt, hệ thống vội vàng bổ sung: [Giao dịch ban đầu của chúng ta là ngươi thành công công lược phản diện, khiến độ động tâm đạt 100%.]
[Chúng ta sẽ chữa lành người thân của ngươi và đưa ngươi trở về thế giới ban đầu.]
Nó nhỏ giọng dần: [Do sự cố lần này, ta đã xin Chủ Thần một khoản bồi thường đặc biệt.]
[Ngài ấy đồng ý, nếu kịch bản diễn tiến thuận lợi, sau khi phản diện ‘rời sân khấu’, Chủ Thần sẽ hồi sinh hắn và xóa ký ức liên quan đến kịch bản.]
[Hai người các ngươi có thể rời khỏi kịch bản, sống bên nhau ở thế giới này trọn đời.]
Tâm trí ta rối bời.
Khi xuống xe, ta còn chưa đứng vững thì đã tối sầm trước mắt, ngất lịm.
……
Khi tỉnh lại, ta thấy rất nhiều người vây quanh bên giường.
Ta ngơ ngác nhìn xung quanh, gắng ngồi dậy: “Đã xảy ra chuyện gì vậy……”
Ngụy Cửu Chiêu lập tức đè ta xuống giường, động tác dịu dàng nhưng kiên quyết.
Hắn chăm chú nhìn ta, trong đôi mắt đen láy sáng lên một tia sáng rõ ràng: “Lâm Lộc, nàng có tin vui rồi.”
22
Ngự y bên cạnh mừng rỡ ra mặt: “Chúc mừng Vương phi, người đã mang thai được ba tháng rồi.”
Ngụy Cửu Chiêu đưa tay: “Thưởng.”
Ta có chút ngẩn ngơ, tính ra, đúng là đêm hôm đó trước khi hắn xuất chinh.
Chờ mọi người lui ra hết, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta, ta khẽ hỏi: “……Thương thế của chàng thì sao?”
Ngụy Cửu Chiêu trấn an ta: “Yên tâm, đã bôi thuốc rồi.”
Tâm trạng ta ngổn ngang, chỉ “ồ” một tiếng, rồi lặng lẽ quay lưng lại, đối diện với vách giường.
Một lúc sau, nệm giường trũng xuống.
Ngụy Cửu Chiêu từ phía sau ôm lấy ta, hơi thở ấm nóng rơi sau vành tai.
Hắn áp bàn tay lên bụng ta, nhẹ nhàng vuốt ve, cằm tựa vào hõm cổ, giọng hơi khàn: “Lâm Lộc, ta sắp làm phụ thân rồi.”
Cảm giác nhột nhột khiến ta cau mày, quay đầu trừng hắn, nhưng vừa quay đầu đã sững sờ…
Chỉ thấy Ngụy Cửu Chiêu đang khẽ cười, nụ cười đơn thuần tựa như thiếu niên.
Hắn vốn là người thâm trầm, chưa từng để lộ vui buồn ra mặt.
Bao năm nay, ta tận mắt chứng kiến hắn từng bước đeo lên mặt nạ ôn hòa nho nhã, bày mưu tính kế khắp nơi, từng bước tiến lên ngôi vị hiện tại……
Dường như đã rất lâu rồi ta chưa thấy hắn cười rạng rỡ đến vậy.
Ta há miệng, lắp bắp hỏi: “……Ngụy Cửu Chiêu, chàng thật sự rất muốn đứa bé này sao?”
Hắn nhướng mày: “Nàng không muốn à?”
Thấy ta im lặng, hắn siết chặt vòng tay, mang theo chút bá đạo trẻ con, ôm chặt lấy ta hơn: “Không cho phép nàng không muốn.”
“Nàng chỉ cần sinh, ta sẽ nuôi.”
Ta dở khóc dở cười, tuy thấy đứa trẻ này đến không đúng lúc, nhưng cuối cùng vẫn khẽ “ừ” một tiếng.
Im lặng thật lâu, ta mới cất lời lần nữa: “Ngụy Cửu Chiêu, nhất định phải tranh ngôi sao?”
Giọng ta khô khốc: “Nếu chúng ta rời xa tranh đấu, chàng có phải sẽ không bị thương, cũng sẽ không thất bại không?”
“Chúng ta tìm nơi ẩn cư, sống cuộc sống bình dị……”
“Như vậy…… không tốt sao?”
Ngụy Cửu Chiêu nhìn ta chăm chú.
Hồi lâu sau, hắn cúi đầu, trang trọng hôn lên hàng mi đang run rẩy của ta: “Lâm Lộc, ta sẽ không thua.”
“Dù chỉ vì nàng và hài tử, ta cũng phải thắng thật đẹp.”
23
Cục diện kinh thành thay đổi như gió mây, nhưng bên trong vương phủ vẫn yên bình như nước.
Ta ở vương phủ dưỡng thai, được bảo vệ chặt chẽ, song lại ngày một tiều tụy vì sầu lo.
Ngụy Cửu Chiêu ra vào sớm khuya, nhưng mỗi ngày đều ghé thăm phòng ta.
Hắn luôn như một thiếu niên lần đầu làm phụ thân, mang theo hơi sương sáng sớm hoặc đêm khuya, dè dặt áp má lên bụng ta, không biết đang lắng nghe điều gì.
……
Năm ấy, vào tiết Đông Chí.
Thái tử vướng vào vụ tham ô, chủ động xin đi phía Nam bình loạn.
Thái tử rời kinh chưa đầy một tháng, hoàng đế đột nhiên bệnh nặng.
Tình hình cấp bách, Ngụy Cửu Chiêu nắm quyền triều chính bằng sấm sét.
Trên triều, các đại thần phe Thái tử chỉ trích Ngụy Cửu Chiêu dã tâm sói lang, ngay sau đó liền bị Cấm quân chém chết tại chỗ.
Máu nhuộm điện Kim Loan, mọi người mới bàng hoàng nhận ra, ngay cả ty quản lý cung cấm, từ lâu cũng đã nằm trong tay Cửu hoàng tử.
Trong chớp mắt, gió nổi mây vần, trời long đất lở.
……
Tô Hoàng hậu bị giam lỏng nhiều ngày.
Lần này, đến lượt bà ta nhiều lần thỉnh cầu gặp Ngụy Cửu Chiêu, nhưng mãi không được hồi âm.
Mãi đến một đêm khuya.
Tại phủ Vương gia.
Người của cung Vị Ương đưa đến một khay ngọc phủ lụa quý.
Vén tấm lụa trên khay là một cái trống lắc cũ kỹ, nhỏ nhắn.
Ngụy Cửu Chiêu nhìn trống lắc, đôi mắt càng lúc càng sâu thẳm, sâu đến mức không thể dò đoán.
Rõ ràng biết đây là tiệc Hồng Môn*, Ngụy Cửu Chiêu vẫn quyết định vào cung.
(*Hồng Môn yến: tiệc âm mưu, giả vờ hòa thuận nhưng thực chất là sát hại.)
Hệ thống nhắc ta: “Đây chính là điểm kịch bản phản diện ‘rời sân khấu’.”
Ta bất an, xác nhận lại lần nữa: “Ngươi chắc chắn chỉ cần hoàn thành kịch bản, sẽ có thể hồi sinh hắn ta, đúng không?”
Sau khi được hệ thống khẳng định, ta mới có thể thả lỏng đôi chút.
Ta nghĩ có lẽ, đây chính là kết cục tốt nhất mà ta có thể giành được rồi.
Hiện tại ta đã mang thai tám tháng, lúc này cố gắng chống eo, kiên trì tiễn Ngụy Cửu Chiêu đến cổng phủ.
Sương dày gió gào, tuyết bay mịt mù.
Vừa giúp hắn cài áo choàng xong, Ngụy Cửu Chiêu đột nhiên kéo ta vào lòng.
Chúng ta ôm nhau thật lâu.
Mũi ta cay xè, mấy lần suýt mở miệng bảo hắn đừng đi.
Nhưng cuối cùng, ta vẫn không nói gì.
Trước khi chia tay.
Ngụy Cửu Chiêu nghiêm giọng căn dặn: “Lâm Lộc, nếu thật sự có bất trắc, Công Tôn Diễn sẽ đưa nàng rời đi.”
Ta hít sâu một hơi, cố gắng gượng ra một nụ cười tái nhợt: “Ta không đi.”
“Ngụy Cửu Chiêu, ta và đứa bé…… sẽ cùng chờ chàng trở về.”
Giọng ta rất nhẹ, như thì thầm: “Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng chờ chàng trở lại.”
Dù là dưới hình thức nào, dù có còn ký ức hay không…
Ta cũng nhất định sẽ chờ được chàng trở về.
24
Khi bước vào cung Vị Ương, Tô hoàng hậu đang hâm rượu.
"Cửu Chiêu, con đến rồi."
Bà mỉm cười dịu dàng, đợi Cửu Chiêu ngồi xuống trước bàn rồi rót cho hắn một chén rượu.
Tô hoàng hậu nhẹ giọng nói: "Mẫu hậu chẳng nhớ nổi lần cuối cùng mẫu tử ta cùng nhau uống rượu thế này là khi nào nữa..."
"Sáu tuổi."
Nguỵ Cửu Chiêu cắt lời bà.
"...Gì cơ?" Đôi mắt đẹp của hoàng hậu hơi mở to.
Giọng Nguỵ Cửu Chiêu nhàn nhạt: "Năm con sáu tuổi, nước địch yêu cầu Thái tử nước Ngụy làm con tin.”
"Để bảo vệ Nguỵ Thâm, người đã dụ con lên kiệu đi sứ nước địch."
Ngày đi sứ hôm đó, tiểu Nguỵ Cửu Chiêu lần đầu tiên được Tô hoàng hậu ôm vào lòng.
Cậu bé như được sủng ái bất ngờ.
Từ khi có ký ức, Tô hoàng hậu luôn lạnh nhạt với hắn.
Cậu bé Vệ Cửu Chiêu chỉ có thể trốn trong góc, lén nhìn bà ôm Thái tử thật dịu dàng, hát ru cho hắn ngủ.
Mà lúc đó, Tô hoàng hậu lắc cái trống nhỏ, dịu dàng dỗ dành: "Con ngoan, sau này mẫu hậu sẽ ở bên con mỗi ngày, được không?"
Đứa trẻ chưa từng được yêu thương, cả đời chỉ biết uống rượu độc để liếm láp chút ấm áp mỏng manh đó.
Vậy nên, cậu bé gật đầu thật mạnh: "Vâng! Cửu Nhi sẽ ngoan."
Sau đó, bà dụ cậu bé uống một chén rượu mạnh.
Nguỵ Cửu Chiêu say lả được ôm lên kiệu đi sứ, cái trống nhỏ trong tay cuối cùng cũng rơi xuống đất...