Sao Chổi Của Trời Xanh

3




5.
 
Dưới chân Lý Thiên, tấm gạch cẩm thạch bóng loáng như gương bỗng phát ra tiếng “rắc” — nứt một đường mảnh như sợi tóc.
 
“Á——!”
 
Anh ta mất thăng bằng, hét lên thảm thiết rồi ngã ngửa ra sau — ngay sau lưng là khu trưng bày tạm thời bị tháo bỏ tấm sàn che, bên dưới chính là bể nước cảnh của khách sạn.
 
“Bùm!”
 
Tiếng rơi vang dội. Lý Thiên nhào thẳng xuống nước lạnh ngắt, vùng vẫy như người chết đuối.
 
Toàn hội trường xôn xao.
 
Lý Vạn Hào tức giận đến tái mặt, chẳng buồn cứu con, chỉ tay vào tôi mà gào lên:
 
“Là cô! Con yêu tinh này! Cô giở trò gì hả!”
 
Lời còn chưa dứt —
 
màn hình LED khổng lồ phía sau ông ta, vốn đang phát video “thành tựu huy hoàng” của Tập đoàn Lý, bỗng chớp sáng hai lần, rồi đổi sang chiếu liên tục những hình ảnh sổ sách kế toán thật — toàn bằng chứng trốn thuế, làm giả báo cáo, chuyển tiền lậu!
 
Đó chính là “nước cờ dự phòng” mà Tô Minh Triết đã âm thầm cài vào hệ thống — vốn định giữ lại, không ngờ được “trời cao” chọn đúng lúc hiển hiện.
 
Cả sảnh lại nổ tung.
 
Khách khứa nhao nhao rút điện thoại quay phim, chụp ảnh, truyền nhau kinh ngạc.
 
Sắc mặt Lý Vạn Hào trắng bệch, hoảng loạn xoay người chạy tới rút dây nguồn.
 
Nhưng khi tay ông ta vừa chạm vào, sợi cáp bỗng “tách” một tiếng — lớp vỏ nhựa tự tách ra, lộ lõi đồng sáng loáng.
 
“Xèeeet——!”
 
Luồng điện cao thế chạy xuyên qua người ông ta.
 
Cơ thể Lý Vạn Hào co giật dữ dội, tóc dựng đứng, miệng sùi bọt trắng, trông chẳng khác gì một con ếch bị điện giật — thảm hại đến滑稽.
 
Giữa lúc hỗn loạn, toàn bộ điện thoại trong tay khách mời đồng loạt rung bần bật.
 
“Cái gì?! Tập đoàn Lý lộ bê bối tài chính toàn diện à?!”
 
“Trời ơi, mau xem tin kinh tế! Cổ phiếu nhà họ Lý sụp rồi!”
 
“Ủy ban chứng khoán và cục thuế đã lập tổ điều tra đặc biệt!”
 
Một buổi tiệc mừng lộng lẫy, chỉ trong vài phút, biến thành phiên tòa trừng phạt công khai.
 
Tôi nhấc ly nước trái cây, giữa ánh mắt kinh hãi và kính sợ của đám đông, điềm nhiên nhấp một ngụm.
 
Phía sau, Tô Kiến Thành nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt — như một cảnh trong phim thảm họa Hollywood — chân run bần bật, nhưng ánh mắt lại rực lên niềm vui sướng không che giấu nổi.
 
Ông ta biết, nhà họ Tô… sắp trở lại đỉnh cao.
 
Tất cả… đều vì tôi.
 
 
 
Nhà họ Lý sụp đổ.
 
Chỉ sau một đêm, từ mây xanh rơi thẳng xuống bùn đen.
 
Nhà họ Tô nhanh chóng thâu tóm toàn bộ thị phần và dự án còn lại, không những bù được tổn thất, mà còn vươn lên vị thế hàng đầu thành phố.
 
Căn viện cổ phong thủy tôi yêu cầu bắt đầu khởi công.
 
Phần cổ phần của tập đoàn đã chuyển tên sang tôi, suôn sẻ.
 
Thái độ của người nhà họ Tô đối với tôi — giờ không thể gọi là “kính sợ” nữa, mà là thuần phục như quỳ trước thần linh.
 
 
 
Tô Noãn Noãn đã hoàn toàn tuyệt vọng.
 
Nhưng cô ta vẫn níu lấy hi vọng cuối cùng — Trương Dương, vị hôn phu nhà giàu của cô.
 
Nhà họ Trương, thế lực còn vượt xa thời hoàng kim của họ Tô.
 
Tô Noãn Noãn khóc lóc van xin, thêm mắm dặm muối, kể với Trương Dương rằng tôi là “yêu nữ biết tà thuật”.
 
Trương Dương còn trẻ, ngông cuồng, chẳng tin chuyện quỷ thần.
 
Hắn cho rằng mọi “tai nạn” chỉ là trò mánh khóe — và quyết định đích thân dạy dỗ tôi một bài học.
 
Chiều hôm đó, hắn dẫn theo cả đoàn vệ sĩ mặc đồ đen, lái mấy chiếc siêu xe xếp hàng dài, xông thẳng vào biệt thự nhà họ Tô.
 
“Bảo Tô Tịnh ra đây!”
 
Rầm!
 
Một cú đá mạnh làm cánh cửa bật tung.
 
Trương Dương sải bước vào phòng khách, khí thế ngút trời, ngạo mạn như chúa tể.
 
Tô Kiến Thành, Lâm Huệ, Tô Minh Huyền đều tái mét —
 
họ dám đụng nhà họ Lý, nhưng tuyệt đối không dám đụng nhà họ Trương.
 
“Trương thiếu, Trương thiếu… có gì từ từ nói, đều là hiểu lầm cả…” — Tô Kiến Thành khom lưng, giọng run rẩy.
 
“Cút!”
 
Trương Dương gạt ông ta sang một bên, ánh mắt khinh miệt quét tới tôi:
 
“Tao không cần biết mày dùng tà thuật hay mưu hèn kế bẩn gì —
 
giờ, lập tức quỳ xuống xin lỗi Noãn Noãn, rồi biến khỏi nhà họ Tô!
 
Nếu không, ngày mai, cả nhà tụi mày ra đường ăn xin!”
 
Tô Minh Triết lập tức chắn trước mặt tôi, giọng trầm thấp:
 
“Trương thiếu, việc gì cũng nên để lại đường lui. Em gái tôi…”
 
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra, bước lên, đứng đối diện Trương Dương.
 
“Anh chắc chứ?” — tôi hỏi khẽ.
 
Sự bình tĩnh của tôi, trong mắt hắn, là sự giả vờ mạnh mẽ.
 
Điều đó càng khiến hắn tức giận.
 
Hắn cười lạnh, giơ ba ngón tay:
 
“Tao cho mày ba giây suy nghĩ. Ba—”
 
Ngay khi chữ đầu tiên bật ra —
 
ngoài biệt thự, dàn siêu xe trị giá hàng chục triệu đồng đồng loạt rú còi báo động, âm thanh chói tai vang vọng cả khu phố.
 
Trương Dương cau mày, nhưng vẫn gắng tỏ ra bình thản, tiếp tục đếm:
 
“Hai—”
 
“Tách.”
 
Chiếc đồng hồ Patek Philippe giới hạn tám con số trên cổ tay hắn, khóa dây bỗng gãy rời, rơi xuống sàn đá hoa cương —
 
“choang!”, mặt kính vỡ tan tành.
 
Sắc mặt Trương Dương cuối cùng cũng biến đổi.
 
Không khí như đông cứng lại.
 
Nhà họ Tô nín thở.
 
Tôi nhìn hắn, ánh mắt lạnh như sương.
 
Hắn vẫn ngoan cố.
 
“Đồ mê tín vớ vẩn!” — hắn gào lên.
 
Những “trùng hợp” liên tiếp khiến hắn vừa sợ vừa điên.
 
Để lấp nỗi sợ đó, hắn chọn cách tàn bạo nhất.
 
“Tao bảo mày quỳ! Một!”
 
Hắn rống lên, vung tay, một cái tát hung hăng quét thẳng về phía mặt tôi.
 
Hắn muốn dùng bạo lực, để phá nát cái “hào quang ma quái” quanh tôi.
 
Người nhà họ Tô đồng loạt kêu lên hoảng hốt.
 
Tôi vẫn đứng yên, không tránh.
 
Ngay khoảnh khắc bàn tay đeo nhẫn kim cương của hắn sắp chạm vào mặt tôi —
 
“ẦM——!!!”
 
Một tia sét khổng lồ xé toạc bầu trời quang đãng, vang dội như tiếng trời giáng phán quyết.
 
Âm thanh lớn đến mức làm cả biệt thự rung chuyển, kính cửa sổ đều run lên bần bật.
 
Tất cả mọi người chết lặng.
 
Bàn tay Trương Dương dừng giữa không trung.
 
Trong túi hắn, điện thoại rung dữ dội —
 
một cuộc gọi khẩn cấp, liên tục nhấp nháy trên màn hình…
 
6.
 
Bàn tay Trương Dương run rẩy cầm điện thoại.
 
Đầu dây bên kia truyền đến giọng gào khàn đặc, run rẩy của cha hắn — mang theo cả tiếng nức nở và tuyệt vọng:
 
“Hết rồi! A Dương! Tất cả… hết rồi! Cây hoàng dương gỗ vàng ba trăm năm sau núi, cây phong thủy tổ tiên nhà ta—vừa bị sét đánh! Một tia sét bổ xuống, chẻ cây làm đôi! Hết thật rồi, con à, hết thật rồi!”
 
Cái cây ấy — là long mạch phong thủy mà nhà họ Trương mời cao nhân trồng từ đời tổ tiên, tượng trưng cho vận mệnh hưng thịnh của cả dòng họ.
 
Cây đổ, nhà tàn.
 
Cú điện thoại ấy rút cạn máu trong người Trương Dương.
 
Nhưng đó — mới chỉ là khởi đầu.
 
Vừa cúp máy, trên màn hình điện thoại của hắn bật lên thông báo tin nóng tài chính:
 
“Chấn động! Tập đoàn Trương thị bị nghi rửa tiền xuyên quốc gia, bằng chứng kế toán cốt lõi đã được gửi đến Interpol bởi một nguồn ẩn danh!”
 
Gần như cùng lúc, đám vệ sĩ đi cùng hắn — kẻ nào cũng nhận được cuộc gọi khẩn, giọng điệu hoảng loạn:
 
“Alo?! Em nói gì cơ? Em bỏ nhà đi với người khác rồi hả?!”
 
“Mẹ! Mẹ nhập viện à?! Gì cơ, cổ phiếu cháy sạch rồi sao?!”
 
“Cái gì?! Thằng con không phải con ruột tôi ư?!”
 
Trong nháy mắt, cả nhóm rối loạn.
 
Những người vừa nãy còn hùng hổ, giờ như ong vỡ tổ, chẳng còn tâm trí bảo vệ chủ mình nữa.
 
Trương Dương nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đang nhấp nháy tin tức, tai vẫn văng vẳng tiếng sấm và tiếng kêu khóc hỗn loạn xung quanh —
 
Thế giới của hắn, sụp đổ.
 
Tất cả thứ hắn từng tự hào — dòng dõi, tài sản, quyền lực — đều tan tành trong chớp mắt.
 
“Bịch.”
 
Hai chân hắn mềm nhũn, quỳ sụp trước mặt tôi, mặt xám như tro tàn.
 
Tôi cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn kẻ vừa rồi còn kiêu căng, giọng bình thản như gió:
 
“Giờ thì… ai mới là người cần xin lỗi?”
 
Ở lối cầu thang, Tô Noãn Noãn tận mắt chứng kiến toàn bộ — người cô ta bấu víu cuối cùng, kẻ mà cô từng gọi là “chỗ dựa cả đời”, lại quỳ rạp trước mặt tôi trong nỗi kinh hoàng và sụp đổ.
 
Cô ta hét lên thảm thiết, mắt trợn ngược, rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
 
 
 
Trong phòng khách, Tô Kiến Thành, Lâm Huệ và Tô Minh Huyền nhìn cảnh tượng trước mặt —
 
ánh mắt họ chỉ còn lại nỗi sợ thuần túy và lòng tôn kính bản năng, như đang đối diện với một vị thần giáng thế.
 
 
 
Cơn bão qua đi.
 
Nhà họ Trương — đế quốc từng hô mưa gọi gió — sụp đổ trong vòng điều tra quốc tế.
 
Tài sản bị phong tỏa, doanh nghiệp phá sản, Trương Dương mang theo hàng loạt tội danh, bị còng tay đưa đi.
 
Tô Noãn Noãn tỉnh lại, phát hiện bản thân mất trắng — danh tiếng, hôn ước, địa vị… tất cả tan thành khói bụi.
 
Tinh thần cô ta hoàn toàn sụp đổ, bị đưa vào viện điều dưỡng.
 
Không lâu sau, Tô Kiến Thành và Lâm Huệ quyết định cắt đứt —
 
họ tìm đến cha mẹ ruột của cô ta, vốn là đôi vợ chồng chuyên lừa lọc, dúi cho ít tiền, để họ “rước con gái về”.
 
Từ đó, nhà họ Tô không còn Tô Noãn Noãn.
 
 
 
Tô Minh Huyền từ đó thấy tôi liền tránh xa, mỗi lần gặp chỉ cúi đầu, nói nhỏ:
 
“Em… ăn cơm chưa?”
 
Anh ta chẳng dám lớn tiếng, giống như chuột thấy mèo.
 
 
 
Căn viện cổ của tôi rất nhanh được hoàn thiện —
 
mỗi viên gạch, mỗi ngói đều do đại sư phong thủy nổi tiếng trong nước đích thân thiết kế và giám sát.
 
Tên viện: “An Tịnh Cư”.
 
Tôi dọn vào đó, cách ly với mọi ồn ào thế tục.
 
Cha mẹ định kỳ chuyển tiền cổ tức khổng lồ vào tài khoản tôi, mỗi dịp lễ lại gửi quà, hỏi han ân cần,
 
nhưng — không ai dám bước vào sân viện nửa bước.
 
Nơi đó, trở thành thánh địa và cấm địa của nhà họ Tô.
 
 
 
Tô Minh Triết là người duy nhất tôi còn giao tiếp.
 
Anh thay tôi xử lý tài sản, quản lý công việc, che chắn mọi thứ trần tục.
 
Dưới tay anh, tập đoàn Tô thị ngày càng lớn mạnh; anh cũng trở thành ngôi sao sáng của giới thương trường, điềm tĩnh, sắc sảo.
 
Một ngày nọ, tôi trở lại đạo quán nơi mình lớn lên.
 
Sư phụ đã già, đang ngồi dưới gốc cây ngân hạnh trong sân, cười hiền hòa khi thấy tôi.
 
“Thưa sư phụ, con… thật sự mang mệnh gì? Có phải là ‘thiên sát cô tinh’ không?” —
 
Tôi hỏi điều giấu trong lòng suốt hơn hai mươi năm.
 
Sư phụ lắc đầu, chỉ tôi, rồi chỉ lên trời:
 
“Không. Con là ‘Tử Vi giáng thế, tự mang càn khôn’.
 
Con sinh ra để phân thiện ác, định nhân quả.”
 
Tôi khẽ thở: “Vậy… cái gọi là vận xui quanh con thì sao?”
 
Sư phụ mỉm cười:
 
“Đó không phải vận xui.
 
Đó là ‘càn khôn hộ mệnh’ — một lớp phản lực bảo vệ con.
 
Mọi ác niệm hướng về con sẽ tự phản lại chính kẻ khởi tâm đó.
 
Ác càng lớn, phản lực càng mạnh.
 
Con chẳng cần làm gì cả — thiên đạo sẽ tự ra tay.”
 
Ông khẽ thở dài:
 
“Năm đó ta nói con ‘sát khí nặng’, chỉ vì sợ con còn nhỏ, không hiểu sức mạnh của mình, dễ bị phản chấn tổn thương, nên mới để con tĩnh tu nơi đạo quán, dưỡng tâm.”
 
Tôi bừng hiểu.
 
Thì ra, tôi không phải tai họa, mà là ánh sáng chính đạo đang bước giữa nhân gian —
 
là người phán xét mọi ác ý.
 
“Vậy nếu có ai thực lòng tốt với con thì sao?” — tôi nhẹ giọng hỏi.
 
Sư phụ cười, chỉ vào cây ngân hạnh cạnh bên:
 
“Cây đó là do con tự tay trồng khi mới đến đạo quán.
 
Con ngày ngày tưới nước, chăm sóc, lấy tâm thiện mà nuôi dưỡng nó.
 
Giờ con xem — nó chẳng phải là cây đẹp nhất, khỏe nhất trong cả vườn sao?”
 
Tôi ngẩng đầu nhìn.
 
Ánh nắng chiếu xuống tán lá vàng rực, lấp lánh như được dát kim.
 
Cây tràn đầy linh khí, sinh lực và bình an.
 
Tôi hiểu rồi —
 
ác ý sẽ bị trừng phạt, còn thiện ý… sẽ được ban phúc.
 
 
 
Khi trở về nhà, tôi thấy Tô Minh Triết đang làm việc.
 
Dưới tay anh, nhà họ Tô phát triển thịnh vượng hơn bao giờ hết.
 
Anh ngẩng lên, mỉm cười:
 
“Em về rồi à? Anh pha cho em ấm trà Vân Đỉnh mà em thích nhất.”
 
Trên cổ tay anh, vẫn đeo chuỗi tràng gỗ giản dị năm xưa tôi tặng —
 
đã được anh mài đến sáng bóng như ngọc.
 
Anh giơ tay, cười hiền:
 
“Có nó bên mình, chuyện gì cũng thuận lợi.”
  
Trong An Tịnh Cư, vườn hoa tôi trồng nở rộ khắp nơi.
 
Ánh nắng ấm áp rải trên từng phiến lá, hương trà lan tỏa.
 
Tôi ngồi lặng, nhấp một ngụm trà, nhìn vạn vật an hòa, sinh cơ tràn đầy.
 
Tôi biết — vận hạn của mình đã chấm dứt.
 
Từ nay, con đường phía trước, thênh thang.
 
Chỉ cần…không ai ngu ngốc đến mức muốn gây họa với tôi thêm lần nào nữa.


-HẾT-

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYEN THI XUAN

MB 0977309504

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Chương trước
Loading...