Quý Phi Lãnh Cung Ký
1
1
Ta bị đày vào lãnh cung, nhưng cũng không hẳn là bị đày triệt để.
Ta đưa mắt nhìn cung điện trước mặt.
Mái thì dột nát, nền đất thì đầy ổ chuột, còn khoảng giữa là lãnh địa của lũ nhện.
Ta đã cố nhịn, nhưng nhịn không nổi, đành xách kiếm xông về trước mặt Cẩu hoàng đế một lần nữa.
“Ta không đến lãnh cung.” Ta đặt thanh kiếm lên bàn hắn một tiếng “cạch”, rồi đặt mông ngồi xuống ghế, nói gì cũng không nhúc nhích.
Cẩu hoàng đế trông có vẻ cạn lời: “Trẫm đã hạ thánh chỉ rồi!”
“Ồ.” Ta đáp lại bằng vẻ mặt vô cảm.
Thấy bộ dạng của ta, Cẩu hoàng đế tức đến sôi máu: “Nàng ‘ồ’ cái gì mà ‘ồ’, nàng đây là kháng chỉ bất tuân.”
“Đầu ta chỉ có một cái, ngươi muốn lấy thì cứ lấy.” Ta hỏi hắn.
Cẩu hoàng đế im bặt.
Hắn nhìn ta một cái, rồi lại một cái, rồi lại thêm một cái nữa.
“Tuyết Niệm Niệm, rốt cuộc nàng muốn thế nào?” Hắn hỏi.
Ta cũng chẳng vòng vo: “Lãnh cung hay không lãnh cung, ta không quan tâm. Nhưng ít nhất cũng phải là nơi cho người ở chứ?”
“Lãnh cung sao lại không ở được?” Cẩu hoàng đế vặn lại.
Ta cười khẩy một tiếng: “Ngươi thấy ở được thì tự mình đến đó mà ở, dù sao thì ta cũng không ở đâu.”
“Vậy nàng muốn ở đâu?” Hắn hỏi.
Ta chống cằm suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Cung điện lớn nhất, đẹp nhất trong hoàng cung này.”
Cẩu hoàng đế trừng mắt: “Đó chẳng phải là tẩm cung của trẫm sao?”
Ta nghiêm túc ngẫm lại.
Tẩm cung của Hoàng đế, chắc chắn là không tệ.
“Thôi được, vậy ta tạm thời ở chỗ ngươi vậy.” Ta nói, vẻ mặt đầy miễn cưỡng.
Cẩu hoàng đế: “?”
“Ngươi nằm mơ đi!” Hắn thẳng thừng từ chối.
Ta chẳng hề nao núng, bắt đầu dùng lời lẽ ngon ngọt để khuyên nhủ: “Cẩu tử à…”
“Không được gọi cái tên đó!” Nghe thấy biệt danh này, Cẩu hoàng đế kích động đến mức nhảy dựng lên khỏi ghế.
Hắn đã như vậy, lẽ nào ta lại không phối hợp?
“Được được được, Hoàng thượng anh minh thần võ của chúng ta. Người nghĩ mà xem, ngày đầu ta vào cung đã phải đến lãnh cung, đến lúc tra ra có thai, chẳng phải cả thiên hạ này đều biết người bị ta cắm sừng hay sao?”
Cẩu hoàng đế chớp chớp mắt, rõ ràng đã có chút dao động.
“Người thấy đấy, ta đến chỗ người ở vài hôm, chắc chắn sẽ không có ai nghi ngờ chuyện đầu người xanh mướt như đồng cỏ.”
Cẩu hoàng đế suy nghĩ một lát rồi thở dài: “Thôi thì nể tình chúng ta là thanh mai trúc mã, tạm cho nàng ở lại vài ngày. Trẫm sẽ cho người tu sửa lãnh cung.”
Hắn không quên nhấn mạnh: “Lãnh cung sửa xong là nàng phải dọn đi ngay!”
“Ừ ừ ừ.” Ta đáp lại cho có lệ, rồi trơ tráo đưa ra yêu sách: “Ta thích đi chân trần, nên trong cung điện phải trải thảm toàn bộ, tốt nhất là da hồ ly. Ta thích hoa lan, trong hoa viên có thể trồng một ít, loại càng quý hiếm càng tốt. À phải rồi, ta còn phải luyện võ, ngươi phải chừa cho ta một khoảng đất trống. Hay là trong sân dựng thêm một cái xích đu nữa nhỉ? Nhà bếp riêng là bắt buộc phải có, tiện cho ta nổi lửa nấu nướng.”
Cẩu hoàng đế đảo mắt khinh bỉ: “Nàng là đang bị đày vào lãnh cung đấy!”
Ta cũng vênh mặt đáp lại một cách đanh thép: “Ai quy định lãnh cung là phải rách nát tồi tàn? Lãnh cung mà ta ở, thì phải như vậy đó.”
Cẩu hoàng đế: “…”
“Nàng c ú t đi cho trẫm!” Hắn chỉ tay ra cửa, gầm lên đầy giận dữ.
Nể tình huynh đệ tốt bao năm, ta quyết định tạm thời tha thứ cho cơn dỗi hờn của hắn.
“Rồi rồi rồi, ta đi đây.”
Nói rồi, ta quay người đi thẳng một mạch đến tẩm cung của Cẩu hoàng đế, không một chút luyến tiếc.
2
Tẩm cung của Cẩu hoàng đế quả thực rất tuyệt.
Thế nhưng, đi dạo một vòng, ta đã thấy hơi chán.
Ta định bụng ra Ngự hoa viên đi dạo một lát.
Vừa dạo một vòng, ta đã nghe được vài lời xì xào bàn tán, mà chủ đề lại chính là về ta.
“Tuyết Quý phi bị đày vào lãnh cung rồi!”
“Tin của ngươi chậm quá rồi, Tuyết Quý phi đã dọn vào Càn Thanh cung rồi!”
“Cái gì? Vậy rốt cuộc là bị đày hay không bị đày?”
“Bị đày rồi. Hoàng thượng cho người tu sửa lãnh cung, chính là để cho Tuyết Quý phi ở đấy.”
“Lãnh cung mà cũng cần phải sửa sang nữa sao?”
“Đúng là ít thấy nên lạ. Người của Công bộ đã vào cung rồi, nghe nói là phải xây hoa viên, đào hồ, trồng hoa, dựng xích đu, toàn bộ nội thất trong tẩm điện đều phải thay mới hết.”
Một cung nữ hóng chuyện chậm hơn, vẻ mặt đầy hoài nghi nhân sinh: “Đây là ‘kim ốc tàng kiều’ trong truyền thuyết sao?”
“Tuyết Quý phi mới là chân ái của Hoàng thượng!”
Nghe đến đây, ta lại thấy khá vui.
Chân ái?
Không không không.
Tình cảm của chúng ta gọi là tình huynh đệ. Cẩu hoàng đế xem ra cũng rất biết điều.
Thấy hắn biết điều như vậy, tối đến lúc đi ngủ, ta liền chia cho hắn một chiếc chăn.
Cẩu hoàng đế ôm chăn, mặt mày xám xịt như đưa đám: “Tuyết Niệm Niệm, nàng nói lại lần nữa xem!”
Yêu cầu của huynh đệ tốt, tất nhiên phải đáp ứng.
“Ta ngủ trên giường, ngươi trải nệm dưới đất. Nước sông không phạm nước giếng.” Ta nói.
Cẩu hoàng đế tức đến đỏ mặt tía tai: “Đây là cung điện của trẫm.”
Ta thở dài, đưa tay xoa xoa cái bụng vẫn còn phẳng lì của mình: “Ngươi ngủ không ngon, chỉ ảnh hưởng đến một mình ngươi. Ta mà ngủ không ngon, thì đó là chuyện của hai m ạ n g người.”
Cẩu hoàng đế: “?”
Ta lại nhìn hắn với vẻ mặt không tán đồng: “Ngươi đã lớn thế này rồi, sao còn phải tranh giành với một đứa trẻ chứ?”
Lúc nói câu này, ta còn cố tình chỉ vào bụng mình.
Cẩu hoàng đế tức đến nỗi giơ tay chỉ vào ta mà không thốt nên lời.
Ta mỉm cười dịu dàng với hắn, rồi nhanh nhẹn leo lên giường.
Khóe miệng Cẩu hoàng đế giật giật: “Với cái điệu bộ này của nàng, có chỗ nào giống người mang thai không?”
“Nhưng ta chính là đang mang thai mà.” Ta chớp mắt nhìn hắn.
Cẩu hoàng đế bị ta làm cho phát t ở m, đành quay người đi, lẳng lặng cầm chăn trải nệm dưới đất.
Nhưng trải chưa xong, có lẽ hắn lại thấy không cam lòng, liền quay đầu nhìn ta: “Giường của trẫm lớn như vậy, tại sao trẫm phải ngủ dưới đất?”
Cũng có lý.
Long sàng quả thực rất lớn, thêm vài người nữa lăn lộn cũng vừa.
Thế là, ta nở một nụ cười có thể được xem là dịu dàng nhất trong cả cuộc đời này: “Ngươi muốn lên đây ngủ cùng không?”
Ta còn cố ý vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh mình, cất lời: “Giường rộng lắm, ngủ chung đi.”
Cẩu hoàng đế nhìn bộ dạng này của ta, bất giác rùng mình một cái. Ngay sau đó, hắn không nói thêm lời nào, lẳng lặng quay đi tiếp tục trải nệm.
Ta vô cùng hài lòng.
Vui vẻ nằm trên chiếc giường lớn đến mức có thể lăn qua lộn lại, ta chuẩn bị chìm vào giấc mộng đẹp.
Ấy thế mà, ngay lúc ta sắp ngủ thiếp đi, giọng nói của Cẩu hoàng đế đột nhiên vang lên.
“Tuyết Niệm Niệm, tên khốn kia rốt cuộc là ai?”
Ta bỗng im bặt, mọi tâm trạng vui vẻ tan biến sạch sẽ.
Thấy ta không đáp, Cẩu hoàng đế lại thúc giục: “Nàng nói đi chứ, trẫm có bị cắm sừng cũng phải để trẫm biết mình bị cắm sừng bởi ai chứ?”
Ta thở dài một hơi, đáp lại: “Ta không biết.”
Ta quay đầu lại, thong thả nhìn hắn: “Chắc là một con chó nào đó.”
Cẩu hoàng đế: “?”
3
Cẩu hoàng đế đã bị kích động mạnh.
Để mau chóng tống ta đến lãnh cung, hắn lại cho triệu kiến người của Công bộ, yêu cầu họ phải hoàn thành việc tu sửa trong thời gian ngắn nhất.
Còn vì sao ta biết được chuyện này…
Chỉ có thể cảm ơn vị trước mắt ta đây, Vương Thục phi.
“Tuyết Niệm Niệm, ngươi tưởng Hoàng thượng thật lòng yêu ngươi sao? Chẳng qua chàng chỉ muốn yên lòng phụ thân ngươi mà thôi.” Vương Thục phi xông đến trước mặt ta, hùng hổ nói.
Ta liền gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng.”
Với một cô nàng ngốc nghếch ngọt ngào thì có gì đáng phải tranh cãi? Cứ thuận theo ý nàng ta là được.
Ấy thế mà, ta càng thuận theo, Vương Thục phi trái lại càng tức giận.
“Tuyết Niệm Niệm, có phải ngươi đang đặc biệt xem thường ta không?” Vương Thục phi hỏi.
Ta vội vàng lắc đầu: “Cái này thì thật sự không có.”
“Ngươi có!” Vương Thục phi chỉ tay vào mặt ta mà mắng, “Tuyết Niệm Niệm, phụ thân ngươi đã chết rồi, không còn chỗ dựa thì ngươi chẳng là cái thá gì cả! Hoàng thượng bây giờ chẳng qua chỉ nể tình phụ thân ngươi cứu giá, sớm muộn gì cũng có ngày chàng sẽ chán ghét ngươi thôi!”
Chán ghét hay không, ta chẳng thèm bận tâm.
Nhưng Vương Thục phi lại nhắc đến cái chết của phụ thân ta, khiến ta có chút không vui.
Cách tốt nhất để đáp trả một kẻ ngốc nghếch…
Ta khẽ thở dài: “Vương Thục phi, ngươi sai rồi.”
Vương Thục phi sửng sốt: “Tuyết Niệm Niệm, chẳng lẽ đến bây giờ ngươi vẫn còn ở đây lừa mình dối người?”
Ta nhìn nàng ta đầy thương hại: “Thứ ta dựa vào xưa nay không phải là phụ thân ta hay gia thế, mà là… sự sủng ái của Hoàng thượng dành cho ta.”
Ta suýt nữa thì buột miệng gọi Cẩu hoàng đế.
“Ngươi nói bậy!” Vương Thục phi tức đến đỏ cả mắt, rưng rưng nhìn ta.
“Hoàng thượng đã lệnh cho Công bộ đẩy nhanh tiến độ tu sửa lãnh cung, xong rồi là ngươi phải đến đó!”
Ta cố tình thở than: “Hoàng thượng từng nói, ba ngàn dòng nước người chỉ uống một gáo mà thôi. Ngươi nghĩ vì sao ta lại vào lãnh cung? Là vì ta sợ nếu ta không vào, các ngươi đều phải ở góa suốt đời đó.”
Ta lại thở dài thườn thượt một tiếng: “Haiz, cuối cùng vẫn là một mình ta gánh vác tất cả.”
Vương Thục phi trừng lớn mắt, nước mắt lã chã rơi: “Ngươi lừa người!”
Ném lại một câu, nàng ta vừa khóc vừa chạy đi mất.
Chậc chậc chậc.
Đúng là chẳng có chút sức chiến đấu nào.
Sức chiến đấu của Cẩu hoàng đế còn mạnh hơn nàng ta nhiều.
Ít nhất, Cẩu hoàng đế còn dám phản kháng đôi chút.
4
Ngay tối hôm ta làm Vương Thục phi tức khóc, Cẩu hoàng đế đường hoàng vứt chăn của mình lên long sàng của hắn.
Ta: “?”
Cẩu hoàng đế ho nhẹ một tiếng, nói: “Chẳng phải ngươi nói ngươi dựa vào sự sủng ái của trẫm sao? Hôm nay trẫm sẽ sủng ái ngươi cho thỏa thích.”