Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phỏng Vấn Gặp Lại Tình Cũ
4
19
Tôi phát hiện — Hạ Nam Tuấn là một cái bình giấm chua di động.
Vì tôi, Vương Lâm Thành bị chuyển sang bộ phận khác.
Tài xế mới là một chú trung niên đứng tuổi.
Hôm đó tôi tình cờ gặp Vương Lâm Thành ở công ty, định chào một câu.
Anh ta vừa thấy tôi đã quay người chạy mất.
Chắc anh ấy không ngờ “đồng đội” năm xưa — hóa ra lại là nội gián.
Hạ Nam Tuấn luôn muốn đưa tôi về ra mắt bố mẹ, nhưng tôi cứ lần lữa từ chối.
Tôi hiểu khoảng cách giữa tôi và anh ấy — quá xa.
Nếu ba mẹ anh biết năm xưa chính vì tôi mà anh bỏ nhà ra đi, e là họ sẽ cực kỳ ghét tôi.
Không ngờ — ngày đó đến nhanh hơn tôi tưởng.
Và lại còn là một tình huống “muối mặt” cực độ.
Khi ở nhà, Hạ Nam Tuấn như lên cơn động dục bất kỳ lúc nào.
Chúng tôi đang ôm ấp trên sofa, thì… cửa bật mở.
Một cặp vợ chồng trung niên bước vào.
“Bảo sao dạo này không chịu về nhà, thì ra là thế.”
Mẹ Hạ trách yêu, liếc con trai một cái.
Tôi lập tức toát mồ hôi, hình tượng tôi tiêu tan sạch.
Hạ Nam Tuấn khoác vai tôi, cảm nhận được sự căng thẳng, liền trách nhẹ:
“Mẹ, đừng làm Noãn Noãn sợ.”
Tôi lén nhéo anh một cái.
Anh định hại chết tôi à?
Tôi dè dặt quan sát phản ứng của mẹ Hạ.
Không những bà không giận, mà còn… cười rất tươi.
“Còn chưa cưới mà đã quên mẹ rồi. Noãn Noãn, đừng để ý mấy tên đàn ông xấu tính này. Đi, mẹ dắt con đi mua sắm!”
Có lẽ do tôi xem phim nhiều quá, cứ nghĩ nhà giàu nào cũng khó ở.
Ai ngờ họ lại dễ gần hơn tưởng tượng.
Mẹ Hạ kéo tôi thử hết cái này đến cái kia.
Thấy đẹp là mua không do dự.
Sau đó còn đưa tôi đi làm đẹp.
Bà kể, thật ra từ lâu họ đã biết đến tôi.
Lúc Hạ Nam Tuấn vừa quay về, suốt ngày vùi đầu vào công việc.
Ban đầu ai cũng vui vì tưởng anh đã trưởng thành.
Nhưng không lâu sau, phát hiện anh uống rượu điên cuồng mỗi lần đi tiếp khách, say về nhà là gọi tên tôi không dứt, miệng thì nói bị tôi bỏ rơi.
Tôi nghe đến đó mà thấy tội lỗi trào dâng, không dám nhìn vào mắt mẹ Hạ.
Bà lại vỗ vỗ tay tôi:
“Giỏi lắm con gái. Tên nhóc đó xưa nay thuận buồm xuôi gió, bị con làm cho thất tình, coi như gặp phải khắc tinh rồi.”
“Bác gái… thật ra con luôn yêu Hạ Nam Tuấn.”
“Bác biết. Sau đó bác cho người điều tra, thấy con từng không chê nó trắng tay ăn bám, thì bác hiểu… con thật lòng.”
Rồi bà còn kể… việc tôi bị công ty trước sa thải, là Hạ Nam Tuấn sắp đặt.
Tốt thôi, tên này lại khiến tôi lo lắng mất ăn mất ngủ cả tuần lễ.
Tối hôm đó, tôi truy hỏi anh.
Anh chỉ vừa hôn vừa dỗ:
“Noãn Noãn, đừng giận nữa mà…”
Cuối cùng, đúng kiểu:
Cãi nhau đầu giường — làm hòa cuối giường.
20
Đám cưới của chúng tôi được tổ chức vào mùa hè năm sau.
Từ đó, trong công ty bắt đầu lưu truyền “truyền kỳ Trần Noãn” — rằng khi đi phỏng vấn, nếu HR hỏi về định hướng nghề nghiệp thì cứ mạnh dạn nói ra, biết đâu lại thành hiện thực.
Mãi đến năm thứ ba sau hôn nhân, tôi mới mang thai.
Hạ Nam Tuấn nhìn tôi đầy ảo não:
“Vợ à, anh sắp phải xuất gia rồi…”
Tôi cười trộm.
Anh không hiểu vì sao rõ ràng đã phòng bị kỹ càng, vậy mà vẫn “dính”.
Tất nhiên là vì… tôi lén giở trò.
Nếu không, anh ta đời nào chịu để tôi mang thai?
Sau đó, tôi sinh một bé trai kháu khỉnh.
Tôi dồn hết tâm trí vào con.
Và thế là… Hạ Nam Tuấn bắt đầu ghen với chính con ruột mình.
Cuối cùng, anh gửi con về nhà ông bà nội chăm hộ, rồi dắt tôi đi du lịch nước ngoài.
Vừa vào khách sạn, Hạ Nam Tuấn đã không kiềm chế nổi, lập tức hôn tôi ngấu nghiến.
Anh nắm tay tôi, đặt lên thắt lưng mình:
“Vợ à, giúp anh…”
Thật ra dạo gần đây đúng là để anh… chịu đựng hơi lâu rồi.
Tôi ngoan ngoãn cởi thắt lưng giúp anh, hơi thở anh càng lúc càng dồn dập.
Vừa hôn, anh vừa bế tôi đặt lên giường.
Trên giường có một đĩa trái cây.
Hạ Nam Tuấn lấy một quả dâu tây, đút vào miệng tôi.
Sau đó anh ngậm lấy nửa còn lại.
Nước dâu tây ngọt lịm chảy tràn qua khóe miệng hai người.
Môi chạm môi, đầu lưỡi quấn lấy nhau, tất cả ngập tràn vị ngọt thanh của trái cây.
Tay tôi không yên phận vẽ vòng tròn trên lồng ngực rắn chắc của anh.
Động tác của Hạ Nam Tuấn càng lúc càng mãnh liệt, nhiệt độ trong phòng cũng mỗi lúc một cao.
Hai bóng người dài in hằn lên bức tường kính, hòa cùng ánh trăng vàng vọt ngoài ô cửa sổ…
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYEN THI XUAN
MB 0977309504
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎