Nuôi Con Cho Kẻ Khác

4



 

Tôi lắc đầu: “Ai nói con tôi ngu ngốc, chỉ đậu được cao đẳng? Cho anh biết, cả hai đứa đều đã đậu Thanh Hoa và Bắc Đại.”

Hai đứa con tôi thông minh lắm, nghe tôi nói xong lập tức lấy thư báo trúng tuyển ra cho mọi người xem.

Mọi người sửng sốt: “Trời ơi, đúng là Thanh Hoa và Bắc Đại thật.”

“Quá giỏi luôn, nhà thì giàu mà con lại còn học giỏi, hai đứa đều đậu được trường top đầu.”

“Ghen tỵ thật đấy, con tôi mà đậu được đại học hạng một là tôi phải lên chùa tạ lễ ngay.”

Ánh mắt mọi người đầy ngưỡng mộ và ghen tỵ.

Tôi nhìn sang Hạ Văn Siêu, nói: “Con anh đậu Thanh Hoa, Bắc Đại thật à? Có thể cho mọi người xem thư báo trúng tuyển không?”

Mọi người đều đồng tình: “Đúng rồi, cho chúng tôi xem với, có đúng là vào được trường top đầu không?”

Thế nhưng, hai đứa con sói mắt trắng kia lại lộ vẻ hoảng hốt.

Hạ Văn Siêu trừng mắt ra lệnh: “Hạ Yên, Hạ Tử Thần, cho họ mở mang tầm mắt đi, cho họ xem thư báo trúng tuyển của mấy đứa!”

“Ba ơi… không cần thiết đâu ạ?” “Đúng đó ba, đây là chuyện riêng tư, không nên khoe ra…”

“Bảo lấy thì lấy, mau lên!” – Hạ Văn Siêu quát lớn.

Hai đứa ấp úng hồi lâu, cuối cùng Hạ Yên lí nhí: “Ba… tụi con không nhận được thư báo trúng tuyển… vì tụi con không đậu.”

“Cái gì?” – Hạ Văn Siêu chết lặng.

Dương Vy sốt ruột: “Không đậu Thanh Hoa hay Bắc Đại cũng không sao, đại học Phục Đán cũng được mà…”

“Phục Đán cũng không đậu…”

“Vậy chí ít cũng vào được một trường 985 chứ?”

“Không có luôn…”

Khuôn mặt sưng vù của Dương Vy bỗng chốc sụp xuống hoàn toàn.

Hạ Tử Thần lí nhí: “Ba… tụi con chỉ đậu mỗi… cao đẳng.”

Nói ra rồi, hai chị em như trút được gánh nặng trong lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

“Cái gì? Hai đứa chỉ đậu cao đẳng? Mấy đứa là heo hả?” Hạ Văn Siêu tức đến mức suýt ngất.

Tôi cười ha hả thành tiếng.

Kiếp trước tôi lao tâm khổ tứ, từ nhỏ đã nghiêm khắc dạy dỗ bọn chúng, ngay cả việc chơi điện thoại cũng giới hạn thời gian, dốc toàn lực bảo vệ chuyện học hành của chúng, cuối cùng cũng giúp chúng đậu được Thanh Hoa và Bắc Đại.

Kiếp này, tôi cứ để mặc chúng phát triển theo bản tính, hai đứa không biết tự giác, lại thêm tôi cố ý buông lỏng, muốn chúng đậu Thanh Hoa hay Bắc Đại mới là chuyện hoang đường.

Cả sảnh đường vang lên một trận cười sảng khoái!

“Ha ha, bị vả mặt rồi!”

“Còn thua cả con tôi, nó đậu đại học hạng hai đó, ha ha!”

“Hạ tiên sinh chắc tức đến phát điên.”

Hạ Văn Siêu và Dương Vy tức giận đến nỗi mặt mày vặn vẹo.

“Cố Lan Lan! Cô đừng có đắc ý! Rồi cô sẽ gặp báo ứng thôi!” Hạ Văn Siêu nghiến răng, trợn mắt hét lớn.

Hắn đảo mắt mấy vòng, đột nhiên nói: “Tôi biết rồi, cô không thể sinh con, vậy hai đứa trẻ này chắc chắn không phải con cô. Chắc là nhờ mang thai hộ, nếu không sao có thể cũng là một cặp long phụng giống tôi được? Cô vi phạm pháp luật, tôi sẽ đi tố cáo cô! Cô sẽ vào tù!”

Dương Vy cũng hét lên: “Đúng! Cô ấy không còn tử cung thì sao sinh được? Chắc chắn chẳng ai cần cô ta nữa, chỉ có thể bỏ tiền ra dùng tinh trùng của người khác để thuê người mang thai. Ha ha, hai đứa trẻ đó không phải con cô ta! Tôi sẽ tố cáo cô ấy, để cô ta vào tù!”

Tôi bật cười. Bọn họ thật ngây thơ làm sao.

Chưa kịp nói gì, thì từ cửa bước vào một bóng người.

Một người đàn ông điển trai bước đến — chính là Hà Kiệt.

“Ba!”

“Ba đến rồi!”

Hai đứa trẻ vui vẻ chạy đến đón.

Hà Kiệt bước lại gần tôi, nhìn tôi rồi trêu chọc: “Sao thế, lại bắt nạt Văn Siêu rồi hả?”

Hạ Văn Siêu nhìn anh không thể tin nổi: “Hà Kiệt, anh… anh thật sự là cha của hai đứa trẻ này? Anh và cô ta đang quen nhau à? Nhưng rõ ràng cô ta không thể sinh con mà!”

Hà Kiệt và Hạ Văn Siêu vốn là bạn thân từ nhỏ, quan hệ không tệ.

Hai người cùng làng, chỉ khác là Hạ Văn Siêu nhờ lấy được tôi nên mới leo lên được tầng lớp thượng lưu, trở thành “rể hào môn”.

Còn Hà Kiệt thì chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, từng bị Hạ Văn Siêu chê bai, cười nhạo là kẻ vô dụng, đến một chiếc xe ra hồn cũng không mua nổi, lớn từng này rồi mà chưa từng bước chân vào Starbucks, cả đời sẽ chẳng có người phụ nữ nào cần đến.

Kiếp trước, Hà Kiệt chính là người mà tôi đã bỏ lỡ.

Tôi quen anh trong buổi dạ vũ thời đại học. Vì được giáo dục tinh anh từ nhỏ, tôi biết khiêu vũ, còn anh thì lóng ngóng, cứ dẫm lên chân tôi mãi. Anh đỏ mặt xin lỗi, tôi chỉ cười và nói không sao.

Sau đó, chúng tôi trở thành bạn tốt.

Khi ấy, Hạ Văn Siêu tiếp cận tôi có chủ đích, Hà Kiệt từng cảnh báo nhiều lần, nhưng tôi u mê, nổi giận, mắng anh ghen tị.

Về sau, khi tôi bị con của Hạ Văn Siêu rút ống thở, không ai lo hậu sự, chính anh là người đến, lặng lẽ lo toan mọi thứ. Anh khóc nức nở và nói: “Nếu cô nghe lời tôi, đã không bị kẻ xấu lợi dụng.”

Ở kiếp này, tôi đã chủ động tìm đến anh và bắt đầu qua lại. Anh biết hết bí mật của Hạ Văn Siêu.

Khi tôi cẩn thận hỏi anh có thể phối hợp kế hoạch của tôi không, anh đồng ý ngay không chút do dự.

Mười năm sống với Hạ Văn Siêu, tình cảm đã nguội lạnh. Tôi không hề cắt bỏ tử cung, mà là mua chuộc bác sĩ làm một bản báo cáo giả để hắn tin.

 

Khi hắn và Dương Vy vụng trộm, thì tôi cũng bí mật qua lại với Hà Kiệt.

Chúng tôi thường tìm chỗ “kích thích” — trên xe, biệt thự, khách sạn, thậm chí cả trong rừng.

Hà Kiệt cao lớn, mạnh mẽ, khiến tôi biết thế nào là đàn ông đích thực.

Hạ Văn Siêu lên giường với nhân viên của tôi, còn tôi thì ngủ với bạn thân của hắn.

Khi tôi biết Hạ Văn Siêu làm Dương Vy có thai, thì tôi và Hà Kiệt đã chuẩn bị kỹ từ lâu. Sau nửa tháng “hăng hái làm việc” không nghỉ, tôi cũng mang thai.

Có lẽ ông trời giúp tôi, tôi cũng sinh được một cặp long phụng giống hệt.

Lúc bụng to, tôi dựng lên một kế: nói phải đi nước ngoài giải quyết việc làm ăn. Hạ Văn Siêu không nghi ngờ, thậm chí còn mừng vì tôi rời đi, để hắn và con hồ ly kia sống thoải mái.

Tôi đi vài tháng trời, chính là để sinh con.

Mà trong thời gian đó, qua camera giám sát, tôi thấy hai người kia “thử nghiệm” đủ kiểu mới.

Lúc này, tôi nắm lấy tay Hà Kiệt, khiêu khích nhìn Hạ Văn Siêu: “Dù mưu tính cỡ nào, anh vẫn thua — thua trắng tay.”

Gào ——

Sau cú sốc liên tiếp, lần này còn thua cả người mà hắn từng khinh thường, Hạ Văn Siêu phun một ngụm máu, ngất ngay tại chỗ.

Dương Vy vội chạy tới đỡ. Cô ta định kéo hai đứa trẻ đi, nhưng lại bị mắng té tát.

Hai đứa con sói mắt trắng chửi cô ta là đồ phế vật, là nghèo rớt mồng tơi, không xứng làm cha mẹ của họ.

Dương Vy không nhịn được, tát lại. Nào ngờ, bọn chúng có sẵn tính bạo lực, lại khỏe, lao vào đánh nhau với Dương Vy, đánh đến đỏ cả mặt.

Hạ Yên ôm chặt Dương Vy, còn Hạ Tử Thần thì cầm chai rượu đập vào đầu cô ta. Máu chảy xuống trán đỏ lòm.

Mọi người xung quanh đều sợ hãi đến chết lặng.

Tôi và Hà Kiệt thì ngồi thưởng thức, xem như một trò tiêu khiển đầy thú vị.

Hai đứa trẻ lao lên đấm đá Dương Vy, khiến cô ta đau đến mức phát ra tiếng kêu như lợn bị chọc tiết.

Hạ Văn Siêu tỉnh lại, sợ hãi hét lên, vội vàng ngăn bọn trẻ lại rồi đưa cả đám rời khỏi đó.

Sau buổi tiệc mừng đậu đại học, tôi cho sa thải mấy tên bảo vệ kia, đồng thời cũng đuổi cổ Dương Vy và Hạ Văn Siêu ra khỏi công ty.

Vì hai người này từng biển thủ không ít tài sản công ty, tích góp được mấy chục triệu, tôi lập tức thuê luật sư, đưa họ ra tòa để đòi lại số tiền đó.

Hạ Văn Siêu hối hận tột cùng, nhiều lần tìm đến biệt thự của tôi, quỳ gối trước cửa khóc lóc van xin, nói rằng hắn đã sai, mong tôi cho cơ hội sửa chữa.

Thậm chí còn nói chỉ cần tôi chịu tha thứ, hắn sẵn sàng làm “tiểu nam”, không cần danh phận, thậm chí còn nói sẽ sinh con cho tôi, khiến tôi ghê tởm muốn nôn.

Hai đứa con sói mắt trắng kia cũng nước mắt nước mũi tèm lem.

Tôi chẳng hề mềm lòng. Tôi thừa biết bọn họ làm thế, chỉ vì không cam tâm từ bỏ thân phận hào môn và cuộc sống xa hoa.

Tôi và Hạ Văn Siêu từng là bạn đại học. Hắn xuất thân từ nông thôn, nghèo khổ, không có tiền sinh hoạt, thường ngồi một mình trong ký túc xá gặm bánh bao trắng.

Cuối cùng, tôi chịu hết nổi, báo cảnh sát và cho người đến đưa cả bọn đi tạm giam vài ngày.

Từ sau đó, bọn họ không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Nửa năm sau.

Khi tôi và Hà Kiệt đang tản bộ trong công viên Nhân Dân, bất ngờ gặp lại Hạ Văn Siêu.

Hồi trước, hắn là chồng giàu sang trong hào môn, sống sung túc, khí chất cao quý, vóc dáng và làn da được chăm chút kỹ lưỡng, trông rất điển trai.

Nhưng bây giờ, tóc đã bạc trắng một mảng lớn, vết chân chim đầy khóe mắt, mí mắt hõm sâu, đang lục thùng rác giữa công viên tìm đồ ăn.

Hà Kiệt nói với tôi: luật sư tôi thuê đã đưa bọn họ ra tòa, toàn bộ tài sản bị đóng băng, Dương Vy còn bị kết án tù một năm.

Hai đứa con thì tiêu tiền như nước, Hạ Văn Siêu không chu cấp nổi, chúng quay ra đánh đập hắn, có lần còn đánh gãy hai xương sườn của hắn.

Tôi chỉ cười nhẹ, không nói gì. Với tôi, họ đã là quá khứ, thậm chí không đáng để nhắc đến.

Về sau tôi còn nghe nói, vì kế sinh nhai, Hạ Văn Siêu đành phải đến sống với một bà già què.

Người phụ nữ đó cho hắn hai trăm nghìn, nhưng đêm nào cũng hành hạ hắn đủ kiểu.

Một năm sau, Dương Vy ra tù.

Khi thấy Hạ Văn Siêu sống với người đàn bà khác, cô ta liền nổi điên.

Hai người đánh nhau một trận lớn.

Trong lúc hỗn loạn, Hạ Văn Siêu rút dao đâm chết Dương Vy.

Hắn trở thành kẻ giết người, bị kết án tử hình.

Hai đứa con mất đi chỗ dựa tài chính, thằng con thì đi thu tiền bảo kê, gây sự đánh nhau khắp nơi, có lần bị đánh gãy một chân trong cuộc hỗn chiến của băng nhóm.

Con gái thì từ lâu đã mất đi sự trong trắng, thường lăn lộn với đám đầu vàng, sau đó mang thai mà bị chối bỏ, phải phá thai, còn bị đá.

Về sau, cô ta chỉ có thể đi làm ở hộp đêm.

Rồi bị người bao nuôi lộ chuyện, vợ chính thất dẫn người đến lột đồ giữa phố đông người.

Video lan truyền khắp mạng!

Cuối cùng, giống như em trai, cô ta cũng bị tống vào tù ăn cơm nhà nước.

Nghe đến đây, tôi chỉ khẽ cười, không chút thương hại.

Tất cả những điều đó, là báo ứng mà bọn họ đáng phải nhận.

Trải qua hai kiếp người, tôi càng trân trọng chồng và các con mình.

Khi Hà Kiệt mặt đỏ bừng nói muốn sinh thêm một hoặc hai đứa nữa, tôi cũng ngại ngùng gật đầu đồng ý.

Tôi cũng thường dành thời gian dắt bố mẹ đi dạo trong khu dân cư.

Việc kinh doanh của tôi ngày càng phát đạt, gia đình chúng tôi sống hạnh phúc, vui vẻ, trọn vẹn từng ngày.

-HẾT-

Chương trước
Loading...