Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nữ Phụ Không Biết Mình Là Nữ Phụ
3
Ta trầm ngâm chốc lát, nói: “Nhưng trong phòng còn hai nha hoàn…”
“Chuyện nhỏ.”
Ngụy Huyền theo ta nhảy cửa sổ vào trong, chưa để các nàng kịp kinh hô, đã điểm huyệt cho họ ngủ mê.
Mẫu thân ta vốn đoán trước đêm nay sẽ có chuyện, vẫn chưa chợp mắt, được Ngụy Huyền cõng sau lưng, đi ra cửa sau trong đêm tối.
Nhờ ơn Tiêu Trọng Yến, ta cùng mẫu thân chẳng khác nào phường trộm cướp, âm thầm đào thoát khỏi căn nhà đã gắn bó suốt bao năm.
May thay Ngụy Huyền khinh công cao cường, lần lượt đưa ta và mẫu thân ra khỏi nơi ấy mà không bị bọn thị vệ phát giác.
Đến khi thực sự ngồi trên xe ngựa rời khỏi Lưu gia trang, tim ta vẫn chưa dám buông lỏng.
Chợt trong đầu ta lóe lên một kế — một cách vĩnh viễn thoát khỏi Tiêu Trọng Yến.
Ta liếc nhìn những dòng chữ đang trôi lơ lửng trước mắt, cố ý buông tiếng thở dài:
“Lưu cô nương à… miếng ngọc nàng trao cho ta đã bị người ta lấy lại rồi… chẳng biết giờ nàng phiêu bạt phương nào…”
【Nữ phụ thật sự bỏ qua cuộc sống giàu sang phú quý kia sao? Điều này chẳng giống tính tình nàng chút nào.】
【Lại bắt đầu diễn nữa rồi chăng? Chắc lại tính giết nữ chính diệt khẩu rồi thế chỗ người ta.】
【Không phải chứ, Tiêu Trọng Yến là người tốt lắm sao? Chẳng lẽ nữ tử thiên hạ đều phải thích hắn à?】
【Bảo bối của ta giờ đang hành hiệp trượng nghĩa khắp nơi, đừng hòng mang nàng ra mà bôi nhọ.】
【Giờ này chắc Anh Anh đang ở Cang Bình sơn học nghệ với bọn họ?】
May mắn thay, ta đã đọc được dòng chữ then chốt.
Trên núi Cang Bình có một nhóm hiệp sĩ ẩn cư, thường giúp kẻ nghèo khó, đánh cướp kẻ giàu sang, dân gian gọi là “hào khách thảo dã”.
Kiếp trước, Tiêu Trọng Yến phụng mệnh đi tróc phỉ, chính tại nơi đó, hắn gặp được Lưu Xuân Anh rồi mang nàng về Đông cung.
Nếu đời này, ta có thể khiến hai người họ sớm gặp nhau, vậy chẳng phải sẽ không còn dính dáng gì đến ta nữa sao?
Nghĩ vậy, ta vén rèm xe, nói với Ngụy Huyền ở ngoài:
“Tam ca, trước kia huynh từng nhắc đến các hào khách trên núi Cang Bình, không bằng… ta cùng nương đến đó nương nhờ?”
Ngụy Huyền ngập ngừng một chút, rồi nói: “Cũng được, nếu chúng ta có thể cắt đuôi bọn người truy sát phía sau.”
Ta ngoảnh lại nhìn.
Quả nhiên thấy có một đội nhân mã đang ráo riết đuổi theo, dẫn đầu chẳng biết có phải Tiêu Trọng Yến hay không.
Ta vội vàng nài nỉ: “Tam ca! Nếu người đuổi tới nơi, lúc ta xuống ngăn cản, xin huynh nhất định phải đưa nương ta lên núi Cang Bình!”
Ngụy Huyền không đáp, chỉ vung roi thúc ngựa phóng đi.
Trên xe, mẫu thân ta nghẹn ngào:
“A Anh, con rốt cuộc đã phạm chuyện gì? Đừng giấu nương nữa… nương sống đủ rồi, nếu cần, nương sẽ thay con chịu tội.”
Lời bà khiến mũi ta cay xè.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Trong lòng ta càng thêm oán hận Tiêu Trọng Yến, không hiểu vì sao hắn nhất quyết không buông tha cho ta.
Mạng sống của mẫu tử ta, đời trước đã vùi trong tay hắn, chẳng lẽ chỉ vì hắn là Thái tử, liền có thể muốn sao được vậy?
Thiên hạ rộng lớn này, rốt cuộc có còn con đường sống nào cho ta chăng?
7
Ngựa xe sao có thể sánh với tuấn mã của Tiêu Trọng Yến.
Ta bảo Ngụy Huyền đưa mẫu thân chạy trước, còn bản thân thì nhảy khỏi xe, lăn mình vào đống cỏ khô, đau đến trời đất quay cuồng.
Một bàn tay thô bạo túm lấy ta, kéo lên ngựa.
Trên đỉnh đầu vang lên thanh âm băng lãnh quen thuộc của Tiêu Trọng Yến.
Hắn lạnh giọng nói:
“Cô đến thật đúng lúc, lại bắt gặp được một màn nam nữ tư thông bỏ trốn. Lưu Anh Nương, quả là khiến cô phải nhìn bằng con mắt khác.”
Ta đầu óc choáng váng, chẳng hiểu hắn đang nói gì.
Tới khi hồi thần mới lên tiếng:
“Điện hạ, dân nữ không biết mình phạm tội gì?”
Tiêu Trọng Yến nói: “Chứa chấp trọng phạm triều đình.”
“Ngụy Huyền giết người trốn chạy, ngươi lại cùng hắn bỏ trốn, quả thật là không muốn sống nữa.”
Sao có thể?
Tam ca ta xưa nay chất phác lương thiện, thường giúp đỡ hàng xóm láng giềng, sao có thể làm ra việc như vậy?
Chỉ cần nghĩ thôi cũng biết, đây là tội danh do Tiêu Trọng Yến cố tình gán cho người ta.
Nỗi ghê tởm trong lòng ta đối với hắn lại tăng thêm mấy phần, nhưng lúc này, ta chỉ có thể nhẫn nhịn mà cầu xin:
“Điện hạ… nể tình dân nữ từng dâng ngọc… liệu có thể tha cho tam ca một mạng?”
Sau lưng, giọng Tiêu Trọng Yến âm trầm như lệ quỷ vọng bên tai:
“Ngươi lấy thân phận gì để cầu tình cho hắn?”
Toàn thân ta lạnh buốt, run lên một trận…
Ta vốn định nói mình là “thê tử chưa qua cửa” của hắn, lại sợ Tiêu Trọng Yến nhân cơ hội mà sinh chuyện, liền lựa chọn trầm mặc.
Hắn khẽ cười lạnh, giục ngựa đưa ta về chỗ ở của hắn, hoàn toàn không có ý định cho ta hồi gia.
Ta không hiểu nổi, hắn vẫn lấy cớ rằng ngọc bội ta dâng là đồ giả, muốn áp giải ta hồi kinh để tra hỏi rõ ràng.
Một chiêu vu oan giá họa thật khéo.
Ta tức đến tay run.
Nếu chẳng vì trong lòng còn vướng bận, ta thà ngay trước mặt mắng hắn máu chó đầy đầu cũng chẳng tiếc lời.
Thu Thủy cô nương lại đến khuyên giải.
“ Nếu Lưu cô nương không muốn theo điện hạ hồi kinh, thì cũng chớ nên chống đối trước mặt người.
Điện hạ… không phải kẻ chẳng nói lý đâu.”
Hắn nói lý sao?
Nói cái lý chó má gì?
Bằng không kiếp trước vì cớ gì mà chẳng chịu nghe ta phân trần, khăng khăng cho rằng ta sai người ám sát Lưu Xuân Anh?
Trước khi bị tống vào đại lao, ta còn chưa kịp gặp mặt hắn một lần.
Thu lại cảm xúc, ta thử dò hỏi:
“ Điện hạ đang tìm một vị cô nương họ Lưu, có đúng vậy chăng?
Nhưng dân nữ quả thực không phải người người cần tìm, sao người lại chẳng tin?”
Từ miệng Thu Thủy cũng không moi ra được gì.
Nàng chỉ lắc đầu:
“ Nô tỳ chẳng thể đoán được tâm ý điện hạ.”
Trước kia ta cũng không hiểu, vì sao người gối chung chăn lại có thể vô tình đến thế.
Giờ đây mới hiểu rõ, bởi vì trong lòng Tiêu Trọng Yến, sớm đã có một người định sẵn.
Đêm ấy, ta lại mộng thấy tiền kiếp.
Hắn mặc lễ phục Thái tử mà bước vào cửa, trên mặt mang theo vẻ mệt mỏi.
Ta hỏi hắn có chuyện gì phiền lòng, hắn chẳng đáp, chỉ hỏi ngược lại:
“ Nàng có muốn đi thăm mẫu thân không?”
Ta vội gật đầu.
Hắn ánh mắt trầm tĩnh, ta biết hắn lo điều gì.
Hắn sợ ta chán ghét quy củ nơi Đông cung, cũng sợ ta như bao người khác, chỉ biết kính sợ mà chẳng còn lòng chân thành với hắn.
Người không biết thì không sợ.
Ta khi ấy chẳng hiểu tại sao lại dám buông lời lớn mật, hoặc cũng bởi được hắn nuông chiều quen rồi, nên mới nói:
“ Chàng yên tâm, thiếp thăm xong sẽ trở về, sẽ không bỏ trốn đâu.”
Ta cùng hắn thân phận cách biệt, biết rõ mình không thể làm Thái tử phi, thậm chí có khi ngay cả danh phận thị thiếp cũng không có, vậy mà vẫn nguyện ở lại hoàng cung, chỉ mong được ở bên hắn.
Tiêu Trọng Yến ngôi vị Thái tử còn chưa vững, các hoàng đệ phía dưới ai ai cũng dòm ngó.
Để thuận lợi kế vị, hắn cần sự hậu thuẫn từ gia tộc Thái tử phi tương lai.
Khi ta nói mình không cầu danh phận, hắn nhìn ta đầy phức tạp, hồi lâu mới hỏi:
“ Nàng… liệu có hối hận không?”
Tim ta như bị đá đè.
Trong mộng ngoài mộng đều muốn hét lên:
“ Hối hận! Hối hận đến chết!”
Ta không nên vào kinh thành, càng không nên gặp hắn.
Sống lại một đời, vẫn bị hắn mang về, ta hận đến nghiến răng, chỉ mong trong mộng có thể một đao giết chết hắn để dứt hậu hoạn.
Khóc đến tỉnh giấc, mồ hôi thấm ướt chăn đệm.
Ta liếc thấy một bóng đen bên giường, hơi có phần mờ mịt.
Không biết Tiêu Trọng Yến đứng trong bóng tối bao lâu rồi, giống như quỷ, ánh mắt u lãnh phát sáng.
Nhưng hắn chẳng nói gì, xoay người rời đi.
Khi ấy ta còn hoài nghi bản thân:
“ Chẳng lẽ… thực là quỷ đến đòi mạng?”
8
Tiêu Trọng Yến không lưu lại lâu.
Khi khởi giá hồi kinh, ta bị hắn như bao đồ vật, ném lên xe ngựa.
Mà hắn thì chẳng thèm liếc mắt, đang cúi đầu đọc sách.
Ta vẫn muốn tìm đường thoát, liền ngồi nép nơi góc xe, nhỏ giọng hỏi:
“ Điện hạ… chẳng hay người có phải đang tìm chủ nhân của miếng ngọc bội?”
Ý ta là muốn thuận thế nói ra nơi ở của Lưu Xuân Anh, để hai người họ sớm ngày gặp lại, ta cũng có thể sớm rút lui khỏi chuyện này.
Tiêu Trọng Yến không đáp.
Ta lại nói tiếp:
“ Ôi chao, trí nhớ dân nữ dạo này tệ quá… hình như trước khi đi, Lưu cô nương từng nhắc đến một địa danh, có lẽ đến đó sẽ tìm ra nàng.”
“ Ừm, cô tự biết đường mà tìm.”
Hắn rốt cuộc cũng mở miệng đáp một tiếng.
【Không hiểu gì luôn, nữ phụ cứ úp úp mở mở làm gì, nói thẳng ra đi chứ.】
【Cầu xin cho nam nữ chính mau chóng gặp lại đi, lâu rồi chưa được nhìn thấy couple Thái tử x cửu hiệp kiểu cũ, đáng yêu quá.】
Ta cũng muốn nói rõ ràng với Tiêu Trọng Yến, nhưng xem thần sắc hắn, nào giống kẻ đang quan tâm?
Dựa theo hiểu biết của ta về hắn, e rằng hắn căn bản chẳng muốn biết.
Nhưng giờ chẳng kịp nghĩ nhiều.
Ta vừa định mở miệng, thì xe ngựa bỗng nhiên chấn động dữ dội.
Ngoài xe có tiếng quát:
“ Có thích khách! Hộ giá!”
Sau đó là một hồi hỗn loạn.
Ta muốn nhân lúc rối ren mà thoát thân, vừa định vén rèm, thì một mũi tên bay sượt qua bàn tay.
Ta quay đầu nhìn, chỉ thấy Tiêu Trọng Yến né không kịp, vai trái đã cắm sâu một mũi tên, chỉ còn chừa ra đuôi tên rung rinh.
Không phải chứ?
Ta thấy hắn ngồi yên như núi, còn tưởng hắn bất khả xâm phạm.
Giờ mới hay, thì ra cũng biết bị thương.
Mặt hắn dần tái nhợt, môi chuyển sang sắc tím, rõ ràng là dấu hiệu trúng độc.
Bên ngoài gươm đao hỗn loạn, xe ngựa lay động nghiêng ngả.
Ta không dám rời đi nữa, chỉ có thể ngồi lại, bốn mắt nhìn nhau trong bầu không khí ngột ngạt…
Hắn nhìn ta, ánh mắt dữ dội lạnh lùng, cất tiếng hỏi:
“ Vừa rồi ngươi định bỏ trốn ư?”
Vừa nói, nơi khóe môi hắn liền chảy ra một dòng huyết đen sẫm.
Ta thầm nhủ trong lòng:
“ Đại ca à, e rằng ngài… sắp không ổn rồi đấy.”