Nha Hoàn Mang Thai Bỏ Trốn

1



1

Lần đầu ta gặp Chu Hoài Cẩn là lúc ta tám tuổi, khi đó hắn đã là Thái tử.

Di mẫu của ta là vú nuôi của hắn, nghe nói rất được hắn trọng dụng.

Di mẫu cũng rất biết tính toán, trong ba tỷ muội ở nhà, ta là người xinh đẹp nhất, đầu óc cũng lanh lợi nhất.

Vì vậy, di mẫu đã đón ta vào Đông cung làm một tiểu nha hoàn, thực chất là muốn ta bồi dưỡng tình cảm với hắn từ nhỏ.

Trên đường đi, di mẫu hỏi ta có thể nắm bắt được cơ hội "một bước lên mây hóa phượng hoàng" hay không.

Ta nắm chặt tay, lòng đầy tự tin: "Di mẫu yên tâm, Tiểu Man nhất định sẽ làm được!"

Tiểu Man là nhũ danh của ta, còn tên thật của ta là Đường Chỉ Huyên.

Tên này là do thầy đồ trong trấn đặt cho.

Di mẫu đưa ta đến viện của mình để sắp xếp chỗ ở trước.

Khi đó, tâm trí ta ngập tràn hình ảnh vàng bạc châu báu, giò heo và cua lớn mà di mẫu mang về.

Ta thề phải trở nên lợi hại như di mẫu, sau này ta sẽ mua một căn nhà lớn ở kinh thành, đón cha, nương, đại tỷ và nhị tỷ đến ở cùng, cả nhà chúng ta sẽ ở bên nhau, không bao giờ chia xa nữa.

Di mẫu nói với ta, chỉ cần ta có được sự yêu thích của Thái tử, tương lai muốn bao nhiêu thứ tốt đẹp này đều có.

Di mẫu còn nói, ta phải lấy lòng người đàn ông quyền thế nhất, đối với những con "cóc ghẻ" khác thì không được cho sắc mặt tốt, để tránh chúng nó bám riết làm ảnh hưởng đến tốc độ leo lên cao của ta.

Vì thế, khi ta thấy một đứa bé trai trạc tuổi mình, toàn thân bẩn thỉu đến sân của di mẫu, ta chẳng có chút hứng thú nào với hắn.

Ta vẫn chưa nghĩ thông suốt rằng nơi ta đang ở là Đông cung, vậy nên những đứa bé trai ở đây, về cơ bản ngoại trừ vị Thái tử mà ta muốn nịnh bợ ra, thì chẳng còn khả năng nào khác.

 

Khi đó, di mẫu đang tắm rửa trong phòng, sau khi tắm gội xong, di mẫu mới đi gặp Thái tử.

Đứa bé nghe thấy động tĩnh bên trong, liếc nhìn ta rồi hỏi: "Ngươi là ai?"

2

Thái độ rất ngang ngược.

Giọng điệu rất ngạo mạn.

Hắn rõ ràng cũng chỉ cao ngang ta, nhưng lại cố dùng lỗ mũi để nhìn ta.

Ta không phục.

Bộ dạng của hắn khiến ta nhớ lại lúc ta mặc quần áo mới theo mẫu thân vào thành, công tử nhà huyện thái gia vừa thấy ta đã giật tóc ta, nói ta là đồ nhà quê.

Thế nên, ta cũng chẳng khách khí mà nói: "Ngươi quản ta là ai? Ngươi ở ngoài đường à, quản rộng thế?"

Hắn sững sờ một lúc, rồi gắt lên: "To gan! Coi chừng cô gi//ếc ngươi!"

Khi đó ta mới tám tuổi, ta không hiểu "cô" nghĩa là gì.

Ta chỉ thấy tiểu tử này chắc cũng là đứa làm việc vặt, giống như đám trẻ con trong thôn, đến đây để tranh giành xem ai là đại ca, nên mới ra oai phủ đầu ta.

Ta đẩy mạnh hắn một cái, hắn không kịp đề phòng, ngã chổng vó.

Ta lập tức ngồi đè lên người hắn, không cho hắn bất kỳ cơ hội phản kháng nào, đồng thời cào xước mặt hắn. Đây chính là bảo bối chiến thắng mà ta đúc kết được sau hàng chục trận đ//ánh nhau ở trong thôn.

Ta trợn mắt lườm, quát: "Bà cô của ngươi đang ở đây, ngươi dám gọi ai đến gi//ếc ta!"

Ta mãi mãi không thể quên được vẻ mặt sững sờ hóa đá của di mẫu khi chạy ra.

Ta cũng nhớ Chu Hoài Cẩn nhìn thấy di mẫu thì tủi thân oà khóc, chỉ vào ta nói: "Đây là ai! Nó dám đ//ánh ta!"

3

Đó thật sự là một cuộc gặp mặt không mấy suôn sẻ.

Di mẫu đã phải dỗ Chu Hoài Cẩn rất lâu.

 

Cuối cùng, di mẫu lấy con chuồn chuồn bện bằng cỏ dại mang về cho hắn mới dỗ được hắn vui.

Ta quỳ trên đất, nhìn cảnh chủ tớ tình sâu nghĩa nặng của họ.

Đợi Chu Hoài Cẩn ngủ thiếp đi, ta mới bị đưa đi.

Di mẫu bắt đầu dạy dỗ ta, di mẫu vô cùng đau đớn oán giận, bởi vì lúc di mẫu về quê thăm nhà, ta là đứa ngoan ngoãn nhất. Khi đám trẻ trong thôn chạy đi chơi như điên, chỉ có ta mặc chiếc áo sam màu hồng, vẻ mặt hiền thục, đứng từ xa, sợ bị người khác chạm vào.

Thực ra đó chỉ là vì ta vừa có quần áo mới, ta không muốn làm bẩn nó.

Hơn nữa, ta biết di mẫu đã về, di mẫu còn mang về rất nhiều đồ ăn ngon, đồ đẹp, đồ chơi hay, nên ta không thể bỏ lỡ "núi vàng" hiếm thấy này của di mẫu để đi tìm đám khỉ con lấm lem bùn đất mà ngày nào cũng có thể chơi cùng.

Nhưng trên đời này không có thuốc hối hận.

Di mẫu chỉ có thể tranh thủ thời gian để dạy ta quy củ.

Trong vòng một tháng, ta đã học được cách hành lễ, quỳ lạy khi gặp quý nhân, cách cúi đầu thuận mắt khi đáp lời, cách làm việc vặt...

Cuộc sống "người trên người" như trong tưởng tượng không có, cuộc sống giàu sang phú quý như mây cũng không có, ngược lại còn phải sống hết sức cẩn thận.

Có lần ta đi hơi nhanh một chút, di mẫu tức giận đ//ánh vào lòng bàn tay ta, mắng ta không hiểu quy củ.

Ta lúc này mới biết, kiếm tiền không dễ dàng.

Di mẫu cũng không dễ dàng gì, để leo lên được vị trí này, không biết đã phải chịu bao nhiêu trận đòn mới leo lên được.

Thậm chí lúc mới đến kinh thành, ta còn nghĩ, cho dù không lấy được lòng Thái tử, thì ta cũng sẽ lấy lòng di mẫu, để di mẫu đem tiền của mình cho ta.

Sau khi biết được sự khó khăn của di mẫu, ta thực sự cảm thấy mình là một đứa bé hư.

4

Lần nữa gặp lại Chu Hoài Cẩn là ba tháng sau.

Di mẫu bảo ta đến phòng hắn làm nha hoàn sai vặt trước, đợi ta làm việc quen rồi, sẽ dùng tiền mua chuộc quản sự, điều ta đến thư phòng.

Thanh mai trúc mã, đôi bạn nhỏ ngây thơ, cùng nhau lớn lên trong thư phòng, rồi lại "hồng tụ thêm hương", ngày thăng tiến sắp đến gần.

Chu Hoài Cẩn đang luyện kiếm trong sân, thấy ta đang tưới hoa, hắn liền gọi ta.

 

"Này, ngươi, chính là ngươi đó, qua đây."

Ta ngoan ngoãn đi qua, quỳ xuống đất hành lễ với hắn.

Ta đoán chắc chắn hắn sẽ trả thù.

Quả nhiên, hắn bắt ta đội một quả táo trên đầu, nói hắn muốn luyện bắn tên.

Ta sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

Ta không còn là con ngốc chẳng hiểu sự đời như lúc mới vào cung nữa, ta cũng từng thấy quản sự đ//ánh ch//ếc nha hoàn thái giám không nghe lời.

Chu Hoài Cẩn là người có quyền lực lớn nhất Đông cung, muốn nghiền ch//ếc ta hay di mẫu thì đều là chuyện dễ như trở bàn tay.

"Sao thế, không muốn à?" Hắn nhìn ta từ trên cao, mặt đầy ý xấu.

"Ngươi mà không muốn, tức là ngươi kháng chỉ."

Kháng chỉ sẽ bị ch//ém đầu.

5

Cuối cùng, ta vẫn run rẩy đội quả táo trên đầu, đứng dưới gốc cây, để hắn luyện tên.

Mũi tên của hắn bay gần ta nhất là lúc sượt qua da đầu ta, đầu mũi tên lạnh toát.

Cuối cùng, ta được di mẫu bế về trong tình trạng toàn thân lạnh ngắt.

Chu Hoài Cẩn ban thưởng cho ta rất nhiều.

Trước đây ta từng nghe phu tử trong trấn nói một câu, gọi là "giàu sang cầu trong nguy hiểm", giờ ta đã thấm thía được ý nghĩa của câu nói này.

Di mẫu vừa tắm cho ta, vừa dỗ dành: "Điện hạ rất tốt, ngài ấy hết giận rồi, sau này sẽ đối tốt với con thôi. Ngoan, đừng sợ."

Ta nói ta muốn về nhà, ta nhớ mẫu thân, nhớ cha, còn có đại tỷ, nhị tỷ nữa.

Tiền thưởng Chu Hoài Cẩn cho ta cũng đủ cho cả nhà ta chi tiêu rồi, cho dù gặp phải năm mất mùa chắc chắn cũng có thể vượt qua.

Nhưng di mẫu nói, trong cung vốn đi dễ khó về, di mẫu đưa ta vào đã tốn tiền, di mẫu về quê một chuyến cũng tốn không ít, muốn cho ta xuất cung sớm thật sự rất khó.

Hơn nữa Chu Hoài Cẩn còn muốn ta đến hầu hạ.

Ký ức năm tám tuổi của ta bị chia cắt thành hai phần.

Một phần là cùng đám trẻ con ở thôn Hạnh Hoa chạy khắp núi đồi, chúng ta cắt cỏ lợn, lên núi gùi củi, xuống sông bắt cá, có lúc còn tìm một hẻm núi để đ//ánh bạc.

Phần còn lại, chính là ta hèn mọn ở Đông cung, làm bia sống cho Chu Hoài Cẩn. Hắn luyện tên, ta đội táo. Hắn cưỡi ngựa, ta phải như con chó vàng trong cung chạy thật nhanh ở phía trước, đợi hắn cưỡi ngựa cầm roi quất trúng ta, ta liền thua. Khi hắn ngồi xe ngựa, ta chạy theo bên cạnh xe.

Ta đã hiểu rõ sự khác biệt giữa quý nhân và hạ nhân.

Mối liên kết giữa hai phần ký ức này chính là hình ảnh di mẫu mặc bộ y phục đẹp nhất ta từng thấy, ngồi trên cỗ xe ngựa sang trọng tinh xảo trở về thôn, mua cho chúng ta rất nhiều rất nhiều quà.

Di mẫu còn có hộ vệ đi theo bảo vệ.

Di mẫu hỏi ta, có muốn nắm bắt cơ hội "một bước lên mây hóa phượng hoàng" hay không.

Ta tự tin tràn đầy, nói ta có thể.

Còn có một điều nữa, là ta trở nên ít nói hơn, cũng không còn cười nói ầm ĩ nữa.

Ta thật sự đã trở thành con người hiền thục mà di mẫu mong muốn.

6

Năm chín tuổi, ta trở thành kẻ nịnh hót nghe lời nhất bên cạnh Chu Hoài Cẩn.

Hắn bảo ta đi về phía đông, ta không dám đi về phía tây, bảo ta sủa tiếng chó, ta tuyệt đối không kêu tiếng mèo.

Hắn cũng thưởng cho ta rất nhiều tiền, ta đều cất giữ hết.

Đó là tiền ta dùng niềm vui của mình để đổi lấy.

Ta bị ốm một trận thập tử nhất sinh.

Nguyên nhân là vào mùa đông, mặt hồ đóng băng, Chu Hoài Cẩn muốn ra mặt băng trượt.

Hắn là chủ tử, đương nhiên không thể đi thử trước, chỉ có thể để nô tài là ta đi, kết quả mặt băng không đủ cứng, ta bị rơi xuống.

Đương nhiên là không bị ch//ếc cóng.

Nhưng sau khi lên bờ, ta bắt đầu phát sốt, cuối cùng h//ôn   mê bất tỉnh, suýt chút nữa ch//ết.

Ta ốm đến mơ mơ màng màng, chỉ biết mình lúc nào cũng khó chịu, lúc thì như bị nướng trên lửa, lúc thì như ngâm trong nước đá.

Có lúc ta mơ thấy mình trở về thôn, chơi đùa cùng đám bạn, có lúc lại ở Đông cung, bị roi của Chu Hoài Cẩn quất vào người, rất đau.

Sau khi ta tỉnh lại, ta thấy di mẫu tiều tụy đi rất nhiều, mắt sưng húp cả lên, di mẫu ôm ta khóc, nói không nên ích kỷ đưa ta đến đây, để ta chịu nhiều khổ cực như vậy...

Chu Hoài Cẩn cũng thay đổi tính nết, thường xuyên đến thăm ta, còn định đút thuốc cho ta.

Ta đương nhiên là sợ hãi, nói nô tỳ đáng ch//ết, sao dám để chủ tử đút thuốc.

Phản ứng theo tiềm thức của ta khiến tay hắn lúng túng lơ lửng giữa không trung.

7

Di mẫu nhận ra kế hoạch của mình đã thất bại.

Một nha hoàn, sao có thể nhận được sự yêu thích của Thái tử.

Cho dù có lớn lên bên nhau từ nhỏ, thì cũng một người là chủ nhân, một người là trâu ngựa.

Di mẫu thở dài một tiếng: "Đều tại di mẫu ích kỷ, thực ra..."

Di mẫu nhìn ta, xoa đầu ta, nói: "Thực ra, di mẫu lừa con, di mẫu chỉ muốn lừa con đến bầu bạn với di mẫu, chứ không thực sự hy vọng con có thể lọt vào mắt xanh của Thái tử. Di mẫu vốn có một đứa con trai, tiếc là nó không có phúc, sống không quá ba tuổi đã mất rồi. Di mẫu lại bị tổn thương thân thể không thể sinh con được nữa, cả đời này cũng không thể có con. Di mẫu sợ tuổi già cô độc, nên mới muốn đưa con đến kinh thành. Nhưng nếu nói thật với phụ thân mẫu thân của con, hoặc với con, di mẫu sợ con không đồng ý... Nhưng chuyện lần này, suýt nữa hại con mất mạng, đều là lỗi của di mẫu… di mẫu có lỗi với con..."

Thì ra là như vậy.

Ta nắm lấy tay di mẫu, ôm cổ di mẫu, nói: "Di mẫu, con cũng có lòng riêng mà, con muốn theo di mẫu để phát tài, con nghĩ cho dù Thái tử không thích con, nhưng con có thể lấy lòng di mẫu để sau này di mẫu cho con tiền. Con là một cô nương hư hỏng."

"Di mẫu nguyện ý cho con tiền." Di mẫu nói: "Mười mấy năm nay, hài tử mất, trượng phu thì đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt, di mẫu cô đơn lạnh lẽo lắm. Hôm nay nhìn thấy con, tuy ngoài mặt không thể hiện, nhưng trong lòng thực sự rất mãn nguyện. Nhưng con thật sự không thích hợp ở lại trong cung này nữa, di mẫu vẫn nên đi cầu xin Thái tử cho con xuất cung."

"Vậy còn di mẫu?"

"Di mẫu... Con có muốn về bên cạnh phụ thân mẫu thân của con không?"

Ta mở to mắt nhìn di mẫu.

 

Chương tiếp
Loading...