Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Phụ Nữ Từ Quá Khứ Của Anh
3
“Mẹ, bố, em gái… là con tiện nhân kia! Là người nhà của Tiết Ninh phái tới trả thù đó!”
Cả nhà hoảng loạn, quay sang nhìn tôi.
Tôi chỉ khoanh tay đứng trước cửa phòng, thản nhiên như đang xem kịch.
Mẹ hắn gào lên, tức đến đỏ mặt, lao vào định đánh tôi.
Tôi lùi nửa bước, bà ta lảo đảo ngã vào phòng tôi, tôi thuận tay khóa cửa lại.
“Con ơi—!”
“Gọi cảnh sát mau!”
Ngoài cửa thì loạn như chợ, trong phòng tôi vẫn bình tĩnh như chơi game.
Cảnh sát phá cửa xông vào, thấy mẹ hắn đang chạy bộ trên máy chạy, mồm thì trắng bệch, chân run rẩy như sắp quỵ.
Còn tôi thì ngồi ung dung trên giường, chơi điện thoại.
“Là cô ta! Chính con đàn bà độc ác này! Cô ta tra tan mẹ tôi!” – Lâm Song lao tới đỡ mẹ, khóc như mưa gió.
Cảnh sát nhìn tôi dò xét, tôi vô tội giơ hai tay lên, mỉm cười:
“Cháu chỉ vì sức khỏe của mẹ chồng, lấy vàng của chính mình làm phần thưởng, khuyến khích bà ấy tập thể dục.”
Mẹ hắn sợ tôi tiêu hủy vàng, lại sợ cảnh sát điều tra nguồn gốc, đành nghẹn ngào gật đầu đồng ý.
Đúng vậy, nhân lúc bà ta nằm viện, tôi thu dọn hết số vàng trong nhà, kể cả chỗ tiền riêng của Tiết Ninh để lại, vốn không phải của bà ta.
Tôi nói rõ:
“Chạy trong ba phút không đủ 800 mét thì tôi xả vàng xuống bồn cầu.”
Để tăng độ tin tưởng, tôi ném thẳng một đôi hoa tai xuống.
Bà ta yêu tiền như mạng, suýt thì ngất tại chỗ, nhưng vẫn phải cắn răng chạy như điên.
Chạy chậm? Tôi ném dây chuyền.
Bà ta gào khóc vừa chạy vừa run, tất cả chỉ vì vàng.
Khi cảnh sát tới, bà ta cũng không dám hé răng.
Vừa sợ tôi, vừa sợ bị điều tra nguồn gốc số vàng, nên chỉ dám nín nhịn cúi đầu.
“Má sao má không nói thật với cảnh sát đi!” – Lâm Song tức tối đòi đánh tôi.
Tôi đâu để yên, túm tóc nó nhốt thẳng vào nhà tắm, khóa cửa trái!
“Aaaa! Cứu con với! Bố! Mẹ!”
Đừng tưởng khu này cũ thì tường mỏng, cách âm tốt lắm.
Tôi lột sạch quần áo Lâm Song, chụp cho nó một loạt ảnh “nhạy cảm”.
Nó la hét như bị gi, nhưng sức yếu hơn tôi, chống không lại.
Cha mẹ nó đập cửa ầm ầm, tôi kệ.
Cuối cùng, khi họ phá cửa xông vào, thì cũng là lúc tôi chụp xong trọn bộ, để cho họ “mãn nhãn” hình ảnh Lâm Song trần như nhộng.
Cha Lâm Nghiệp xông tới định đánh tôi, tôi chỉ vào thằng con ông ta, mỉm cười nói:
“Biết tôi làm sao khống chế con trai ông không? Chờ lúc nó đi vệ sinh, kéo quần xuống một nửa, tôi cầm gậy bóng chày…”
Tôi ngừng giữa câu, để ông ta tự tưởng tượng nốt, rồi nhếch môi:
“Nếu ông muốn mỗi lần đi vệ sinh phải giật mình thì cứ thử đi.”
Thế là tôi lần lượt hạ gục từng người nhà họ Lâm.
Cha hắn? Cứ dọa mấy câu mỗi lần ông ta vào WC, đến mức ông ấy không dám đi vệ sinh trong nhà.
Mẹ hắn? Ngày nào cũng mang vàng ra dọa, không ngoan là tôi xả vào bồn cầu, mấy lần bà ta tức đến ngất xỉu.
Lâm Song? Tôi tát thẳng mặt không chút lưu tình, còn đánh kiểu không để lại dấu vết, báo cảnh sát cũng vô ích.
Chưa đến một tuần, cả nhà Lâm Nghiệp quỳ xuống cầu xin tôi rời khỏi nhà.
Nhưng tôi nhất định không đi, tôi còn chưa tra tấn đủ đâu.
Sếp tôi nói càng làm họ đau khổ, tôi càng làm tốt.
Chỉ là tôi không ngờ, nhà họ còn dành cho tôi một “bất ngờ” lớn hơn.
Lâm Song bị tôi hành đến phát điên, liên hệ cầu cứu bạn trai – Trương Lực.
Hôm đó, tôi đi mua đồ về thì thấy Trương Lực đang ngồi trong nhà, cả gia đình họ Lâm ngồi chỉnh tề trên ghế sô pha, đặc biệt là Lâm Song – ánh mắt cô ta nhìn tôi như ngâm trong thuốc độc…
7
“Không thấy có khách à? Mua mấy cọng rau mà mất cả buổi, còn không mau vào bếp nấu cơm đi!”
Mẹ Lâm thấy Trương Lực tới, có người chống lưng nên giọng cũng lớn hơn hẳn.
Tôi không cãi, chỉ cúi đầu tỏ vẻ ngoan ngoãn:
“Dạ được, con đi ngay đây.”
“Đúng là loại tiện nhân dễ sai bảo. À mà Trương Lực, bạn cậu ấy… đáng tin chứ?”
“Yên tâm đi bác, đảm bảo đáng tin. Đến lúc đó bán nó vào núi sâu rừng thẳm rồi, có trời mới biết nó sống hay chết.”
Trương Lực cười ha hả.
“Nếu người nhà nó đến tìm thì sao?”
“Thì mình cứ nói là nó trốn đi theo trai, không liên quan đến mình.”
“Cũng phải lên kế hoạch kỹ, con nhỏ này không đơn giản đâu.”
Cả nhà vẫn còn chút lăn tăn, nhưng bị Trương Lực dỗ dành nên cũng gật đầu đồng ý.
Tôi đứng trong bếp nhìn qua camera điện thoại, khóe môi cong lên lạnh lẽo.
“Cơm xong rồi ạ.”
Tôi bưng nồi lẩu bò tươi ngon lên bàn,nhìn cực kỳ bắt mắt, thơm nức mũi.
Cả nhà họ Lâm liếc nhìn rồi nhẹ nhõm hẳn: cuối cùng không phải cháo heo nữa.
Mẹ Lâm dùng muôi đảo nước lẩu, không thấy gì bất thường thì mới gật đầu với chồng.
Để họ bớt nghi ngờ, tôi chủ động xới cơm, nhúng bò ăn trước.
Vừa mới gắp được miếng thịt, Lâm Song giật luôn miếng thịt khỏi bát tôi, rồi hất luôn cả đũa bát xuống đất.
“Chúng tao ăn cơm, liên quan gì đến mày? Biến ra chỗ khác đi!”
Có bạn trai bên cạnh, Lâm Song tỏ ra cực kỳ hung hăng.
Tôi nheo mắt nhìn cô ta, giả bộ như muốn ra tay mà vẫn dè chừng Trương Lực.
“Song Song, để nó ăn trước đi, nhỡ nó bỏ gì vào đó thì sao?” Mẹ Lâm cẩn trọng nói.
Cái nhà này đúng là vừa hèn vừa sợ chết.
Tôi cười lạnh, dang tay nhìn thẳng vào Lâm Song:
“Là mẹ cô bảo tôi ăn đấy, cô có ý kiến gì không?”
Lâm Song còn định nói thêm thì bị mẹ chặn lại.
Tôi thản nhiên ăn một bát thịt bò, khiến cả đám xót ruột nhưng không dám ngăn.
8
Sau bữa đó, Trương Lực ở lì trong nhà họ Lâm, mọi chuyện giống như quay về thời chưa xé mặt nạ.
Tôi nấu ăn, bọn họ thì nói cười, dưỡng thương, yêu đương. Mọi thứ như chẳng có chuyện gì.
Nhưng tôi biết… đây chỉ là bình yên trước cơn bão lớn.
Một hôm, mẹ Lâm nói sẽ đi gặp hội bạn, cha thì ra công viên.
Lâm Nghiệp lấy cớ đến công ty, Lâm Song thì dắt Trương Lực đi shopping.
Cả nhà đi hết, chỉ còn mình tôi ở lại.
Ồ, đúng là trời giúp.
Tôi liếc lên camera mới lắp, vẫn ngoan ngoãn đóng vai ngoan hiền, làm việc nhà.
3 giờ 10 chiều, tôi nằm trên giường, mở camera ra xem, liền thấy Trương Lực dắt theo một gã trung niên bước vào nhà.
Mặt người đó quen quen... à phải rồi, chính là gã đã đứng ra bênh vực “bà bắt cóc” hôm ở trung tâm thương mại!
Quả là món quà bất ngờ.
Tôi nhanh chóng gọi báo cho sếp, đặt điện thoại lên tủ livestream trực tiếp.
Vừa xong thì Trương Lực và tên kia phá khóa xông vào.
Thấy tôi nằm “ngủ say”, hai gã đàn ông hí hửng xoa tay:
“Chính là nó đấy, để anh em vui vẻ cái đã.” Gã trung niên cười gằn.
“Đừng có làm loạn, lần trước con đ* kia nhảy lầu, bọn mình không lấy được xu nào còn suýt bị nghi ngờ.” Trương Lực ngăn lại.
Tôi nghe đến đây, tim chợt thắt lại.
“Còn không phải tại mày không quản nổi con bạn gái. Tao đã dặn đừng quay video, mà nó cứ đòi quay. Nếu nó không phá đám, tao đã bắt được Tiết Ninh, khỏi nhảy!”
Thì ra... Tiết Ninh chết là vì bọn này.
“Thôi đi, anh của nó đâu biết. Tới giờ còn nghĩ cô ấy bị đánh nhiều quá nên tự tử. Ai mà ngờ là tôi chơi cho điên lên mới nhảy.”
“Haha, lần này con nhỏ này đem về chơi đã rồi bán đi—”
Gã còn chưa nói hết câu thì tôi bật dậy, nhìn chằm chằm vào cả hai:
“Vậy là… các người gi Tiết Ninh?”
“Cái quái gì? Không phải mày uống thuốc rồi à?!” – gã kia hét toáng lên.
“Không. Tao chỉ uống nước máy thôi, nước đó... tao thay rồi.” – tôi cười lạnh.
Trương Lực và gã trung niên sững người.
Biết hỏng việc, hai tên xông đến định bắt tôi.
Tôi lập tức rút bình xịt hơi cay đã chuẩn bị sẵn, xịt thẳng vào mặt gã trung niên.
“Aaaa! Mù mắt tao rồi!!”
Trương Lực thấy không ổn, quay đầu bỏ chạy thì đụng ngay cảnh sát do sếp tôi dẫn tới.
Tôi đuổi theo đến cửa, nhìn sếp, lạnh lùng nói:
“Tiết Ninh… có thể không phải tutu đâu.”
Sếp gật đầu, nét mặt trầm hẳn.
Cảnh sát bắt cả hai tên.
Hóa ra: Tiết Ninh tuy bị baohanh, nhưng vẫn kiên cường sống tiếp.
Cho đến khi Trương Lực cuongbuc cô ấy, bị Lâm Song phát hiện.
Lâm Song không bênh nạn nhân, ngược lại còn xúi anh mình đ á n h cô ấy, vì ghen ghét và cho rằng Tiết Ninh quyến rũ bạn trai mình.
Cô ta sau đó định batcoc Tiết Ninh bán đi, còn muốn quay cảnh cuongbuc gửi về cho gia đình Tiết Ninh để trả thù.
Cuối cùng, Tiết Ninh không chịu nổi, nhảy từ tầng 9 tự vẫn.
Nhờ livestream, toàn bộ lời thú tội của hai tên được ghi lại rõ ràng.
Gã trung niên và Trương Lực bị tuyên án toò nặng.
Lâm Song bị phán 10 năm với tư cách đồng phạm.
Cả nhà họ Lâm thành chuột chạy qua đường, phải rời khỏi thành phố.
Sếp tôi cũng không quên “gửi quà” cho Lâm Nghiệp, hai chân hắn vĩnh viễn tàn phế, cả đời chỉ có thể sống trong xe lăn.
9
Trước mộ Tiết Ninh.
“Cảm ơn cô. Nếu không nhờ cô, tôi thật sự không biết em gái mình đã phải chịu đựng bao nhiêu chuyện tồi tệ như vậy…”
Tôi lắc đầu:
“Anh đã trả tiền mà. Lần sau có việc kiểu này, vẫn có thể tìm tôi.”
Sếp họ Tiết nhìn tôi mà cạn lời.
“Mà... tôi còn một công việc nữa, cô có hứng thú không?”
“Một công việc nữa ư?” – Tôi lập tức sáng mắt lên nhìn anh ta đầy phấn khởi.
“Lương năm triệu tệ một năm, công việc là: ăn cùng, nói chuyện cùng, tâm sự cùng. Có đầy đủ bảo hiểm phúc lợi, lễ Tết nghỉ như thường, còn có quà. Nếu tâm trạng không tốt, có thể yêu cầu ông chủ cút.”
“Trên đời... có công việc tốt như vậy sao?”
“Cô đoán xem?”
Tôi lắc đầu, thật lòng:
“Tôi đoán không ra.”
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎