Người Phụ Nữ Từ Quá Khứ Của Anh
1
1.
“Chị nói ai là tiểu tam hả? Chị nhận nhầm người rồi đấy!”
Cuối cùng tôi cũng phản ứng lại được và lên tiếng, không ngờ người phụ nữ ấy còn hung hăng hơn, túm lấy tóc tôi, bóp chặt cổ tôi, mắng tôi là hồ ly tinh, còn gọi người qua đường lại xem náo nhiệt.
Những người xung quanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bắt đầu chỉ trỏ tôi, nhưng chẳng ai ra tay giúp đỡ.
Tôi định mở miệng giải thích thì chợt nhớ ra từng đọc một bài viết trên Zhihu, nói có bọn b u ô n ng ười chuyên dùng cách này để batcoc phụ nữ.
Lẽ nào... tôi gặp phải bọn buonnguoi rồi?
Ch tiệt, rơi vào tay bọn chúng thì sống còn khổ hơn ch, nếu đã thế thì thà liều mạng với bà ta tại đây, chí ít cũng kéo theo được một tên buonnguoi ch chung.
Người phụ nữ kia ăn mặc rất sang, nhưng tay to thô ráp, rõ ràng là tay người lao động nặng nhọc lâu năm, càng khiến tôi tin chắc vào suy đoán của mình.
Vì vậy, tôi không thèm giải thích nữa, lợi dụng lúc bà ta đang nói, tôi túm chặt lấy tóc bà ta.
Tôi ra tay không hề nhẹ, đánh như thể không cần mạng sống.
“Aaa—!” Người đàn bà trung niên không ngờ tôi lại phản công.
Trong tưởng tượng của bà ta, những cô gái như tôi thì mặt mũi mỏng, gặp chuyện sẽ hoảng loạn, khóc lóc giải thích là cùng, nào ngờ tôi lại phản kháng dữ dội đến vậy.
Bị tôi túm tóc giật mạnh, bà ta buông tay khỏi tôi, đầu gối mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống đất.
Tôi chớp thời cơ, khóa cổ bà ta từ phía sau, ghì chặt.
Người đàn bà hoảng loạn, mặt đỏ gay, gào lên:
“Mày làm gì vậy hả con tiện nhân! Quyến rũ chồng tao còn dám đánh tao! Có ai không! Mau lên, đánh chết con tiểu tam này đi!”
“Con gái à, làm gì cũng được, đừng làm tiểu tam, mau thả người ra đi!”
“Phải đấy! Cô thật quá đáng!”
“Mặc cái bộ quần áo dân tộc hở cả bụng thế kia, chẳng ra gì!”
Đám đông xì xào bàn tán, đa phần là hóng chuyện, nhưng bắt đầu có vài người định nhào vào giúp bà ta.
Tôi không rõ họ có phải đồng bọn của bà ta không, nhưng tôi biết nếu họ xông vào, tôi chết chắc.
Không do dự, tôi rút cây trâm cài tóc.
May sao hôm nay để hợp với bộ đồ này, tôi dùng đúng loại trâm bằng sắt.
Tôi không nói một lời, đâm thẳng cây trâm vào đùi bà ta.
Bà ta hét lên như bị giết, máu tuôn ra qua ống quần.
“Tất cả đừng đến gần! Ai bước tới, tôi giết bà ta!”
Mọi người kinh hãi, không ngờ vụ “đánh tiểu tam” lại thành cảnh khủng bố máu me, đồng loạt lùi lại.
“Cứu mạng! Cứu tôi với! Con điên này gi người rồi!” bà ta gào lên.
Còn tôi thì cười, một nụ cười méo mó như vừa trốn khỏi viện tâm thần.
“Sao chỉ kêu cứu, không kêu gọi báo cảnh sát? Để tôi giúp chị nhé.” Tôi ghé sát tai bà ta, nói đủ to để mọi người nghe được.
“Hay là… chị có bí mật gì không tiện báo cảnh sát?”
Nghe đến đây, mặt bà ta đỏ lựng, tránh ánh mắt tôi:
“Mày... mày nói nhảm! Con hồ ly như mày mà dám ngông cuồng như thế! Tao ăn rau dưa cùng chồng, bán hàng rong, mới có tí tiền thì nó lại ném cho mày, mua cái túi năm mươi nghìn còn không chớp mắt!”
Bà ta phản ứng rất nhanh, biết nói gì để moi được lòng thương của người khác.
Quả nhiên, mấy người xung quanh bắt đầu tỏ ra đồng cảm.
“Mày làm tiểu tam còn láo toét thế à? Mọi người, đừng sợ, bắt lấy nó, lột quần—”
Một bà cô mua rau tức giận quát lớn, tay chống nạnh, định dùng dư luận để đè tôi.
2
Nhưng bà ta còn chưa kịp nói hết câu, tôi đã đè đầu người đàn bà trung niên kia, đập mạnh vào lan can kính trong hành lang trung tâm thương mại.
Bà ta bị đập bất ngờ, cả người như bị rút cạn sức lực, ngã sụp xuống đất.
Tôi không có ý định tha, vẫn ghì chặt cổ bà ta, mắt nhìn chằm chằm vào bà cô mua rau đang không ngừng lên tiếng bênh vực.
Mỗi lần bà ta nói thêm một câu, tôi lại đập đầu người đàn bà kia một cái.
"Aaa! Gọi cảnh sát! Gọi cảnh sát mau lên!"
Một vết rách lớn xuất hiện trên trán, máo chảy xuống mặt, trông vô cùng đáng sợ.
Người đàn bà ấy yếu ớt cầu cứu, mọi người bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, cuối cùng cũng rút điện thoại ra gọi cảnh sát.
Tôi thậm chí còn mong họ gọi nhanh hơn.
Để thúc đẩy quá trình, tôi lại đập đầu bà ta thêm vài lần nữa, cho đến khi trán đầy máu mới dừng lại.
"Đừng... đừng mà... cứu mạng!"
Người đàn bà bị đánh cho choáng váng, mắt hoa lên, gần như ngất xỉu.
"Tôi là tiểu tam hả? Muốn lột đồ tôi? Các người tưởng tôi không biết trò của bọn buonnguoi sao? Đầu tiên là vu oan, sau đó batcocnđem bán. Lũ khốn!"
Tôi thở gấp, gằn từng chữ vào tai bà ta, nhưng đủ lớn để cả đám đông nghe thấy.
— B u ô n người?
Cả đám đông sửng sốt, nhìn nhau nghi ngờ.
Đúng lúc đó, bảo vệ trung tâm thương mại xuất hiện, giữ khoảng cách khoảng mười mét, cẩn trọng trấn an tôi:
"Xin cô bình tĩnh! Chúng tôi là bảo vệ ở đây, không liên quan gì đến bọn buôn người cả!"
"Bình tĩnh cái đầu anh! Đừng tới gần! Ai biết các người có cùng phe không? Tôi đọc truyện rồi, bọn b u ô n người còn giả làm cảnh sát để bắt người!"
Một trong số họ cố gắng giải thích:
"Chúng tôi không phải, thật đấy. Cô cứ bình tĩnh…"
"Bình tĩnh cái con khỉ! Đừng hòng lại gần! Ai tới đây tôi sẽ ôm bà ta nhảy xuống tầng. Tôi thà chết còn hơn bị bán vào núi sâu làm máy đẻ! Cô kia!"
Tôi đột ngột chỉ vào một cô gái xinh xắn đang đứng gần đó.
"Giúp tôi gọi 119!"
"A... được!"
Cô gái kia giật mình, gật đầu, có vẻ cũng hơi nghi ngờ tình huống.
"Anh kia! Gọi 110! Trước khi cảnh sát đến, không ai được rời đi!"
Tôi gào lên, cố ý thể hiện như một người đang tinh thần bất ổn.
Tôi tưởng như vậy là kết thúc, nhưng không. Vẫn có người không buông tha tôi.
Một người đàn ông trung niên đứng giữa đám đông, từ tốn nói:
"Cô gái này giảo hoạt thật, còn không mau nhảy xuống đi. Làm tiểu tam rồi còn bịa chuyện người ta là buôn người, ghê tởm thật. Mọi người mau cứu người phụ nữ kia đi."
Đám đông bắt đầu xôn xao.
Tôi nở một nụ cười méo mó, đột nhiên lại đập đầu bà ta thêm lần nữa lên kính.
"Aaaa! Không! Cứu... cứu tôi!"
Tôi đạp chân lên bàn chân bà ta, nhìn chằm chằm người đàn ông kia:
"Ông nói tiếp đi. Xem là bà ta chết trước hay tôi chết trước?"
"Con nhãi... nói vớ vẩn gì thế! Ai là đồng bọn của bà ta chứ!"
Người đàn ông lúng túng, ánh mắt dao động, cố gắng phủ nhận.
Tôi nổi điên thật sự.
Muốn chơi đạo đức giả với tôi à? Tôi cũng biết chơi!
Tôi hét lên như phát rồ:
"Tôi dám nhảy lầu để chứng minh tôi không phải tiểu tam. Ông dám nhảy không? Nhảy đi, chứng minh ông không phải đồng bọn bà ta!"
Người đàn ông trung niên lập tức sợ hãi, vội vàng lùi lại mấy bước:
“Cô... cô bị điên à? Ai thèm nhảy với cô!”
“Tự ông nói tôi là tiểu tam, còn bảo tôi batnat vợ ông? Nói như thể ông chứng kiến tận mắt vậy! Nếu ông tự tin thế thì nhảy đi! Nhảy để chứng minh đi! Nhảy đi mà!”
Tôi cười toe toét, nụ cười méo mó đến mức khiến người ta lạnh sống lưng, nhìn là biết đầu óc có vấn đề.
“Đúng đấy! Người ta là con gái mà còn dám nhảy, ông cũng nhảy đi!”
Một thanh niên trong đám đông vừa quay video vừa hùa theo, thêm dầu vào lửa.
Người đàn ông kia không ngờ tôi lại chơi tới bến như vậy, sợ đến mức chửi bới rồi quay người bỏ chạy.
Thấy ông ta bỏ đi, tôi thở phào một hơi. Đúng lúc ấy, cảnh sát và lực lượng cứu hộ cũng đã đến hiện trường.
Theo yêu cầu mạnh mẽ của tôi, một anh lính cứu hỏa hộ tống tôi đến đồn cảnh sát.
Trước khi rời khỏi hiện trường, tôi còn không quên quay lại nhắn nhủ với đám đông đang quay clip:
“Mọi người ơi, nhớ làm mờ mặt tôi khi đăng clip lên mạng nhé! Không thì ít nhất cũng cho tôi filter làm đẹp một chút!”
Tối hôm đó, cảnh sát ra thông báo xác nhận người phụ nữ trung niên kia chính là kẻ buôn người, còn tôi thì lập tức lên hot search.
Mọi người gọi tôi là “mỹ nhân điên thời hiện đại”, fan trên mạng còn đặt biệt danh cho tôi là “chị Phát Điên”.
Nhưng tôi chẳng để tâm lắm.
Tôi không ngờ được, chuyện ngoài ý muốn này lại trở thành bước ngoặt trong cuộc đời tôi.
3
Thứ Hai, tôi đến công ty làm việc như bình thường, thì sếp – anh Chu Húc – đích thân gọi tôi vào văn phòng.
Tôi cứ tưởng là do mình được chú ý vì năng lực nổi bật, sắp được thăng chức.
Nào ngờ anh ta đặt hai tập tài liệu lên bàn.
Một cái là giấy chẩn đoán rối loạn lưỡng cực của tôi.
Cái còn lại là đánh giá khuynh hướng bạo lực.
Đúng vậy, tôi mắc rối loạn lưỡng cực.
Bình thường trông tôi chẳng khác gì người khỏe mạnh, nhưng chỉ cần bị bắt nạt hoặc kích thích mạnh, tôi sẽ nổi điên, cực kỳ bạo lực.
Mỗi lần lên cơn đều phải đánh người, không đánh thì không chịu được.
Tôi vẫn đang uống thuốc kiểm soát bệnh này, từ sau khi vào công ty đến nay vẫn chưa phát tác lần nào.
Tôi biết mình giấu bệnh là không đúng:
“Ờm... sếp, em... em không cố ý giấu đâu—”
“Không cần giải thích.” Anh Chu Húc cắt lời, chỉ chỉ vào tệp tài liệu bên cạnh.
“Ở đây có một công việc khác... dành cho em. Làm xong, thưởng năm triệu. Em có làm không?”
Năm triệu?!
Tôi nghe xong mà mắt muốn rớt ra ngoài, gật đầu cái rụp.
Thì ra, Chu Húc có một cô em gái, tính cách hiền lành, yếu đuối.
Lúc học đại học yêu phải một gã đàn ông, gia đình phản đối, cô ấy liền bỏ nhà theo trai.
Cũng được thôi, nếu sống hạnh phúc thì nhà anh cũng chẳng nói gì.
Nhưng ai ngờ tên đó lại là một gã vũ phu điển hình.
Sau khi kết hôn, hắn ta thường xuyên đánh đập em gái anh.
Cô ấy không dám cầu cứu gia đình vì từng bỏ trốn theo tình yêu, cuối cùng bị đẩy đến đường cùng mà tự sát bằng cách nhảy lầu.
Do cái chết của cô ấy được xác định là tự tử, nên cảnh sát cũng không thể kết tội gã đàn ông kia.
Chu Húc không thể nuốt trôi mối hận này, anh nói: