Ngươi Đến Trễ Một Kiếp

2



Ai ai cũng biết mệnh lệnh cấm xuống núi là quy tắc đầu tiên mà Cố Bùi Huyền phải tuân thủ, bởi hắn mang trong mình dòng máu của địch quốc.

Vì thế, Hoàng đế hạ chỉ buộc Cố Bùi Huyền chịu thêm ba ngày thủy hình.

Khi hắn được thả ra, chỉ còn lại nửa cái mạng.

Ta ôm hắn mà khóc, nức nở nói: “Cả đời này ta không bao giờ ăn kẹo hồ lô nữa, sao huynh lại ngốc đến vậy?”

Cố Bùi Huyền lắc đầu, nhẹ nhàng vuốt mặt ta, nói: “Tri Ngữ của ta là tiên nữ trên trời, muốn gì cũng nên có được.”

Từ đó về sau, mỗi tháng vào những ngày ấy, Cố Bùi Huyền đều tự tay chuẩn bị cho ta kẹo hồ lô.

Đó là món kẹo ngọt ngào và thơm ngon nhất ta từng ăn.

Giấc mơ này thật dài, mơ hồ ta như nghe thấy tiếng thở dài của Cố Bùi Huyền.

Ta khẽ lay tay hắn, cười nói: “A Huyền, đau quá, ta muốn ăn kẹo hồ lô huynh làm.”

Chẳng chờ được hắn đáp, ta lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Ta ngủ mãi đến nửa đêm thì bị đói mà tỉnh dậy.

A Ương nghe thấy động, liền bước vào hầu ta ngồi dậy.

Nhìn biểu cảm muốn nói lại thôi của nàng, ta liền hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Nàng vừa đỡ ta dậy vừa đáp: “Vương gia đang ở bếp làm kẹo hồ lô cho người.”

“Có phải hắn bị ma ám rồi không?”

Ta vô cùng kinh ngạc, vừa đi về phía nhà bếp vừa hỏi A Ương.

“Hay là Lương Ánh Tuyết đã phạm phải lỗi lầm lớn?”

Cố Bùi Huyền làm việc gì trông cũng đẹp mắt, nghĩ lại, nếu năm xưa ta không phải vì khuôn mặt này mà động lòng, có lẽ giờ đây cũng không khổ sở đến vậy.

Hắn nghe thấy tiếng động liền ngoảnh lại nhìn ta, vội vàng bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy ta, hỏi khẽ: “Sao nàng lại dậy, gặp ác mộng sao?”

Giọng nói ấy giống hệt năm xưa trên Ngũ Nhã Sơn, lúc hắn nâng niu ta trong lòng bàn tay.

Như thể chúng ta chưa từng xa cách.

Như thể những nữ nhân khác trong vương phủ này chưa từng tồn tại.

Ta ngẩn người, đến khi ý thức được thì đã đẩy hắn ra, lạnh lùng hỏi: “Cố Bùi Huyền, ngươi diễn kịch đến nghiện rồi sao? Ở đây không có ai ngoài chúng ta, ngươi còn giả bộ gì nữa?”

Nghe ta nói vậy, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.

Ta nhìn thấy đĩa kẹo hồ lô đã làm xong đặt trên bàn, mới biết hóa ra đêm nay hắn ngồi bên giường canh chừng ta, nghe thấy ta nói những lời ấy.

Ta nói ta đau, ta muốn ăn kẹo hồ lô, hắn liền bỏ lại mỹ nhân mà đi làm.

Nhưng Thẩm Tri Ngữ của hôm nay đã chẳng còn vui vẻ, ta sắp chết rồi, đâu phải chỉ một xâu kẹo hồ lô là hết đau được.

Ta đã quyết định không còn yêu Cố Bùi Huyền nữa.

Vậy nên, ta đi lướt qua hắn, cầm lấy xâu kẹo hồ lô chưa kịp đông lại mà ném xuống đất, rồi giẫm lên vài cái.

Cố Bùi Huyền nhìn ta, không kịp ngăn cản, chỉ thấy trước mắt một mớ hỗn độn, hắn nắm chặt lấy mặt ta, chất vấn: “Ngươi coi ta là gì, Thẩm Tri Ngữ?”

Ta nhìn hắn, cố gượng một nụ cười chẳng mấy dễ coi: “Coi là chó đó, ta tùy ý nói muốn ăn, ngươi liền đi làm. Ngươi thật sự không hề thay đổi, vẫn ngoan ngoãn vây quanh ta.”

Ta biết nói như thế sẽ khiến hắn giận, sẽ khiến Cố Bùi Huyền càng thêm chán ghét ta, nhưng ta vẫn làm vậy.

Sắc mặt hắn đã xám đen cực độ, hắn liền ôm ta xông thẳng về chủ phòng, ném ta lên giường.

Ta sợ hãi, cầm lấy những thứ trong tầm tay ném về phía hắn, vừa ném vừa khóc: “Cố Bùi Huyền, ngươi không thể chạm vào ta, ngươi rất bẩn, ngươi cút đi!”

Nhưng sức nam nhân so với nữ nhân thì cách biệt biết bao.

Hắn dễ dàng chế ngự ta, như thể trút hết hận thù, hắn lột bỏ áo ngoài của ta, cắn mạnh vào bả vai ta.

Ta đau đến bật khóc.

Hắn nhìn ta kêu đau, nhưng vẫn không buông.

Ngẩng đầu nhìn ta, hắn nói: “Thẩm Tri Ngữ, chỉ có ngươi đau sao? Ta không đau ư?

“Có phải ngươi sớm đã chẳng còn quan tâm đến ta rồi không? Tri Tri, ngươi thực sự không cần kẹo hồ lô nữa ư? Không phải ngươi là người đầu tiên bỏ rơi ta sao? Tại sao ngươi vĩnh viễn cao cao tại thượng?”

Ánh mắt hắn ngân ngấn nước, ta nhìn người đàn ông này, lòng không hề muốn thỏa hiệp, cũng chẳng muốn nói lời dễ nghe. Ta và hắn kiếp này định sẵn không thể có một kết cục tốt đẹp.

Chúng ta im lặng đối diện nhau một lúc.

Mắt Cố Bùi Huyền đỏ rực, nhưng nước mắt vẫn không rơi xuống.

Bên ngoài vang lên tiếng tranh cãi, là thị nữ của Lương Ánh Tuyết, quỳ ngoài cửa kêu gào rằng chủ nhân của nàng lên cơn đau tim, như thể Cố Bùi Huyền là dược dẫn duy nhất.

Nghe thấy thế, ta không kìm được mà đảo mắt, khẽ đẩy Cố Bùi Huyền ra.

“Còn không mau qua đó làm dược dẫn?”

Ta tưởng rằng màn kịch này đến đây là có thể chấm dứt.

Nhưng hắn lại nhìn thẳng vào mắt ta, nói: “Tri Tri, cầu xin ta đi, ta sẽ ở lại.”

Ta nhìn hắn, ánh mắt cao ngạo, chẳng hề bận tâm mà ra lệnh cho ta.

Hắn thật sự đã quên rồi sao? Ngày đầu tiên hắn cưới ta, ta mặc hỉ bào đỏ thẫm, quỳ dưới chân hắn, khẩn cầu hắn đừng rời đi, xin hắn hãy ở lại, hôm ấy là ngày đại hỷ, xin hắn đừng bỏ mặc Tri Tri.

Cố Bùi Huyền chỉ lạnh lùng đá ta ra, nói: “Thẩm Tri Ngữ, ngươi nằm mơ.”

Kể từ khoảnh khắc đó, ta cuối cùng cũng hiểu rằng hắn cưới ta chỉ để trả thù.

Hắn đã không còn là chàng thiếu niên trong mắt chỉ có mỗi Thẩm Tri Ngữ nữa rồi.

Đến giờ phút này, khi ta sắp chết, hắn vẫn muốn ta cúi đầu thỏa hiệp, thật là nực cười.

Ta chạm khẽ vào chân mày hắn, nhẹ giọng nói: “Cố Bùi Huyền, ngươi nằm mơ.”

“Và nữa, đừng gọi ta là Tri Tri, ta nghe thấy mà phát ghê tởm.”

Cố Bùi Huyền nghe xong, ánh mắt như muốn xuyên thủng ta.

Hắn đứng dậy chỉnh lại y phục, không nhìn ta thêm một lần nào nữa, rồi bước thẳng ra ngoài.

Cố Bùi Huyền đi đâu cũng dẫn theo Lương Ánh Tuyết, mà ta vì không muốn bận tâm chuyện trong phủ, nàng cũng dần dần kiểm soát toàn bộ Vương phủ.

Trong viện của ta, đám nha hoàn thì thầm với nhau rằng có lẽ phủ sắp đổi chủ.

Dù gì thì thức ăn trong viện của ta cũng rõ ràng ngày càng kém đi.

Đây là lần đầu tiên, Cố Bùi Huyền không ngăn cản nữ nhân khác dùng thế lực của hắn để phô trương thanh thế.

Hắn biết rõ Lương Ánh Tuyết quản lý nội vụ chắc chắn sẽ hà khắc với ta, vậy mà vẫn không hề ngăn cản.

Đến ngày Rằm tháng Tám, theo lệ, ta phải vào cung dự yến.

Điều ta không ngờ là Cố Bùi Huyền cũng dẫn theo Lương Ánh Tuyết. Vốn dĩ trắc phi không có tư cách tham gia, nhưng nay Cố Bùi Huyền nắm quyền khắp triều đình, hắn chính là trời, chẳng ai dám nói nửa lời phản đối.

Nhìn bóng dáng hai người bọn họ thân mật, ta hiểu rõ tối nay câu chuyện sau buổi yến tiệc chắc chắn sẽ xoay quanh ta.

Vừa ăn đồ ăn A Ương chuẩn bị, ta vừa thầm nghĩ còn bao nhiêu canh giờ nữa mới kết thúc.

Vì không có Lạc Hồi, sức khỏe của ta đã yếu dần, không biết liệu có thể trụ vững đến cuối cùng không.

Chợt nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nữ ngọt ngào: “Thật là xứng đôi, như trời sinh một cặp vậy, Vương gia và Ánh Tuyết quả là một đôi trời tác hợp.”

Ta nghĩ nàng ấy đã cố tình dùng giọng lớn nhất trong khuôn phép lễ nghi, để chắc chắn rằng ta nghe thấy.

A Ương định quay lại dạy dỗ kẻ không biết lễ độ kia.

Ta chỉ cười, chẳng thèm quay đầu lại.

Ta giữ tay A Ương lại, khẽ nói: “Không cần phải để ý đến hạng ngu ngốc thiếu não như thế.”

Giọng của ta cũng không nhỏ, đảm bảo kẻ vừa nói kia nghe thấy rõ ràng.

Nữ nhân đó bước tới, cúi chào ta theo chuẩn mực.

“Tham kiến Vương phi.

“Thiếp có đôi điều thắc mắc, không biết Vương phi có thể rủ lòng chỉ dạy?”

Nàng không đợi ta đáp, liền tự mình nói tiếp.

“Ngày xưa lúc Vương gia còn sa sút, người đã bỏ rơi ngài mà chuyển sang dựa vào Tam hoàng tử. Nay Vương gia vinh hoa phú quý, người lại lấy cớ tình cũ mà hết lần này đến lần khác bám lấy...

“Nay Tuyết Vương phi cùng Vương gia tình sâu ý hợp, trời sinh một đôi, vậy mà người vẫn cố chấp giữ lấy vị trí Vương phi, chẳng phải quá mức tham lam sao?”

Ta ngẩng lên nhìn nàng, cười lạnh, nữ nhân này là khuê mật của Lương Ánh Tuyết khi trước, giờ đã gả cho một quan viên tam phẩm.

Ta ra hiệu bảo A Ương rót thêm trà, uống một ngụm rồi nhàn nhạt nói:

“Lương Ánh Tuyết sai ngươi tới à? Chuyện ngươi thiếu não, phu quân ngươi có biết không?

“Ta xin đính chính, là Cố Bùi Huyền si mê ta, không có ta thì không cưới, dùng quyền thế ép ta phải hạ giá lấy hắn.”

Ta nâng mắt nhìn nữ nhân ngu xuẩn trước mặt mà nói: “Nếu không, hắn làm gì có tư cách xứng với ta?”

Có lẽ bị thái độ của ta chọc giận, nàng tức tối đến lỡ lời, buông ra câu: “Nếu người thật lòng không muốn kết duyên cùng Vương gia, giờ Vương gia đã có tình ý khác, sao người không cùng Vương gia hòa ly, mỗi người tự tìm hạnh phúc?”

Ta khẽ cười, định mở miệng đáp rằng nếu có chuyện tốt lành như vậy, ta đã chẳng ngồi đây nghe nàng lải nhải.

Nhưng bất chợt, ta cảm thấy một vị tanh nồng dâng lên trong cổ họng, một ngụm máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả vạt áo. A Ương thấy vậy vội lấy khăn tay ra lau cho ta.

Bên cạnh có người thì thầm: “Miệng thì nói không bận tâm, còn bảo rằng bị ép phải gả cho Vương gia, vậy mà sao lại gấp gáp đến thế?”

Ta uống viên thuốc A Ương đưa, điềm nhiên nói: “Ta không hề vội vã, chỉ là ta lâm bệnh, e rằng chẳng còn sống được bao lâu nữa.”

Trong khoảnh khắc, tiếng xì xào quanh ta chợt ngưng bặt, tiếng cười lặng đi, không gian trở nên yên tĩnh.

Chương trước Chương tiếp
Loading...