Ngày Rắn Báo Mộng
1
1
“Em gái, dạo này trời nồm ẩm, trước khi ngủ tốt nhất nên rắc thuốc xua côn trùng.”
“Chuột nè, rắn nè, mấy thứ đó rất thích kiểu thời tiết này đó.”
“Em thử nghĩ xem, đang ngủ mà có con gì trơn tuột bò lên người thì ghê lắm đúng không!”
“Hồi nhỏ em sợ côn trùng nhất mà?”
Chu Thái Hoa mặt mày đầy vẻ tốt bụng nhắc nhở tôi, trong tay còn cầm một gói bột hùng hoàng.
Tôi sững người, phải cố kiềm chế sự kích động.
Kiếp trước, chị tôi cũng đến nhà đúng vào ngày này.
Chúng tôi trùng hợp mang thai cùng lúc, anh rể thì đi công tác.
Không yên tâm để chị—một thai phụ—ở nhà một mình.
Tôi và chồng bàn bạc, để anh ấy qua nhà đồng nghiệp ngủ một đêm.
Còn tôi thì đón chị về, hai người cùng có bầu, có chuyện để nói, cũng có thể bầu bạn.
Tối hôm đó, chị vô tình hay cố ý lôi tôi xem chương trình “Thế giới động vật”.
Đúng lúc chiếu cảnh rắn đi săn mồi.
Tôi từ nhỏ đã sợ côn trùng, huống chi là rắn.
Càng xem càng nổi da gà.
Trước khi đi ngủ, chị cầm bột hùng hoàng nhắc tôi nhớ rắc quanh phòng.
Lúc đó tôi chẳng nghĩ gì nhiều.
Dù đã rắc xung quanh giường, vẫn thấy trong lòng lợn cợn khó tả.
Không ngờ đêm đó tôi lại nằm mơ thấy hai con rắn nhỏ.
Một con rắn vàng nhạt, một con hồng phấn.
Chúng quấn quanh hai cổ tay tôi, tôi sợ quá hét lên một tiếng.
Bản năng túm lấy con rắn hồng đập mạnh xuống đất.
Con rắn bị đập nằm bẹp dưới đất, mãi không động đậy.
Con rắn vàng chắc cũng sợ, hoảng loạn bò về phía căn phòng đối diện—chính là phòng dành cho khách, chị tôi đang ngủ trong đó.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi liền đau bụng và phải nhập viện.
Từ đó thai trạng không ổn định.
Thường xuyên phải vào viện.
Thậm chí đến giai đoạn cuối thai kỳ, siêu âm còn phát hiện chân thai nhi bị dây rốn quấn chặt, không gỡ được.
Cuối cùng tôi sinh được một bé gái.
Nhưng bác sĩ nói bé bẩm sinh chân bị tật, không thể đi lại, chạy nhảy như người bình thường.
Trái ngược hoàn toàn với tôi.
Chị tôi từ đầu đến cuối mang thai khỏe mạnh, không đi khám cũng sinh ra một bé trai lanh lợi.
Cậu bé thuộc hết “Đường thi Tam Bách thủ” từ rất sớm.
Con gái tôi vì chân tật mà từ nhỏ đã tự kỷ, không thích nói chuyện, không có bạn bè.
Chỉ có cháu trai là hay quấn lấy mẹ con tôi.
Rất thích chơi với em gái.
Chị tôi thường hay cười giễu, “Đúng là chuyện đời khó lường, không ngờ em lại sinh ra một đứa tật nguyền.”
Chị không vui khi con trai thân thiết với mẹ con tôi, liền đăng ký đủ loại lớp học thêm cho nó.
Tôi thấy đau lòng vì lời nói của chị.
Nhưng sự thật lại đúng như vậy.
Sau này, thằng bé quả thật xa cách dần.
Dù vậy vẫn luôn quan tâm em gái, trên người lúc nào cũng có kẹo sữa Đại Bạch Thố mà con bé thích.
Tôi luôn tự trách bản thân, là do tôi không phát hiện kịp thời nên con gái mới không được bình thường.
Cho đến một lần, con gái nằm gọn trong lòng tôi, bỗng dưng bật khóc.
Tôi vội hỏi con sao vậy.
Con vừa khóc vừa nói: “Mẹ xấu… Con với anh cùng đến tìm mẹ. Mẹ lại vứt con xuống đất.”
Con bé khóc nức nở.
Tôi chợt nhớ tới con rắn hồng bị tôi ném đi.
Tôi vốn không tin thần Phật, nhưng sau đó nhờ bạn giới thiệu một thầy tướng số nổi tiếng.
Ông cụ vừa nhìn đã nói: “Cô đây là tướng sinh con đủ nếp đủ tẻ! Lạ lùng! Rất lạ lùng!”
Nhưng ông lại không luận ra được gì thêm.
Tôi ghi nhớ lời ông, bắt đầu âm thầm tìm hiểu các giấc mộng thai nhi.
Mặt khác, cháu trai tôi càng lớn càng thông minh, được truyền thông để ý, nổi tiếng là thần đồng.
Gia đình chị tôi nhờ vậy mà đổi nhà, chuyển hẳn vào thành phố sống.
Một lần dẫn con gái đi ăn tiệc, tôi tình cờ nói chuyện với mấy ông bà lớn tuổi ở quê.
Họ nhắc tới “thai mộng”.
Nghe tôi kể chuyện, họ kinh ngạc: “Sao cô lại không biết? Đây là chuyện truyền đời ở làng mình mà.”
Họ nói: “Mấy phụ nữ mang thai ở làng mình, hầu hết đều mơ.”
Mơ thấy động vật.
“Thực ra đó chính là hình dạng của đứa trẻ trong bụng, chúng đến tìm mẹ đó.”
Việc cần làm là chào đón.
Là vui mừng.
“Nếu dọa sợ chúng, nhẹ thì dị tật, nặng thì hư thai.”
Tôi chưa từng nghe những điều này.
Nhưng lời ông bà nói lại trùng khớp từng chi tiết với hoàn cảnh tôi gặp phải.
Lúc đó tôi mới hiểu, con gái tôi ra như vậy là do chính tôi gây nên!
Tôi ôm con gái chạy vạy khắp nơi tìm bác sĩ, tinh thần suy sụp, trầm cảm bủa vây.
Hối hận không biết bao nhiêu lần vì đã đánh gãy đuôi con rắn hồng.
Không ngờ vừa mở mắt, tôi lại quay về đúng ngày nằm mơ thấy hai con rắn!
Nhìn gương mặt chị tôi đầy vẻ “quan tâm”.
Tôi hít sâu một hơi, cố tình tỏ vẻ ghê tởm: “Vậy rắc nhanh lên, ghê chết đi được!”
Tôi nhận lấy gói bột hùng hoàng, làm theo lời chị, rắc quanh phòng tôi.
Nhưng khi chuẩn bị rắc quanh phòng dành cho khách—nơi chị ngủ—
Chị liền chặn tay tôi lại. Tôi nghi hoặc nhìn chị.
Chị bình thản: “Chị ngửi không được mùi lạ. Với lại phòng hai đứa gần nhau thế, khỏi rắc cũng được.”
“Ừ thôi.”
Tôi không nói thêm, chào chị một câu rồi khép cửa phòng lại.
Nhưng chưa đi ngủ ngay.
Đợi khoảng nửa tiếng sau, khi bên kia không còn động tĩnh.
Tôi rón rén đặt vài quả “quả rắn” quanh phòng khách.
Nhìn cánh cửa phòng khách đóng chặt, tôi cắn răng, “Chị gái tốt của tôi, để xem đời này chị sinh ra thứ gì cho tôi coi!”
2
Tôi đặt hai tay lên bụng.
Chị tôi luôn nghĩ rằng con tôi là rắn.
Kiếp trước tôi tự hành hạ mình bằng cách lặp đi lặp lại ký ức ấy, đã sớm khắc ghi hình dạng các con trong lòng.
Trên trán chúng hơi nhô lên.
Rõ ràng không phải rắn, chỉ chút bột hùng hoàng sao có thể ngăn chúng tìm mẹ!
Cảm nhận bụng dưới hơi nhô lên, khóe mắt tôi rơi một giọt nước mắt.
Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Không biết đã bao lâu, cổ tay tôi bỗng truyền đến cảm giác mát lạnh.
Tôi mở mắt.
Cảnh tượng tôi đã nhớ suốt cả kiếp trước lại hiện ra trước mắt.
Một con hồng một con vàng quấn lấy cổ tay tôi, như hai chiếc vòng ngọc trong suốt.
Ngoan ngoãn bám víu, quyến luyến không rời.
Nhìn kỹ, móng vuốt nhỏ xíu co lại trước bụng, thoạt nhìn cứ tưởng là rắn nhỏ.
Tôi kích động đến nỗi không nói nên lời, chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán Tiểu Hồng và Tiểu Hoàng.
Kiếp này, mẹ nhất định sẽ không làm tổn thương các con nữa.
Hôm sau.
Chị tôi mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng gõ cửa phòng tôi.
Vẻ mặt gấp gáp.
“Em gái, đêm qua em có mơ gì không?”
Tim tôi thắt lại, ôm ngực giả vờ bị dọa sợ.
“Đêm qua? Đêm qua em mơ thấy hai con rắn, sợ muốn chết!”
“Sau đó thì sao?”
Chị tôi gặng hỏi.
“Sao chị quan tâm giấc mơ của em vậy?”
Tôi không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại.
Chu Thái Hoa khựng lại, cười gượng: “Chị chỉ tò mò thôi mà!”
Dù vậy, chị vẫn không buông tha, kéo tay tôi hỏi tới cùng: “Sau đó thì sao?”
Tôi cười lạnh: “Sau đó? Trước cửa phòng em có rắc hùng hoàng mà? Thế nên nó bò sang phòng chị đấy.”
Tôi không nói dối.
Trong mơ đêm qua đúng là có một con rắn đen chui qua khe cửa sang phòng khách.
Có điều do bị hùng hoàng ảnh hưởng, nó yếu ớt gần như sắp chết.
Tôi dừng lại một chút, nhìn chằm chằm vào mặt Chu Thái Hoa, cố tình lộ vẻ lo lắng: “Nhưng mà, chị này. Em nghe nói phụ nữ mang thai mơ thấy rắn là điềm báo gì đó. Em đuổi rắn đi rồi, có ảnh hưởng gì tới em bé không?”
Nghe tôi nói rắn bò vào phòng mình, sắc mặt chị tôi không giấu nổi niềm vui, cố làm ra vẻ an ủi tôi: “Không sao đâu, chỉ là mơ thôi mà.”
Sau khi biết chắc, chị xoa bụng, quay người đi: “Chị đi nấu đồ ngon đợi chồng về.”
Tôi không giữ chị lại.
Con rắn đen đó là gì, sáu tháng nữa sẽ rõ.
Từ đó, chị gần như tránh mặt tôi.
Không còn tiếp xúc.
Tôi cũng nhẹ nhõm, chẳng thể nào giả vờ làm chị em tốt với người đã cướp con tôi được.
Lần này, kết quả siêu âm của tôi thuận lợi không ngờ.
Thậm chí gần đến ngày sinh còn phát hiện là song thai.
Tôi giữ kín chuyện đó.
Ngoài chồng và mẹ tôi ra, không nói với ai cả.
Tôi không ngờ hôm sau chị tôi đã đến.
Chị mang bụng bầu to, sắc mặt khó coi, vừa vào cửa đã chất vấn: “Em mang song thai à?”
Tôi căng thẳng, thầm trách mẹ tôi sao lại lắm chuyện.
Chồng tôi không thể nào đi khoe khoang, chỉ có thể là mẹ tôi.
Dặn đi dặn lại đừng tiết lộ, vậy mà bà lại nói hết với chị.
Kiếp trước tôi dẫn con gái đi khắp nơi tìm bác sĩ, chỉ có mẹ là quan tâm đến bệnh tình của con.
Không chỉ chủ động liên hệ danh y, còn đắp thuốc cho cháu.
Kiếp này, con khỏe mạnh.
Tôi vui quá, lỡ miệng nói với mẹ.
Trước câu hỏi của Chu Thái Hoa, tôi không phải cố ý giấu giếm.
Chủ yếu là con chưa ra đời, lòng tôi chưa yên tâm.
Ai biết chị lại giở trò gì nữa.