Năm Triệu Mua Tự Do

3



 

“Là… em muốn gặp chị…”

Là kiểu đàn ông muốn gặp đàn bà.

Tôi khẽ liếm môi, lý trí và dục vọng giằng co trong lòng.

“Cố Thanh Viễn, em biết mình đang nói gì không? Em từng nói, không muốn để người khác biết giữa chúng ta đã từng xảy ra chuyện gì.”

“Em biết.” Giọng Cố Thanh Viễn trầm hơn, “Em biết rõ mình đang làm gì.”

“Chị ơi, em muốn gặp chị, được không?”

Thật ra… tôi cũng thèm khát cậu ta.

Cố Thanh Viễn tuy hơi gầy, nhưng vóc dáng rắn chắc mạnh mẽ, huống hồ lần đầu tiên của cậu ta là dành cho tôi, tôi vẫn còn chưa quên được.

“…Được… nhưng tôi đang ở Bắc Hải, em chắc giờ không đến được…”

Giây tiếp theo, tiếng gõ cửa vang lên.

Trong điện thoại, Cố Thanh Viễn nói: “Chị ơi, mở cửa đi.”

Chương 7

Thật khó mà miêu tả cảm giác của tuổi ngoài ba mươi, khi vừa mở cửa, thấy chàng trai mình thèm muốn đang đứng ngay trước mặt, cảm giác ấy không chân thực đến nhường nào.

Tôi chỉ nhớ khoảnh khắc nhìn thấy Cố Thanh Viễn, liền nhào vào lòng cậu ta, ôm chặt lấy.

Cánh tay Cố Thanh Viễn ôm lấy tôi rắn chắc và nóng bỏng.

Cậu ta cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi.

“Chị ơi, em nhớ chị lắm, thật đấy.”

Tôi bị cậu ấy trêu chọc đến mức thở dốc, gần như không nghe rõ cậu ấy nói gì, ngẩng đầu hôn lên môi cậu.

Vài tiếng sau, hai người ngâm mình trong bồn tắm, mới có thời gian trò chuyện đôi câu.

Tôi hỏi cậu: “Sao em lại đến?”

Cố Thanh Viễn đáp khẽ: “Thấy chị đăng mạng xã hội, sợ chị có người mới rồi.”

À, nhớ ra đoạn video động mà Trình Dự quay buổi chiều, chắc đã thu vào mấy tiếng “chị ơi” của cậu ta.

Tôi mở ra nghe, quả nhiên có vài câu.

Không nhịn được cười: “Thế mà đã lao đến rồi à?”

Cố Thanh Viễn vùi mặt vào cổ tôi: “Ừ, không muốn chị có người khác.”

Tôi nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Dù sao tôi cũng chỉ muốn một người lên giường, chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm.

Đành nhẹ nhàng đẩy cậu ra, nghiêm túc nói: “Cố Thanh Viễn, có chuyện này nhất định phải nói rõ.”

“Tôi vừa ly hôn, trước mắt là thế giới rộng lớn, khó mà chỉ giữ một người duy nhất.”

Cậu và Trần Triết qua lại nhiều, chắc cũng rõ chuyện của tôi.

Tôi vừa kết thúc cuộc hôn nhân bảy năm, sao có thể nhanh chóng bước vào mối quan hệ mới, nhất là với người kém mình tận bảy tuổi?

Sau vài giây trầm mặc, Cố Thanh Viễn nói: “Em không cần danh phận, chỉ là thích chị, muốn có một cơ hội cạnh tranh công bằng.”

Cậu nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đến mức như thiêu đốt trái tim tôi.

Tôi không thể nói ra lời nào tàn nhẫn hơn, chỉ đành xoa đầu cậu: “Tôi chỉ có thể hứa, khi ở bên em, sẽ không cùng lúc có người khác.”

Dù tôi nói rất uyển chuyển, nhưng Cố Thanh Viễn vẫn cảm thấy mình đã nhìn thấy hy vọng.

Sau khi trở lại công ty, cậu chuyển 20% cổ phần vào tên tôi.

Về việc này, cậu giải thích: Người trưởng thành cần dùng hành động thực tế để thể hiện tấm lòng.

Tôi không bình luận, chẳng ai từ chối tiền cả, huống hồ tôi cũng chẳng phải thánh nhân.

Cố Thanh Viễn điều hành công ty rất giỏi, sau khi “Cương Vực” được ra mắt, số người dùng hoạt động hằng ngày nhanh chóng vượt mốc một triệu, doanh thu trả phí cao đến bất ngờ.

Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, nhóm khởi nghiệp sinh viên năm đó đã trở thành ngôi sao mới nổi trong ngành.

Với tư cách là người sáng lập, giá trị bản thân của Cố Thanh Viễn cũng tăng vọt theo.

Công ty tổ chức tiệc mừng công, tôi là nhà đầu tư nên ngồi bàn chính.

Cố Thanh Viễn ngồi bên cạnh tôi, tiếp đó là người mẹ vừa mới hồi phục sau cơn bạo bệnh của cậu.

Bà cụ nắm tay tôi nói mãi không dứt, lúc ấy tôi mới biết, thì ra năm đó cậu chọn con đường đó, là vì phải gom đủ tiền mổ tim cho mẹ.

Thật ra tôi nên đoán được, một người xuất sắc như vậy, nếu không vì cứu mạng, sao có thể bán rẻ bản thân?

Lần đầu tiên sau khi sống lại, tôi cảm thấy áy náy.

Rõ ràng chỉ cần hỏi thêm một câu, là có thể giữ lại lòng tự trọng cho cậu.

Thế mà tôi lại vì dục vọng cá nhân, giẫm nát niềm kiêu hãnh của người ta.

Tôi ngồi không yên nữa, thậm chí bắt đầu hối hận vì đã dây dưa với Cố Thanh Viễn.

Dù hiện giờ cậu không trách tôi, nhưng nếu sau này hối hận, liệu có giống Thẩm Chiến, coi tôi là vết nhơ? Liệu có cần tôi đi tranh giành một lần nữa?

Tôi thật sự không còn sức để tranh đấu, sống hai kiếp, tôi chỉ muốn sống an nhàn, chỉ muốn mối quan hệ đơn giản, chỉ muốn bản thân vui vẻ.

Nhìn Cố Thanh Viễn bước xuống sân khấu sau khi phát biểu xong, tôi đứng dậy rời đi.

Tôi lạnh mặt nói với Trần Triết: “Tôi có việc, đi trước, phần còn lại cậu xử lý.”

Sau đó nhanh bước rời khỏi phòng tiệc.

Vừa đến thang máy, Cố Thanh Viễn đã đuổi theo.

Cậu hốt hoảng: “Chị ơi, chị giận rồi đúng không?”

“Xin lỗi, em không nên tự ý sắp xếp chị gặp mẹ em, là lỗi của em, chúng ta về rồi nói, được không?”

Tôi lặng lẽ nhìn gương mặt trẻ trung kia, từ sau khi công ty vào guồng, Cố Thanh Viễn ngày càng có khí chất của một người chèo lái.

 

Ngay cả Trần Triết cũng nói, Cố Thanh Viễn trưởng thành rất nhanh, khí thế ngày một mạnh mẽ.

Tôi thở dài, nghe chính giọng nói điềm tĩnh của mình.

“Cố Thanh Viễn, chúng ta dừng lại ở đây thôi.”

Cố Thanh Viễn sững người.

“Tại sao?”

“Chúng ta không hợp.”

Tôi nói dứt khoát.

“Tôi đã nói rồi, chúng ta nên giữ quan hệ đối tác, không nên vượt ranh giới.”

“Giờ công ty em có tương lai tươi sáng, em có năng lực sống cuộc đời lý tưởng, cắt đứt ở đây là tốt cho cả hai.”

Nhưng Cố Thanh Viễn lại hiểu sai ý tôi.

“Em… em biết giờ em vẫn chưa đủ tốt, chị ơi, cho em thêm chút thời gian, em nhất định sẽ có thành tựu xứng với chị.”

Giọng cậu run nhẹ.

Tôi nhìn cậu, lòng càng thêm áy náy.

Một người chân thành và tốt đẹp như vậy, không nên vấp ngã bên một kẻ đầy vết thương như tôi, điều đó thật không công bằng.

Cậu xứng đáng có một cô gái trẻ trung và trong sáng hơn, cùng cậu đi hết quãng đời.

Tôi lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách.

Rất nghiêm túc nói với Cố Thanh Viễn: “Không cần nữa, cho dù sau này em có thành công hơn tôi, tôi cũng sẽ không quen một người từng có quá khứ như vậy.”

“Cố Thanh Viễn, chuyện đó tuy chỉ có tôi và em biết, nhưng với tôi, em mãi mãi không có cơ hội trở thành chính thức.”

Lời vừa dứt.

Sắc mặt Cố Thanh Viễn lập tức trắng bệch.

Không khí lạnh tràn ngập quanh thân, rất lâu sau, cậu mới thấp giọng nói: “Tôi hiểu rồi, cô Sở, là tôi đường đột.”

Cậu xoay người rời đi, bước chân nhanh đến mức như kéo căng dây tim tôi.

Tôi ôm lấy ngực đang đau âm ỉ, có chút muốn cười.

Thật kỳ lạ, sống gần hai đời người, vậy mà vẫn còn có thể bị tổn thương vì tình.

Ngửa đầu, ép nước mắt quay trở lại, để nó rạch một vết lạnh lẽo trong tim.

Sở Sơ, người không thể vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ.

Phải nhìn về phía trước.

Tôi bắt đầu chuẩn bị chuyển ra nước ngoài.

Lúc đang giao lại công việc cho Trần Triết, Chu Thiên Thiên lại bất ngờ tìm đến tận cửa.

Chương 8

Cô ta nói muốn ly hôn với Thẩm Chiến.

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt đã gầy đi không ít, nhất thời chẳng biết nói gì.

Còn Chu Thiên Thiên thì lại có rất nhiều lời để nói.

Trọng tâm là trách tôi đã phá hủy cuộc hôn nhân của cô ta.

Vừa mở miệng: “Cô có biết không? Tôi đã bị sảy thai, đều là tại cô. Nếu hôm đó ở khách sạn cô không quyến rũ chồng tôi…”

Tôi liền giơ tay ngắt lời: “Chờ chút, cô Chu.”

Chu Thiên Thiên: “?”

“Cô đến tìm tôi chỉ để nói cái này?”

“Đúng vậy, tôi muốn cô biết cô đê tiện đến mức nào!”

Tôi đứng dậy, cầm lấy túi chuẩn bị rời đi.

“Ồ, tôi không muốn nghe. Tạm biệt.”

Chỉ để lại Chu Thiên Thiên ngẩn người tại chỗ.

Chẳng bao lâu sau, cô ta lại gọi điện đến: “Sở Sơ, tại sao cô lại sống thảnh thơi như thế? Cô…”

Tôi trực tiếp ngắt máy, chặn luôn số.

Đáng ghét chết đi được, chẳng có câu nào lọt tai.

Thời gian của bà đây quý giá, cớ gì phải lãng phí vào thứ người rác rưởi?

Tuyệt đối không.

Trước khi ra nước ngoài, tôi bảo Trần Triết chuyển phần lớn cổ phần công ty của Cố Thanh Viễn lại cho cậu ta, tôi chỉ giữ lại mười phần trăm.

Có lẽ hành động này quá dứt khoát, Cố Thanh Viễn đã nhận ra điều gì đó.

Cậu ta như phát điên gọi cho tôi, nhưng tôi chặn hết.

Gần đến giờ bay, dạ dày đột nhiên đảo lộn, tôi nôn một trận trong nhà vệ sinh, đầu óc quay cuồng.

Một bác gái tốt bụng thấy tôi như vậy, liền hỏi: “Cô gái, có phải mang thai rồi không?”

Lúc ấy tôi mới sực nhớ kỳ kinh đã trễ khá lâu.

Tôi mua que thử thai, nhìn hai vạch hiện rõ rành rành, chết lặng tại chỗ.

Tôi vốn không ghét trẻ con, ngược lại, chỉ vì cảm thấy trách nhiệm nuôi dưỡng quá nặng nề, sợ đứa trẻ sẽ khổ như tôi, nên mới không muốn sinh.

Đêm đó với Cố Thanh Viễn quá đỗi nồng nhiệt, cứ nghĩ là đang trong kỳ an toàn nên chẳng có biện pháp phòng tránh.

Kết quả, có lòng trồng hoa hoa chẳng nở, định sống kiếp không con mà cuối cùng lại mang thai.

Chỉ do dự vài giây, tôi liền quyết định giữ lại đứa bé, một mình nuôi con.

Dù sao tôi cũng định cư ở nước ngoài, sinh con trong im lặng, chẳng ai biết cả.

Tôi không ngờ, Thẩm Chiến lại đuổi theo.

 

Không biết hắn nghe tin tôi xuất ngoại từ đâu, bay thẳng đến khu tôi ở.

Vừa thấy tôi đang phơi nắng trong vườn, liền lao thẳng tới.

“Sở Sơ, cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.”

Tôi nhìn hắn.

“Ồ, có việc gì sao?”

Thẩm Chiến rất kích động: “Anh đã ly hôn với Chu Thiên Thiên rồi, cô ta lỡ sảy thai, anh và cô ta không cần thiết phải tiếp tục nữa.”

Tôi khó hiểu: “Sảy rồi thì mang lại là được chứ sao. Cô ta còn trẻ, chắc chắn sẽ lại có.”

Thẩm Chiến khó chịu hừ một tiếng: “Cô ta không xứng.”

“Sở Sơ, bây giờ anh mới hiểu, người anh yêu vẫn luôn là em.”

“Em không biết đâu, từ khi em đi, nhà loạn cả lên. Bố anh sức khỏe càng lúc càng tệ, mẹ suốt ngày thở dài, chúng ta đều không thể sống thiếu em, Sở Sơ, em quay về đi, được không?”

Thật ra sau khi ly hôn, chuyện nhà họ Thẩm tôi cũng có nghe sơ qua.

Ban đầu cha mẹ Thẩm rất tốt với Chu Thiên Thiên, kết quả khiến cô ta sinh thói kiêu ngạo, quậy tung cả nhà.

Hai ông bà vốn đã sức khỏe kém, thêm vụ đó càng thêm sa sút.

Khó khăn lắm mới mong chờ được đứa cháu thì lại mất, nhìn thấy Chu Thiên Thiên lại càng chướng mắt, chỉ muốn đuổi cô ta đi ngay lập tức.

Nhưng, thì liên quan gì đến tôi?

Tôi đâu có ngu.

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt bụng: “Thẩm Chiến, anh đến muộn rồi, tôi có thai rồi.”

Chương 9

Thẩm Chiến sững người: “Của ai? Có phải là tên mặt trắng nào đó không?”

“Không phải, tôi làm thụ tinh ống nghiệm.”

Tôi chẳng muốn nói nhiều, trực tiếp tiễn khách.

“Đừng đến nữa, chúng ta không thể quay lại.”

Thẩm Chiến vẫn chưa chịu buông: “Sở Sơ, em có thể xử lý cái thai, rồi chúng ta sinh lại.”

Hắn ta chắc như đinh đóng cột: “Đúng vậy, chúng ta cùng sinh, sinh hai đứa. Dù sao cũng có mười năm tình cảm, hiểu nhau nhất, không ai hợp với nhau hơn chúng ta.”

Tôi: …

Chương trước Chương tiếp
Loading...