Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Năm Năm Cho Một Lời Tạm Biệt
Chương 4
08
Căn hộ đã được rao bán qua trung tâm môi giới, nhưng tôi lại quên không lấy lại chìa khóa bên phía Triệu Trì.
Thế là tôi dứt khoát thay luôn ổ khóa, thu dọn hành lý đơn giản rồi dọn đến ở tạm với Linh Thần.
Linh Thần vừa nghe tôi nói muốn ly hôn với Triệu Trì, vui đến mức nhảy dựng lên, thiếu điều khui sâm panh ăn mừng tại chỗ.
“Thật không hiểu nổi hồi đó Triệu Trì cho cậu uống phải loại mê dược gì!”
“Có lúc đến tớ cũng nhìn không nổi nữa, khuyên thì cậu không nghe, trời ơi!”
Linh Thần vừa nói vừa thở dài thườn thượt.
Nhưng thấy tôi chẳng hề có vẻ gì là đau lòng, cô ấy lại ghé sát vào, thần thần bí bí hỏi:
“Thật sự buông được rồi à?”
Tôi gật đầu.
“Thật sự buông rồi.”
Linh Thần nhìn tôi, khóe môi cong lên đầy vẻ mờ ám.
“Anh ta với con nhỏ Hà Nguyệt kia đối xử với cậu như thế rồi, chẳng lẽ cậu chỉ tính ly hôn là xong?”
“Chị em tụi mình còn có chút nhân mạch nữa mà…”
Tôi gần như lập tức hiểu ý cô ấy.
Chỉ khẽ nhìn cô ấy, ra hiệu an tâm.
“Yên tâm, trong lòng tớ tự biết phải làm gì.”
Một tháng trôi qua rất nhanh.
Có lẽ là bởi cả hai đều hiểu rõ… không còn đường lui nữa.
Sáng hôm đó, khi nhận giấy chứng nhận ly hôn, Triệu Trì vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh.
Mãi đến khi cuốn sổ đỏ chót nằm trong tay, Triệu Trì mới lặng lẽ mở miệng:
“Tiểu Nhã, chúng ta ly hôn rồi, từ giờ sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.”
Giọng anh ta khi nói câu đó, thậm chí còn có chút nghẹn ngào.
“Xét tình cảm bao năm qua, em sau này đừng làm khó anh với Tiểu Nguyệt nữa nhé…”
Tôi nhướng mày.
Mới chỉ một tháng thôi mà, từ “Hà Nguyệt” đã biến thành “Tiểu Nguyệt” rồi đấy à?
Tôi không đáp.
Vừa quay đầu, đã thấy Hà Nguyệt đang đứng lo lắng trước cửa Cục Dân chính.
Một tháng không gặp, cô ta dường như gầy đi, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Triệu Trì vừa thấy thế lập tức ôm cô ta vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.
Nhưng như chợt nhận ra tôi vẫn còn đứng đó.
Cả người Triệu Trì cứng đờ.
Cánh tay đang ôm vai Hà Nguyệt cũng chẳng biết nên buông hay giữ lại.
Tôi chỉ cười khẽ, không liếc thêm lấy một cái, quay người rời đi.
09
Tối hôm đó, nghe nói Triệu Trì khi đưa Hà Nguyệt về nhà đã chạm trán một nhóm côn đồ.
Vì bảo vệ Hà Nguyệt mà một mình đối đầu với năm tên.
Kết quả là bị đánh cho mặt mũi bầm dập, đầu sưng như gõ mõ.
Còn Hà Nguyệt thì chỉ biết trốn sau thùng rác, vừa khóc vừa hét:
“Đừng đánh nữa mà!”
“Đừng đánh nữa mà!”
Nhìn video và ảnh mà “mối quan hệ” của Linh Thần gửi đến, tôi và cô ấy đưa mắt nhìn nhau, cùng cười.
Ánh mắt tôi rơi vào sợi dây chuyền quen thuộc đang đeo trên cổ Hà Nguyệt trong ảnh.
Tôi khẽ cong môi.
“Đừng vội… chuyện này còn lâu mới kết thúc.”
10
Lần nữa gặp lại Triệu Trì, là ở dưới toà nhà công ty tôi.
Triệu Trì ăn mặc nhếch nhác, ngồi co ro bên cạnh bồn hoa.
Thấy tôi vừa xuất hiện, anh ta lập tức lao tới, gằn giọng chất vấn:
“Chu Nhã, là cô phải không?!”
Tôi liếc anh ta một cái, chẳng buồn để tâm, xoay người định rời đi.
Nhưng Triệu Trì lại bất ngờ kéo tay tôi lại, ánh mắt đầy hằn học:
“Có người tố cáo tôi lên bệnh viện, nói tôi chữa bậy làm bệnh nhân trở nặng, còn nói tôi dụ dỗ bệnh nhân quan hệ!”
“Đúng là nói bậy bạ! Chu Nhã, là cô! Cô trả thù tôi, đúng không?!”
Tôi dừng bước, khóe môi khẽ nhếch thành nụ cười giễu cợt:
“Vậy à? Dựa vào đâu mà anh cho rằng là tôi?”
“Dựa vào đâu à?!!”
Triệu Trì gào lên rồi bất ngờ bóp lấy cổ tôi:
“Cũng vì đơn tố cáo đó mà tôi không được xét duyệt bác sĩ chính, còn bị đình chỉ để điều tra! Cô biết không hả?!”
“Cô muốn ly hôn, tôi đồng ý rồi! Tôi còn chấp nhận tay trắng ra đi!”
“Cô còn muốn tôi thế nào nữa?!”
“Chu Nhã, hơn mười năm phấn đấu của tôi đều bị cô phá hủy hết rồi!”
Cả người Triệu Trì như phát điên, hai tay siết lấy cổ tôi càng lúc càng chặt.
May mà lúc này đang là giờ tan sở, người ra vào công ty khá đông.
Rất nhanh có người chạy tới kéo chúng tôi ra.
Cổ họng tôi vẫn còn vương lại cảm giác nghẹt thở, tức đến run người, tôi xông tới tát Triệu Trì mấy cái thật mạnh.
“Mẹ kiếp, anh bị điên à?!”
“Chính miệng anh nói là bệnh nhân tố cáo anh chữa bậy, vậy thì đi mà tìm bệnh nhân ấy!”
“Tìm tôi làm gì?! Tôi có biết anh đã chữa cho ai đâu?!”
Nói xong vẫn còn thấy chưa hả, tôi tiếp tục tung vài cú đấm đá cho bõ tức.
Nhưng Triệu Trì sau khi nghe tôi nói xong, ánh mắt dần trở nên trống rỗng.
Anh ta cứ lặp đi lặp lại trong miệng: “Là bệnh nhân... Là bệnh nhân...”
Mọi người xung quanh đều sững sờ.
Mấy người đang giữ Triệu Trì thấy anh ta bình tĩnh lại, cũng lần lượt buông tay.
Triệu Trì cứ như mất hồn, cúi gằm đầu, lẩm bẩm:
“Là bệnh nhân... Là cô ấy...”
Tôi nhìn bóng lưng Triệu Trì, khẽ lắc đầu.
Bị người thân cận nhất phản bội... cảm giác đó... chẳng dễ chịu chút nào đâu, đúng không?
Về đến nhà, tôi mở video mà thám tử tư đã gửi.
Trong video, trạng thái của Triệu Trì có vẻ đã bình tĩnh hơn.
Anh ta đi chợ mua rất nhiều đồ ăn, rồi về nhà nấu cơm.
Khi thấy những món mà Triệu Trì nấu, tôi không khỏi nhíu mày.
Toàn là mấy món nhiều dầu, cay nồng mà anh ta thích ăn.
Nhưng đối với Hà Nguyệt – người đang bị ung thư gan, những món đó... thật sự thích hợp sao?
Triệu Trì thì không thấy có gì bất thường.
Cho đến khi Hà Nguyệt tan ca về nhà, anh ta vẫn tỏ ra rất bình thường.
Lúc ăn cơm, Triệu Trì giả như vô tình nhắc đến chuyện mình bị bệnh viện cho nghỉ việc.
Biểu cảm của Hà Nguyệt thoáng hoảng hốt, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Cô ta nhẹ nhàng an ủi Triệu Trì.
Triệu Trì bỗng nở một nụ cười kỳ lạ.
“Tiểu Nguyệt, chẳng phải trước kia em vẫn hay nói chi phí hóa trị đắt đỏ lắm sao?”
“Giờ anh bị đình chỉ rồi, tiền tiết kiệm cũng chia cho Chu Nhã hết... em không sợ không có tiền chữa bệnh à?”
Vẻ mặt Hà Nguyệt khựng lại một giây, sau đó nhào vào lòng Triệu Trì nức nở:
“Không sao cả đâu, A Trì... Chỉ cần được ở bên anh, dù có chết em cũng cam lòng.”
“Thật vậy sao?”
Triệu Trì dịu dàng vuốt tóc cô ta.
Hai người lại tiếp tục tình chàng ý thiếp thêm một hồi.
Ăn xong, Hà Nguyệt đi tắm.
Triệu Trì ngồi trên ghế sofa, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc sau, anh ta chậm rãi cầm điện thoại của Hà Nguyệt lên.
Anh ta xem rất lâu.
Rồi đứng dậy, vào bếp lấy ra... một con dao làm bếp.
Video dừng lại tại đây.
Thám tử nói, khi nhìn thấy Triệu Trì cầm dao ngồi chờ sẵn ngoài cửa phòng tắm, anh ta đã lập tức báo cảnh sát.
Hà Nguyệt bị thương nặng phải nhập viện.
Còn Triệu Trì, đã bị bắt về đồn.
11
Tôi tắt điện thoại, cả người như được thả lỏng.
Triệu Trì nói đúng — đúng là tôi đang trả thù anh ta.
Từ xấp hóa đơn viện phí Hà Nguyệt để lại trong phòng tôi ngày trước, tôi đã nhận ra — từ rất lâu rồi, toàn bộ chi phí điều trị của Hà Nguyệt đều do Triệu Trì gánh.
Thuốc men của Hà Nguyệt cần tiền, hóa trị cũng cần tiền.
Trước khi ly hôn, Triệu Trì vẫn còn tiền tiết kiệm để tiêu xài.
Nhưng sau ly hôn, với mức lương của anh ta, căn bản không thể gánh nổi viện phí cho Hà Nguyệt.
Thế nên… tôi đã đưa cho Hà Nguyệt năm trăm ngàn.
Bảo cô ta ẩn danh tố cáo Triệu Trì.
Ban đầu cô ta không chịu.
Nhưng đến khi phát hiện bệnh tình của mình ngày càng chuyển biến xấu… cô ta đã đột ngột đồng ý.
Có lẽ… cô ta cũng đã nhận ra.
Triệu Trì vốn chẳng có y đức gì cả.
Anh ta không kiêng khem cho cô ta, đôi khi còn giục cô ta nhấp vài ly.
Miệng thì nói: “Thế mới có chút tình thú.”
Ung thư gan giai đoạn giữa của Hà Nguyệt, cứ thế bị Triệu Trì kéo thành giai đoạn cuối.
Nhưng rõ ràng, lúc đầu Hà Nguyệt tiếp cận Triệu Trì là vì muốn chữa bệnh cơ mà.
Vậy nên… cô ta không do dự mà nộp đơn tố cáo anh ta.
Ban đầu, tôi chỉ muốn Triệu Trì mất việc.
Không ngờ cuối cùng lại thành ra thế này.
Tôi khẽ thở dài.
Cũng chỉ có thể nói một câu:
Kẻ ác… trời cao tự có an bài.
12
Hà Nguyệt cuối cùng cũng chết trên bàn mổ.
Còn Triệu Trì, vì cố ý giết người, bị kết án tử hình.
Trước khi thi hành bản án, Triệu Trì yêu cầu được gặp tôi một lần.
Tôi không đến.
Tôi gần như đoán được anh ta sẽ nói gì.
Dù có là “anh biết sai rồi”, hay “anh hối hận”, thì với tôi cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Tôi còn phải lãng phí thời gian cho một kẻ không xứng đáng sao?
Tôi đã lãng phí năm năm cuộc đời mình vì Triệu Trì.
Những năm tháng sau này…
Tôi muốn sống… vì chính mình.
Hết.