Một Trăm Lần Xấu Hổ

3



11

Tan học, tôi đến văn phòng của Cố Dĩ Sâm, gõ cửa.

Khi thấy tôi, vẻ mặt anh lộ rõ sự kinh ngạc. Sau đó anh đánh giá trang phục của tôi, không tự nhiên hắng giọng.

“Đóng cửa vào.”

Sau đó, như thể không yên tâm, anh tự mình đi đến khóa cửa lại.

Tôi cầm cà vạt đi đến.

“Trả cà vạt cho anh, tự đến mà lấy.”

Anh bước lại gần, ánh mắt lạnh lùng mờ ảo.

“Chúng ta đang phạm sai lầm.”

Lại cái vẻ này nữa.

Sự kiên nhẫn của tôi không còn nhiều.

“Anh có muốn hay không, không muốn thì em đi tìm Tưởng Tư Nam về nhà đây.” Cố Dĩ Sâm như bị kích động mạnh.

“Anh muốn!”

“Đừng tìm cậu ta!” Giây tiếp theo, anh cúi đầu, hôn tôi một cách dồn dập. Đồng thời siết eo tôi nhấc bổng lên.

Tôi tự nhiên dùng hai chân quàng lấy eo anh.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

Không thể kiểm soát được nữa.

Không biết đã qua bao lâu, hôn đến sưng cả môi. Cố Dĩ Sâm đưa tay ra khỏi áo sơ mi của tôi, giọng trầm khàn.

“Không thể tiếp tục nữa, văn phòng cách âm không tốt.”

Tôi dùng giày cao gót cọ cọ vào hông anh.

“Vậy thì đến nhà anh.”

Ánh mắt Cố Dĩ Sâm sâu thẳm. Định thần một lúc, anh dường như đưa ra một quyết định quan trọng.

“Em ra ngoài trước, đợi anh ở bãi đậu xe.”

“Năm phút nữa anh sẽ đến.”

Tôi lẩm bẩm.

“Anh đúng là cẩn thận quá mức rồi đấy.” Nửa tiếng sau, xe lao nhanh vào khu chung cư. Anh nắm tay tôi đi lối nhỏ về nhà.

“Bên này không có camera giám sát.”

Tôi thầm tặc lưỡi. Có cần phải làm như thể không dám lộ mặt thế không?

12

Trong thang máy, tôi đặt cánh tay lên eo anh. Nhân lúc không có ai, tôi bóp một cái vào mông anh. Cố Dĩ Sâm lập tức nhìn lên trần nhà.

“Trong thang máy cũng có camera.”

Tôi bĩu môi.

“Bị quay thì bị quay thôi.”

“Anh đừng có làm như đang chơi trò điệp chiến vậy!?” Cố Dĩ Sâm gạt tay tôi xuống.

“Trong khu này toàn người quen, nhỡ bị nhìn thấy...” Cũng đúng.

Tôi lập tức rụt tay lại, ngoan ngoãn.

Thế nhưng người vừa nãy còn nghiêm túc giáo huấn tôi. Vừa vào nhà đã đè tôi lên cửa. Tôi bị hôn đến mức mắt ngấn lệ. Nhân lúc anh chuyển mục tiêu sang cổ tôi. Tôi chợt lóe lên ý tưởng táo bạo, đột nhiên cầu xin.

“Cố giáo sư, em biết lỗi rồi, anh đừng đánh em được không?” Cố Dĩ Sâm dừng động tác, ngẩng đầu nhìn tôi. Biểu cảm có chút chần chừ.

“Em nói gì cơ?”

Tôi nắm lấy vai anh lay nhẹ.

“Chỉ cần anh tha thứ cho em, bắt em làm gì cũng được.” Cố Dĩ Sâm thở dài. Đúng lúc tôi nghĩ anh sẽ không hợp tác diễn kịch với tôi, anh đột nhiên giơ tay lên, cởi cà vạt của tôi ra.

“Giờ mới biết lỗi thì muộn rồi.”

“Làm sai thì phải bị đánh.”

“Đi, bò lên bàn.” Wow, nhập vai rồi!!! Hấp dẫn thật!!!

Bàn tay gân guốc của Cố Dĩ Sâm, nắm chặt chiếc cà vạt, đánh mạnh vào người tôi một cái.

Tôi quay đầu lại, mắt đẫm lệ nhìn anh.

“Cố giáo sư, đừng mà!”

Ánh mắt Cố Dĩ Sâm sâu hơn, anh cúi người sát lại, dán vào tai tôi, giọng nói tinh quái.

“Em có kêu rách họng cũng vô dụng.”

“Hình phạt mới chỉ bắt đầu thôi.” Đồng phục Jk trở thành mảnh vụn, rải rác từ bên cạnh bàn làm việc đến cửa phòng ngủ.

Tất nhiên, áo sơ mi của Cố Dĩ Sâm cũng chẳng khá hơn là bao.

Không biết có phải vì đã lâu không làm chuyện ấy. Cảm giác Cố Dĩ Sâm như có sức lực vô tận. Chuyện này quả nhiên là có thể rèn luyện được sao? Ừm, có cảm giác hòa quyện vào nhau rồi.

Thế nhưng, khi anh đè tôi vào cửa sổ kính sát đất, tôi hoảng hốt.

“Anh điên rồi, bên ngoài nhìn thấy hết đấy.”

“Anh đã đổi thành cửa sổ một chiều rồi.”

Trong đầu tôi lóe lên một dấu chấm hỏi. Chẳng lẽ là vì tôi? Nhưng tôi nhanh chóng mất đi khả năng suy nghĩ. Mặt tôi bị ép đến biến dạng.

“Cố Dĩ Sâm, anh còn là người nữa không!”

Anh xoay người tôi lại nói bằng giọng thô ráp.

“Không biết sao?”

“Thế để anh cho em thấy rõ.” 13

Sau khi kết thúc, tôi mệt mỏi như một vũng bùn, thở dốc nằm trong vòng tay Cố Dĩ Sâm.

Anh thỏa mãn cọ cọ vào hõm cổ tôi. Râu cằm anh cọ vào cổ tôi hơi ngứa.

“Về phía Tiểu Tưởng, em định nói thế nào!?”

Bầu không khí mờ ám bị phá vỡ. Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Sao anh lại nhắc đến em ấy vào lúc này.”

“Dù sao thì một thời gian nữa em ấy cũng dọn ra ngoài rồi.” Cố Dĩ Sâm mím môi.

“Vẫn cần một thời gian nữa sao?”

Tôi cũng chẳng hiểu sao anh lại quan tâm đến Tưởng Tư Nam đến thế!!

“Đúng thế, cũng cần phải có thời gian chuyển tiếp chứ, nếu không mẹ em phát hiện, làm sao giải thích với bà đây?” Cố Dĩ Sâm có vẻ kinh ngạc.

“Dì cũng biết sao?”

“Nhưng nếu như vậy, anh là gì đây?”

Tôi có chút không hiểu.

“Vậy anh định làm thế nào, nói thẳng với em ấy sao?” Mặc dù ngữ khí có vẻ khinh thường, nhưng trong lòng tôi lại âm thầm mong đợi. Nói với Tưởng Tư Nam chẳng khác nào nói với cả gia đình, mối quan hệ của hai người coi như đã công khai. Nhưng câu trả lời tiếp theo của anh thực sự dội cho tôi một gáo nước lạnh.

“Không được đâu, chúng ta cứ giấu đi đã.”

“Lỡ như tin đồn lan ra trường học...”

Vế sau anh không nói.

Chẳng phải là mọi người sẽ biết anh làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc người khác à. Cướp bạn gái của học trò, nói ra câu này là anh lên hot search ngay.

Tôi không khỏi tặc lưỡi.

Cái quái gì thế???

Đây là lời một con người nên nói sao?

Nghĩ đến việc anh lén lút trước đó, hóa ra là muốn duy trì mối quan hệ ngầm.

Đồ tra nam!

14

Tôi quyết định dứt khoát đứng dậy mặc quần áo.

“Em phải về rồi, chuyện tối nay cứ coi như chưa từng xảy ra.”

“Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Cố Dĩ Sâm như nghe thấy chuyện gì ghê gớm lắm.

“Tại sao, là do biểu hiện vừa nãy của anh không tốt sao, nhưng rõ ràng em vừa nói anh rất tuyệt mà.”

Tôi cười lạnh một tiếng.

"Anh nói xem, có khi nào em đang lừa anh không?” Cố Dĩ Sâm đuổi theo tôi ra ngoài.

"Anh đưa em về."

Tôi lườm anh một cái.

"Không cần, anh không sợ bị người khác nhìn thấy à!?"

"Khuya thế này rồi, chắc sẽ không gặp người quen đâu."

Tôi suýt nữa hộc máu. Cái con người này, đúng là tra nam một cách trắng trợn.

Anh đi theo sau lưng tôi xuống lầu. Vừa đi ra đường lớn, trời xui đất khiến thế nào lại đụng mặt Tưởng Tư Nam.

Ánh mắt cậu ấy có vẻ nghi hoặc.

"Khuya thế này rồi, sao hai người lại ở cùng nhau?"

Không đợi tôi kịp mở lời, Cố Dĩ Sâm nhìn tôi, cứ như bị lên cơn co giật vậy.

"À, tối nay trăng tròn quá nhỉ, em cũng ra ngoài ngắm trăng à?”

Tôi cười lạnh một tiếng, nhếch mép.

"Đương nhiên rồi, anh nói xem sao em lại gặp được anh trùng hợp thế cơ chứ!!?”

Tưởng Tư Nam nhìn chúng tôi với vẻ mặt kỳ lạ.

"Hai người thật là nhàn rỗi và tao nhã quá nhỉ!?” Nói xong, cậu ấy đột nhiên chỉ vào cổ tôi hỏi.

"Chị ơi, cổ chị bị sao thế, có phải bị dị ứng không?" Cố Dĩ Sâm đột nhiên giơ tay lên, bộp một cái, vỗ vào cánh tay tôi.

"Ôi chao, muỗi tối nay nhiều thật đấy, em cũng bị cắn đúng không?"

Tôi nghiến răng gật đầu, liếc mắt khinh bỉ rồi lẩm bẩm.

"Không nhiều kịch tính bằng anh đâu." 15

Sau khi về, tôi tức điên lên. Nhưng nằm trên giường lại không tài nào ngủ được.

Trong đầu tôi cứ luẩn quẩn cảnh "vận động" sảng khoái vừa rồi.

Tôi tự mắng mình trong lòng, đúng là quá đói khát rồi. Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông. Mở ra xem, tôi thấy Cố Dĩ Sâm gửi ảnh cơ bụng, cơ ngực, và mông săn chắc.

Tôi suýt nữa ném điện thoại đi. Cứ tưởng là lỡ bấm nhầm vào mấy trang web bậy bạ nào đó.

Phía bên kia gửi liên tiếp. 【Hôm nay vội vàng quá, có lẽ em chưa nhìn rõ.】

【Gần đây anh chăm tập lắm, cơ bụng không chỉ sáu múi nữa, mà là tám múi đấy!】

【Chiếc xe mới tậu rất rộng rãi, giảm xóc cũng tốt, anh còn chuẩn bị cả lều rồi.】

【Lần tới chúng ta đi ngắm mặt trời mọc trên núi nhé.】

【Em cùng anh "giao lưu sâu sắc" thêm một chút xem còn thiếu sót gì không, được chứ?】

Cấu hình này, hơi bị rung động đấy. Rung động xong, tôi tỉnh táo lại ngay lập tức. 【Không.】

Nhưng phản hồi tiếp theo của anh lại khiến tôi hoàn toàn mất khả năng phòng thủ. 【Bộ đồ này anh không biết mặc thế nào, em có thể dạy anh được không?】

Đồng phục dễ xé, bên trong là BDSM. Wow.

Thái độ của tôi vẫn rất kiên quyết. 【Anh cứ liệu mà sắp xếp thời gian đi.】

Chơi cho sướng rồi chia tay cũng đâu có sao. Ngay lúc tôi vừa tự sỉ vả bản thân, vừa mong chờ ngày đó đến.

Tưởng Tư Nam đến tìm tôi. Cậu ấy lại chủ động khai báo.

"Chị ơi, có chuyện này em muốn nói với chị, em có bạn gái rồi." Hiện tại đầu óc tôi toàn là hình ảnh Cố Dĩ Sâm mặc bộ đồ đó. Hoàn toàn không bận tâm đến cậu ấy.

"À." Nhưng không ngờ Tưởng Tư Nam lại có nhu cầu tâm sự khá mạnh.

"Nhưng mà chị ơi, cô ấy không hề muốn công khai mối quan hệ của tụi em, có khi nào cô ấy đang bắt cá hai tay không?"

Tôi vô thức nghĩ đến Cố Dĩ Sâm.

"Chắc không đến mức đó đâu."

"Nhưng mà những người thích yêu đương lén lút thì chẳng tốt đẹp gì."

Tưởng Tư Nam gật gật đầu. Gã đàn ông cao một mét tám lăm, tủi thân y như một chú cún con.

"Em cũng biết, nhưng chỉ cần cô ấy ngoắc tay là em không kiềm được mà chạy tới, chị nói xem em có phải là đặc biệt hèn không?"

Tôi suýt nữa sặc nước bọt.

Sao tôi lại có cảm giác cậu ấy đang chửi mình vậy nhỉ!?

"Chị ơi, lý lẽ thì em hiểu hết, nhưng em không nỡ."

"Chị nói xem đây có phải là hội chứng cuồng yêu không?”

Tôi buột miệng nói theo bản năng.

"Chị mới không phải là cuồng yêu!"

Tưởng Tư Nam hơi ngơ ra.

"Em đâu có nói chị, em đang nói bản thân em mà."

Tôi cười gượng gạo.

"Ý chị là, sao em lại có thể là cuồng yêu được chứ, đã biết rõ tình hình thì nên dứt khoát ngay lập tức."

"Em phải suy nghĩ kỹ xem điều gì là quan trọng nhất."

Tưởng Tư Nam hít sâu một hơi, dường như đang chìm vào suy nghĩ.

Khi ngước mắt lên, vẻ mặt cậu ấy đã kiên quyết.

"Em quyết định rồi, không phải cô ấy không muốn công khai mối quan hệ của tụi em sao!?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...