Lục Gia Vô Tình

4



10.

Ngay sau khi Tô Liễm Thần chính thức nhậm chức “Bố già”, buổi dạ yến giao thừa dành riêng cho giới quân chính thương cũng được tổ chức vô cùng hoành tráng.

Từ các tướng lĩnh cấp cao trong quân đội, quan chức chóp bu, cho tới giới tài phiệt nổi tiếng – gần như tất cả đều có mặt đông đủ.

Lục Khinh Khinh lúc này đang được bao quanh bởi một nhóm tiểu thư con nhà giàu từng ăn dầm nằm dề với nhà họ Lục.

Người thì nịnh bợ rằng:

“Chị Khinh thật là khí chất xuất thần, với giáo phụ đúng là trai tài gái sắc.”

Người khác lại cười duyên:

“Sau này chị làm giáo mẫu, chắc chắn sẽ giúp tổng tài nhà mình đưa cả tập đoàn lên một tầm cao mới.”

Lục Nham thì chẳng giấu nổi đắc ý, cười nói thân thiết với mấy vị gia chủ mà trước đây ông ta đến cả tư cách bắt chuyện cũng không có.

Thẳng lưng, ngẩng cao đầu, khuôn mặt rạng rỡ như thể thời vận đã tới.

Chỉ có Lục Cảnh Sách là hơi thất thế.

Mặc dù vụ tai tiếng trong tiệc sinh nhật đã được ém xuống bằng tiền, nhưng vẫn có không ít người dè dặt, không muốn dính dáng quá sâu với cậu ta.

Tiếng giới thiệu của người phục vụ vang lên, trong trẻo mà sang trọng.

Tô Liễm Thần dắt tay tôi, từng bước từng bước bước vào đại sảnh, tiến về chiếc ghế danh dự ngay sát cạnh bàn chính.

Ngay khoảnh khắc ấy, cả hội trường như bị bấm nút “tạm dừng”.

Tất cả mọi người đều ngưng tay, đồng loạt quay đầu nhìn về phía bọn tôi.

Khi thấy rõ tôi là ai — họ bắt đầu thay nhau biểu diễn một loạt biểu cảm:

Kinh ngạc.

Bối rối.

Hoài nghi.

Coi thường.

Ghét bỏ.

Phẫn nộ…

Tôi ung dung tiếp nhận hết ánh nhìn, thậm chí còn cố tình đảo mắt thêm một vòng về phía ba người họ Lục.

Rồi mỉm cười.

Biểu cảm nghiến răng nghiến lợi mà không làm gì được của họ đúng là khiến người ta muốn vỗ tay khen ngợi.

Quá mãn nguyện.

Lục Khinh Khinh siết chặt tay tới mức đầu ngón tay trắng bệch,

Lục Cảnh Sách mặt lúc đỏ lúc tái, nhìn như thiếu oxy,

Còn Lục Nham thì cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã lộ rõ vẻ hoang mang.

Tiệc đêm tiếp tục, hết vũ khúc này đến màn biểu diễn khác thay phiên nhau lên sân khấu…

Cuối cùng cũng có người không ngồi yên được nữa.

Một vị trưởng lão tóc bạc, giọng the thé vang lên giữa khán phòng:

“Giáo phụ! Người phụ nữ này xuất thân mờ ám, nghe đâu còn lớn lên trong mấy chỗ ăn chơi, sao có thể đủ tư cách đứng cạnh ngài?”

Ông ta từng là người ủng hộ một nhánh bên họ Tô, nay thấy Tô Liễm Thần lên nắm quyền, liền muốn mượn cớ “vì thanh danh của giáo phụ” để ra mặt trung thành.

Nhân tiện… tiện tay đá tôi xuống hố luôn.

Ông ta tiến lên một bước, giọng cứng rắn không giấu nổi sự dạy đời:

“Vì thanh danh của giáo phụ, vì thể diện của cả nhà họ Tô, xin ngài hãy cắt đứt quan hệ với người đàn bà này, để thiên hạ khỏi bàn ra tán vào!”

Nói xong, ông ta còn kín đáo liếc mắt ra hiệu với mấy vị trưởng lão cùng phe.

Đám người kia lập tức phụ họa, nhao nhao đòi “trục xuất yêu nữ”, “thanh lọc nội bộ”, “giữ gìn thanh danh dòng họ”…

Tôi ngồi yên đó, lạnh nhạt nhìn đám người đang bị lợi dụng mà vẫn tưởng mình đang trung nghĩa lẫm liệt, chỉ thấy buồn cười không tả.

Rồi tôi quay đầu nhìn về phía cha và anh trai mình.

Họ đang ngồi đó, ánh mắt lạnh tanh, mang theo vẻ “đáng đời mày”, như thể đang nói:

“Mày xem đi, sẽ chẳng có ai công nhận mày cả.”

11.

“Vô lễ!”

Còn chưa đợi Tô Liễm Thần lên tiếng, ông cụ Tô – người đang ngồi ở vị trí chủ tọa – đã lạnh mặt, vỗ mạnh xuống bàn một cái.

Tách trà trong tay ông bị ném thẳng xuống chỗ mấy vị trưởng lão đang quỳ dưới đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Cả buổi tiệc lặng như tờ.

Không ai ngờ ông cụ sẽ nổi giận đến vậy.

Tất cả khách mời đều bất giác thẳng lưng, nín thở.

Ngay cả vị trưởng lão tóc bạc vừa nãy còn hùng hồn, giờ cũng run cầm cập, không hiểu vì sao mình “vì thanh danh dòng họ” mà lại khiến ông cụ tức giận như vậy.

Ông cụ nhìn quét một vòng, giọng trầm khàn mà như nén lửa:

“Các người có biết cái cô gái mà các người vừa hô ‘xướng ca vô loài’ ấy…

Chính là đứa bé mà mười sáu năm trước, Liễm Thần nhặt được trước cửa một hội sở ở Nam Khê?”

“Suốt mười sáu năm qua, nó luôn sống bên cạnh Liễm Thần, cùng nhau lớn lên, tình cảm không khác gì ruột thịt.

Theo như lời các người vừa nói…

Nếu nó là con gái ‘gái ngành’,

Vậy thì thằng cháu tôi là gì?

Là kẻ bao che gái làng chơi suốt mười sáu năm?

Hay các người nghĩ cả nhà họ Tô này… lại có thể để một ‘con đàn bà dơ dáy’ như các người gọi bước chân vào cửa?”

Lời vừa dứt, cả sảnh tiệc như chấn động.

Mấy vị trưởng lão đang quỳ chỉ biết cúi đầu lạy như tế sao, miệng không ngừng lắp bắp:

“Không dám… Không dám…”

Mà họ đâu biết, trong lúc mọi người không để ý, Tô Liễm Thần đã nhỏ giọng bấm like với ông nội mình:

“Diễn xuất lần này đỉnh thật đấy ông ơi.”

Dù mặt ông cụ vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm khắc, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch – rõ ràng là đang cực kỳ đắc ý.

Ông liếc nhẹ về phía cháu trai:

Tới lượt mày rồi đấy, diễn tiếp đi.

Tô Liễm Thần, người vừa nãy còn nhàn nhã bóc cam cho tôi, lập tức nhập vai, gương mặt ôn hòa biến mất, chỉ còn lại một tầng băng lạnh:

“Năm đó, khi tôi nhặt được Tịch Nguyệt,

chỉ có một mình tôi ở đó,

không có ai chứng kiến.”

Giọng Tô Liễm Thần lạnh như băng, vang dội khắp đại sảnh:

“Thế nên tôi chỉ hơi tò mò thôi…

Người đầu tiên tung tin Tịch Nguyệt là gái làng chơi xuất thân,

có khi nào… chính là kẻ năm đó đã cố tình đem con bé vứt lại trước cửa hội sở?”

Câu nói như đổ một thùng nước đá vào giữa bữa tiệc.

Tôi siết chặt tay, ánh mắt gắt gao nhìn về phía cha và anh trai —

Hai người đó… vẫn còn chưa nhận ra chuyện nghiêm trọng đến mức nào.

Cũng phải thôi.

Năm đó sau khi “đánh rơi” tôi ở hội sở Nam Khê, cô y tá được gia đình thuê về vì sợ bị nhà họ Lục trả thù, đã sớm dắt cả nhà trốn biệt ra tỉnh ngoài, chặt đứt mọi manh mối.

Còn cậu thiếu gia Lục Cảnh Sách mới năm tuổi — ai có thể tin được một đứa bé lại biết đường lén theo xe, ôm tôi từ tay y tá, rồi vứt lại ở nơi đó như rác thải?

Chỉ là — tôi chưa từng đánh trận nào mà không chuẩn bị sẵn đường lui.

Và đêm nay… chính là lúc bày thiên la địa võng.

Đúng lúc ấy, một giọng nói run rẩy vang lên giữa đám đông:

“Mười sáu năm trước… Nam Khê…?”

Mọi người quay lại nhìn.

Là phu nhân nhà họ Lục — mẹ ruột của tôi.

Bà ngẩng đầu lên, nhìn tôi với ánh mắt chan chứa hi vọng, nước mắt lưng tròng:

“Tiểu thư… bên tay trái của con,

có phải có một nốt ruồi hình bông mai không?”

Câu hỏi khiến đám đông xôn xao.

Lục Nham và Lục Cảnh Sách đều sửng sốt.

Bọn họ quá chắc chắn — cô gái này không thể có nốt ruồi đó.

Dù là kiếp trước hay kiếp này, bên tay cô chưa từng có vết bớt nào.

Nhưng — tôi lại từ tốn xắn tay áo lên.

Một hình xăm hình bông mai hiện rõ — đẹp đến mức hoàn mỹ, màu sắc tỉ mỉ như thật.

Cả đại sảnh chết lặng.

Đó là nốt ruồi mà tôi đã thuê chuyên gia hóa trang vẽ suốt ba tiếng đồng hồ, từng nét đều chuẩn đến từng sợi mạch máu.

Sau khi trở về thành phố, mẹ ruột đã lén liên lạc với tôi qua sự giúp đỡ của chú Tô.

Và kế hoạch đêm nay — là do chính bà đề xuất.

Mười sáu năm trước, sau khi sinh con, bà yếu đến mức chỉ kịp nhìn thoáng qua tôi một cái rồi ngất đi. Nhưng trước khi mất ý thức, bà vẫn nhớ rất rõ — cánh tay trái của đứa bé có một vết bớt hình hoa mai.

Sau khi tỉnh lại, Lục Nham lại bảo bà nhìn nhầm vì mệt mỏi, rằng trên tay con bé chẳng có vết bớt nào cả.

Suốt bao năm qua, bà luôn canh cánh trong lòng. Mãi đến khi nhìn thấy tôi — gương mặt mang vài phần tương đồng, lại trùng hợp là đứa trẻ bị nhặt về từ Nam Khê thành mười sáu năm trước, bà mới dám chắc: tôi chính là con gái ruột đã bị tráo đổi năm xưa.

8.

Đám quan khách có mặt trong buổi tiệc liên minh tối nay chẳng thể ngờ, ngoài chuyện giao lưu làm ăn, họ còn tiện thể “ăn” được một quả dưa siêu to khổng lồ.

Tổng giám đốc Tập đoàn nhà họ Lục – Lục Nham – vậy mà năm xưa đã tráo đổi con gái ruột lấy con riêng của tiểu tam, còn để con gái ruột của mình trôi dạt bên ngoài suốt mười sáu năm trời.

Thậm chí sau khi nhận ra thân phận thật của con gái, ông ta lại tiếp tục bôi nhọ danh dự của cô, chỉ để dọn đường cho đứa con gái ngoài giá thú kia bước lên.

Năm đó, Lục Cảnh Sách mới bảy tuổi, rõ ràng biết hết mọi chuyện nhưng vẫn chọn cách bao che, để mặc em gái ruột lưu lạc không người nương tựa. Đến hiện tại, anh ta còn nhúng tay cùng cha mình bày mưu hãm hại em gái.

Lục Nham mặt trắng bệch, vội vàng bước lên một bước, chắp tay cúi người với ông cụ và Tô Liêm Thần, giọng đầy khẩn thiết:

“Ngài Tô… xin đừng nghe lời vợ tôi nói bừa. Những năm gần đây bà ấy bị rối loạn tinh thần, hay nói năng linh tinh…”

Chú Tô không buồn trả lời, chỉ phất tay ra hiệu.

Ngay lập tức, hai người bị áp giải bước vào — một người là y tá tóc bạc, người còn lại là phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng.

“Lời vợ ông nói có phải bịa đặt hay không, chi bằng hỏi hai người này thì rõ.”

“Bọn họ đều đã khai hết, có ghi âm, có lời khai, chữ ký đầy đủ.”

Khi trông thấy rõ gương mặt của người y tá già và người phụ nữ trung niên kia, Lục Nham bủn rủn chân tay, sắc mặt trắng bệch như giấy, ngã ngồi phịch xuống sàn không gượng dậy nổi.

Còn Lục Cảnh Sách và Lục Khinh Khinh bên cạnh ông ta cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Toàn thân Lục Cảnh Sách run lên, còn Lục Khinh Khinh thì như bị rút sạch hồn vía, đứng đờ người tại chỗ, ánh mắt trống rỗng, miệng lặp đi lặp lại câu: “Không thể nào… không thể nào…”

Sau đêm giao thừa năm đó, nhà họ Lục hoàn toàn sụp đổ.

Lục Nham bị cơ quan chức năng điều tra với các cáo buộc: gian lận, cố ý bôi nhọ danh dự người khác, sử dụng thủ đoạn phi pháp để trục lợi thương mại.

Một loạt dự án trọng điểm của Tập đoàn Lục lập tức bị đình chỉ, các đối tác đua nhau hủy hợp đồng, giá cổ phiếu rớt không phanh. Cuối cùng, tập đoàn tuyên bố phá sản.

Lục Cảnh Sách vì tham gia dàn dựng hãm hại người khác, làm giả chứng cứ, bị kết án ba năm tù giam.

Lục Khinh Khinh tuy không phạm tội nhưng vướng vào bê bối đạo đức, bị nhà họ Lạc đưa về.

Khi bị điều tra, nhà họ Lạc để giảm nhẹ tội trạng đã đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu Lục Nham và Lục Cảnh Sách, nói rằng năm xưa Lục Nham ép buộc họ tráo đổi con, họ không còn lựa chọn nào khác.

Còn mẹ tôi — sau khi nhà họ Lục sụp đổ, bà lập tức đệ đơn ly hôn ra tòa và thành công chấm dứt cuộc hôn nhân với Lục Nham.

Bà vốn là con gái duy nhất của một vị Tư lệnh quân khu, năm xưa bất chấp sự phản đối của cả gia đình để kết hôn với Lục Nham – khi ấy chỉ là một người làm ăn nhỏ lẻ – những tưởng sẽ được sống hạnh phúc, nào ngờ lại tự vùi lấp cả đời mình.

Sau ly hôn, dưới sự động viên của tôi, bà bắt đầu tìm lại những đam mê thuở thanh xuân.

Bắn súng, võ thuật – bà đều tập luyện lại. Còn tự mình đăng ký tham gia giải bắn súng nữ và giành được thứ hạng không tệ.

9.

Hai năm sau.

Tôi nghe tin về những kẻ còn sót lại của nhà họ Lục từ miệng chú Tô.

Lục Cảnh Sách phát điên trong trại giam. Nghe nói hắn bị kích thích quá độ, gặp ai cũng gọi là “em gái”, miệng không ngừng lặp lại: “Là lỗi của anh… anh không nên nghe lời ba, càng không nên bỏ em lại ở cổng hội sở…”

“Hại em không phải anh… là Lục Khinh Khinh! Năm đó chính cô ta cố tình qua lại với người thừa kế Tập đoàn Vĩnh An, rồi đổ hết mọi chuyện lên đầu em…”

Trong một lần ra sân vận động, Lục Cảnh Sách bất ngờ lao tới bóp cổ Lục Khinh Khinh – người đến thăm. Hắn gào lên như hóa dại, định giết cô ta ngay tại chỗ. Kết quả bị quản ngục kéo ra, trong lúc giằng co đã đập đầu vào góc tường, hôn mê sâu rồi trở thành người thực vật.

Lục Khinh Khinh cũng chẳng khá hơn.

Sau khi nhận được phần tài sản cuối cùng Lục Nham bí mật chuyển giao, nhà họ Lạc lập tức trở mặt, bỏ rơi cô ta không thương tiếc. Họ gửi cô đến một viện dưỡng lão rẻ tiền.

Không chịu nổi cảnh kham khổ nơi ấy, lại chẳng có tiền chữa bệnh, chẳng bao lâu sau Lục Khinh Khinh nằm liệt trên giường, sinh hoạt phải dựa hoàn toàn vào hộ lý chăm sóc.

Về phần Lục Nham, sau khi biết con trai phát điên, người tình ôm tiền chạy trốn, con gái riêng thì tàn phế, ông ta cũng dần mất đi thần trí.

Ông ta lảm nhảm suốt ngày trong tù: “Tôi có một đứa con gái ruột, tên là Tịch Nguyệt, con bé xinh lắm, ngoan lắm… chỉ là… tôi làm mất nó rồi…”

Rồi quay sang nhờ bạn tù: “Giúp tôi đi, giúp tôi tìm con gái…”

Nghe xong những lời này, lòng tôi bình thản như nước lặng. Không vui, không giận, không một gợn sóng nào.

Bởi vì kết cục hôm nay là cái giá mà họ phải trả – chính họ đã lựa chọn con đường ấy, không thể trách ai khác.

Còn tôi và Tô Liễm Thần thì đã bước vào một chương mới trong đời.

Ông nội Tô sức khỏe ngày càng tốt hơn, dần dần giao lại phần lớn công việc gia tộc cho Tô Liễm Thần. Uy tín của anh trong nhà họ Tô cũng ngày một vững vàng.

Còn tôi – nhờ những điều học được bên anh suốt những năm qua – đã thành lập một nền tảng hỗ trợ phụ nữ. Nơi đó giúp đỡ những người như mẹ tôi, những người phụ nữ mắc kẹt trong cuộc hôn nhân bất hạnh hoặc đang phải chịu đựng bất công. Chúng tôi cung cấp hỗ trợ pháp lý, hướng dẫn nghề nghiệp, giúp họ lấy lại tiếng nói và tương lai của chính mình.

Hôm đó, tôi nằm bò trên bàn, cặm cụi viết kế hoạch phát triển mới cho mẹ.

Ở cuối bản kế hoạch, tôi nắn nót viết một dòng:

“Bốn mươi lăm tuổi không phải điểm kết thúc giấc mơ, mà là khởi đầu cho một hành trình mới. Cố lên!”

Không biết từ lúc nào, Tô Liễm Thần đã đứng sau lưng tôi. Anh nhẹ nhàng rút bản kế hoạch khỏi tay tôi, sau đó bất ngờ bế tôi lên.

“Anh luôn ủng hộ giấc mơ của em. Nhưng giấc mơ của anh, giờ cũng đến lúc phải hành động rồi.”

Tô Liễm Thần cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt đầy dịu dàng.

“Người lớn trong nhà đang giục anh kết hôn từng ngày. Họ nói nếu anh không nhanh lên, họ sẽ bắt đầu sắp xếp xem mắt cho anh đấy. Hay là… ta đi đăng ký trước đi? Cho họ hết đường nói ra nói vào.”

Tôi bật cười, vòng tay ôm cổ anh, hôn nhẹ lên má anh một cái:

“Được thôi. Nhưng mà… lương cho người đại diện hình ảnh như em, nhớ tính riêng nha.”

Ánh nắng ngoài cửa sổ len qua lớp kính, rải khắp căn phòng, phủ lên người chúng tôi một tầng ấm áp rực rỡ.

Những tháng ngày tăm tối đã bị chúng tôi bỏ lại phía sau từ rất lâu rồi.

Chờ đón phía trước, là một tương lai đầy hy vọng.

-HẾT-

 

Chương trước
Loading...