Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lệnh Truy Nã Biến Thành Thư Tình
2
Hồi Sinh Trên Bàn Giải Phẫu
Chương 2
← Chương trước
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương tiếp →
Đến Lục Tranh cũng cảm thấy không ổn.
Anh ta định lên tiếng, nhưng lại không nỡ trách mắng, chỉ có thể mím môi giả câm.
Tôi vẫn không động lòng.
“Không cần, tôi không thích đồ ngọt.”
Tay Lâm Tiêu Tiêu khựng lại giữa không trung, đôi mắt đỏ hoe như thể bị oan ức to lớn lắm.
“Pháp y Từ, có phải em làm gì sai nên chị mới không uống không?”
Lục Tranh lập tức quên luôn sự khiêu khích của Lâm Tiêu Tiêu đối với tôi, quay sang trách móc tôi.
“Pháp y Từ, Tiêu Tiêu có lòng mua trà sữa cho em, sao em lại không nể mặt chút nào?”
“Chúng ta là đồng nghiệp cùng một đơn vị, phải chú ý đoàn kết chứ!”
Được chồng tôi bênh vực, Lâm Tiêu Tiêu được đà lấn tới.
Cô ta cố tình nhét ly trà sữa vào tay tôi.
“Pháp y Từ, uống đi, đừng khách sáo với em.”
Cô ta quay lưng với mọi người, chỉ mình tôi thấy rõ vẻ tính toán đầy trên mặt cô ta.
“A! Á!”
Cô ta cố tình nghiêng tay, đổ hết trà sữa lên mu bàn tay mình.
Nước mắt lập tức rơi như diễn viên chuyên nghiệp.
“Đau quá!”
Lục Tranh nghe tiếng liền lao tới, nắm tay cô ta lại, xót xa thổi phù phù.
“Đỏ hết rồi!”
“Có đau không?”
“Có cần đến bệnh viện không?”
Nước mắt Lâm Tiêu Tiêu tuôn như mưa.
“Đội trưởng Lục, em… em không sao… hu hu…”
Lục Tranh càng xót xa, lớn tiếng quát tôi.
“Từ Khiết, em quá đáng quá rồi!”
“Đây là bắt nạt chốn công sở đấy em hiểu không?”
“Mau xin lỗi đi!”
“Đừng tưởng em là vợ anh thì có thể có đặc quyền!”
Người trong đội cũng kéo lại, thi nhau đứng về phía Lâm Tiêu Tiêu.
“Pháp y Từ, dù chị không thích Tiêu Tiêu, cũng không nên bắt nạt người ta thế chứ.”
“Cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ.”
Tôi không thèm quan tâm đám người này, mà chỉ nhìn về phía Lục Tranh.
“Đội trưởng Lục, anh còn nhớ tôi là vợ anh không? Còn nhớ anh là người đàn ông đã có gia đình không?”
“Tôi tưởng anh mất trí nhớ rồi đấy!”
“Chẳng lẽ anh không biết đâu là giới hạn của một người đàn ông đã có vợ? Anh cũng là trẻ con chắc?”
“Nói đến đặc quyền thì tôi nào dám nhận, cả cục này có mỗi Lâm Tiêu Tiêu là được mặc tất đen và áo hai dây thôi đấy!”
Mặt Lục Tranh đỏ lên.
“Từ Khiết, em đừng lảng sang chuyện khác, bây giờ đang nói chuyện em bắt nạt đồng nghiệp!”
“Tôi không hề bắt nạt cô ta, từ đầu đến cuối tôi còn chưa chạm vào ly trà, không tin thì cho giám định dấu vân tay trên cốc đi xem có dấu của tôi không?”
“Tôi là pháp y, muốn vu oan cho tôi, không dễ đâu!”
Mặt Lâm Tiêu Tiêu tái đi, rõ ràng là cô ta quên mất đây là cục cảnh sát – nơi coi trọng chứng cứ nhất.
Muốn vu vạ hãm hại người khác, không dễ thế đâu.
Cô ta liền khóc to hơn nữa.
“Đội trưởng Lục, lúc nãy là em… là em không cẩn thận làm đổ thôi…”
“Vì lúc nãy pháp y Từ trừng em một cái, chị ấy hung dữ quá, em sợ.”
“Pháp y Từ ngày nào cũng tiếp xúc với xác chết, ai mà chẳng kiêng kỵ chứ?”
“Em nghe người lớn nói, phụ nữ thường xuyên tiếp xúc với xác chết âm khí nặng, sẽ mang lại xui xẻo, khắc chồng hại con. Có người thì không sinh được con, có người thì sinh khó mà một xác hai mạng, đến chồng cũng gặp tai họa đổ máu…”
Không vu oan được thì Lâm Tiêu Tiêu quay sang nguyền rủa.
Những lời này độc miệng đến cực điểm.
Không chỉ xúc phạm tôi, mà còn là sự sỉ nhục đối với nghề pháp y thiêng liêng.
Pháp y là gì?
Pháp y là người đứng bên bàn mổ lạnh lẽo, móc ra mảnh da của hung thủ từ đầu ngón tay cứng đờ của nạn nhân.
Là người tìm ra phản ứng độc lý vi mô từ thi thể đang phân huỷ, để tái hiện lại quá trình trúng độc cho những nạn nhân bị đầu độc.
Là người dựa vào vết thương mơ hồ mà không ngừng đối chiếu, vẽ lại phác hoạ hung khí, khiến phương thức gây án của hung thủ không nơi ẩn thân.
Chúng tôi không tiếp xúc với thứ gọi là âm khí.
Mà là cho người chết một cơ hội cuối cùng để cất lời.
Thứ chúng tôi đối mặt là xác chết lạnh ngắt.
Nhưng thứ chúng tôi bảo vệ là công lý nóng hổi!
Những người tốt bị hàm oan, nhờ vào báo cáo giám định của chúng tôi mà được rửa sạch.
Những nạn nhân chết không nhắm mắt, nhờ vào đánh giá chuyên môn của chúng tôi mà khiến hung thủ cúi đầu nhận tội.
Đôi tay này của tôi từng chạm vào thi thể bị phân xác, từng khám nghiệm người khổng lồ.
Nhưng sạch sẽ tuyệt đối, không thể bị vấy bẩn!
Trong mắt pháp y, thứ đáng sợ không phải xác chết, mà là người sống.
Bởi xác chết chưa từng nói dối, chỉ có người sống mới toàn lời dối trá.
Địa ngục trống rỗng, ác ma ở nhân gian.
Muốn tranh giành chồng tôi cũng được.
Dù sao tên đàn ông này đã thối nát tận xương, tôi không cần nữa.
Nhưng không được bôi nhọ nghề nghiệp pháp y mà tôi đã hiến dâng cả đời!
“Bốp!”
Tôi vung tay tát cho Lâm Tiêu Tiêu một cái thật mạnh.
“Lâm Tiêu Tiêu, mồm miệng cô nên sạch sẽ một chút!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn được trang điểm tỉ mỉ của Lâm Tiêu Tiêu đỏ bừng lên vì cái tát.
Tôi có thể thấy khóe mắt cô ta thoáng lộ ra tia đắc ý.
Dù bị ăn tát, nhưng mục đích kích thích tôi nổi nóng của tiểu tam đã đạt được.
Tất nhiên, cô ta sẽ không để lộ sự vui mừng ấy ra ngoài, mà là ôm mặt, nước mắt tuôn như mưa.
“Đội trưởng Lục!”
“Pháp y Từ thật sự ghét em đến vậy sao?”
“Em rốt cuộc đã làm sai điều gì!”
Loại phụ nữ biết rõ người ta có vợ mà vẫn chen chân mà còn dám làm ra vẻ đáng thương sao?
Lục Tranh như một con gà mái mẹ bảo vệ con, lập tức lao lên ôm Lâm Tiêu Tiêu vào lòng.
Sau đó lại mạnh mẽ đẩy tôi ra.
“Từ Khiết em điên rồi à? Sao em lại thô lỗ như thế!”
“Tôi thô lỗ?”
Tôi nhìn Lục Tranh mà cười lạnh không ngừng.
“Anh cũng là cảnh sát, chẳng lẽ không hiểu ý nghĩa của nghề pháp y?”
“Những lời cô ta vừa nói là lời của người sao? Vậy mà anh vẫn dung túng cô ta à?”
“Lục Tranh, sớm muộn gì anh cũng gặp họa!”
“Nhưng không phải vì tôi, mà là vì cái con gây họa này!”
Mặt Lục Tranh đỏ bừng.
Anh ta dĩ nhiên biết những lời Lâm Tiêu Tiêu vừa nói toàn là mê tín nhảm nhí.
Nhưng lại không thể trơ mắt nhìn cô ta bị tôi xử lý.
Thế là cắn răng chịu đựng.
“Từ Khiết, em đừng bé xé ra to!”
“Tiêu Tiêu chỉ là một cô gái đơn thuần, thẳng tính chút thôi, có thể gây ra chuyện gì được chứ?”
Lục Tranh còn định tiếp tục bênh vực, thì một cảnh sát viên bỗng sững người nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Anh ta như không tin vào mắt mình, đưa tay dụi mắt mấy lần, rồi lại xem lại nhiều lần.
Cuối cùng cũng xác định mình không nhìn nhầm.
Giọng nói của cảnh sát viên kia run run.
“Đội trưởng Lục! Mau nhìn trang chủ!”
“Lệnh tru.y n.ã… lệnh tru.y n.ã có vấn đề rồi!”
Lục Tranh giật mình.
“Lệnh tru.y n.ã thì có thể có vấn đề gì? Sai chính tả à?”
Anh ta cầm lấy điện thoại của cảnh sát viên, chỉ nhìn một cái, sắc mặt liền tái nhợt.
Tôi cũng lấy điện thoại ra, mở trang chính.
Trang vốn dĩ phải hiển thị thông tin nghi phạm, giờ lại xuất hiện vài dòng chữ sến súa.
“Đội trưởng Lục, em biết anh có vợ, nhưng em không thể ngăn nổi bản thân thích anh.”
“Mỗi lần thấy anh bắt tội phạm, em đều cảm thấy anh thật phong độ!”
“Em nguyện đợi anh, cho dù cả đời chỉ là một cái bóng cũng không oán không hối.”
“Con mèo nhỏ yêu anh – Lâm Tiêu Tiêu.”
Giống y như bức thư tình ở kiếp trước.
Thậm chí dấu chấm câu cũng không sai một ly.
Tôi nhìn chồng mình đang hóa đá.
Lục Tranh, xem anh giải quyết thế nào đây!
Người trong đội cũng đều thấy nội dung lệnh tru.y n.ã bị chỉnh sửa trên mạng.
Bình thường trong cục cảnh sát khá ồn ào.
Nhưng lúc này lại yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, giống như chân không trên mặt trăng vậy.
Cảnh sát hình sự đều là người từng trải qua sóng gió.
Dù có thấy án mạng giết người cũng không biến sắc.
Nhưng lúc này, ai nấy mặt đều nghiêm trọng, thậm chí có người đổ cả mồ hôi lạnh.
Chuyện này gây ra quá lớn rồi!
Mới chỉ đăng chưa đến nửa tiếng, nhưng độ hot đã bùng nổ.
Không chỉ lượng truy cập trang chủ lên đến hàng trăm nghìn, bình luận và chia sẻ vượt vạn.
Còn bị các nền tảng như Weibo, Tiểu Hồng Thư, Douyin cùng vô số truyền thông và blogger đăng lại.
【Lệnh truy nã biến thành thư tình】đã leo lên bảng hot search.
Bình luận của cư dân mạng đều một chiều chỉ trích, châm biếm và phê phán.
“Trời ơi! Thật là sống lâu mới thấy! Lệnh truy nã của cảnh sát mà biến thành thư tình? Đây là xem vụ án như trò đùa à!”
“Quá vô trách nhiệm! Nhất định phải tố cáo hành vi thiếu bổn phận công vụ thế này!”
“Nạn nhân còn chưa được yên nghỉ, hung thủ còn chưa bắt được, các người đã làm ra trò buồn nôn thế này? Muốn người nhà nạn nhân nghĩ sao đây? Không phải đang xát muối vào vết thương người ta sao?”
“Hung thủ chắc đang ngồi một bên cười trộm rồi.”
“Đây là cảnh sát hay là nam nữ chính trong phim ngôn tình vậy?”
“Đề nghị điều tra kỹ cô Lâm Tiêu Tiêu này xem có phải đi cửa sau mà vào cục không!”
“Đây là lợi dụng công vụ cho mục đích cá nhân! Là hành vi thiếu trách nhiệm!”
Dĩ nhiên, vẫn có vài cư dân mạng cố gắng biện hộ cho Lâm Tiêu Tiêu.
“Tôi thấy cũng khá lãng mạn mà.”
“Đúng vậy, con gái có quyền theo đuổi tình yêu của mình.”
Ngay lập tức bị cộng đồng mạng tấn công dữ dội hơn.
“Lãng mạn? Đội trưởng hình sự này chẳng phải đã kết hôn rồi sao? Biết rõ mà vẫn chen chân, ngoại tình đúng không?”
“Quá làm người ta đảo lộn tam quan!”
“Tôi nghe nói vợ anh ta là pháp y trưởng đấy, ủng hộ chị gái xử lý cặp đôi cặn bã này đi!”
“Theo đuổi tình yêu thì không sai, nhưng theo đuổi tình nhân thì trời đất không dung!”
Cuối cùng Lục Tranh cũng có phản ứng, anh ta giống như con sư tử nổi giận gầm lên.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Ai là người sửa đổi lệnh truy nã!”
“Tiêu Tiêu, có phải có người cố tình chơi xấu không? Ai đã động vào máy tính phòng kỹ thuật? Có ai ép buộc em không?”