Lãnh Cung Truyền Hỉ

5



Bọc tã mắt thấy sắp rơi xuống đất.

“Niệm An!”

Tim ta như ngừng đập.

Trong khoảnh khắc nhanh như chớp, Thẩm Nghiên buông hàm răng ra, không chút do dự vươn hai tay, bằng một tư thế vụng về đến cực điểm nhưng cũng dốc cạn toàn bộ sức lực, đón lấy bọc tã đang rơi.

Lực va chạm lớn khiến hắn loạng choạng lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững. Hắn ôm chặt Niệm An đang khóc nức nở vào lòng, giống như ôm một báu vật thất lạc rồi lại tìm về. Hắn cúi đầu, dùng gương mặt mình cọ cọ lên khuôn mặt nhỏ bé còn đẫm nước mắt của con, trong miệng phát ra những tiếng dỗ dành dồn dập, khe khẽ.

Hoàn toàn không để ý đến xung quanh đang rơi vào một mảnh tĩnh lặng ch/ết chóc, những ánh mắt kinh hãi đến tột cùng đang đổ dồn về phía hắn.

Hắn ôm chặt đứa trẻ, từng bước từng bước lùi lại, lùi đến sát bên ta. Rồi hắn bế Niệm An, ngồi phịch xuống đất, lưng dựa vào mép giường, đem đứa trẻ khóa chặt trong vòng tay, giống hệt một con thú mẹ đang bảo vệ con non. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn cảnh giác, đầy địch ý, trừng trừng nhìn Thái hậu cùng tất cả mọi người. Trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.

“Của ta… bảo bối…
Của Nguyệt Nguyệt… bảo bối…”

Hắn tuyên bố quyền sở hữu một cách ngắt quãng nhưng rõ ràng đến lạ.
“Kẻ xấu… tránh ra!”

Cả tòa cung điện lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ. Kể cả Thái hậu.

Bà nhìn vị hoàng đế ngốc đang ngồi dưới đất, y phục xộc xệch, gương mặt tràn đầy hung tính và cố chấp, nhưng lại che chở đứa trẻ đến mức kín kẽ không một kẽ hở. Bà nhìn vào ánh mắt hắn, thứ ánh sáng nguyên sơ như dã thú giữ con non. Trên gương mặt luôn uy nghiêm của bà, lần đầu tiên xuất hiện những vết rạn.

Đó là kinh ngạc. Là không thể tin nổi. Và còn có một tia… dao động khó gọi tên.

Cuối cùng, Thái hậu nhìn chúng ta thật lâu, thật sâu. Ánh mắt ấy phức tạp đến mức không sao đoán được. Bà không nói một lời, sắc mặt tái xanh, phất tay áo, quay người rời đi.

Vị thủ phụ đại thần cùng mấy vị thân vương nhìn nhau, cũng chỉ có thể lặng lẽ theo sau, rút lui trong nặng nề.

Đám thị vệ và mụ mụ như được đại xá, vội vàng lui xuống.

Cơn nguy cơ ấy, bằng một cách không ai ngờ tới, tạm thời được hóa giải.

Trong điện chỉ còn lại chúng ta.

Ta rã rời dựa trên giường, mồ hôi lạnh thấm ướt toàn thân. Thúy Vi nhào tới, vừa khóc vừa kiểm tra tình trạng của ta.

Thẩm Nghiên vẫn ôm chặt Niệm An còn đang thút thít, ngồi dưới đất, cảnh giác nhìn quanh bốn phía. Đến khi chắc chắn “kẻ xấu” đã đi hết, hắn mới thở phào một hơi dài, thân thể căng cứng dần dần thả lỏng.

Hắn cúi đầu, nhìn đứa trẻ trong lòng đã nín khóc, mở to đôi mắt tò mò nhìn hắn. Hắn ngốc nghếch nở nụ cười, vụng về dùng mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má con. Rồi như dâng bảo vật, hắn nâng Niệm An lên trước mặt ta, ánh mắt sáng rực.

“Nguyệt Nguyệt… bảo bối… còn đây!”

Khoảnh khắc ấy, nhìn gương mặt hắn lấm lem bụi bặm, còn vương vết m/á/u vì cắn người, nhưng lại tràn đầy thỏa mãn và an tâm. Nhìn Niệm An trong vòng tay hắn bình yên vô sự. Nước mắt ta, thứ đã bị dồn nén suốt thời gian dài, đến cả lúc sinh tử cũng cố kìm lại, rốt cuộc vỡ òa.

Ta vươn tay, ôm chặt lấy hắn, cũng ôm chặt lấy đứa con của chúng ta.

Trong tòa cung điện lạnh lẽo này, ba con người chúng ta, bằng một tư thế vừa méo mó vừa tuyệt vọng, siết chặt lấy nhau.

Là hận sao
Hay là thứ gì khác

Ta đã không còn phân biệt nổi nữa.

Âm mưu cưỡng ép mang Niệm An đi của Thái hậu, đã bị cú cắn liều mạng và cơn điên cuồng hộ con của Thẩm Nghiên tạm thời đánh bật.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả đã kết thúc.

Những lời đồn đại trong cung về vị hoàng đế ngốc và phế phi lại càng lan truyền dữ dội hơn trước. Sự tồn tại của Niệm An, trong mắt một số người, vừa là mối đe dọa lớn nhất, vừa là con bài giá trị nhất. Tòa Tĩnh Tâm Uyển nhỏ bé của chúng ta, sau khi dời khỏi lãnh cung tuy điều kiện có khá hơn đôi chút, nhưng vẫn chỉ là một chiếc lồng son trá hình, trở thành tâm điểm của vô số ánh nhìn dòm ngó.

Sự ngốc nghếch của Thẩm Nghiên, sau biến cố “hộ con” năm ấy, dường như xuất hiện một vài biến đổi vi diệu. Hắn vẫn mơ hồ, phản ứng chậm chạp, nhưng trong ánh mắt đôi lúc lại lóe lên một tia sáng cực nhanh, cực nhạt, khó lòng nắm bắt. Đặc biệt là mỗi khi ta hoặc Niệm An đối mặt với nguy hiểm, thứ bản năng như dã thú cùng sự hung hãn nguyên sơ ấy lại hiện ra rõ rệt hơn bao giờ hết.

Ngày tháng cứ thế trôi đi, bề ngoài tưởng chừng yên ổn, nhưng bên dưới là những đợt sóng ngầm cuộn trào.

Niệm An lớn lên từng ngày.

Con thừa hưởng dung mạo tuấn tú của Thẩm Nghiên, hàng mày đôi mắt tinh xảo, nhưng lại mang nhiều nét nhu hòa giống ta hơn. Thằng bé rất thông minh, cũng vô cùng nhạy cảm. Với Thẩm Nghiên, người “bạn chơi lớn xác” này, con có một sự thân cận gần như bản năng.

Có khi, Niệm An lảo đảo bước tới bên Thẩm Nghiên đang ngồi dưới đất, đưa miếng bánh gạo bị cắn đến đầy nước dãi trong tay nhét vào miệng hắn, giọng nói còn ngọng nghịu.

“Ăn… cha… ăn…”

Thẩm Nghiên liền ngốc nghếch há miệng, mặc cho con trai đút ăn, rồi vui vẻ vỗ tay, cười ngây ngô.

“Bảo bối… ngoan!”

Niệm An kéo mớ tóc rối trên đầu hắn, cười khanh khách. Thẩm Nghiên cũng chẳng giận, để mặc con kéo. Thỉnh thoảng bị đau quá, hắn chỉ ủy khuất nhìn ta một cái, như đang mách lẻo.

7

Nhiều lúc khác, Niệm An ê a nói những lời trẻ con chẳng ai hiểu nổi. Thẩm Nghiên liền ngồi bên cạnh, nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn “ừ ừ a a” đáp lại, như thể hai cha con thật sự đang trò chuyện.

Khung cảnh vừa quái lạ vừa ấm áp ấy, thường khiến tim ta chua xót đến nghẹn.

Thúy Vi trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của chúng ta. Nàng cẩn thận dò hỏi tin tức bên ngoài, canh phòng từng sơ hở có thể gây hại. Chúng ta sống từng ngày trong cẩn trọng, như đi trên băng mỏng.

Ta biết rõ, sự cân bằng mong manh này có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Và người phá vỡ nó, chính là một cơn sốt cao bất ngờ của Niệm An.

Đó là một đêm hè oi bức. Ban ngày Niệm An vẫn bình thường, vậy mà đến đêm, toàn thân con bỗng nóng hầm hập, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, rồi đột nhiên co giật dữ dội.

“Chủ tử! Tiểu chủ tử không ổn rồi!”

Tiếng Thúy Vi mang theo nức nở, sắc như dao, đâm thẳng vào tim ta.

Ta lao tới bên giường nhỏ, nhìn thân thể bé xíu của Niệm An đang co giật trong đau đớn, hồn vía gần như tan nát.

“Thái y! Mau đi gọi thái y!”

Ta gào lên khản giọng, âm thanh đã méo mó không còn giống tiếng người.

Thúy Vi lăn lộn bò dậy, liều mạng lao ra ngoài.

Thẩm Nghiên cũng bị đánh thức. Hắn nhìn thấy dáng vẻ của Niệm An, sợ đến tái mét mặt mày, luống cuống xoay quanh chiếc giường nhỏ. Muốn chạm vào con, lại không dám, sốt ruột đến mức dậm chân liên hồi, trong cổ họng phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào.

“Bảo bối… đau…
Nguyệt Nguyệt… bảo bối đau…”

Hắn nhìn ta, nước mắt to như hạt châu không ngừng rơi xuống, giống hệt một đứa trẻ bất lực trước nỗi đau của người thân.

Tim ta như bị dao cắt. Một bên vô vọng dùng khăn ướt lau người Niệm An để hạ nhiệt, một bên căng thẳng chờ đợi thái y.

Thời gian trôi chậm đến tàn nhẫn. Mỗi một khắc, đều dài như cả một đời người.

Cuối cùng Thúy Vi cũng quay lại, nhưng chỉ có một mình nàng.

Nàng chạy đến mức trâm cài rối loạn, tóc tai tán loạn, trên mặt vừa là phẫn nộ vừa là tuyệt vọng.
“Chủ tử! Nô tỳ đã tới Thái y viện! Thái y đang trực… bị… bị người của Thục phi gọi đi rồi! Nói là Thục phi nương nương đột nhiên đau tim! Nô tỳ lại chạy sang cung Thục phi cầu xin, nhưng… nhưng bị bọn họ đuổi ra ngoài! Bảo rằng bệnh của Thục phi nương nương mới là quan trọng nhất!”

Ầm một tiếng.

Một luồng phẫn nộ lạnh lẽo lập tức cuốn trọn lấy ta.

Tô Chỉ Yên
Lại là ả

Ả ta làm gì có đau tim đột ngột. Rõ ràng là muốn mượn cơ hội này, đoạt mạng con trai ta.

“Đi nữa!”
Ta nghiến răng thốt ra từng chữ.
“Đi cầu Thái hậu!”

“Ta… ta cũng đã tới Từ Ninh cung!”
Thúy Vi bật khóc, sụp xuống đất.
“Cổng cung đã khóa từ sớm! Thái giám canh cửa nói… nói Thái hậu nương nương đã nghỉ, chuyện có lớn đến đâu cũng đợi ngày mai rồi nói!”

Nước mắt nàng rơi lã chã trên nền đất lạnh.

Còn ta, trong khoảnh khắc ấy, chỉ cảm thấy cả thế giới như bị bóp nghẹt.

Ngày mai ư
Niệm An của ta liệu còn chờ được đến ngày mai không
Thân thể bé xíu ấy co giật ngày càng dữ dội, hơi thở yếu dần, khuôn mặt nhỏ từ đỏ bừng chuyển sang xanh tái

Tuyệt vọng như thủy triều băng giá, trong khoảnh khắc nhấn chìm lấy ta. Ta ôm lấy thân thể nóng rực của Niệm An, cả người lạnh toát, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ trước mắt.

“Bảo… bảo…”

Thẩm Nghiên quỳ bên giường, đôi tay run rẩy khẽ chạm vào gương mặt nóng hổi của Niệm An, rồi lại giật mình rụt về. Hắn nhìn dáng vẻ đau đớn của con, nhìn sự tuyệt vọng của ta. Trong đôi mắt vốn luôn mờ mịt kia, một cơn bão dữ dội bỗng cuộn trào.

Đau khổ
Sợ hãi
Phẫn nộ
Và một cơn cuồng loạn muốn hủy diệt tất cả

Những cảm xúc dữ dội va đập điên cuồng trong mắt hắn.

Hắn đột ngột ôm chặt lấy đầu, phát ra tiếng gầm đau đớn. Thân thể run rẩy dữ dội.

“A——!”

Hắn ngửa đầu, phát ra một tiếng tru dài thê lương. Tiếng tru chất chứa bi phẫn và tuyệt vọng vô hạn, chấn động đến mức cả tòa cung điện như rung lên, ong ong không dứt.

Ngay sau đó, toàn thân hắn như bị rút cạn sức lực, thẳng người ngã ngửa về sau, “thình” một tiếng nặng nề đập xuống nền đất.

“Nghiên Nghiên!”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...