Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ký Sự Thảm Án
4
Tôi bị anh ấy nửa đẩy nửa ép nhét vào một chiếc cơ giáp dự bị.
Đây là một trận đấu 5 đấu 5 kiểu đẩy trụ, mục tiêu là phá hủy tinh thể căn cứ của đối phương.
Trận đấu bắt đầu.
Tôi ngồi căng thẳng trong khoang lái, tay chân không biết để đâu cho đúng.
Kênh liên lạc nội bộ vang lên tiếng đội viên đang hăng say điều phối chiến thuật.
“Chú ý cánh trái! Xe tăng hạng nặng của bên kia đang tiến tới!”
“Tập trung hỏa lực! Đừng để nó áp sát trụ!”
Tôi nhìn qua màn hình, thấy một chiếc cơ giáp xe tăng hạng nặng sơn huy hiệu Học viện Quân sự Đế Quốc đang nặng nề nghiền tới.
Kênh công khai bên đối phương bỗng vang lên tiếng cười nhạo.
“Liên bang hết người rồi sao? Gửi cả con bé mít ướt lên lấp chỗ?”
“Hahaha, nghe nói nó chạy bộ cũng khóc, lát nữa đừng để bị tụi tao dọa tè ra quần đấy nhé.”
Những lời đó đâm trúng ngay nỗi đau của tôi.
Tôi ghét nhất là bị người ta nói mình mít ướt!
Tôi bị rối loạn tuyến lệ, là bệnh đó! Chứ tôi đâu có muốn khóc!
Tủi thân và phẫn nộ dâng lên, mắt tôi đỏ hoe chỉ trong tích tắc.
“Hu hu… tụi bây mới là đồ mít ướt…”
Tôi vừa lau nước mắt, vừa vô thức đẩy cần điều khiển.
Cơ giáp của tôi lập tức bước ra, từng bước nặng nề lao về phía trước.
“Lâm Nhuyễn Nhuyễn! Quay lại! Em định làm gì vậy?!” Cố Lẫm ở khu chỉ huy bật dậy hét lớn.
Các đội viên của tôi cũng hốt hoảng.
“Này! Linh vật! Đừng có liều mạng!”
Nhưng tôi không nghe thấy gì nữa.
Tôi chỉ muốn bọn họ—những kẻ cười nhạo tôi—im miệng lại.
Dưới ánh nhìn không thể tin nổi của cả khán đài, chiếc cơ giáp huấn luyện bình thường của tôi lao thẳng đến trước mặt chiếc xe tăng hạng nặng kia.
Đối phương hiển nhiên cũng không ngờ tôi lại dám chủ động tấn công, hơi sững người một chút.
“Chán sống à?!”
Tay lái xe tăng gào lên, vung cánh tay máy khổng lồ mang theo mũi khoan hợp kim, giáng thẳng về phía tôi.
Tôi hoảng quá nhắm tịt mắt.
Nhưng bản năng sinh tồn khiến tôi phản xạ lại.
Cơ giáp của tôi duỗi hai tay ra, chính xác bắt lấy cánh tay đang giáng xuống.
Và rồi, dưới ánh mắt há hốc mồm của toàn bộ khán giả, tôi dùng một tư thế chuẩn chỉnh của kỹ thuật vật lộn, nhấc bổng chiếc xe tăng nặng gấp ba lần mình.
“Hu hu hu… đừng có nói tôi nữa…”
Tôi vừa khóc vừa vung tay.
Chiếc xe tăng hạng nặng ấy vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không, “rầm” một tiếng, bị tôi quăng bay ra khỏi sân đấu.
Nó đập vào lớp chắn bảo vệ bên ngoài, vang lên một tiếng nổ lớn, rồi rơi xuống như một đống sắt vụn.
Cả sân đấu lặng như tờ.
Trong phòng livestream, dòng bình luận dừng lại ba giây… rồi bùng nổ dữ dội.
【M* nó?? Tôi vừa thấy gì vậy? Quăng xe tăng qua vai á???】
【Đây là gì vậy trời?? Tiểu loli quái lực?? Yêu quá đi mất!】
【Ai vừa bảo con bé này mít ướt vậy? Bước ra đây coi! Tôi đảm bảo sẽ không đánh chết anh đâu!】
Các đồng đội của tôi cũng ngây người.
“Cô ấy… cô ấy vừa quăng thằng tanker chính của bên kia bay ra ngoài sân đấu á?”
“Chúng ta… có khi nào thắng dễ luôn không?”
Dưới khán đài, Cố Lẫm chậm rãi ngồi lại ghế.
Anh nhìn chiếc cơ giáp trên sân vẫn đang nức nở vì sợ hãi và tủi thân, trong mắt đã không còn vẻ kinh ngạc, mà thay vào đó là một sự tự hào gần như cuồng nhiệt… và cả cưng chiều rõ rệt.
Anh cầm bộ đàm lên, lạnh giọng nói với trọng tài: “Vừa rồi, tuyển thủ Học viện Quân sự Đế Quốc đã công kích cá nhân học viên trường tôi. Yêu cầu phạt thẻ vàng cảnh cáo.”
Trọng tài: “……”
Từ giây phút đó, Cố Lẫm hoàn toàn sa vào hố.
Anh trở thành fan cuồng chính hiệu, ngồi cạnh sân đấu ra sức bênh vực thần tượng nhỏ.
Trong ống kính livestream, ai dám nói xấu Lâm Nhuyễn Nhuyễn một câu trên bình luận là ngay lập tức sẽ nhận phải ánh nhìn tử thần của thiếu tướng trẻ tuổi nhất Liên bang.
Trận đấu hôm đó, chúng tôi thắng không chút nghi ngờ.
Tôi trở thành tiêu điểm của cả trận, cũng đồng thời là cơn ác mộng của Học viện Quân sự Đế Quốc.
Đối thủ ở trận chung kết, chính là Học viện Quân sự Đế Quốc.
Bọn họ rõ ràng đã nghiên cứu tôi rất kỹ, nhưng lại sai hướng hoàn toàn.
Họ cho rằng ưu thế của tôi nằm ở cơ giáp, mà không biết rằng—chính tôi mới là “lỗi hệ thống” lớn nhất.
Đến ngày chung kết, Bạch Chi với vai trò hậu cần, chịu trách nhiệm kiểm tra và bảo dưỡng cơ giáp trước giờ thi đấu.
Cô ta bước đến bên cơ giáp của tôi, mặt mang theo nụ cười giả tạo.
“Nhuyễn Nhuyễn, sắp vào chung kết rồi, có hồi hộp không?”
“Cũng… cũng hơi hơi.”
“Đừng sợ, tớ sẽ giúp cậu điều chỉnh cơ giáp đến trạng thái tốt nhất.”
Vừa nói, cô ta vừa tranh thủ lúc không ai chú ý, lén lút giở trò ở cổng năng lượng cơ giáp của tôi.
Cô ta đã chỉnh sửa thông số truyền tải năng lượng bên trong, thiết lập một lệnh quá tải.
Chỉ cần cơ giáp vận hành với cường độ cao, lõi năng lượng sẽ ngay lập tức bị quá tải, khiến cơ giáp tan rã chỉ trong vài giây.
Cô ta muốn tôi chết ngay tại sân đấu, trước hàng triệu ánh mắt của khán giả liên tinh.
Tôi hoàn toàn không hay biết gì.
Trận đấu bắt đầu.
Cuộc chiến diễn ra vô cùng dữ dội.
Năm người bên Học viện Đế Quốc, ngay từ đầu đã dồn toàn lực tấn công tôi.
Laser, tên lửa… xả tới tấp như thể không cần phí đạn.
“Lâm Nhuyễn Nhuyễn, cẩn thận!”
Tiếng của Cố Lẫm đầy lo lắng vang lên bên tai tôi.
Tôi hoảng quá, vừa khóc ré lên vừa điều khiển cơ giáp lao trái né phải, chật vật tránh né đòn tấn công.
“Ầm!”
Một quả tên lửa nổ ngay sát bên, sức ép lớn khiến cơ giáp của tôi loạng choạng.
Chính là lúc này!
Dưới khán đài, Bạch Chi lộ ra nụ cười độc ác.
Cùng lúc tôi lách người né đòn mạnh mẽ, lõi năng lượng trong cơ giáp lập tức bị quá tải.
【Cảnh báo! Năng lượng quá tải! Cơ giáp sắp tan rã!】
Tiếng còi báo động chói tai vang lên.
Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, cơ giáp của tôi như một mô hình lắp ráp bị tháo tung, từng mảnh từng mảnh tách rời ra.
Chỉ trong vài giây, từ một cỗ máy thép cao hơn chục mét, tôi lại trở thành cô gái nhỏ nhắn yếu ớt.
Tôi mặc một bộ đồ tác chiến mỏng manh, hoàn toàn phơi mình giữa cơn mưa đạn của Học viện Quân sự Đế Quốc.
5.
“Trời ơi! Cơ giáp của cô ấy nổ tung rồi!”
“Mau! Mau dừng trận đấu lại!”
Trên khán đài vang lên tiếng hô hoảng hốt, trọng tài cũng lúng túng đến mức tay chân luống cuống.
Nhưng trên chiến trường, mọi thứ thay đổi trong tích tắc, không thể kịp thời ngăn lại.
Đội trưởng bên phía Học viện Đế Quốc ánh mắt lóe lên tia hung ác, không hề do dự, nhấn nút phóng tên lửa.
“Đi chết đi!”
Một quả tên lửa dẫn đường kéo theo vệt lửa dài, rít gào lao thẳng về phía tôi.
Tất cả mọi người đều nhắm chặt mắt, không nỡ nhìn cảnh tượng đẫm máu sắp xảy ra.
Nhịp tim của Cố Lẫm trong khoảnh khắc đó gần như ngừng đập, mắt anh đỏ ngầu, gào lên trong tuyệt vọng: “Nhuyễn Nhuyễn!”
Anh phát điên muốn lao lên sân đấu, nhưng quy tắc và lớp lá chắn bảo hộ đã giữ chặt anh lại.
Quả tên lửa trong tầm mắt tôi phóng đại không ngừng.
Bóng tối của cái chết bao trùm lấy tôi.
Tôi có sợ không?
Có.
Sợ đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt rơi như hạt châu đứt dây.
Nhưng nhiều hơn cả, là một cảm giác… bực bội.
Tại sao cứ nhất định phải đánh đánh giết giết chứ?
Tiếng nổ ầm ĩ như vậy, sẽ dọa tôi đó.
Hơn nữa, lúc nãy cơ giáp tan rã, mấy mảnh vụn rơi xuống suýt đập trúng chân tôi, thật là đáng ghét.
Tôi không muốn chết.
Tôi còn chưa kịp yêu đương ngọt ngào lần nào mà.
Thế là, dưới ống kính livestream toàn tinh hệ, tôi làm ra một hành động khiến tam quan của tất cả mọi người vỡ nát.
Tôi không né tránh.
Tôi chỉ ngẩng đầu, nhìn quả tên lửa đang lao tới với tốc độ kinh người, khẽ nhíu mày.
Sau đó, tôi giơ bàn tay trắng trẻo, mảnh khảnh, trông chẳng có chút sức lực nào của mình lên.
“Ồn quá…”
Tôi lẩm bẩm một câu.
Giây tiếp theo, lòng bàn tay tôi và đầu đạn của tên lửa… va vào nhau.
Không có tiếng nổ long trời lở đất.
Chỉ có một tiếng “bụp” trầm đục.
Giống như nắm đấm đập vào đống bông mềm.
Quả tên lửa đủ sức san phẳng cả một tòa nhà, ngay trong lòng bàn tay tôi, bị cưỡng ép… dừng lại.
Đầu đạn bị sức mạnh khủng khiếp ép méo mó, ngòi nổ mất hiệu lực, trông như một quả pháo xịt.
Tôi chán ghét nhìn “cục sắt” trong tay, rồi tiện tay ném đi.
Nó lăn hai vòng trên mặt đất, rồi nằm im.
Cả thế giới, dường như bị ai đó bấm nút tắt tiếng.
Trong phòng livestream, hàng trăm triệu khán giả… đồng loạt đứng hình.
【……】
【Tôi mù rồi à?】
【Cô… cô ấy dùng tay bắt tên lửa???】
【Đây là thật sao? Tôi không phải đang xem phim thần thoại đấy chứ?】
【Mẹ hỏi tôi sao lại quỳ xem thi đấu……】
Mấy tuyển thủ của Học viện Quân sự Đế Quốc thì sợ đến hồn bay phách lạc.
Họ nhìn cô gái đang lơ lửng giữa không trung, không hề hấn gì, thậm chí còn vừa lau nước mắt vừa ấm ức kia, chỉ cảm thấy thế giới quan của mình bị giẫm nát không biết bao nhiêu lần.
Đây là con người sao?
Đây rõ ràng là chiến hạm diệt tinh hình người mà!
Dưới sân, trái tim treo lơ lửng tận cổ họng của Cố Lẫm cuối cùng cũng rơi xuống.
Nhưng ngay sau đó, một chấn động sâu sắc và sự lật đổ nhận thức mạnh mẽ hơn nữa cuốn trọn lấy anh.
Anh vẫn luôn cho rằng, Lâm Nhuyễn Nhuyễn chỉ là… sức mạnh lớn.
Anh tìm mọi cách huấn luyện cô, bảo vệ cô, muốn cô trở thành một chiến binh cơ giáp xuất sắc.
Cho đến khoảnh khắc này, anh mới bừng tỉnh ngộ.
Anh đã sai rồi.
Sai đến mức không thể sai hơn.
Cơ giáp, đối với cô mà nói, vốn dĩ không phải là vũ khí… mà là một loại trói buộc.
Đó chính là gông xiềng hạn chế cô phát huy sức mạnh!
Thứ anh luôn lo lắng, chưa bao giờ là Lâm Nhuyễn Nhuyễn không đủ mạnh, mà là… thế giới này, có đủ cho cô phá hay không.
“Trận đấu… còn đánh nữa không?”
Tôi lơ lửng giữa không trung, vừa nức nở vừa hỏi mấy đối thủ đối diện – những người đã cứng đờ như tượng đá.
Bọn họ điên cuồng lắc đầu.
Đánh?
Đánh cái rắm!
Đánh nữa thì e là sẽ bị tiểu tổ tông này tay không tháo thành linh kiện mất.
Trọng tài như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng tuyên bố:
“Học viện Quân sự Liên bang, chiến thắng!”
Tiếng hoan hô chậm nửa nhịp, rồi bùng nổ như sóng thần.
Tôi trở thành anh hùng.
Nhưng tôi chẳng vui chút nào.
Bởi vì tôi phát hiện, con tàu mẹ khổng lồ làm căn cứ hậu cần cho Học viện Quân sự Đế Quốc đối diện, phát ra tiếng ù ù quá lớn, ồn đến mức làm tôi đau đầu.
Tôi cau mày, bay thẳng về phía con tàu mẹ liên tinh khổng lồ đó.
“Nhuyễn Nhuyễn! Em định làm gì vậy! Mau quay lại!”
Tiếng kêu kinh hoảng của Cố Lẫm vang lên phía sau.
Tôi không để ý tới anh.
Tôi chỉ cảm thấy, cái thứ kêu ù ù đó… cần phải bị tắt đi.