Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Kiếp Này Ôm Nhầm Thần Thú
3
Bọn họ hợp lực đánh tan yêu đan của Cơ Doanh, khiến hắn hôn mê.
Yêu tộc đành rút lui mang theo Cửu hoàng tử, tạm thời ngừng chiến.
Nhưng cái giá nhân tộc phải trả là quá đắt.
Chín vị chưởng môn hy sinh mất năm người, trong đó có chưởng môn Thiên Phong Môn chúng ta.
Từ đó đến nay, Trưởng lão Tề tạm quyền chưởng môn, nhưng ông chưa từng xưng là người đứng đầu. Ông nói mình không đủ tư cách, mãi đến khi tỷ tỷ ta xuất hiện —
“Cuối cùng, ta đã thấy hi vọng phục hưng môn phái.”
Còn Cơ Doanh thì bặt vô âm tín suốt hai mươi năm.
Nhưng ta biết —
Hắn chưa chết.
Kiếp trước, lúc yêu tộc tái xâm lấn, Cửu hoàng tử đã xuất hiện.
Tuy mất yêu đan, nhưng hắn lại tu lại từ đầu, sử dụng yêu pháp dị đạo, nếu tìm lại yêu đan năm xưa, thực lực thậm chí còn khủng khiếp hơn trước.
Ta thì chết quá sớm nên không biết kết cục ra sao, chỉ biết lúc đó các đại môn phái vẫn còn đang dưỡng thương, tinh anh tổn thất nặng nề, không có nhân tài xuất chúng nào nổi bật.
Còn kiếp này, đã khác.
Tỷ tỷ ta có Huyền Điểu trợ lực, lại thiên tư trác tuyệt, khổ tu không ngừng —
Ta tin nàng có thể đánh bại một Cửu hoàng tử mất yêu đan.
Tỷ tỷ hôm nay cãi nhau với trưởng lão Tề, chắc là vì lo ta pháp lực quá yếu, sợ ta gặp nguy hiểm.
Nhưng mà… ta không xuất hiện là được mà!
Chỉ cần đại chiến nổ ra, ta né sang một bên, không quấy rối, chắc chắn các sư huynh sư tỷ sẽ giúp tỷ tỷ giành chiến thắng.
Không phải ta nhút nhát rút lui, mà là ta biết mình là ai.
Nếu xông ra tiền tuyến, ta chỉ khiến tỷ thêm phân tâm, còn nếu ta ẩn mình an toàn, chính là giúp tỷ yên tâm ra tay!
Nghĩ thông rồi, ta yên tâm nằm xuống ngủ một giấc ngon lành.
Ta không hề biết, trong bóng tối, Bạch Miêu khẽ thở dài một tiếng thật sâu.
4
Trong lễ kế nhiệm Chưởng môn, tỷ tỷ tuyên bố trước toàn môn phái về việc yêu tộc có dấu hiệu dị động, yêu cầu mọi người tăng cường tu luyện, chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.
Tỷ còn dặn riêng ta:
“Đừng chạy nhảy lung tung nữa, ở yên trong môn.
Tỷ sẽ đích thân giám sát muội tu luyện pháp thuật.”
Ta cũng lần đầu tiên được gặp Huyền Điểu sau khi hóa hình.
Cảm giác như… cả hai chúng ta vừa nhìn thấy nhau đã thấy ngứa mắt.
Hắn thích đấu võ mồm, nhưng cãi không lại Bạch Miêu, đi theo tỷ tỷ đến chỗ ta hai lần rồi bỏ cuộc luôn, không thèm tới nữa.
Chỉ có lần hắn mới hóa hình, Bạch Miêu từng trộm đi ngó thử, về xong thì nói một câu:
“Y như một con công bảy sắc.”
Nhưng thực tế thì… hắn không lòe loẹt như ta tưởng.
Ngược lại, còn khá đẹp trai.
Tóc đen dài, lẫn vài sợi lam lục như lông chim công, nên Bạch Miêu mới đặt biệt danh vậy.
Tỷ tỷ mỗi ngày đều kèm ta học pháp,
Ban đầu ta còn nghĩ: Huyền Điểu chắc chắn sẽ lại đá xoáy như đời trước.
Ai ngờ —
Hắn im lặng đến lạ.
Chỉ đứng bên dõi theo tỷ tỷ chỉ dạy, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.
Có lần tỷ đi cùng ta tới cái sơn động có linh tuyền mà ta từng nói —
Tỷ và Huyền Điểu đều không cảm nhận được linh lực ở đó, nhưng tỷ thừa nhận:
“Linh lực của muội ngày một tăng lên, có lẽ nơi đó chỉ duyên với riêng muội, cũng là một loại cơ duyên.”
Nhờ linh tuyền, linh lực của ta rất đầy đặn,
Chỉ là… học pháp thuật thì vẫn cực kỳ ngu chậm.
Bạch Miêu từng nói:
“Linh lực của ngươi mạnh, nhưng pháp thuật không xứng.”
Bây giờ nghĩ lại… đúng là thế thật.
Dưới sự kèm cặp nghiêm ngặt của tỷ tỷ,
ta gượng gạo mà đột phá lên Cảnh giới Sáu.
Ngay lúc đó —
Yêu tộc lại xuất hiện.
Tin báo vừa về,
Tỷ tỷ liền lộ rõ vẻ bất an, thậm chí còn hoảng loạn đến mức Huyền Điểu an ủi cũng vô dụng.
Nàng đi đâu cũng kéo ta theo, cứ như chỉ cần lạc mất ta một cái là sẽ có kẻ xông đến giết ta ngay lập tức vậy!
Ta thật sự không hiểu vì sao nàng lại căng thẳng như thế.
Tâm trạng thế này mà ra trận chắc chắn sẽ bị phân tâm.
Ta chỉ còn cách kéo nàng lại, thành khẩn nói rõ kế hoạch của ta —
“Tỷ à, lúc đánh nhau… để muội trốn đi.”
Ta liên tục cam đoan với tỷ tỷ rằng:
“Muội nhất định sẽ trốn thật xa, giấu thật kỹ, cách chiến trường càng xa càng tốt,
để tỷ không phải vì muội mà phân tâm, tập trung đánh ngã Cửu hoàng tử yêu tộc kia!”
Trong lòng, ta còn lặng lẽ bổ sung một câu:
“Vì kiếp trước báo thù cho muội.”
Tỷ tỷ đích thân đưa ta đến linh tuyền, tận mắt thấy ta ẩn thân trong động, xác nhận nơi này nằm sâu giữa những ngọn núi chồng chéo rối rắm, rất khó tìm được.
Nàng lúc ấy mới chịu rời đi, tạm yên lòng.
Bạch Miêu ở lại bên ta, cùng ta ẩn mình trong động linh.
Nó dựng tai nghe ngóng mọi biến động bên ngoài, nhưng động này kín đáo đến đáng sợ, bên ngoài hoàn toàn tĩnh lặng như tờ, đến cả tiếng lá rơi cũng không nghe thấy.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu,
ta bắt đầu thấy bồn chồn —
Không biết tình hình bên ngoài thế nào rồi, tỷ tỷ có bị thương hay không?
Cuối cùng, ta nhịn không được lên tiếng:
“Mèo à, hay ngươi lén ra ngoài xem thử một chút đi?
Ngươi thân thủ nhanh nhẹn, đi rồi về chắc cũng không lâu…”
Bạch Miêu lắc đầu, giọng kiên định:
“Ta là linh thú của ngươi, phải luôn kề cận bảo vệ, không thể rời khỏi một bước.”
Ta khuyên không được nó,
nó cũng khuyên không nổi ta.
Cuối cùng, ta cắn răng quyết định —
“Vậy thì ta chỉ ra ngoài nhìn từ xa một chút,
chỉ cần thấy tỷ tỷ không sao, ta sẽ lập tức quay về.”
Khi bước đến cửa động,
Bạch Miêu vẫn cằn nhằn sau lưng không ngớt,
ta còn chưa kịp cười trấn an nó thì đột ngột khựng lại.
Bạch Miêu không kịp phản ứng, đâm sầm vào lưng ta.
Ngoài động… có người.
Một nam tử trẻ tuổi, tóc tím nhạt như sương sớm, y phục đỏ như máu,
đang đứng trên một tảng đá lớn trước cửa động,
ánh mắt nhàn nhã, như thể đã chờ sẵn ở đó từ lâu.
Là hắn.
Cửu hoàng tử yêu tộc – Cơ Doanh.
Kiếp trước, ta chưa kịp chạm đến hắn, đã bị yêu tộc khác trọng thương hộc máu.
Trước lúc chết, chỉ kịp thấy hắn từ xa,
bước qua vai tỷ tỷ, điềm nhiên mà tiến tới —
chính là dáng vẻ hiện tại.
Ánh mắt hắn…
không mang theo sát khí, thậm chí còn lấp lánh ý cười.
Hắn mở miệng nói:
“Thì ra trốn ở đây à.
Hại ta tìm mãi mới thấy.”
5
Bạch Miêu bước lên trước, thân hình khổng lồ che chắn ta kín mít, nhưng ta vẫn thấy rõ
từng sợi lông trên lưng nó đều dựng đứng, thế phòng thủ đã sẵn sàng.
Cơ Doanh cười nhạt, ánh mắt đầy giễu cợt:
“Ồ? Linh thú là một con mèo nhỏ à?
Đáng tiếc, cũng như chủ nhân của nó — linh lực quá kém.”
Hắn không mang sát khí, là vì hắn… căn bản không để chúng ta vào mắt.
Hắn ngẩng đầu, tủm tỉm:
“Mèo con đáng yêu, ta không muốn giết ngươi.
Tránh ra đi, ta chỉ muốn lấy đồ rồi đi.
Ngươi có thể tìm một chủ nhân mới, không phải tốt hơn sao?”
…Không xong rồi.
Ta lập tức quay sang nhìn Bạch Miêu —
Nó ghét nhất là bị gọi là “đáng yêu”.
Quả nhiên, chỉ nghe nó gầm khẽ một tiếng:
“Là mèo đẹp trai.”
Sau đó —
cả thân hình khổng lồ của nó liền vọt tới!
Ta lập tức theo sau, bám sát phía sau nó.
Dù chỉ mới Cảnh giới Sáu, nhưng Cơ Doanh đã mất yêu đan, thực lực không còn như xưa, chúng ta hai đánh một chưa chắc đã thua.
Nhưng ta đã quên mất một điều —
Yêu tộc vẫn là yêu tộc.
Giảo hoạt – tàn nhẫn – bày sẵn bẫy chờ.
Vừa ra khỏi linh động hơn mười tên yêu tộc từ trên trời giáng xuống, vây chặt ta và Bạch Miêu!
Không phải đám yêu binh tầm thường, yêu lực trên người bọn chúng đều rất mạnh, rõ ràng là cao thủ tinh nhuệ.
Ta và Bạch Miêu vừa đánh vừa thủ, chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.
Ngay lúc đó trái tim ta bỗng đau nhói, như bị một bàn tay vô hình siết chặt đến vỡ vụn.
Bạch Miêu phát hiện ra sự khác thường của ta, vừa đánh vừa ép sát bảo vệ, thân hình to lớn liên tục chắn trước đòn công kích của kẻ địch.
Nhưng song quyền nan địch tứ thủ, sơ hở xuất hiện.
Một yêu tộc tìm được điểm yếu, đánh trúng bụng ta, khiến ta rơi thẳng từ trên không xuống.
Từ đầu đến giờ, Cơ Doanh vẫn chỉ khoanh tay đứng xem, ánh mắt lạnh lùng quan sát toàn cục.
Chỉ đến khi thấy ta rơi xuống, hắn mới rút kiếm, lao thẳng về phía ta.
Bạch Miêu dốc toàn lực lao lên ngăn chặn, chắn ngay trước mặt ta,
họng phát ra tiếng gầm trầm thấp, răng nanh lộ rõ —
nó đã bị thương, trên thân mình đã nhuốm máu, nhưng vẫn không lùi nửa bước.
Cơ Doanh phất tay —
“Giải quyết nó.”
Đám yêu tộc lại đồng loạt xông lên,
Bạch Miêu bị cuốn vào vòng xoáy chiến đấu,
mắt thấy Cơ Doanh lại giơ kiếm xông tới chỗ ta — mà nó không sao thoát thân.
Ta cố gắng chống người dậy, chặn lấy một kiếm của Cơ Doanh.
Chỉ là… đỡ xong một chiêu, ta lại lăn xuống đất, toàn thân đau nhức, trái tim như bị bóp nghẹt, một cơn đau dữ dội xé rách lồng ngực, khiến ta không thể đứng lên nữa.
Cơ Doanh như đã chờ sẵn thời khắc này.
Hắn khẽ cười, ánh mắt lạnh lùng hiện rõ vẻ chắc thắng, chậm rãi bước tới, mũi kiếm kéo lê trên đất, phát ra âm thanh rít tai chói buốt.
Ngay khoảnh khắc mũi kiếm sắp đâm vào tim ta —
Từ xa chợt vang lên một tiếng thét gấp gáp:
“Mộ Mộ!”
Là tỷ tỷ! Tỷ tỷ và Huyền Điểu tới rồi!
Nhưng — đã muộn rồi.