Không Phải Của Ta
1
1.
Ta là đích trưởng công chúa, được sủng ái nơi trung cung, còn Chu Đại lại là con gái một cung nữ hèn mọn.
Tam hoàng tử nước Đại Ngụy, danh tiếng phong lưu, muốn cùng nước Đại Chu ta kết thân. Trong hoàng thất, chỉ có ta và nàng là công chúa đến tuổi.
Tính đi tính lại, cuối cùng chỉ có thể là Chu Đại xuất giá.
Chỉ là… Cố Hành Chỉ từng cứu mạng ta, ta lại si mê chàng suốt bảy năm, nay đáp lại ân nghĩa bằng việc đoạn tuyệt, cũng xem như đã trọn đạo.
Nghĩ thế, ta bồng bột đáp ứng việc hòa thân.
Nào ngờ, Tam hoàng tử nước Ngụy – Ngụy Hoài Vân, lại càng hoang đường quái đản.
Hắn nói, xét thân phận thì ta là đích, hắn là thứ, chi bằng để hắn làm phò mã cho ta thì hơn.
Vậy nên, hắn gọn gàng thu xếp, theo mười dặm hồi môn đỏ thắm, gả vào phủ ta.
Y như trong tuồng kịch: ta mặc hồng y, cưỡi bạch mã, giữa dân chúng Kinh đô vây quanh, đến rước tân lang của mình.
Vị hoàng tử này thật thú vị, lại ngồi kiệu hoa mà đến.
Thấy từ xa, ta bật cười thành tiếng.
Xuống ngựa, ta đứng bên kiệu hành lễ:
“Điện hạ, thiếp thân đến rước người.”
Tiếng nói trong kiệu hoa vang lên, thanh lãnh trong trẻo mà lại lười nhác mê hoặc:
“Sao công chúa không đá cửa kiệu?”
Người này tựa như nghiện diễn kịch.
Ta đáp:– “Ở Đại Ngụy, đá kiệu là để dạy dỗ tân nương. Nay điện hạ tôn quý, tất nên được yêu chiều, nên không đá.”
Lời vừa dứt, rèm kiệu được vén lên, một bàn tay trắng ngọc vươn ra.
Không còn cách nào, ta đưa tay nâng lấy.
Hắn rất tự nhiên, mượn lực ta mà bước xuống.
Không uổng là kẻ kiêu quý như ngọc, đầu đội kim quan khảm ngọc, mình vận xiêm y tía thêu hoa, thắt đai ngọc trắng, mang hài xanh thêu chỉ bạc.
Da trắng như tuyết, môi đỏ tựa son, sống mũi cao, cằm kiêu ngạo, nhất là đôi mắt đào hoa, nơi đuôi mắt như có điểm hồng, linh động mê người.
Xuân hoa thu nguyệt, cũng chẳng bằng một phần phong tư của chàng.
Nhận ra mình thất lễ, ta vội quay mặt đi. Nào ngờ hắn cất tiếng:
“Sao lại không nhìn nữa, công chúa không hài lòng sao?”
Thật là kiêu căng đến mức khiến người nhức đầu.
Ta gượng cười, nắm tay chàng, đưa lên xe hoa cao đỉnh đã chuẩn bị sẵn.
Trong xe, lò đồng khói xanh uốn lượn, hắn buồn chán nghịch khói, chợt hỏi:
“Nghe nói công chúa từng có vị hôn phu?”
Chưa vào cửa đã lật lại chuyện cũ?
Kể từ ngày hủy hôn vì hỏa hoạn chùa Độ Vân, đã nửa năm ta chưa gặp lại Cố Hành Chỉ, cũng chẳng ai dám nhắc đến.
Nay bỗng nghe đến, tim lại đau nhói.
“Bổn cung sớm đã đoạn tuyệt với hắn.”
Ngụy Hoài Vân nghe vậy, nâng mi hờ hững, ánh mắt có chút kỳ quái:
“Thế nào? Không thể nhắc đến?”
Chợt nhận ra bản thân vừa rồi hơi lãnh đạm, ta chưa kịp phản ứng, hắn đã hất thanh đồng trong tay, định vén rèm nhảy khỏi xe.
Sao có thể để hắn làm thế?
Ta vội nắm lấy tay áo, cất tiếng:
“Người làm gì vậy?”
Nào ngờ, xe dừng gấp, Ngụy Hoài Vân ngã nhào vào ta, cả hai cuộn tròn thành một khối.
Tay hắn lại đặt không đúng chỗ.
Mặt ta lập tức đỏ bừng:
“Dậy mau!”
“Sớm muộn cũng phải chạm, giận gì?”
Hắn chẳng để tâm, còn bóp nhẹ một cái, rồi mới rút tay về, lười nhác dựa lại vào xe, miệng treo nụ cười, không còn giận dữ như ban đầu.
Thật muốn xé nát khuôn mặt ngạo mạn kia! Hắn sao dám!
Thấy ta tức đến mức không nói nên lời, Ngụy Hoài Vân liếm môi, khẽ nhướng mày:
“Thực ra cũng không tệ?”
Dứt lời, đôi mắt đào hoa còn liếc xuống dưới.
“Vô lễ!”
Ngụy Hoài Vân chẳng màng, ngả người trên đệm xe, giọng mỉa mai:
“Mới nãy ai nói không lập quy củ, phải chiều chuộng ta? Mới chốc lát đã thành lời khách sáo rồi?”
Ta bị hắn chặn họng, nhất thời á khẩu, phải cố lấy lại bình tĩnh:
“Thôi vậy, người đừng làm loạn nữa, sao có thể nhảy khỏi xe?”
“Nhắc mới nhớ, vì sao người cũ của công chúa lại không thể nhắc đến? Nãy còn trưng ra bộ mặt lạnh lùng với ta?”
Ánh mắt dài nheo lại, nhìn ta chất vấn:
“Chẳng lẽ lòng còn tơ tưởng, định nối lại tiền duyên?”
Ta bỗng thấy hơi chột dạ, rõ là không có chuyện đó, mà lại như bị bắt quả tang.
Ta vội nắm tay hắn, dỗ dành:
“Nghĩ ngợi gì thế? Điện hạ là người tuyệt vời như vậy, chịu gả về làm phò mã, ta sao dám để người phải ủy khuất nửa phần?”
“Tốt nhất là vậy. Bằng không, ta có cả trăm cách xử lý cẩu nam nữ.”
Ngụy Hoài Vân rút tay về, cười lạnh, hờ hững liếc một cái, không nói thêm lời nào.
Quá mức kiêu ngạo ngang ngược, khiến đầu ta như muốn nổ tung.
Chỉ cảm thấy… e là ta đã rước họa vào thân.
2
Hôn sự giữa ta và Ngụy Hoài Vân định vào ba tháng sau, khi tuyết rơi báo năm lành, lấy điềm lành làm đầu.
Vào đến hoàng cung, phụ hoàng đã thiết yến tại Yến Triều Điện, chờ sẵn chúng ta.
Dẫn hắn vào điện, ánh mắt ta liền bắt gặp Cố Hành Chỉ ngồi ở dãy ba bên phải, đối diện với Chu Đại.
Hắn vẫn như xưa, một thân bạch y thêu kim tuyến, tóc buộc bằng ngọc đai, dung nhan như ngọc, mày mắt thanh tú, môi mỏng như anh đào, khí chất thanh lãnh, tựa tuyết trên đỉnh núi cao, như tiên nhân hạ phàm, khiến người trần không dám lại gần.
Bước chân ta khựng lại trong thoáng chốc, ta cúi mắt, không nhìn thêm.
Chỉ một động tác nhỏ như vậy, người bên cạnh cũng nhận ra: “Sao vậy?”
Thanh âm hắn lười nhác mà dịu dàng, như mang theo chút quan tâm.
Sợ hắn lại tức giận, ta qua loa cho xong, cùng phụ hoàng mẫu hậu hành lễ rồi ngồi xuống.
Ngụy Hoài Vân cùng ta đồng án ngồi một chỗ, món cua béo bùi đặt trên bàn, hắn lại không hề động đến.
“Không ăn cua sao?” Ta nghiêng đầu nhìn hắn, tiện tay cầm lên một con.
Hắn gác tay lên trán, hững hờ nhìn ta: “Vừa tanh lại phiền, lười ăn.”
Chắc bị vẻ lười biếng của hắn làm mềm lòng, ta dịu giọng: “Để ta bóc cho điện hạ vậy.”
Hắn cũng chẳng để tâm, gật đầu ưng thuận. Ta bèn cúi đầu, tỉ mỉ bóc vỏ, còn cẩn thận hơn cả khi tự ăn.
Bên cạnh chợt có bóng đổ, hắn ghé sát lại, chẳng yên phận: “Công chúa quả là biết thương người, trước kia với vị kia của nàng, cũng dịu dàng vậy sao?”
Nghe hắn lại nhắc đến Cố Hành Chỉ, ta không nhịn được ngoảnh đầu, chỉ thấy chàng nâng chén rượu, không buồn liếc lấy một ánh nhìn. Trái lại, Chu Đại khẽ cười: “Hoàng tỷ sao lại ăn cua vậy?”
Ta vốn dị ứng với cua, ai cũng biết, lời nàng vừa thốt ra khiến mọi người trong yến tiệc đều nhìn sang, kể cả Cố Hành Chỉ.
“Công chúa sao không nói lời nào?” Ngụy Hoài Vân chẳng hay nơi đây cần giữ mồm giữ miệng, lại càng lười biếng.
Dưới ánh nhìn của bao người, ta đặt thịt cua đã bóc vào ngọc đĩa, rót dấm, thêm ít gừng giã nhỏ cho bớt tanh: “Ăn đi, trước đây chưa từng có ai, chỉ có một mình ngươi.”
Tuy lời không lớn, nhưng ai chăm chú nghe cũng hiểu, phụ hoàng mẫu hậu đều cười, quần thần cũng phụ họa theo, ngay cả Chu Đại cũng che mặt cười duyên, như thể ta và hắn là thần tiên quyến lữ.
Chỉ có Cố Hành Chỉ, tay nắm chén ngọc ném mạnh vào chậu đựng vụn bên cạnh, quăng cho ta một cái nhìn lạnh buốt tận tim gan.
Ngụy Hoài Vân cực kỳ nhạy cảm, theo ánh mắt ta nhìn qua, giọng trầm hẳn: “Công chúa nhìn ai vậy?”
Chưa kịp nghĩ ra lời nào che đậy, thì một thị vệ hớt hải chạy vào quỳ gối: “Khởi bẩm bệ hạ, Lạc Thủy điện cháy rồi!”
Lạc Thủy điện là tẩm cung của ta, nghe thế, ta vội vàng chạy ra ngoài.
Chúng nhân trong Yến Triều Điện cũng đều theo ra.
Lửa cháy ngùn ngụt, như muốn thiêu sạch mọi thứ bên trong, cả những hồi ức không còn giá trị.
Trong bảy năm ấy, Cố Hành Chỉ cũng từng dịu dàng với ta, Lạc Thủy điện chứa không ít vật phẩm hắn tặng, tuy không sánh được với Chu Đại, nhưng cũng là một đoạn hoài niệm.
Ta ngơ ngẩn quay đầu nhìn về phía hắn, hắn vẫn đứng nơi đó, bạch y phiêu phiêu, mặt không biểu cảm, như đang nhìn pháo hoa, chứ chẳng phải lửa dữ.
Mãi đến khi Chu Đại đến gần hắn, hắn mới cúi người lắng nghe, thần sắc nghiêm túc hẳn lên.
Ngụy Hoài Vân vỗ vai ta, nhẹ giọng: “Chớ buồn, đồ nàng mất, ta đều tìm lại cho đủ.”
“Bảo vật trong cung ta nhiều không kể, điện hạ nói lớn lối vậy sao?” Nhìn hắn ra vẻ chẳng bận lòng, ta bỗng thấy buồn cười, u uất trong lòng cũng tiêu tan, liền buông lời trêu chọc.
Hắn chỉ tặc lưỡi: “Mẫu tộc ta là đại thương nhân số một Đại Ngụy, thứ gì mà tìm không được? Những món chẳng có mắt nhìn kia thì bỏ đi, thứ nàng quý nhất vẫn còn đây, lo gì?”
Thứ quý nhất?
Ta chớp mắt hai lần, chợt hiểu hắn đang nói chính hắn, không nhịn được cúi đầu cười, khiến xung quanh ai nấy đều kinh ngạc, cung điện cháy rụi mà ta vẫn vui đến thế.
“Điện hạ nói phải, bảo vật ta quý nhất còn ở đây, đó là phúc lớn.”
Tiếng ta không cao không thấp, phụ hoàng nghe được bèn vỗ tay cười: “Con gái ta thật phong lưu.”
Quần thần đồng loạt tán tụng, chỉ có Cố Hành Chỉ đứng cách đó không xa, chằm chằm nhìn ta, ánh mắt thâm trầm, khiến người ta nghẹn nơi cổ họng.
3
Ban đầu hôn ước với Cố Hành Chỉ đã định, Phủ Công chúa sớm hoàn thành. Nay Lạc Thủy điện bị thiêu, Ngụy Hoài Vân lại tới, ta và hắn dứt khoát rời cung dọn đến phủ.
Ngụy Hoài Vân quả không nói ngoa, sai cung nữ lớn của ta là Họa Cẩm đưa sổ ghi vật dụng trong cung, lần lượt sai người chuyển hết về phủ, chưa đến nửa tháng đã lo liệu xong.
Hắn cầm quạt ngọc chơi đùa, dựa nghiêng bên lan can lầu các: “Nghe nói trong cung nàng có một bức mỹ nhân đồ nàng rất thích, ngày nào cũng ngắm, là bút tích của danh gia Phương Nguyên Chung, ta đã sai người mời ông tới, chắc hôm nay sẽ tới nơi.”
Bức mỹ nhân đó, vẽ chính là Cố Hành Chỉ.
Nghĩ đến, tim ta không khỏi loạn nhịp.
“Không biết là mỹ nhân nào được họa?” Ngụy Hoài Vân mỉm cười, ánh mắt càng sâu: “Nghe nói Phương đại sư chỉ vẽ người thật, không họa hư tưởng, chẳng lẽ là vị hôn phu cũ của nàng?”
Xong, quả nhiên hắn hỏi thật.
“Làm gì có, tự nhiên là ta.” Ta cười duyên, “Hôm nay mời đại sư tới là để họa điện hạ, tiện cho ta ngày ngày thưởng thức.”
Vừa nói, ta vừa bóc một trái nho đưa tới.
Hắn chẳng buồn ăn, chỉ đưa tay đẩy ra. Đúng lúc ấy, Phương Nguyên Chung đại sư được người thỉnh vào, hướng chúng ta khom mình hành lễ. Chưa kịp đứng vững, đã bị kẻ ngông cuồng kia chất vấn:
“Phương đại sư, bức mỹ nhân đồ người từng họa cho công chúa, chẳng hay vẽ là ai?”
Ta còn đang toan ý đưa mắt ra hiệu cho đại sư, nào ngờ Cố Hành Chỉ lại được hạ nhân dẫn thẳng vào, chẳng hề thông báo trước.
Phương đại sư là người trung hậu, thấy Cố Hành Chỉ bạch y phiêu phiêu bước đến thủy tạ, liền thuận miệng chỉ tay đáp:
“Chính là vị công tử này.”
Quả nhiên, Ngụy Hoài Vân liếc ta một cái, bật cười lạnh, phất tay xoay người bỏ đi.
Vì sợ sinh chuyện, ta vội vàng đứng dậy đuổi theo, trước khi đi còn dặn người xử lý mọi việc:
“An trí Phương đại sư chu đáo, đợi ta cùng điện hạ trở lại thì bắt đầu họa. Cố thế tử có chuyện thì để Lâm Lăng tiếp đãi. Từ nay về sau, bất luận ai vào phủ cũng phải thông báo. Kẻ nào không biết điều như hôm nay, thưởng năm gậy để răn.”
Ta đuổi tới hậu viện, thấy hắn ngồi bên hồ, lười nhác vãi thức ăn cho cá. Đàn cá chép nhiều sắc quây tụ trước mặt, ánh nước loang loáng phản chiếu gương người.
Không biết hắn đang nghĩ gì, ta bèn khẽ vén vạt áo ngồi xuống cạnh, cầm chút thức ăn ném xuống nước, cùng hắn im lặng một hồi.
Ngụy Hoài Vân hiếm khi yên tĩnh, ta cũng chỉ ngồi lặng bên hắn, cho đến khi thức ăn trong tay đã hết.
Sau lưng Lâm Lăng đã chờ thật lâu, ta ngoảnh đầu ra hiệu, hắn mới bước lên bẩm:
“Cố thế tử tới là để xin huyết yến.”
Nguyên là tổ mẫu hắn bệnh đã lâu, thang thuốc cần thêm một vị huyết yến. Hai năm trước, phụ hoàng ban toàn bộ số huyết yến tiến cống từ Nam Phù quốc cho ta. Nay Nam Phù gặp nạn, hắn không tìm được, đành đến cầu xin.
Nghe xong, ta giơ tay định bảo Lâm Lăng đi tìm Họa Cẩm đến kho lấy, thì Ngụy Hoài Vân bỗng lên tiếng, giọng cực kỳ lười nhác, lại phảng phất âm trầm:
“Công chúa thật sảng khoái. Vậy nếu ta cũng muốn thì sao?”
Biết hắn cố ý gây khó dễ, lòng ta bực dọc, chau mày hỏi: “Ngươi thật muốn sao?”
Hắn đáp ngắn gọn: “Tự nhiên.”
Ta khẽ mím môi, bất đắc dĩ dặn: “Vậy đều mang đến cho điện hạ. Nói với Cố thế tử, bản cung lực bất tòng tâm, bảo hắn tự liệu.”
Ngụy Hoài Vân nghe vậy đứng dậy, một tay chống đất, phủi áo, bóng sáng sau lưng khiến nụ cười hắn càng thêm rực rỡ mà chua cay:
“Cố thế tử cần gì nghĩ cách? Cứ bảo hắn, nếu muốn huyết yến, thì đến cầu bản điện hạ.”
Lâm Lăng liếc nhìn ta, thấy ta không nói, liền lĩnh mệnh lui ra.
Hắn lúc này như được xoa dịu, dường như tâm tình tốt hẳn, thuận tay kéo ta đứng dậy:
“Đi thôi, để Phương đại sư vẽ một bức chân dung cho ta.”
Nói đoạn, đuôi mắt, khóe môi hắn đều nhướng lên, giữa rừng hồng hoa, dáng vẻ ấy khiến người ta lóa mắt.
Ngụy Hoài Vân tựa như không có xương cốt, nghiêng người ngồi trong đình để Phương đại sư họa. Hắn dường như mệt, nên nhắm mắt mà ngủ.
Thu phong chưa thật lạnh, song cũng se sắt, cuốn theo lá vàng lìa cành. Một chiếc lá không nghe lời, theo gió đáp xuống mái tóc hắn.
Ta ngẩng đầu khỏi sách, vừa trông thấy, bèn tiện tay gỡ đi.
Cảnh ấy lọt vào mắt Phương đại sư, liền hóa thành nét bút dịu dàng trên giấy, thành một bức thu họa ôn nhu.
Chẳng bao lâu, Cố Hành Chỉ lại đến, đứng trước bức tranh, cúi đầu nhìn, không nói một lời.
Chính sự im lặng ấy lại khuấy động giấc ngủ của Ngụy Hoài Vân. Hắn lười nhác ngồi dậy, vừa mở mắt thấy người, vẻ nhu thuận còn vương nơi mi mắt liền tan biến, thay vào đó là ánh nhìn như mãnh thú bị xâm phạm lãnh địa, hiểm độc mà kiêu ngạo.
Hắn vòng qua, khoanh tay nhìn bức họa, ánh mắt vừa chạm, khóe môi đã vương nụ cười ngạo mạn:
“Phương đại sư quả nhiên vẽ giỏi.”
Cố Hành Chỉ khẽ nhíu mày, ta hiểu hắn hơn ai hết, nên vừa thấy sắc mặt ấy, lòng liền se thắt. Hắn định quay đi, lại bị Ngụy Hoài Vân gọi giật lại.
“Công chúa phiền giúp ta, cùng Tam hoàng tử nói khéo một lời, mượn ít huyết yến cứu bệnh tổ mẫu, Hành Chỉ cảm tạ vô cùng.”
Ta dựa cột nhìn sang Ngụy Hoài Vân, giọng mang theo thứ dịu dàng mà chính ta cũng không hay:
“Ngươi có bằng lòng không?”
Hắn chậm rãi chớp mắt: “Đạo lý nào có chuyện vay mà không trả? Chi bằng ta cùng thế tử đổi vật.”
“Điện hạ xin cứ nói.” Cố Hành Chỉ đáp ngay, mí mắt chẳng buồn nâng.
“Huyết yến đổi lấy vật Chu Lạc từng tặng ngươi, thế nào?” Ngụy Hoài Vân hơi cúi mình, đầu ngón tay khẽ chạm lên nét mi trong tranh, nụ cười mị hoặc: “Hẳn là không lỗ.”
Nghe thế, bàn tay giấu trong tay áo của ta nắm chặt.
Những gì hắn cho ta, đã hóa tro tàn.
Những gì ta tặng hắn, nếu lại trả về…
Vậy bảy năm ấy, ta và hắn rốt cuộc còn lại gì?