Không Bằng Kỹ Nữ Ở Xuân Giang Lâu

2



5

Ban đêm, ta tháo trâm cài và vòng ngọc xuống khỏi đầu.

Xuân Hạnh nhìn ta đầy xót xa:

“Tiểu thư, người đúng là vừa ra khỏi hang cọp đã lại rơi vào ổ sói.”

“Hôm nay nhìn vị tân lang kia đã biết không phải người dễ đối phó, bên cạnh còn có một nữ nhân khó nhằn như thế.”

“Còn chưa gả vào cửa đã vội xuống tay thị uy với chúng ta rồi.”

Ta từ tốn rửa sạch tay:

“Giang Thanh Uyển chẳng đáng ngại.”

“Nàng ta tin rằng đàn ông có thể một lòng một dạ, cuộc đời này cứ thế mà nhìn thấu đến cuối rồi.”

“Giống như phụ thân ta năm xưa, lúc chưa thành thân thì suýt nữa nâng mẹ ta lên tận trời, nhưng sau đó vẫn rước họ Thôi vào cửa, nữ nhân trong hậu viện ra vào như nước chảy, từng người một đều bị xử lý không một tiếng động.”

“Trước khi xuất giá, ta còn món nợ phải tính cho rành mạch, ánh hào quang của hôn sự này, tuyệt đối không thể để người và họ hưởng ké dù chỉ nửa phần.”

Đêm khuya, nhân lúc vạn vật yên tĩnh, ta cầm theo con dao chẻ củi đã được mài sắc, đến viện của Vu Xương.

“Bảo bối à, gia nhớ nàng muốn chết, mau cho gia hôn một cái nào.”

Bên trong truyền ra tiếng nữ nhân nũng nịu:

“Đừng mà, thiếu gia còn chưa làm xong chuyện đã hứa với thiếp đâu nhé.”

“Chớ có vì muốn lừa lấy thân thể của người ta mà tiện miệng hứa bừa đấy.”

Vu Xương cười dâm đãng:

“Gia bao giờ từng lừa nàng?”

“Ta đã thương lượng xong với Lưu viên ngoại rồi, ta sẽ thuyết phục cha gả Vu Vấn Ngư cho ông ta, ông ta sẽ giúp đỡ cho đệ đệ nàng vào Thư viện Trạch Lâm.”

“Giờ thì tốt rồi, con nha đầu Vu Vấn Ngư kia bám được cành cao của phủ Quốc công, chẳng phải chỉ cần một câu nói là xong chuyện sao?”

Nữ nhân kia có vẻ lo lắng:

“Nhưng lão gia cứ tưởng là ngài muốn đi đọc sách, mới đồng ý giúp đỡ, nếu biết là làm cho đệ ta thì liệu có…”

Vu Xương bị ngắt lời liên tiếp, bắt đầu bực bội:

“Có gì mà ngại? Cứ nói gia muốn rong chơi thêm vài ngày, nên tìm người thế vào.”

“Nếu cha ta nổi giận, thì cùng lắm ta vào đó ngồi mấy hôm là xong.”

Sau đó, trong phòng vang lên những âm thanh mập mờ không tiện nói.

Ta đứng ngoài cửa sổ chờ một hồi lâu, đến lúc trong phòng đang vào đoạn cao trào nhất, ta bất ngờ đạp tung cửa phòng.

Hai kẻ trong phòng đều bị dọa giật mình.

Nữ nhân kia hét lên chói tai, cuống cuồng kéo y phục che thân, Vu Xương thì sợ quá ngã lăn xuống giường.

Nhận ra là ta, hắn tức giận mắng loạn:

“Con tiện nhân này, ngươi chán sống rồi hả?”

Tối nay bọn họ cố tình đuổi hết nha hoàn trong viện đi để vụng trộm, cũng vừa hay giúp ta tránh khỏi ánh mắt người khác.

“Không ở yên trong viện mình, mò đến chỗ gia làm gì?”

“Nếu dọa ta xảy ra chuyện gì, coi chừng ta bảo cha đánh chết ngươi đấy.”

Hắn vừa nói vừa vỗ ngực trấn an bản thân, mắt còn vô thức nhìn xuống hạ thân mấy lần.

Ta đóng cửa lại, từng bước chậm rãi tiến về phía hắn.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, hắt lên lưỡi rìu ánh sáng lạnh lẽo rợn người.

Nha hoàn trốn trong góc vừa nhìn thấy cảnh này đã sợ đến trắng bệch mặt mày, hai tay bịt chặt miệng, tiếng hét chết nghẹn nơi cổ họng.

Vu Xương dưới đất dường như cảm nhận được điều gì đó, chửi rủa nghẹn lại trong cổ, sắc mặt cũng lập tức trở nên hoảng loạn.

Hắn cố gắng đứng dậy, dáo dác tìm xung quanh xem có vật gì có thể phòng thân.

Nhưng quanh người chỉ có đèn cầy, gối nằm, mấy thứ đó thì nào đủ dùng để cản một lưỡi rìu.

Hắn run giọng nói:

“Tỷ… tỷ à.”

“Tỷ có chuyện gì từ từ nói, chúng ta… đều là người một nhà mà.”

 

6

Thấy ta vẫn không dừng bước, Vu Xương sợ hãi lùi lại mấy bước, run rẩy nói:

“Tỷ… Tỷ không thể giết ta, ta là con trai độc nhất của nhà họ Vu mà!”

“Chúng ta… có thù oán gì đâu chứ?”

Ta giơ cao rìu trong tay.

Vu Xương lập tức hét lớn:

“Ta sai rồi!”

“Ta không nên xúi giục cha gả tỷ cho lão già kia.”

“Tỷ… tỷ đừng giận nữa.”

“Đây chẳng phải là họa hóa phúc sao, tỷ còn được Tống phu nhân để mắt đến mà?”

“Chuyện này xem như bỏ qua được không?”

“Sau này tỷ xuất giá, ta sẽ cõng tỷ lên kiệu hoa!”

Ta bật cười lạnh:

“Thì ra không cần ta nói, ngươi cũng biết mình làm sai ở đâu cơ đấy.”

Hắn gật đầu lia lịa:

“Ta biết sai rồi, đều… đều là con tiện nhân đó, chính nó dụ dỗ ta, rồi còn bày cho ta kế xấu này, nếu không ta cũng chẳng hại tỷ đâu!”

Lưỡi rìu trong tay ta bổ xuống, thẳng vào hạ thân hắn.

“Đó là do ngươi tự không biết kiềm chế.”

“Giờ thì tốt rồi, ta giúp ngươi chặt bỏ thứ gây họa đó, về sau sẽ chẳng còn sợ ai quyến rũ ngươi nữa.”

Tiếng kêu thảm thiết của Vu Xương vang dội khắp hậu viện, chói tai như tiếng heo bị chọc tiết.

Ta bình thản ngồi xuống bàn, lặng lẽ nhìn kẻ đang quằn quại trên đất.

Chẳng bao lâu, người ta đã dẫn đám gia đinh chạy tới.

Thấy vật nằm dưới chân ta, người suýt ngất, may nhờ bọn gia đinh đỡ kịp mới không ngã sấp xuống.

“Mau đi gọi đại phu! Nhanh lên!”

Rồi người quay lại, tay run run chống ngực:

“Đồ nghịch nữ độc ác! Ngươi thật nghĩ bám được cành cao thì ta không trị nổi ngươi sao?”

“Đợi ta báo lại cho Tống quốc công, xem họ còn dám cho ngươi bước chân vào cửa phủ nữa không!”

Ta vẫn ngồi yên trên ghế, bình tĩnh nhìn người giận dữ nhảy dựng:

“Nghe nói người khoe khoang khắp nơi rằng mình sắp thành nhạc phụ của phủ Quốc công phải không?”

“Không cần hù dọa ta đâu, muốn đi thì cứ đi, ta không cản.”

Triệu di nương đi theo sau người thì vội vàng lên tiếng, kéo nhẹ tay áo người:

“Nói cho cùng, cũng là đại công tử có lỗi với tiểu thư trước, chuyện hôm nay đâu thể trách hết lên đầu tiểu thư được.”

Nàng ta hạ giọng thì thầm:

“Lão gia, người cũng nên nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng thiếp chứ.”

Những lời ấy khiến câu mắng kế tiếp của người nghẹn lại nơi cổ.

Vu Xương dù đã phế, nhưng trong bụng Triệu di nương còn có một đứa sắp chào đời.

Trước đó người đã mời danh y xem qua, tám phần là con trai, chỉ là giấu Vu Xương mà thôi.

Người thở dài một hơi:

“Thôi, đem nó xuống, chữa cho đàng hoàng.”

“Chuyện hôm nay, không kẻ nào được phép truyền ra ngoài!”

Ta đứng dậy, nở nụ cười lễ phép:

“Phụ thân anh minh.”

Một đám người ầm ĩ kéo đến, rồi lại lặng lẽ rút đi.

Khi ta quay người lại, Vu Xương đã hôn mê bất tỉnh, còn ả nha hoàn cùng hắn gian díu thì hồn vía sớm đã bay mất.

Ta cúi đầu, giọng nhẹ như gió:

“Tự mình giải quyết đi.”

7

Ta gả vào phủ Quốc công sớm ba tháng, vì Vu Xương sắp không qua khỏi.

Phủ Tống lo sinh biến nên vội vàng đổi ngày khác để tổ chức hôn lễ.

Dù cưới vội, nhưng quy mô thì vẫn rất long trọng.

Trước ngày xuất giá, ta có đến thăm Vu Xương một lần.

Vị phủ y do người ta mời đến còn đang nghi hoặc:

“Vết thương của Vu công tử tuy ở chỗ hiểm nhưng vốn không chí mạng, sao lại mưng mủ hoại tử không ngừng thế này, thuốc đắp vào hoàn toàn vô dụng?”

Ta liếc nhìn cây rìu bị ném trong góc phòng.

Lưỡi rìu ấy đã được ngâm trong nước phân cả một ngày trời, nếu bị thương bởi thứ đó, thì có là thần tiên hạ phàm cũng khó lòng cứu nổi.

Quả nhiên.

Ngay trong đêm ta bước chân vào phủ Quốc công, Vu Xương đã lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng.

Chỉ vì không muốn phạm vào ngày hỉ thần, người ta viện cớ “chưa thành thân không tiện làm tang lớn”, liền vội vã chôn cất hắn qua loa.

Nhưng ta, vốn là người nhân hậu.

Không muốn đôi tình nhân kia âm dương cách biệt, nên đã cho mai táng Vu Xương cùng ả nha hoàn kia một chỗ.

 

Nực cười thật. Hắn rõ ràng từng có ý hại ta.

Nhưng ta không như Tống Hạc Miên hẹp hòi nhỏ nhen, bụng dạ ta trước nay vẫn luôn rộng rãi.

Về phần lỗi lầm nhỏ nhoi của đệ đệ ấy… hắn chết rồi, ta cũng liền tha thứ cho.

“Phu nhân, thiếu gia đang trên đường đến viện, sắc mặt có vẻ không tốt.”

Ta gỡ trâm cài xuống, nhìn vào chiếc gương đồng, phía sau là tiểu nha hoàn đang cúi đầu không dám thở mạnh.

“Ta biết rồi, các ngươi lui ra đi.”

Chưa nói dứt lời, cửa phòng đã bị người ta đạp mạnh mở tung.

Ta thầm trợn mắt.

Biết ngay mà, tính khí của Tống Hạc Miên vốn nhỏ nhen.

Quả nhiên được nuông chiều từ bé, nên mới có cái tính tình bốc đồng như vậy, hoàn toàn không bằng sự trầm ổn của ta – một kẻ từng lăn lộn sống qua tay mẹ kế.

“Một tháng đã hết hạn, mấy hôm nay nàng cứ chuẩn bị đi, ta sẽ chọn ngày lành rước Thanh Uyển vào phủ.”

Hắn cau có nhìn ta:

“Nàng có biết bây giờ Thanh Uyển phải chịu khổ thế nào không?”

“Giờ khắp kinh thành toàn là lời đồn về nàng ấy, đến cửa nhà còn không dám bước ra.”

“Mấy kẻ cậy thế hiếp người hại đến mức cha nàng ấy phải đóng cửa tiệm, không còn kế sinh nhai.”

“Cha nàng ấy giận quá đánh nàng một trận, đến giờ vết thương vẫn chưa lành…”

Nói tới đây, hắn lại che mặt khóc rưng rức.

Ừm.

Hắn quả thực yêu rất sâu đậm.

Nhưng ta biết rõ, tuy Giang Thanh Uyển chịu nhiều khổ sở, nhưng Tống Hạc Miên lại chỉ biết nói mồm rằng “xót nàng”, tuyệt nhiên không hề cho nàng ta chút thực tế nào.

Chỉ là mỗi ngày lén gửi vài bài thơ sầu thảm, e rằng Giang Thanh Uyển có đốt làm củi cũng không đủ ấm.

Hôm nay có ta – người ngoài – ở đây, hắn lại càng diễn hăng hơn.

Đã vậy thì, hắn muốn diễn, ta liền theo.

Đợi đến khi cảm xúc hắn lắng xuống, ta nhẹ nhàng đưa khăn tay sang cho hắn:

“Ta biết phu quân đau lòng cho Giang muội muội, nên đã sớm sai người đưa kim sang dược đến rồi.”

“Đó là thuốc quý trong cung, dù vết thương có sâu tới tận xương cũng có thể lành lại.”

“Ngoài ra, ta còn thay họ gửi một khoản ngân lượng đủ sống trong một năm, mọi việc đều đã sắp xếp thỏa đáng.”

Chỉ là, khoản ngân lượng ấy đi từ sổ sách của phủ Quốc công.

Ta đã được Tống mẫu ngầm đồng ý, mượn cớ “lưu thông nhân tình” mà thuận lợi nắm lấy một phần quyền quản lý hậu viện.

8

Sáng sớm hôm sau, Tống Hạc Miên đã vội vàng dẫn theo gia nô trong phủ đi ra ngoài.

Tống mẫu cũng sai người đến truyền lời an ủi ta, nhưng trong lời nói vẫn ẩn ẩn ý trách móc, rằng người đã cho ta cơ hội mà ta lại chẳng biết cách thu phục lòng phu quân.

Ta vốn hiểu rõ, người lựa ta làm con dâu nhà họ Tống, không phải vì thật lòng yêu thích gì ta, cũng chẳng phải vì cảm động chuyện ta liều mạng lao xuống ngựa cứu người.

Điều người nhìn trúng, là bản lĩnh của ta – một nữ nhi thương hộ lại có thể sống sót qua bàn tay kế mẫu.

Còn điều ta nhìn trúng, là tấm biển lớn mang tên phủ Quốc công, sẽ trở thành chỗ dựa chắc chắn nhất của ta.

Chỉ là một tiểu thiếp, người không muốn vì một món đồ hầu hạ mà rạn nứt tình cảm mẹ con với con trai người, nên liền đẩy bài toán khó này về phía ta.

Bài toán đó là:

Chương trước Chương tiếp
Loading...