Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Kẻ Thay Thế Cũng Có Trái Tim
4
Cô gật đầu:
“Em đã nói với anh Hiếu rồi, anh ấy sẽ giúp em nói đỡ.”
“Thế cũng tốt.”
Tống Tước mỉm cười, rồi trước khi đi, cô bất ngờ thả một quả bom:
“Thật ra lúc còn học đại học, anh Hiếu từng nói với em là anh ấy có người mình thích, còn định theo đuổi nữa.”
“Giờ cuối cùng hai người cũng đến với nhau rồi, coi như viên mãn nhé.”
Tôi: “???”
Còn chưa kịp tiêu hóa cái tin chấn động này, cô ấy đã lịch sự nói lời tạm biệt rồi kéo vali đi vào thang máy đối diện.
Tôi mang đầy tâm sự quay vào nhà, nhưng trên sofa không còn thấy bóng dáng Thẩm Hiếu đâu nữa.
Tôi đi tìm trong bếp, phòng làm việc, nhà vệ sinh - cũng không thấy.
Cuối cùng về lại phòng mình, mới phát hiện ra anh đang nghiêng người nằm trên chiếc giường nhỏ màu hồng của tôi, đắp chiếc chăn Shin yêu thích của tôi, lim dim ngẩng mí mắt lên:
“Sofa nhỏ quá, cho anh mượn giường nằm chút nhé...”
“Tôi không cho!”
Tôi nắm lấy chăn kéo ra, lại bị anh nhẹ nhàng kéo ngược lại, cả người tôi bị cuốn vào vòng tay anh.
Cái đầu tóc mềm mềm của anh dụi vào hõm vai tôi, giọng nũng nịu:
“Ngủ cùng đi mà~~”
Tóc anh đen mềm, quét qua đầu mũi tôi, mang theo mùi nắng rất dễ chịu.
Tôi không đẩy anh ra, trái lại còn vô thức nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng... rồi ngủ thiếp đi.
Trong mơ, tôi quay về thời học sinh, vừa diễn xong một bài múa cổ điển từ sân khấu bước xuống, đang trong làn gió chiều nhẹ nhàng chạy về phía Chu Trụ.
Bất chợt, từ ven đường bước ra một nam sinh xa lạ, tóc đen rối, dáng cao gầy, mặt mũi mơ hồ.
“Chào cậu, tớ là...”
Chưa để cậu ta giới thiệu xong, tôi đã vung tay từ chối:
“Xin lỗi, không tham gia câu lạc bộ, cũng không làm thẻ.”
Dứt lời, tôi xoay người bỏ đi thẳng.
Sau này nhớ lại gương mặt mờ mờ đó, tôi bỗng giật mình tỉnh giấc, cả người đầy mồ hôi lạnh.
Thẩm Hiếu cũng tỉnh, nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt đó khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Tôi cố gượng cười:
“À thì, Tống Tước nói... hồi đại học anh định theo đuổi tôi hả, thật không đấy...?”
“Thật.
Chỉ là chưa kịp bắt đầu, đã kết thúc rồi.”
“...”
Tôi đang ngượng chín mặt thì anh chống tay lên má, mắt nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng về ký ức mộng mị nào đó:
“Đến giờ anh vẫn nhớ dáng em vừa nhảy múa xong, bước từ hậu trường ra, dáng vẻ ấy, ánh mắt ấy... lạnh lùng, uể oải, quyến rũ...”
Thấy anh càng nói càng lố, tôi nhịn không nổi cắt ngang:
“Xin lỗi, nhưng tôi phải đính chính...”
“... ánh mắt đó không phải uể oải, mà là do tôi cận thị.”
(31)
Lúc này, tôi nhìn anh.
Anh nhìn tôi.
Đột nhiên trước mắt tối sầm, là vì anh chống tay ngồi dậy, nghiêng người áp sát, đôi mắt trong sáng ánh lên sự mờ ám:
“Nghĩ thử xem tương lai của chúng ta đi, em nói xem.”
“Tương lai gì?”
Thấy tôi giả vờ không hiểu, anh nguy hiểm nheo mắt lại:
“Anh đã đổi visa thành một tháng sau rồi.
Giờ tụi mình gặp mặt bố mẹ, làm một bữa tiệc, tiện thể đăng ký luôn, rồi đi trăng mật luôn một thể, em thấy sao?”
“Tôi thấy...”
Tôi vừa định trả lời, thấy trong mắt anh ánh lên chút căng thẳng, nên bỗng dưng muốn trêu.
“Không có cảm giác lãng mạn gì hết, chê.”
Nhân lúc anh ngơ ngác, tôi chuồn khỏi tay anh, vờ giận:
“Lỡ như tôi đồng ý cưới rồi, đến lễ cưới anh lại làm gì mờ ám với Tống Tước thì sao?”
Thẩm Hiếu lúc này mới nghiêm túc lại:
“Không thể nào.”
“Sao lại không?”
“Từ năm anh 8 tuổi, cô ấy mới sinh ra, anh đã thay tã cho cô ấy suốt một năm trời.
Từ đó trở đi, đã không còn khả năng ấy nữa.”
“???”
“Cho em biết cũng không sao.”
Anh thở dài:
“Thật ra Tống Tước là con riêng của ba anh.
Sau này ba không quan tâm nữa, rồi còn ly hôn với mẹ anh.
Anh với cô ấy lúc nhỏ thường bị đói, mẹ anh mới dọn qua sống đối diện nhà cô ấy, hai nhà sống cạnh nhau cho đến khi trưởng thành.”
“Cô ấy cũng giống mẹ mình, chọn sai người.
Anh là anh trai, đương nhiên phải có trách nhiệm...”
Tôi bị quả bom này dội cho choáng váng, mãi mới tìm lại được giọng:
“Vậy... vậy sao anh không nói sớm?”
Anh liếc tôi, giọng không vui:
“Anh đâu thể tùy tiện đi rêu rao chuyện Tống Tước là con riêng chứ?”
“Đó là trách nhiệm của anh trai.”
(32)
Thấy tôi không nói gì, anh hơi căng thẳng, ghé sát lại, hơi thở mang mùi bạc hà phả bên má tôi:
“Em giận à?”
“Dù sao cô ấy cũng là em gái anh, anh không thể mặc kệ hoàn toàn…”
Ánh mắt anh dè dặt, như thể đang soi chiếu vào một bản sao khác của chính mình.
Tim tôi chợt nhói lên:
“Không sao cả, lúc cô ấy cần anh thì giúp một tay, cũng là điều nên làm.”
“Em nói thật chứ?”
“Thật.”
Thấy tôi không có vẻ gì là đang giả vờ, anh nhẹ nhàng hôn lên má tôi:
“Anh cứ tưởng em đang giận anh.”
“Không có giận.”
Không những không giận, mà tôi còn thấy anh càng lúc càng dễ nhìn, thậm chí càng nhìn càng thấy đẹp trai.
Đôi lông mày sắc sảo đầy kiêu ngạo kia, đôi mắt tưởng như lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa biết bao tình cảm – chỉ khi đến gần, hiểu anh đủ lâu, mới có thể đọc được sự dịu dàng ấm áp dưới lớp vỏ lạnh nhạt ấy.
Sự bao dung và sâu sắc của anh dường như lấp đầy bóng tối và trống rỗng trong tôi, khiến tôi lại một lần nữa khao khát được yêu hết mình, không cần nghĩ đến kết cục.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt không rời, anh nhẹ nhàng chớp mắt:
“Em thích anh à?”
Rồi khẽ cong môi:
“Cho em cơ hội chứng minh, mời đưa bằng chứng.”
Tôi thích anh thật đấy, chỉ là nói ra hơi mất mặt thôi.
Thế là tôi cố đánh trống lảng:
“Em có quyền giữ im lặng.”
Nghe vậy, anh vừa buồn cười vừa bất lực nhìn tôi.
Lúc này, với vẻ mặt như không giấu nổi đắc ý, vài lọn tóc rủ bên thái dương, anh nghiêng người ghé sát tai tôi thì thầm, giọng hơi có chút tà khí:
“Biết tại sao ngày nào anh cũng gọi video cho em không?”
“… Vì sao?”
“Anh muốn chiếm lấy ánh mắt em trước, rồi mới đến trái tim em.”
(33)
Tình hình bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.
Chẳng biết từ lúc nào anh đã ôm chặt lấy tôi, một tay nhẹ nhàng vuốt ve, tay kia lần mò tới cúc áo tôi…
Nhưng chưa kịp làm gì thêm thì chuông cửa reo lên, từng tiếng như đòi mạng, chưa tới vài giây, vị khách nửa đêm kia đã bắt đầu đập cửa thùm thùm.
Anh đột ngột bật dậy, mặt sa sầm lại.
Tôi vội dụi má vào anh một cái, rồi nhảy xuống khỏi sofa, xỏ đại đôi dép lết ra mở cửa.
Nhìn qua mắt mèo, bên ngoài là một gương mặt đầy giận dữ.
Là Chu Trụ?
Sao anh ta lại tới đây?
(34)
Chu Trụ vẫn luôn biết địa chỉ nhà tôi, nhưng chưa từng đến tìm vào ban đêm thế này.
Tôi sợ anh ta thấy được Thẩm Hiếu trong nhà nên vội kéo ra hành lang:
“Anh Chu, sao anh lại tới giờ này?”
Chu Trụ để râu lún phún, ánh mắt thất thần, trông vô cùng tiều tụy:
“Tiểu Tước gọi không được, em cũng không nghe máy…”
Xem ra Tống Tước đã bỏ đứa bé, còn anh ta thì vẫn chưa biết.
Tôi đành giả vờ hỏi:
“Lại cãi nhau à?”
“Cũng coi như thế, vì chuyện đi đăng ký kết hôn.”
Tôi sững sờ:
“Hai người kết hôn lâu rồi mà vẫn chưa đăng ký sao?”
Chu Trụ thoáng lúng túng:
“Mẹ anh nói sinh con rồi đăng cũng không muộn.”
Tôi khó hiểu:
“Tiểu Tước đang mang thai mà, đăng ký thì đăng ký thôi, có gì to tát đâu?”
“À thì… hôm đó mẹ anh đùa là phải sinh con trai mới được đăng ký…”
… Tuyệt thật.
“Nếu là con gái thì sao?”
“Thì sinh thêm đứa nữa, biết đâu đứa sau là con trai…”
Anh ta còn chưa nói xong thì cửa sau lưng bật mở.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một cú đấm nhanh như chớp đã giáng thẳng vào mặt Chu Trụ, máu mũi lập tức phun ra trên gương mặt điển trai kia.
“Mẹ kiếp!”
Chu Trụ ôm mũi lùi lại hai bước, ánh mắt vừa đề phòng vừa u ám, còn Thẩm Hiếu thì khoanh tay lạnh lùng đứng đó:
“Hồi trước tôi đã nói với cô ấy rồi, loại người như anh không xứng để cưới, giờ thì thấy rõ rồi chứ?”
Chu Trụ dường như không dám gây hấn trực tiếp với anh, chỉ bước lại phía tôi:
“Tiểu Mạn, em biết rõ anh ta với Tiểu Tước mập mờ, sao còn qua lại với hắn?”
Tôi còn chưa mở miệng thì Thẩm Hiếu đã bật cười:
“Tôi mập mờ với ai? Có đầu óc thì cũng đừng để nước tràn vào.”
“Bộ trong đầu anh ngoài chuyện đàn ông đàn bà ra thì không còn chỗ chứa thứ gì khác à?”
Tôi: “…”
Có cảm giác anh đang bóng gió chửi ai đó.
Chu Trụ nhìn tôi, ánh mắt đầy mong chờ sự ủng hộ.
Tôi khẽ nói:
“Anh Chu, Thẩm Hiếu với Tống Tước có chung một người cha, sau này đừng nói bừa nữa.”
“Cái gì?!”
Kẻ địch tình trường bỗng biến thành anh vợ, vị trí đạo đức tưởng nắm chắc trong tay bỗng sụp đổ tan tành, nét mặt Chu Trụ lúc đỏ lúc trắng, biểu cảm thay đổi liên tục.
Tôi điềm đạm nói:
“Còn nữa, Tiểu Tước sẽ không quay lại đâu, anh buông tha cho cô ấy đi.”
“…”
“Có người, yêu vào là chỉ chuốc lấy bất hạnh, cô ấy là một, em cũng vậy.”
Chắc chưa từng thấy tôi lạnh lùng đến thế, Chu Trụ tròn mắt nhìn tôi, như không tin nổi:
“Tiểu Mạn! Cô ấy như vậy thì thôi đi, sao ngay cả em cũng không hiểu cho anh?”
Tôi tránh khỏi tay anh ta, bất chợt bùng nổ:
“Đừng chạm vào em!”
“Trước kia em đã vì anh mà đánh đổi tất cả, nhưng anh xứng đáng sao? Tiểu Tước là cô gái tốt như thế, anh đã đối xử với cô ấy thế nào hả?! Cô ấy không tự bỏ đi, rõ ràng là bị gia đình anh dồn ép đến đường cùng!”
Dưới màn mắng mỏ không chút nể nang của tôi, mặt Chu Trụ giật giật, rất lâu sau mới thốt được một câu:
“Vậy… em biết Tiểu Tước đang ở đâu đúng không?”
Tôi còn chưa kịp nói gì thì Thẩm Hiếu đã kéo tôi ra sau, thân hình cao lớn chắn hẳn phía trước:
“Chu Trụ, làm ơn cư xử cho ra đàn ông một chút, tự giải quyết cho gọn, đừng có chỉ biết ép Tiểu Mạn.”
“Nói trắng ra, là do nhà anh không ra gì. Chưa đăng ký thì cuộc hôn nhân này coi như chấm dứt!”
Giọng anh dứt khoát, rõ ràng không có chút dư địa nào để thương lượng.
Chu Trụ nét mặt rã rời, vẫn cố bấu víu:
“Chỉ là chuyện sinh con thôi mà, nếu cô ấy không chịu thì anh có thể về thuyết phục mẹ…”
Thẩm Hiếu cười khẩy:
“Chu Trụ, tôi đã coi anh là người, thì anh làm ơn cũng đừng làm mình như súc vật.”
“Nói tiếng người thì sống cho ra người, đừng miệng thì văn vẻ mà mùi vẫn như chuồng heo.”
Chu Trụ: “…”
Tài phun chửi của Thẩm Hiếu đúng là không ai bì kịp.
Chu Trụ bị mắng đến mức nghi ngờ nhân sinh, lúc rời đi mà bước chân cũng xiêu vẹo.
Nhưng vài hôm sau, anh ta lại vác mặt tới xin lỗi, nói đã nhận ra lỗi lầm, muốn đi tìm Tống Tước về. Kết quả là bị hai đứa tôi đóng sầm cửa vào mặt không thương tiếc.
Sau chuyện đó, tôi đưa Thẩm Hiếu về ra mắt bố mẹ, xem như chính thức xác định mối quan hệ. Anh không còn nhắc đến chuyện cưới xin ngay, mà thỉnh thoảng chỉ âm thầm bổ sung thêm tài liệu vào cái thư mục “chiến lược cầu hôn” của mình.
Hôm trước tôi lén xem thử – đã lên đến 1.1GB rồi.
Quả là đàn ông đỉnh của chóp.
Cuối cùng, trước khi mùa đông tới, chúng tôi lại xác định được một địa điểm lặn biển mới.
Giờ đây, Thẩm Hiếu đang nằm trên chiếc sofa nhỏ của tôi, mặc đúng cái quần sịp họa tiết Shin phiên bản đôi, hí hửng gửi cho tôi từng tấm ảnh phòng suite khách sạn:
“Xem đi, em thích khách sạn nào?”
“Tùy anh chọn.”
“Vậy đặt hai phòng?”
“Một phòng là đủ rồi.”
Không khí bỗng lặng đi.
Thẩm Hiếu ngồi bật dậy, đôi mắt nhạt màu ánh lên tình ý:
“Em thật sự đồng ý sao?”
Bị ánh nhìn cháy bỏng ấy thiêu đến nóng mặt, tôi dụi mũi:
“Anh cũng từng ngủ sofa rồi mà…”
“Chủ yếu là… tiết kiệm chi phí thôi.”
Thẩm Hiếu: “…”
(35)
Tháng Mười Một, bọn tôi đến đảo Phân Giới Châu ở Hải Nam.
Mùa này là mùa vắng khách nên trên đảo cũng không quá đông người.
Sau khi xuống nước, Thẩm Hiếu bơi một vòng rồi ướt sũng quay lại bờ.
Chúng tôi từ chối hướng dẫn viên, để anh tự dẫn tôi xuống biển.
Biển hôm nay không có dòng chảy mạnh, chỉ lăn tăn vài gợn sóng.
Bãi cát vàng trải dài mười dặm, trôi dạt về phía chân trời.
Trời xanh ngắt, nắng chiếu rực rỡ không chút che chắn.
Những con sóng xô đẩy nhau tiến về phía trước, từng lớp từng lớp, như hàng ngàn vảy cá óng ánh đang cuộn trào.
Cảnh đẹp vượt xa trí tưởng tượng.
Thẩm Hiếu lái ca nô.
Tôi đứng chênh vênh giữa thuyền, tóc dài tung bay, váy vải tung lên theo gió.
Được thỏa sức tận hưởng cái đẹp của chính mình khiến tâm trạng tôi tốt chưa từng thấy, thậm chí cảm thấy... thật hạnh phúc.
Trên mũi thuyền, người đàn ông mặc bộ đồ lặn ngồi yên lặng, cúi đầu nhìn xuống mặt biển phía trước, vẻ mặt nghiêm túc.
“Lát nữa mình sẽ lặn nông trước nhé, nếu em thấy ổn thì chúng ta mới xuống sâu hơn, được không?”
Tôi giơ tay làm ký hiệu đồng ý.
Sau đó tôi chui vào khoang thay đồ, mặc đồ lặn, cắn ống dưỡng khí, tạm thời nằm trên lưng anh để làm quen với cảm giác.
“Có sợ không?”
“Không.”
“Vậy anh bắt đầu nhé.”
Nước biển nơi đây rất trong.
Xuống khoảng 5 mét đã có thể thấy đàn cá nhiệt đới bơi lượn từng mảng, ánh sáng vàng óng như cánh mỏng lướt qua trước mắt.
Xuống sâu thêm 10 mét, màng nhĩ bắt đầu đau nhức.
Thực tế, vùng biển mở này có giới hạn lặn sâu là 18 mét - thuộc cấp độ lặn cơ bản.
Dù vậy, tôi vẫn khá căng thẳng, không nhịn được siết chặt tay Thẩm Hiếu.
Anh quay đầu lại, ánh mắt trấn an, rồi chỉ tay về phía trước.
Chúng tôi bơi xuyên qua vài cụm san hô mềm cao vút, phía trước bất ngờ hiện ra nhiều tượng đá - có tượng đứng, có tượng ngồi, có tượng nằm ngủ...
Tựa như tôi vừa lạc vào một thế giới Phật quốc nơi đáy biển.
Tôi cùng những pho tượng muôn hình muôn vẻ này bơi giữa lòng biển xanh, âm thanh ù tai dần dần dịu đi.
Chợt tôi hiểu vì sao Thẩm Hiếu lại thích một mình lặn sâu đến vậy.
Khi dõi theo thế giới mới mở ra trước mắt, tôi cảm giác mọi thứ đều đang thay đổi.
Giống như mình vừa vượt qua một ranh giới nào đó, vẽ lại bản đồ cuộc đời, thậm chí hiểu ra những điều từng đau đầu suy nghĩ suốt bao lâu.
Lần đầu tôi nổi loạn, là vì chọn Chu Trụ.
Lần thứ hai, là chọn Thẩm Hiếu.
Nhưng thật ra, mỗi lần như vậy đều giống như tôi lao mình vào vùng biển sâu ấy — không do dự, chọn đúng con đường mình muốn.
Thanh xuân mà, cớ gì phải hối hận?
Đột nhiên, có người nhẹ đẩy lưng tôi một cái.
Tôi lập tức bị dòng nước cuốn đi, lướt vào giữa khu tượng Phật.
Ngay chính giữa, bức tượng lớn nhất, hoàn chỉnh nhất, đang nâng trong tay một vỏ trai khổng lồ.
Tôi tinh mắt nhìn thấy bên trong có vật gì đó lấp lánh trong đám rong rêu.
Gì thế kia?
Một chiếc... nhẫn kim cương?
(Ba mươi sáu)
Sau khi lên bờ, tôi cầm chiếc nhẫn đưa cho Thẩm Hiếu xem.
Anh ngồi trên cát, tóc còn nhỏ nước, đang mải pha nước ép xoài với đá lạnh, hàng mi dài cong vút cũng đọng lại vài giọt nước biển.
Tôi chìa tay ra khoe:
“Anh xem, em nhặt được cái nhẫn này nè.”
Không ngờ anh còn chẳng buồn nhìn, chỉ lười nhác nhấc mí mắt lên:
“Em nghĩ kỹ rồi? Đeo vô là không tháo ra được đâu.”
“Tại sao phải tháo? Cái này em nhặt được mà.”
“...”
Thẩm Hiếu nhìn tôi một cái, rồi mặc lại đồ lặn, nhảy cái “bụm” xuống biển.
Tch tch.
Lát sau anh trở lên, đưa tôi xem cái vỏ trai bẩn thỉu, rồi giơ luôn điện thoại lên:
“Đây, liên kết mua hàng đây, đủ nghi thức chưa?”
“... Cũng tạm.”
Thấy tôi nhếch môi cười, anh mới nhận ra mình trúng kế, đôi mắt nhanh chóng đỏ lên một mảng.
“Hừ, không muốn lấy anh thì nói đại.”
Còn tôi, không thể nào giấu nổi cơn sóng lòng đang dâng trào.
Chỉ có thể nhìn anh, chân thành nói:
“Anh biết không, lúc này anh còn đẹp hơn cả bầu trời hồng phấn trên bãi biển nữa.”
“Em...”
Muốn nói gì đó lại thôi, anh bỗng quay mặt đi, hàng mi mảnh khẽ rung lên như không biết phải làm gì.
Còn tôi lặng lẽ dựa vào bờ vai rộng của anh, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cứ thế, hai người cùng ngắm hoàng hôn loang khắp chân trời.
Bầu không khí dịu dàng kéo dài được một lúc thì giọng Thẩm Hiếu vang lên trên đỉnh đầu tôi, uể oải mà đầy “bất mãn”:
“Thật ra, anh có một điều ước...”
“Gì vậy?”
“Muốn đổi ảnh đại diện đôi với em.”
“...”
“Nếu em không thấy phiền.”
“Có.”
“Hừ.”
Sau đó, anh không nói thêm gì nữa.
Chúng tôi dựa vào nhau, rất nhanh bị cơn gió biển ấm áp ru ngủ.
Tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng, ngồi dựa vào vai anh, bật cười:
“Nếu sau này gặp rắc rối gì, liệu có thể chờ luật sư của em đến giải quyết không?”
Người bên cạnh khẽ cười, giọng không giấu được sự kiêu ngạo nhưng lại đáng yêu vô cùng.
“Với em, anh trao toàn quyền vĩnh viễn.”
-HẾT-