Hợp Đồng Hết Hạn

2



Thế nhưng hắn chưa từng dẫn tôi về ra mắt bố mẹ hắn.

Hắn nói ba mẹ đang làm ăn ở Tân Cương.

Ít khi về, đến Tết cũng là hắn bay qua đó.

Mỗi năm đến kỳ nghỉ, hắn đều biến mất vài ngày.

Rồi quay về mang theo vài gói đặc sản Tân Cương tặng tôi.

Thế nên tôi luôn tin sái cổ vào lời hắn nói.

Ai mà ngờ đến cái này cũng dám dựng chuyện?!

Suốt từng ấy năm, rốt cuộc hắn từng nói được câu nào thật lòng chưa?

Giữa cái hè nóng nực, tôi lại không kìm được rùng mình một cái.

9

Bạn thân lại tiếp tục kể cho tôi nghe:

“Mẹ tớ lúc đó còn cố ý khen con trai bà ta đẹp trai, rồi hỏi có bạn gái chưa, nói là muốn giới thiệu cháu gái mình cho.”

“Mẹ tớ đúng là giỏi bịa chuyện, tại chỗ bịa luôn ra một đứa cháu gái đang đến tuổi lấy chồng ở A9 gì đó, làm con mụ kia sáng cả mắt lên!”

“Cậu đoán xem sao?”

Bạn tôi bĩu môi, giọng đầy mỉa mai:

“Bà ta nói con trai mình có nhà có xe, lương năm cả triệu, tính tình tốt, chỉ thiếu mỗi một cô bạn gái thôi!”

Tôi bật cười lạnh: “Có nhà có xe còn tạm tin được, chứ lương năm cả triệu thì hơi quá rồi đấy.”

“Đúng á! Với cái trình của hắn mà đòi lương cả triệu, cũng không tự nhìn lại mình là hạng gì!”

Xe là mua sau năm thứ hai đi làm.

Chỉ là chiếc BMW cũ giá hơn trăm triệu.

Căn hộ thì là dạng nhỏ, tầng trung.

Chu Lỗi là lập trình viên, làm cho một công ty internet tầm trung.

Lương năm còn chưa đến 400 ngàn.

Mẹ hắn vì muốn con trai ‘leo cao’, đúng là thổi phồng không biết xấu hổ.

Ép gượng biến hắn thành “nam thần chất lượng cao”.

10

Bạn thân tôi thay tôi bất bình:

“Hóa ra cậu quen hắn bao nhiêu năm, mẹ hắn vốn dĩ chưa từng xem cậu ra gì.”

“Chả trách suốt từng ấy năm, bà ta chưa một lần chịu gặp cậu!”

Tôi đến từ một thị trấn nhỏ ở miền Nam.

Ba mẹ tôi chỉ mở một phòng khám da liễu nhỏ trong thị trấn.

Chắc hẳn Chu Lỗi đã kể rõ điều kiện nhà tôi cho mẹ hắn.

Một hoàn cảnh bình thường như vậy tất nhiên không lọt vào mắt xanh của bà ta.

Mẹ hắn hoàn toàn không coi trọng tôi.

Từ đầu Chu Lỗi đã không hề nghiêm túc với tôi.

Quen lâu như vậy, chẳng qua là “cưỡi lừa tìm ngựa”.

 

Coi thường tôi nhưng lại không nói rõ.

Còn lợi dụng danh nghĩa bạn trai để lừa tôi thuê nhà.

Gia phong kiểu gì mà tởm thế không biết.

Còn cô gái thuê tiếp theo kia, không biết sẽ bị hắn lừa đến bao giờ.

11

Tiếng rung điện thoại kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.

Là cô gái kia vừa nhận tiền chuyển khoản.

Ngay sau đó, cô ấy nhắn tiếp:

【Chào bạn, mình thấy bài đăng trên vòng bạn bè của bạn.】

【Trùng hợp ghê, mình chính là người thuê tiếp căn hộ này nè!】

Tôi hơi sững người.

Không ngờ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy.

Tôi vội nhắn lại:

【Trùng hợp thật đó, bạn đi xem nhà khi nào vậy?】

【Chủ nhật tuần trước, mình được trung tâm môi giới dẫn đi xem. Chị môi giới bảo lúc đó bạn đang đi làm.】

Hợp đồng thuê của tôi vẫn còn một tuần nữa.

Vậy mà Chu Lỗi chẳng thèm nói với tôi một câu.

Lén chọn lúc tôi đi làm để dẫn người khác đến xem nhà.

Thật đúng là không thể chờ thêm nổi một phút nào.

Cô gái đó khách sáo hỏi tôi về tình trạng căn hộ:

【Mình hỏi nhỏ nhé, mình thấy căn nhà này chỗ nào cũng tốt, nhưng có phải cách âm không được tốt lắm không?】

Tôi nói thật tình trạng cách âm cho cô ấy biết.

Cô nói: 【Mình cũng từng lăn tăn điểm đó, nhưng bạn trai mình lại rất ưng căn này.】

【Nhà này gần công ty của anh ấy.】

【Cuối cùng mình quyết định thuê luôn.】

Tôi hỏi một câu quan trọng nhất:

【Bạn trai bạn làm ở công ty internet gần đây đúng không?】

Cô ấy lập tức xác nhận.

Tôi lại thử thăm dò hỏi cô hôm đó đi xem nhà với phải là mẹ của Chu Lỗi không.

Câu trả lời của cô ấy khớp y chang với điều tôi đã dự đoán.

Không cần hỏi thêm gì nữa.

Tôi có thể chắc chắn: người bạn trai mà cô ấy nói đến, chính là Chu Lỗi.

Hắn và mẹ hắn lại giở chiêu cũ thêm một lần nữa!

12

Thấy tôi cứ dán mắt vào điện thoại, bạn thân giơ tay huơ huơ trước mặt tôi.

“Này, đang xem gì đấy? Có nghe tớ nói gì không hả?”

Tôi giơ điện thoại lên trước mặt cô ấy.

Đợi cô đọc hết toàn bộ đoạn tin nhắn trên màn hình.

Mắt cô lập tức trợn tròn:

“Trời ơi! Cô gái lúc nãy chính là tiểu tam mà Chu Lỗi cặp kè à?”

“Hắn còn nhân lúc cậu không có ở nhà, để mẹ hắn dẫn tiểu tam đi xem nhà luôn?!”

Tôi nghĩ kỹ lại, rồi lắc đầu phủ nhận:

“Tớ thấy chắc cô ấy không biết đến sự tồn tại của tớ.”

“Lúc nãy nhìn thấy tớ ở đây, vẻ mặt cô ấy chẳng có chút gì gọi là bất thường.”

“Chắc chắn Chu Lỗi lừa cô ấy là mình đang độc thân.”

Tôi sực nhớ ra điều gì đó, liền nhắn hỏi:

【Bạn đã ký hợp đồng với bên môi giới chưa?】

【Chưa, mai mình mới ký.】

Tôi vội vàng ngăn lại:

【Bạn không được ký hợp đồng!】

【Sao vậy?】

Tôi gửi cho cô ấy một tấm ảnh chụp chung giữa tôi và Chu Lỗi.

Sau đó, tôi gõ từng chữ một vào khung chat:

【Vì anh ta là kẻ lừa đảo.】

13

Lâm Tụng Ngữ ngồi đối diện tôi và bạn thân.

Lặng lẽ nghe hết từng câu tôi nói.

Biểu cảm trên gương mặt cô chuyển từ sững sờ, đến buồn bã, rồi cuối cùng là phẫn nộ.

Cô không thể nào ngờ được.

Một mối tình vừa chớm nở, lại hóa ra là một màn kịch được tính toán kỹ lưỡng.

Một tiếng trước, tôi đã hẹn cô ra gặp mặt.

Cô bỏ cả cuộc hẹn với bạn, vội vàng chạy đến chỗ chúng tôi.

Sau một hồi trò chuyện, tôi đã nắm được mối quan hệ giữa cô và Chu Lỗi.

Đúng như tôi đã đoán.

Ngay từ đầu, Chu Lỗi đã tiếp cận cô với danh nghĩa “độc thân”.

Chuyện căn hộ, chuyện mẹ hắn, chuyện bạn gái…

Từng chi tiết một, hắn che giấu cực kỳ kín kẽ.

Lâm Tụng Ngữ bị hắn lừa gạt hoàn toàn.

Cô vừa mới tốt nghiệp đại học.

Là thực tập sinh mới vào bộ phận mà Chu Lỗi đang làm việc.

Người phụ trách hướng dẫn cô – chính là Chu Lỗi.

Cô kể rằng từ khi mới vào công ty, Chu Lỗi đã rất quan tâm cô.

Luôn hỏi han, chăm sóc ân cần, còn chủ động thể hiện thiện ý.

Chu Lỗi có ngoại hình bắt mắt.

Cao 1m83, gương mặt lại điển trai sáng sủa.

Thời đại học đã là mẫu người được nhiều cô gái theo đuổi.

Nếu hắn thật lòng theo đuổi ai, người ta e rằng rất khó từ chối được.

Năm đó theo đuổi tôi, hắn cũng ra sức không kém.

Tôi mất cả một năm để thử thách lòng thành của hắn.

Thấy hắn vẫn kiên trì không bỏ cuộc, tôi mới yên tâm gật đầu đồng ý.

Không ngờ, một năm vẫn chưa đủ để nhìn thấu một con người.

Nếu hắn đã muốn lừa, thì dù bao lâu… cũng đóng trọn vai được.

 

14

Lâm Tụng Ngữ kể rằng cô bắt đầu hẹn hò với hắn cách đây ba tháng.

Nhưng công ty có quy định nghiêm cấm yêu đương nơi công sở.

Nên hai người họ luôn lén lút qua lại sau lưng mọi người.

Đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy,

Không trách được vì sao Chu Lỗi lại sốt sắng bắt tôi chuyển nhà như thế.

Hắn đã sớm không thể chờ đợi để dọn về ở cùng cô gái kia.

Hắn chỉ đợi tôi giao nốt “món hàng cuối cùng” cho mẹ hắn.

Vắt kiệt giá trị lợi dụng từ tôi xong,

Hắn liền không chút nương tay mà đá tôi đi.

Bạn thân tôi càng nghe càng tức, đập bàn chửi lớn:

“Má nó đúng là thánh quản lý thời gian!”

“Bảo sao cứ suốt ngày kêu phải đi công tác!”

“Lập trình viên gì mà công tác suốt vậy trời?!”

“Ngoại tình thì thôi đi, còn định moi cú chót từ cậu nữa!”

“Tôi sống đến giờ mới thấy, đúng là đỉnh cao của tra nam!”

Lâm Tụng Ngữ dần lấy lại bình tĩnh,

Nhưng vẫn không kiềm được mà rơi nước mắt.

Tôi đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy.

Cô ấy giống hệt tôi ngày trước – một cô gái vừa mới bước ra khỏi cổng trường đại học.

Mang theo những kỳ vọng đẹp đẽ nhất về tình yêu.

Nhưng lại xui xẻo gặp phải loại cặn bã như Chu Lỗi – vừa hút máu, vừa giả bộ yêu đương.

Còn tôi, đã đi làm được vài năm, ít nhiều cũng từng va chạm.

Thế mà khi phát hiện ra chuyện này, tôi vẫn trằn trọc mất ngủ suốt mấy đêm.

Huống chi là cô gái trẻ như cô ấy.

Lúc đó, điện thoại bạn thân lại hiện lên thông báo WeChat.

Cô ấy nhìn lướt qua rồi trợn ngược mắt.

Cười nhạt đầy mỉa mai:

“Mẹ Chu Lỗi còn tưởng thật cơ đấy, cứ suốt ngày thúc mẹ tớ cho hai đứa gặp mặt.”

“Nói con trai bà ta xuất sắc lắm, nhiều người giành giật để giới thiệu.”

“Nói chuyện với mẹ tớ hợp gu lắm, tin tưởng người mẹ tớ giới thiệu nhất định sẽ ổn!”

“Mẹ tớ lúc đầu còn ậm ừ cho qua, mà bà ta cứ cố nài nỉ đòi hẹn thời gian gặp mặt, đúng là mặt dày đến phát sợ.”

Một ý tưởng táo bạo bất chợt lóe lên trong đầu tôi.

Tôi vỗ vai cô bạn thân đang tức đến nhảy dựng lên.

“Nếu hắn dám chơi trò ‘lừa tình mổ heo’,

Sao chúng ta không ‘gậy ông đập lưng ông’ một lần nhỉ?”

“Đối phó với kiểu người này, tốt nhất là dùng đúng chiêu của họ mà trả lại!”

15

Hết hạn hợp đồng, tôi không thuê bất kỳ căn nào do mẹ Chu Lỗi giới thiệu.

Bà ta gửi tin cuối cùng qua WeChat, đầy mỉa mai:

【Ngân sách có vậy thôi mà cứ chê lên chê xuống, còn mơ thuê nhà cao cấp à?】

Tôi cười, chụp màn hình lại rồi lờ đi không trả lời.

Tôi thật sự đã dọn vào một căn hộ cao cấp hơn nhiều.

Gần 300 mét vuông, ba phòng ngủ, hai nhà vệ sinh.

Phòng khách rộng rãi, tầm nhìn siêu đẹp, tràn ngập ánh nắng.

Căn hộ này tôi tìm được qua một kênh môi giới uy tín khác.

Mà người bạn cùng thuê với tôi không ai khác chính là Lâm Tụng Ngữ.

Dù sao thì người đàn ông kia… chúng tôi đều không còn muốn nữa.

Thuê nhà cũng chẳng cần cân nhắc chuyện “bạn trai sau này” làm gì.

Lựa chọn vì thế cũng rộng mở hơn nhiều.

Thêm nữa, ngân sách thuê của cả hai cộng lại,

Thừa sức chi trả cho căn hộ cao cấp này.

Hôm đó, Lâm Tụng Ngữ đột nhiên đổi ý, viện lý do để không ký hợp đồng thuê với mẹ hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...