Hơn Cả Thế

1



Điện thoại của anh trai tôi lập tức gọi tới, giọng anh ấy đầy phẫn nộ.

“Thằng khốn này! Thư Ngôn, em đừng loạn lên, để anh xử lý. Luật sư giỏi nhất anh đã chuẩn bị xong rồi. Nó dám làm như vậy, anh sẽ cho nó biết chữ ‘ch/ết’ viết thế nào.”

Cúp máy xong, dạ dày tôi quặn lên từng cơn khó chịu.

Tôi mở trang cá nhân của Mạnh Dao, tiếp tục kéo xuống xem.

Bốn tháng trước, cô ta viết: “Chồng nói đợi em ở cữ xong sẽ đưa hai mẹ con đi nghỉ dưỡng trên đảo. Đêm nay trăng đẹp quá.”

Bức ảnh là góc nghiêng khuôn mặt cô ta, phía sau là cửa sổ sát đất nhìn ra cảnh đêm thành phố.

Chỉ cần liếc qua cũng nhận ra đó là căn hộ cao cấp nằm ngay đối diện nhà tôi.

Hai tháng trước, trạng thái khác hiện lên: “Anh ấy nói yêu hai mẹ con em nhất, sẽ cho bọn em mọi thứ tốt đẹp nhất. Bò Wagyu hôm nay ngon thật sự.”

Ảnh chụp một nhà hàng nướng kiểu Nhật sang trọng.

Chính là nơi tôi từng đề nghị đến nhân dịp kỷ niệm ba năm ngày cưới.

Hôm đó, Kỷ Bách Nhiên cau có, trách tôi không hiểu anh ta vất vả kiếm tiền thế nào.

Tôi đã tự trách bản thân rất lâu.

Cuối cùng, chúng tôi chỉ ăn qua loa ở một quán nhỏ đầu hẻm.

Một tháng trước, cô ta đăng: “Tiểu vương tử, chào mừng con đến với thế giới này. Ba mẹ đã chuẩn bị cho con mái ấm đầu tiên rồi.”

Trong ảnh là bàn tay cô ta và Kỷ Bách Nhiên đan vào nhau, nhẹ nhàng đặt lên người một em bé.

Bên cạnh đứa bé là cuốn sổ đỏ bất động sản đỏ chói mắt.

Mỗi tấm hình đều giống như kim độc, đâm sâu vào tim tôi.

Nước mắt từng giọt rơi xuống màn hình, nhanh chóng làm nhòe tầm nhìn.

Bên cạnh tôi, Kỷ Bách Nhiên vẫn thở đều, khóe môi còn vương chút ý cười nhàn nhạt.

Có lẽ anh ta đang mơ về đứa con trai yêu quý của mình.

Tôi nhìn chằm chằm gương mặt giả dối ấy, tình cảm trong lòng lập tức biến thành thù hận ăn sâu tận xương.

Kỷ Bách Nhiên, anh nghĩ mình có thể che giấu mọi chuyện sao?

Tôi, Thư Ngôn, không phải kiểu phụ nữ yếu đuối để mặc người khác chà đạp.

Tôi lặng lẽ rời giường, bước vào thư phòng.

Với thân phận là một trong những đối tác của công ty luật hàng đầu, tôi có vô số cách khiến anh ta hối hận đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

Tôi gọi cho trợ lý của anh trai, yêu cầu điều tra toàn bộ thông tin về Mạnh Dao.

Không lâu sau, kết quả được gửi đến.

Mạnh Dao, hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp, hiện là thực tập sinh hành chính tại công ty đầu tư của Kỷ Bách Nhiên.

Gia cảnh bình thường, lý lịch chẳng có gì nổi bật.

Một kiểu con gái điển hình, muốn dựa vào tuổi trẻ và thân thể để đi đường tắt.

Điều khiến tôi thấy mỉa mai nhất là thời điểm cô ta vào làm, đúng ngay sau đám cưới của tôi và Kỷ Bách Nhiên.

Nói cách khác, ngay từ đầu cô ta đã nhắm đến một người đàn ông đã có vợ.

Con khốn này.

Sáng hôm sau, Kỷ Bách Nhiên như thường lệ đứng trong phòng thay đồ chọn cà vạt.

Sau khi ăn mặc chỉnh tề, anh ta dịu dàng gọi tôi dậy.

Khi anh ta cúi xuống định hôn chào buổi sáng như mọi ngày, tôi theo phản xạ nghiêng đầu né đi.

Động tác của anh ta khựng lại một chút rồi cười nói: “Đêm qua ngủ không ngon à? Hôm nay anh phải gặp khách hàng quan trọng, chắc sẽ về trễ.”

“Em biết rồi.” Tôi gượng cười. “Công việc vẫn quan trọng hơn.”

Trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, có lẽ không nghĩ tôi lại bình thản như vậy.

“Ừ, anh đi trước nhé. Dạo này hơi bận, em đừng suy nghĩ lung tung.”

“Vâng.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại lạnh lẽo cười nhạt.

Bận sao?

Chắc là bận tận hưởng gia đình nhỏ mới của anh ta.

Vừa tiễn anh ta rời đi, tôi lập tức lái xe đến công ty đầu tư.

Với thân phận cố vấn pháp lý, tôi có lý do hoàn toàn hợp lý để xuất hiện ở đó.

Khi đi ngang khu hành chính, tôi nhìn thấy Mạnh Dao.

Ngoài đời, cô ta gầy hơn trong ảnh, làn da trắng đến gần như trong suốt, đôi mắt to tròn mang vẻ ngây thơ chưa vướng bụi trần.

Ai ngờ khuôn mặt này lại thuộc về một người lén lút phá hoại gia đình người khác.

“Chào chị, chị cần tìm ai ạ?” Giọng cô ta ngọt ngào, nụ cười rạng rỡ.

“Tôi tìm Kỷ Bách Nhiên.” Tôi vừa trả lời vừa quan sát cô ta.

Cô ta mặc đồ công sở ôm sát, eo thon gọn, hoàn toàn không thấy dấu vết từng sinh con.

“Giám đốc Kỷ hôm nay kín lịch cả ngày, xin hỏi chị là…”

“Tôi là Thư Ngôn.”

Vừa nghe xong, sắc mặt cô ta lập tức tái đi.

Đương nhiên cô ta biết tôi là ai.

“Thư… Thư tổng, xin chị đợi một chút, tôi sẽ báo ngay.” Ngón tay cô ta run rẩy khi nhấc máy nội tuyến.

Tôi nghe rõ cô ta lí nhí: “Giám đốc Kỷ, vợ anh tới rồi.”

Không lâu sau, Kỷ Bách Nhiên bước ra khỏi văn phòng, nụ cười cứng nhắc gượng gạo.

“Ngôn Ngôn, sao em lại đến đây? Cũng không báo trước.” Ánh mắt anh ta lướt nhanh qua Mạnh Dao, đầy căng thẳng.

Tôi tự nhiên khoác tay anh ta, cảm nhận rõ cơ thể anh ta cứng lại.

“Đi ngang qua nên nhớ anh, tiện thể rủ anh đi ăn trưa.”

“Được chứ, hay mình ăn ở nhà hàng riêng dưới lầu.” Anh ta vội vàng đồng ý.

Anh ta chỉ muốn đưa tôi rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Trong thang máy, tôi giả vờ hỏi bâng quơ: “Cô bé hành chính lúc nãy là nhân viên mới à? Nhìn khá ngây thơ, bao nhiêu tuổi vậy?”

“Anh không rõ, chỉ là thực tập sinh thôi.” Kỷ Bách Nhiên trả lời trơn tru. “Anh đâu để ý mấy chuyện bên hành chính.”

“À.” Tôi khẽ đáp.

Trong lòng lại thấy buồn cười đến đáng thương.

Nói dối thuần thục thế này, chắc anh ta đã tập không biết bao nhiêu lần.

Trong bữa trưa, tôi ân cần gắp thức ăn cho anh ta, hỏi han công việc và sức khỏe.

Trong mắt anh ta thoáng hiện chút xúc động xen lẫn áy náy.

“Vẫn là em hiểu anh nhất, có em bên cạnh thật sự rất hạnh phúc.”

Nhìn vẻ diễn xuất giả tạo đó, tôi suýt buồn nôn.

“À đúng rồi.” Tôi giả vờ sực nhớ. “Bạn em mới mua Porsche Macan, nhìn cũng đẹp. Hay là mình đổi xe?”

Đôi đũa trên tay anh ta khựng lại.

“Đổi xe sao? Xe mình vẫn chạy tốt mà.”

“Xe đó cũng gần bốn năm rồi, hơn nữa nếu sau này có con thì ngồi cũng không thoải mái.” Giọng tôi nhẹ tênh.

Sắc mặt anh ta trầm xuống. “Chuyện con cái còn xa, chi tiêu bây giờ cũng không ít.”

Thật nực cười.

Lúc mua nhà mua xe cho con riêng, anh ta lại chẳng hề nhắc đến chi tiêu.

“Ừ, anh nói đúng.” Tôi gật đầu ngoan ngoãn, trong lòng đã lạnh như tro tàn.

Buổi chiều, tôi lấy cớ có việc, quay lại khu hành chính thêm lần nữa.

Đúng lúc nghe thấy Mạnh Dao trò chuyện với đồng nghiệp.

“Bác sĩ nói Tiểu Bảo phát triển rất tốt, còn thông minh hơn mấy bé cùng tuổi.”

“Mạnh Dao, cậu thật may mắn, bạn trai vừa chiều chuộng lại thương con.”

“Anh ấy còn nói đợi thời điểm thích hợp sẽ cưới mình.” Gương mặt cô ta tràn ngập hạnh phúc.

Cưới cô ta sao?

Tôi cười lạnh trong lòng.

Tôi và anh ta còn chưa ly h/ôn, đã tính chuyện cưới người khác rồi.

Mạnh Dao nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Thư tổng.”

Tôi bước lại gần, cười rất thân thiện. “Cô Mạnh phải không? Nghe nói cô có con rồi, chúc mừng nhé.”

Cô ta theo phản xạ nắm chặt vạt áo, rõ ràng đang hoảng loạn.

“Cảm ơn Thư tổng.”

“Ba đứa bé chắc thương cô lắm.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Ánh mắt cô ta lập tức né tránh. “Rất… rất tốt.”

“Vậy thì tốt.” Tôi nói chậm rãi. “Con gái nên biết giữ mình, đừng để bị đàn ông tồi lừa gạt.”

Nói xong, tôi quay người rời đi.

Vừa bước ra khỏi công ty, sắc mặt tôi tối sầm lại.

Mạnh Dao, cô nghĩ trốn trong bóng tối là tôi không động tới được sao?

Tôi sẽ cho cô biết thế nào là bản lĩnh của chính thất.

Tối hôm đó, Kỷ Bách Nhiên về rất muộn.

Trên người anh ta phảng phất mùi sữa và dung dịch sát khuẩn.

“Tiếp khách xong anh ghé qua nhà họ.” Anh ta thuận miệng bịa chuyện.

“Vợ à, anh đi tắm trước.”

Tôi không đáp, chỉ đợi đến khi tiếng nước vang lên, liền cầm lấy điện thoại của anh ta.

Mở khóa.

Tin nhắn giữa anh ta và Mạnh Dao hiện ra rõ ràng.

Mạnh Dao: “Chồng ơi, hôm nay con trai biết cười rồi, em quay video cho anh xem nhé.”

Kỷ Bách Nhiên: “Con trai anh đúng là thông minh, vất vả cho em rồi, vợ yêu.”

Mạnh Dao: “Không vất vả đâu, chỉ cần anh và con khỏe mạnh, em sẵn sàng làm tất cả.”

Kỷ Bách Nhiên: “Đợi anh, không bao lâu nữa chúng ta sẽ ở bên nhau công khai.”

Tôi nhìn chằm chằm những dòng chữ chói mắt, gương mặt trống rỗng.

“Vợ yêu” — cách xưng hô thật mỉa mai.

Hóa ra họ đã sớm tính toán tương lai, chỉ chờ người vợ hợp pháp như tôi biến mất.

Đúng là mơ giữa ban ngày.

Kỷ Bách Nhiên tắm xong bước ra, tôi chủ động đề nghị xoa bóp chân cho anh ta.

“Chồng à, dạo này anh vất vả quá.”

Anh ta thản nhiên tận hưởng, trong mắt còn ánh lên vẻ tinh ranh tự mãn.

“Tất cả đều vì gia đình của chúng ta.”

“À đúng rồi.” Tôi giả vờ hỏi. “Hôm nay đến công ty anh, em thấy cô bé hành chính để hình nền điện thoại là em bé, còn trẻ mà đã làm mẹ rồi à?”

Cơ thể anh ta lập tức cứng lại.

“Vậy sao? Anh chưa nghe nói.”

“Nghe đâu còn là con trai nữa.” Tôi thong thả nói thêm. “Giới trẻ bây giờ thật bốc đồng.”

Anh ta gượng gạo đáp lại, trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Tôi cười lạnh trong lòng, ngoài mặt vẫn dịu dàng. “Chỉ mong bạn trai cô ấy là người có trách nhiệm, đừng là kẻ lừa gạt.”

“Chắc… chắc là vậy.” Giọng anh ta đã run lên.

Sáng hôm sau, người của anh trai gửi cho tôi vài tấm ảnh mới.

Kỷ Bách Nhiên và Mạnh Dao đang ở cửa hàng thời trang trẻ em cao cấp, chọn đồ cho con.

Trong ảnh, anh ta cẩn thận bế đứa bé quấn tã, cúi xuống hôn nhẹ lên trán con, ánh mắt dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy.

Bên cạnh, Mạnh Dao khoác tay anh ta, nụ cười rạng rỡ đầy kiêu hãnh.

Hai người đứng cạnh nhau, giống như một gia đình ba người hạnh phúc.

Chương tiếp
Loading...