Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoàng Hậu Thất Sủng Chạy Trốn Rồi
13
Nàng đưa tay vuốt ve bụng mình: “Giờ còn muốn g.i.ế.c cả ta.”
Dừng một chút, nàng nhấn mạnh: “Ồ, và cả… đứa con trong bụng của chúng ta.”
Ta không tin.
Không thể nào.
Nàng mỉm cười: “Ba tháng rồi, chỉ có thể là của ngươi.”
Nàng ghé sát lại: “Ra tay đi, báo thù cho chủ tử và muội muội ngươi đi.”
Khuôn mặt mỹ nhân, so với thuở bé càng thêm quyến rũ mê hoặc.
Nữ tử ta đem lòng ái mộ cả đời, chôn chặt trong tim không dám lộ ra, hóa ra lại là một nữ nhân tâm địa rắn rết đến thế.
Tim gan ta như bị xé nát.
Ta xoay lưỡi đao, đặt ngang cổ mình.
Hoàng thượng, hoàng hậu, Đường Ngự Phong đến để tạ tội.
Phiên ngoại – Hoàng đế
Trẫm không ngờ.
Thái tử mà trẫm dốc lòng nuôi dạy từ nhỏ, lại vì một nữ nhân mà không tiếc tính mạng.
Hắn ngã xuống giữa vũng máu, tay vẫn còn nắm chặt vạt áo nữ tử kia.
Lúc trẫm đến, nàng ta đang quỳ ngoài điện, ánh mắt trống rỗng.
Trẫm hỏi nàng: “Ngươi đang cầu phúc cho Thái tử sao?”
Nàng liên tục gật đầu.
Nhưng trẫm nhìn ra được, nàng chẳng qua chỉ là đang xem trò vui, thậm chí mong Thái tử sớm c.h.ế.t đi cho rồi.
Trẫm giận đến mức suýt nữa muốn g.i.ế.c nàng ngay tại chỗ.
Thái tử đã cầm được máu, trẫm không buồn hỏi han nàng nữa, lập tức bước vào xem tình hình.
Thái tử nằm trên giường, yếu ớt vô cùng, chỉ mơ màng lặp lại một cái tên.
Trẫm ghé tai lại gần.
“Tứ Âm… Lý Tứ Âm…”
Đây là ai? Trẫm chưa từng nghe nói đến.
Lão thái giám thân cận cũng nghe thấy, đảo mắt lia lịa.
Ra ngoài chưa được bao lâu, đã cung kính bẩm báo:
“Bẩm Hoàng thượng, nữ tử kia chính là ái nữ của Lý Khám – thị lang bộ Công, tên là Lý Tứ Âm.”
Trẫm nhìn lướt qua.
Chẳng thể xem là dung mạo khuynh quốc khuynh thành, cũng chẳng tính là đoan trang xuất chúng.
Thái tử nhà trẫm sao lại si mê một nữ tử tầm thường như vậy?
Trẫm rất muốn xử lý nàng, nhưng trẫm hiểu rõ nhi tử mình — xưa nay hắn lạnh lùng xa cách.
Người có thể khiến hắn xả thân cứu mạng, mê man vẫn nhớ mãi không quên, nhất định là yêu đến tận xương tủy.
Thôi thì giữ lại cái mạng của nàng, điều tra rõ rồi g.i.ế.c cũng chưa muộn.
Trẫm lệnh nàng hầu bệnh. Nào ngờ nàng lại tỏ vẻ thất vọng.
Nàng thất vọng? Trẫm còn chưa xử tử nàng, đã là đại ân rồi!
Trẫm còn đặc biệt dặn dò thái y: “Phải trông chừng cẩn thận, kẻo để nàng ta làm hại Thái tử.”
Bởi vì trong đôi mắt của nữ nhân kia, trẫm không nhìn thấy chút gì gọi là tình yêu.
Không lâu sau, thống lĩnh Ngự lâm quân đến báo:
Bắt được hai tên thích khách.
Một kẻ chưa kịp ra tay, đã vì hành động lén lút mà bị bắt.
Một kẻ khác chính là tâm phúc của Thái tử, Đường Ngự Phong.
Sau khi thẩm tra nghiêm ngặt, kẻ chưa ra tay kia đã khai nhận:
Hắn do Kỳ Vương phái tới, giả vờ hành thích để hãm hại Thái tử.
Còn Đường Ngự Phong không chịu khai.
Hắn không nhận mình mưu sát Thái tử, cũng không nhận là Thái tử sai khiến.
Trẫm cảm thấy lạ lùng.
Bởi thanh kiếm của hắn, rõ ràng là chĩa vào Lý Tứ Âm.
Trẫm cho người tra quan hệ giữa hắn và Lý Tứ Âm.
Quả nhiên, là huynh muội cùng mẹ khác cha.
Nhưng Đường Ngự Phong từ bảy tuổi đã vào Đông cung theo hầu Thái tử, Lý Tứ Âm lại là nữ nhi của thiếp thất trong Lý phủ, hai người chưa từng gặp mặt.
Vậy tại sao hắn lại muốn g.i.ế.c muội muội ruột của mình?
Trẫm nghĩ mãi không thông, bèn lệnh cho người tra xét nô tịch của Đường Ngự Phong.
Lần theo manh mối, tra tới Thôi phủ.
Phát hiện hắn có quan hệ thân thiết với Thôi tam tiểu thư — Thôi Di, người lớn lên cùng Thái tử.
Chẳng lẽ đây là chuyện ghen tuông giữa đám nữ nhi?
Trẫm hạ lệnh theo dõi Thôi Di.
Trẫm không yên lòng, lại đến thăm Thái tử.
Đứa con mà trẫm kỳ vọng nhất nằm yếu ớt trên giường, cánh tay bị nữ nhân kia kê làm gối đầu.
Thế mà hắn lại cứ nhìn nàng không chớp mắt, ánh mắt say đắm không rời.
Thậm chí không nỡ cử động, chỉ khẽ dùng đầu ngón tay vuốt ve gò má nàng như đang nâng trân bảo.
Trẫm vừa định bước vào quát mắng, thì thái y vội kéo tay trẫm lại:
“Bệ hạ, Thái tử điện hạ không chịu nổi kích động.”
Trẫm thật sự giận!
Trẫm dạy dỗ hắn bao nhiêu năm, dạy hắn phải giữ điềm đạm, phải kiềm chế cảm xúc, cẩn thận từng bước, không để lộ sơ hở.
Vậy mà hắn quên sạch.
Giờ đây, hắn như phát điên vì một nữ nhân.
Không chỉ dung túng nàng, mà còn chẳng nỡ để nàng chịu khổ.
Nghe nói hôm đó vì đêm khuya dậy đắp áo cho nàng mà hắn ra máu, suýt mất mạng.
Trẫm thấy Thái tử này hỏng rồi.
Vì sắc mà mất trí.
Trẫm hạ lệnh theo dõi hắn chặt chẽ.
Nhưng trong suốt thời gian tĩnh dưỡng, hắn không hề hỏi đến chính sự, chỉ lặng lẽ cho người theo dõi tin tức của Lý Tứ Âm.
Nghe nói nàng ra ngoài gặp người nhà sắp xếp cho xem mắt, hắn bệnh chưa khỏi cũng kéo lê thân mình mà theo đến.
Trẫm thật sự không hiểu nổi.
Thái tử như đã trở thành người khác.
Trẫm muốn thử lòng hắn, liền bảo người nói cho Đường Ngự Phong biết sự thật về thân thế của Lý Tứ Âm.
Đường Ngự Phong nghe xong thì vô cùng kinh hãi.
Người bên dưới hồi bẩm:
“Đường Ngự Phong quả thật không biết chuyện, nhưng vẫn không chịu khai là ai sai khiến hắn hành thích Lý Tứ Âm.”
Trẫm liền bịa ra một lý do, sau đó gọi Lý Tứ Âm tới đến trước ngự tiền để đối chất.
Con bé này gan không nhỏ, vậy mà dám ra điều kiện với trẫm.
Trẫm nghe nàng kể xong, liền trầm mặc suy nghĩ.
Chẳng lẽ thế gian thật có chuyện cải tử hoàn sinh?
Cái giấc mộng mà nàng thấy, sao lại chân thật đến thế?
Trẫm lặng lẽ chờ ngày diễn ra đại lễ tế trời.
Quả nhiên, Lệ phi dâng một bát canh có độc.
Y như lời Lý Tứ Âm nói.
Lệ phi mà trẫm sủng ái nửa đời, lại muốn g.i.ế.c trẫm.
Trẫm đau lòng đến tận xương tủy.
Tối hôm đó, trẫm đau đầu không chịu nổi, mê man ngủ một giấc.
Khi tỉnh dậy, trong đầu lại có thêm nhiều đoạn ký ức xa lạ.
Trong mộng, Lý thị vì cứu Thái tử mà chắn một kiếm, thích khách chạy thoát.
Trẫm nghi ngờ Thái tử, lại bị Lý Khám làm cho phiền lòng.
Trẫm liền ban hôn Lý thị cho Thái tử, muốn xem hắn có tâm phản nghịch không.
Trẫm nghĩ, nếu hắn chán ghét nàng, thì Lý thị ắt sẽ chẳng sống được bao lâu.
Khi đó, lại đổi cho hắn một Thái tử phi xuất thân cao quý cũng chưa muộn.
Trẫm chỉ cần thử một năm, giữ nàng sống một năm là đủ.
Nhưng càng nhìn, trẫm lại càng cảm thấy nữ tử này thiện lương ngoan ngoãn, rất giống Huệ phi – sinh mẫu của Thái tử.
Trẫm lại không nỡ để nàng c.h.ế.t quá sớm.
Nhưng Lý thị xuất thân thấp kém, gia giáo lại không tốt, e rằng không gánh nổi cương vị mẫu nghi thiên hạ.
Trẫm nghe theo lời hoàng hậu khuyên, chọn vài nữ tử xuất thân danh môn tặng cho Thái tử làm thị thiếp.
Đến khi mấy người kia đều c.h.ế.t dưới tay người khác, trẫm mới bừng tỉnh —
Thái tử vẫn là Thái tử.
Lý Tứ Âm có thể sống sót đến hôm nay, đều nhờ hắn một tay che chở.
Lúc ấy trẫm mới phát hiện, tình cảm cha con giữa trẫm và hắn đã sớm xa cách.
Thái tử nghi ngờ trẫm cài người vào bên cạnh mình, ngày càng cung kính, nhưng không còn thân thiết như xưa.
Hắn dồn toàn lực chèn ép Kỳ Vương, cả hoàng hậu cũng ngày càng chuyên quyền kiêu căng.
Trẫm ngày càng không vui, cũng ngày càng xa lánh hắn.
Trưởng tử mà trẫm đích thân nuôi dạy từ nhỏ, trẫm từng nghĩ đến việc phế truất.
Nhưng mỗi lần Thái tử phi vào cung thỉnh an, trẫm lại nhớ đến Huệ phi.
Trẫm từng hứa với Huệ phi, nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho đứa con duy nhất của nàng.
Là vua, là cha, lời này trẫm không thể nói ra miệng, chỉ có thể trông cậy vào nàng dâu nhỏ này.
Thái tử phi ngơ ngác gật đầu: “Thái tử sẽ hiểu được tâm ý của phụ hoàng.”
Haiz…
Tất cả đều tại trẫm, chỉ vì ban hôn hồ đồ, khiến vợ chồng bọn họ *đồng sàng dị mộng, nảy sinh hiềm khích.
(*Đồng sàng dị mộng: tuy gần gũi bên ngoài, nhưng trong lòng mỗi người lại có những toan tính riêng, suy nghĩ riêng.)
Trẫm c.h.ế.t một cách mơ hồ, chẳng rõ đầu đuôi.
Những ngày cuối đời, Lệ phi luôn túc trực bên giường bệnh.
Trẫm cảm thấy có gì đó không ổn, muốn tìm cơ hội gặp Thái tử, nhưng luôn bị ngăn cản.
May mà Thái tử phi đến thỉnh an, trẫm đành đem chút hy vọng cuối cùng gửi gắm nơi nàng.
Nàng chỉ đau buồn nói: “Hoàng thượng an tâm tĩnh dưỡng.”
Lệ phi ở bên cạnh, ánh mắt đầy sát ý.
Trẫm thầm nghĩ: Thôi xong rồi.
May mắn thay, cuối cùng trẫm vẫn gặp được Thái tử.
Hắn lặng lẽ quỳ bên giường bệnh, không nói một lời.
Trẫm muốn dặn dò nhiều điều, nhưng phát hiện tình cha con đã chẳng còn như xưa, gần như là người dưng.
Trẫm chỉ khẽ vỗ mu bàn tay hắn, thì thầm căn dặn:
"Hãy yêu thương thê tử, yêu dân như con, nhà thuận thì mọi việc tất thịnh."
Trẫm sợ, sợ hắn trở thành một bạo quân m.á.u lạnh, vô tình vô nghĩa.
Điều duy nhất trẫm hy vọng là hắn sẽ bảo vệ Thái tử phi cho tốt.
Chỉ cần Thái tử phi còn ở bên, thì trong lòng hắn vẫn còn một chỗ dựa.
Trẫm nhớ lại mọi chuyện trong giấc mộng kia, nước mắt già nua tuôn rơi không dứt.
Trẫm bỗng nhận ra —
Kiếp trước trẫm sai đến mức chẳng còn gì để nói.
Nhưng rồi trẫm lại thắc mắc: Vì sao kiếp này Thái tử lại yêu thương Lý thị như phát điên đến vậy?
Trẫm cứ nhìn, cứ nghĩ rồi bật cười.
Hóa ra không chỉ mình trẫm, bọn họ cũng đều trọng sinh cả rồi.
Đêm Nguyên Tiêu.
Trẫm tình cờ bắt gặp Lý thị và Giang Nghĩa Hàm ở tiệm thư họa.
Lý thị e lệ dịu dàng, hai người tình ý quấn quýt.
Thái tử đứng một bên, nghiến răng nghiến lợi, suýt nữa cắn vỡ cả hàm.
Trẫm thầm quyết định giúp nhi tử một phen.
Đồng thời cũng muốn thử xem, Lý thị có thực sự tuyệt tình như lời đồn hay không?
Trẫm thử ra tay một chút, nàng liền như đổ đậu, khai hết mọi chuyện.
Nàng còn đem trẫm thành phụ hoàng kiếp trước mà khóc lóc kể khổ.
Trẫm cũng đau lòng.
Hóa ra ba năm làm hoàng hậu của nàng là ba năm đầy nước mắt.
Hóa ra trẫm để lại cho Thái tử biết bao nhiêu cục diện rối rắm.
Từ hôm đó, trẫm bắt đầu âm thầm thanh tra lại một lượt.
Từ hoàng hậu, Lệ phi, Kỳ Vương, đến cả huynh đệ thân tín của trẫm — Thành Dương vương.
Thì ra những kẻ này, mỗi người đều ôm lòng riêng.
Bọn họ vì e ngại uy danh của trẫm mà không dám manh động, chứ chưa từng thực lòng trung với giang sơn xã tắc.
Chỉ cần tân quân đăng vị, lòng lang dạ sói lại hiện nguyên hình.
Trẫm không thể để những u nhọt ấy lại cho con.
Trẫm sẽ thay con mình nhổ sạch từng cái một.
Lần đi săn ấy, trẫm phát hiện một người khả nghi.
Tiểu nữ của Tể tướng họ Thôi: Thôi Di.
Lý Tứ Âm từng nói, chính vì trẫm ban hôn hồ đồ kiếp trước mới khiến Thôi Di gả nhầm người, số kiếp bất hạnh.
Vậy nên, kiếp này trẫm không ban hôn nữa, để phụ mẫu nàng tự quyết.
Nhưng nàng ta lại dây dưa với Kỳ Vương, lại còn có quan hệ mập mờ với kẻ thù kiếp trước là Lục Trì.
Trẫm liền cho người âm thầm giám sát.
Quả nhiên nàng ta dám hạ thủ với Lý Tứ Âm.
Trẫm lập tức ra lệnh cho Ngự lâm quân đi theo Thái tử truy tìm.
Loại tình huống anh hùng cứu mỹ nhân thế này, sao trẫm có thể cướp mất cơ hội của con trai được?
Con tốt, dâu hiền, tiền duyên chưa dứt.
Khi ấy, trẫm còn bắt gặp một tiểu binh Ngự lâm quân đang lén lút lẩm bẩm trong góc.
Thấy cậu ta do dự, trẫm liền bước tới hỏi đang lẩm bẩm cái gì.
Vừa nhìn, liền biết đó là nhi tử nhà họ Giang.
Cậu ta không dám nói.
Trẫm nghiêm giọng: “Nói lớn lên.”
Không còn cách nào, hắn đành kể lại tất cả những gì mình đã thấy.
Mười mấy tên Ngự lâm quân đứng cạnh đều nghe rõ mồn một.
Tin đã ra khỏi miệng.
Lão già nhà họ Giang là kẻ sĩ diện nhất thiên hạ, chuyện này mà lan ra, chẳng thể nào thu lại.
Thái tử à, phụ hoàng chỉ giúp con đến đây thôi.
Trẫm làm bao nhiêu việc, cuối cùng, đứa con trai này cũng hiểu ra rồi.
Hắn không còn nhìn trẫm như kẻ thù nữa, bắt đầu chịu mở miệng tâm sự cùng trẫm.
Cha con, quân thần, không cần nói quá nhiều — hiểu là đủ.
Hai cha con cùng bày mưu, chờ xem Kỳ Vương có sa bẫy không.
Lệ phi đã dám hại trẫm, trẫm nhất định phải giết.
Còn Kỳ Vương, trẫm thì lại hơi do dự.
Nếu hắn thực sự có ý mưu nghịch, trẫm tuyệt đối không nương tay.
Trẫm là hoàng đế.
Kẻ nào dám khiêu khích hoàng quyền, dù là cốt nhục ruột thịt, cũng phải giết!
Còn về Thôi Di, chẳng qua cũng chỉ là hạng tiểu nhân nhảy nhót, mọi thứ đều trong tay trẫm.
Trẫm thất vọng vô cùng.
Kỳ Vương có lòng mưu nghịch, lại chẳng có gan cũng chẳng có thủ đoạn.
Một kẻ hồ đồ, mềm yếu, chẳng làm nên trò trống gì.
Trẫm mềm lòng, chỉ giam lỏng hắn, tha cho hắn một mạng.
Gió yên biển lặng rồi, trẫm muốn dưỡng bệnh thật tốt, tranh thủ thêm vài năm nữa thu xếp lại triều cục cho ổn thỏa.
Để đến khi Thái tử tiếp nhận giang sơn, cũng được thuận buồm xuôi gió.
Ai ngờ tiểu tử đó nghe tin trẫm khỏe lại, liền như trút được gánh nặng,
Ngày ngày lại chạy lên núi!
Chạy đi đâu?
Chạy theo vị hoàng hậu kiếp trước của hắn, kiếp này lại mê tu đạo, mộng mơ phi thăng thành tiên.
Nói thực lòng, trẫm thấy hắn đúng là bị tình cảm làm mờ mắt.
Cái cô nương kia, duyên trần chưa dứt, tâm đạo chẳng vững.
Chỉ một chút lưu luyến và yêu thương đã đủ làm nàng mê muội không dứt ra nổi.
Ngay cả người thân từng không mấy yêu thương nàng, nàng còn chẳng nỡ buông.
Lẽ nào lại dễ dàng từ bỏ người đã từng đầu gối tay ấp suốt mười năm?
Nhưng trẫm không nói.
Chuyện của người trẻ, trẫm không nên nhúng tay thêm nữa.
Quả nhiên, chưa đầy hai năm sau, Thái tử lại cùng Lý thị quỳ gối trước mặt trẫm.
Trẫm sớm đã chuẩn bị sẵn thánh chỉ từ trước, mỉm cười nói:
“Lần này không phải trẫm chỉ hôn đâu nhé, là các ngươi tự đến xin đấy.”
Thái tử đại hôn, toàn cung vui mừng.
Trẫm nhìn đôi phu thê không còn là tân nhân, nhưng lại còn hơn tân nhân ấy.
Trong lòng chỉ thấy nhẹ nhõm và mãn nguyện.
Trẫm cuối cùng cũng đã chỉ đúng một lần nhân duyên rồi đấy!
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎