Hệ Thống Giúp Tôi
1
【Phát hiện giá trị công lược của anh em nhà họ Thẩm và nam chính đã đạt 95%!
Nhiệm vụ kết hôn với nam chính Tạ Thanh Hàn hoàn thành!
Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ!】
【Cơ thể của ký chủ t/ử v/ong là có thể trở về hiện thế, nhận một trăm triệu tiền thưởng!
U/ng th/ư xương được chữa khỏi!】
Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc hân hoan đang dâng lên trong lòng.
Cuối cùng cũng có thể quay về rồi!
Anh cả và anh ba ở lại bên cạnh Lâm Sương Hoa, còn sai anh hai áp giải tôi về nhà.
Tôi theo phản xạ liếc sang người ngồi cạnh, anh hai Thẩm Mộc Thần.
Từ lúc lên xe, sắc mặt anh ta u ám, rõ ràng rất miễn cưỡng.
Chỉ đến khi nhận được tin nhắn của Lâm Sương Hoa, anh ta mới lộ ra nụ cười hiếm hoi.
Nhận ra ánh nhìn của tôi, anh ta lập tức tắt màn hình, cau mày nói:
“Sao vậy, vẫn chưa chịu buông sao, còn định quay lại phá hoại Thanh Hàn và Sương Hoa à?”
“Sương Hoa còn nhỏ, lại chịu quá nhiều khổ cực, sao em không thể tha cho cô ấy?”
Tôi nắm chặt tay, bật cười tự giễu.
Xét về tuổi tác, tôi còn nhỏ hơn Lâm Sương Hoa một tuổi.
Có lẽ thấy sắc mặt tôi quá tệ, anh hai bỗng thở dài:
“Chuyện này em nên nhận lỗi với Sương Hoa, đừng quá bướng bỉnh.”
Anh ta đưa tay định xoa đầu tôi, nhưng tôi nhẹ nhàng tránh đi, hỏi lại:
“Vì sao người phải xin lỗi là tôi? Tôi sai ở chỗ nào?”
Động tác của anh hai khựng lại, giọng mất kiên nhẫn:
“Thẩm Mộc Hòa! Em đừng có không biết điều!”
Tôi khép mắt, dù chỉ là vì nhiệm vụ, những năm qua cũng đã nảy sinh không ít tình cảm.
Tôi từng thật sự đau lòng vì thái độ của họ.
Nhưng hiện tại, tất cả đã không còn ý nghĩa.
“Đợi sau khi cuộc thi của Sương Hoa kết thúc, em theo chúng tôi đi xin lỗi cô ấy.”
Tôi không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ xác nhận với hệ thống trong lòng:
【Chỉ cần thân thể này ch/ết đi, tôi có thể trở về đúng không?】
【Đúng vậy.】
Tôi chậm rãi thở ra, nhìn cảnh vật bên ngoài qua cửa sổ.
Sau khi chắc chắn sẽ không gây thương tích cho người khác, tôi bấm mở khóa, bất ngờ kéo mạnh cửa xe.
Anh hai đang nói dở thì hoảng loạn hét lên:
“Hòa Hòa, em đang làm gì vậy!”
2
Tôi mặc kệ anh ta, không hề do dự lao xuống.
Gió lạnh gào thét lướt qua gò má, cảm giác mất trọng lực dữ dội ập đến.
Tôi nhắm chặt mắt, trong lòng không hề sợ hãi.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, eo tôi bị người ta ôm chặt.
Tôi được bảo vệ trong vòng tay đó, ngã xuống thảm cây ven đường.
Trời đất quay cuồng, tôi nghe thấy một tiếng rên trầm thấp.
Hai người lăn mấy vòng mới dừng lại.
Người ôm tôi bị cành cây cào rách da thịt, m/áu me đầy người, còn tôi thì không hề bị thương.
Tôi ngẩng đầu, nhìn gương mặt kinh hãi của anh hai, giọng bình thản:
“Buông ra.”
Anh hai nhìn chằm chằm vào vẻ mặt thờ ơ của tôi, gầm lên:
“Anh chỉ nói em vài câu thôi mà? Chỉ vì chút chuyện này mà nhảy xe, đúng là chúng ta đã chiều hư em rồi!”
“Em muốn chúng ta chú ý tới em sao? Thu lại mấy suy nghĩ đó đi!”
Tôi làm như không nghe thấy, bẻ từng ngón tay anh ta ra.
Đứng dậy quan sát xung quanh, tôi nhanh chóng nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang lao tới với tốc độ cao.
“Là tôi tự đâm vào, nhớ bồi thường sửa xe cho người ta.”
Dứt lời, tôi lao thẳng về phía chiếc xe đó.
“Hòa Hòa!”
Anh hai gào lên tuyệt vọng, cố đứng dậy nhưng đã muộn.
Tôi tràn đầy mong chờ, khát khao được ch/ết.
Dù trở về hiện thế cũng chẳng sống được bao lâu, nhưng tôi không muốn ở lại thế giới này thêm dù chỉ một giây.
Tiếng phanh xe chói tai vang lên, chiếc xe đen dừng sững lại.
Tôi loạng choạng lùi về sau, ngã vào vòng tay anh hai vừa kịp chạy tới.
“Em đ/iên rồi à! Thẩm Mộc Hòa, em thật sự đ/iên rồi sao?”
Mắt anh ta đỏ hoe, tay run rẩy chạm vào mặt và vai tôi:
“Có bị đâm trúng không? Có đau chỗ nào không? Nói đi!”
Không ch/ết được, tôi cúi đầu, trong lòng tràn đầy thất vọng.
Ánh mắt tôi rơi xuống chân anh hai, ống quần anh ta đã bị m/áu thấm ướt.
Rõ ràng bị thương không nhẹ, m/áu vẫn không ngừng nhỏ xuống.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã khóc đến không thở nổi, hận không thể thay anh ta gánh chịu.
Còn bây giờ, tôi chỉ lạnh nhạt dời mắt đi.
“Sao vậy? Ngay cả ch/ết, tôi cũng phải xin phép các anh sao?”
Anh hai sững sờ, đứng chết lặng tại chỗ.
Tôi cười khẩy, vòng qua anh ta đi về phía tài xế chiếc xe đen đang mắng chửi:
“Tiền bồi thường, lát nữa tôi sẽ chuyển cho anh.”
Anh hai siết chặt nắm tay, đuôi mắt đỏ lên.
Tôi khựng lại, rồi lập tức hiểu ra:
“À, tôi không dùng tiền nhà họ Thẩm, là tiền tôi tự kiếm được…”
“Hòa Hòa!”
Anh ta không kìm được, cắt ngang lời tôi.
Nhưng tôi lại nhìn thấy, trên gương mặt anh ta thoáng hiện vẻ tủi thân.
“Em là thiên kim duy nhất của nhà họ Thẩm, cho dù giao cả nhà họ Thẩm cho em, anh hai cũng không hề oán trách!”
Tôi cảm thấy buồn cười, nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Thật sao?”
Anh ta run lên, dường như lúc này mới kịp nhận ra.
Thiên kim trên danh nghĩa của nhà họ Thẩm bây giờ là Lâm Sương Hoa.
Còn tôi, tiểu thư thật sự, lại chỉ bị xem như kẻ hoang tưởng, danh tiếng bại hoại.
Tôi cười đến phóng túng, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Đã từng, tôi và anh hai thân thiết như hình với bóng, anh ta đi đóng phim cũng mang theo tôi.
3
Nhưng hiện tại, anh ta chỉ lạnh lùng nhìn tôi, yêu cầu mọi chuyện đều phải nhường nhịn Lâm Sương Hoa.
Anh hai kéo tôi lên xe, cúi đầu nói:
“Đợi đến khi Sương Hoa đoạt giải Vật lý, chúng ta sẽ công bố em mới là thiên kim nhà họ Thẩm…
Mọi chuyện trước kia… đều chỉ là hiểu lầm…”
Tôi chẳng buồn để tâm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cảnh vật bên ngoài không ngừng lùi lại, thoáng chốc đã trôi qua.
Trước khi xuyên không, tôi là một đứa trẻ mồ côi.
Trong một lần kiểm tra sức khỏe, tôi được chẩn đoán mắc u/ng th/ư xương.
Tôi nằm trên giường bệnh, vì cơn đau dữ dội mà hôn mê.
Khi tỉnh lại, hệ thống đã đưa tôi đến thế giới này, biến tôi thành một đứa trẻ sáu tuổi.
Trong đầu vang lên một giọng nói:
【Chỉ cần đạt độ hảo cảm 80 với các anh em nhà họ Thẩm và nam chính Tạ Thanh Hàn, đồng thời kết hôn với Tạ Thanh Hàn, cô sẽ nhận được một trăm triệu tiền thưởng và trở về hiện thế.】
Sau đó là một tràng âm thanh nhiễu loạn, tôi còn tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng được sống lại, có một thân thể khỏe mạnh, cũng không phải điều tệ.
Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh, anh hai siết chặt cổ tay tôi.
Đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay tôi, giống hệt những đêm anh dỗ tôi ngủ khi còn nhỏ.
Là một đứa trẻ mồ côi, tôi từng say mê sự dịu dàng thiên vị đó.
Thậm chí đã từng muốn từ bỏ nhiệm vụ để ở lại.
Nhưng từ khi Lâm Sương Hoa, đứa trẻ mồ côi do chính tôi mang về, xuất hiện, mọi sự dịu dàng ấy đều dành cho cô ta.
Tôi từ làm nũng, giận dỗi, cho đến phát đ/iên vì tuyệt vọng.