Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hai Vạch Đỏ Và Một Cú Lừa Định Mệnh
3
Không có màn đôi co ầm ĩ như bản thân tôi tưởng tượng. Không có tiếng gào khóc nức nở. Tôi chỉ dứt khoát buông một câu, đủ để đá cô ta ra khỏi đời mình.
Khả Lan không thể chấp nhận. Cô túm lấy tay tôi, lớn tiếng cáo buộc rằng tôi đang dùng chuyện công để trả thù cá nhân, rằng tôi nhắm vào cô vì chuyện “tung tin tôi ép cưới bằng cái thai”. Cô hét: “Chị không có quyền đuổi em! Chị không đủ tư cách!”
Nhưng cả phòng họp đã trở thành nhân chứng. Sự thật nằm ở đó, không cần tôi phải bật bản ghi âm. Tôi ra hiệu cho lễ tân gọi bảo vệ, yêu cầu đưa cô ra ngoài.
Trong ngày, phòng nhân sự gửi quyết định sa thải vì lý do: cố ý tung tin thất thiệt, gây mất ổn định nội bộ, năng lực không đạt yêu cầu.
Khả Lan cố quay lại làm loạn, muốn lôi tôi xuống cùng, nhưng tòa nhà không cho cô bước vào. Cô đành bỏ đi, để lại vài câu thốt ra đầy hằn học.
Về đến chỗ ở, cô phát hiện toàn bộ đồ đạc đã bị đóng gói đặt ngoài cửa, hai gã xăm trổ lực lưỡng đang dọn vào. Căn hộ do tôi thuê cho cô vốn không có hợp đồng, nên tôi có quyền cho người khác vào ở. Không còn chốn nương thân, Khả Lan phải tìm đến Hạo Đông.
Còn tôi thì đã chuẩn bị từ trước. Thám tử tư mà tôi thuê gửi đến những bức ảnh và đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa họ ở khách sạn.
Hóa ra, trước mặt tôi, Khả Lan nhiều lần ca tụng Hạo Đông đẹp trai, tài giỏi, còn tỏ ra ghen tỵ vì tôi “bình thường mà lại có bạn trai lý tưởng”. Sau lưng, cô và Hạo Đông lại bày tỏ thái độ hoàn toàn trái ngược: anh chê cô có mùi khó chịu, rồi quay sang trách tôi “nuôi ong tay áo”, rằng tôi cho bạn thân hưởng lợi quá nhiều.
Họ không chỉ lén lút qua lại với nhau — mà còn bí mật bàn bạc kế hoạch hút cạn tiền nhà tôi.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Ngày ấy, khi vừa từ quê lên, bố mẹ nhờ tôi đi gửi sổ tiết kiệm hai triệu tệ kỳ hạn năm năm. Vì đó là loại sổ giấy, cần làm trực tiếp tại ngân hàng, nên tôi rủ Khả Lan đi cùng cho tiện.
Và chính từ giây phút ấy, hai kẻ đó đã nhắm vào món tiền ấy.
Nếu tôi không mang thai, Hạo Đông dự định chờ sau khi cưới sẽ kiếm cớ “mượn” hoặc “quản lý hộ” khoản tiền đó. Còn bây giờ, khi tôi bị lộ thông tin sức khỏe và tưởng có thai, chúng lại nghĩ đã nắm được điểm yếu để ép buộc tôi nhượng bộ.
Một con đàn bà toan tính, một gã đàn ông hèn hạ — đúng là cặp đôi trời sinh.
Nhưng bọn họ thực sự nghĩ tôi, Thời Nghi, là người dễ bắt nạt sao?
Những gì tôi làm hôm nay mới chỉ là món khai vị. Món chính, tôi vẫn còn giữ lại cho bữa tiệc sau — khi mọi thứ thật sự đáng để hạ màn.
Sau khi biết chuyện Hạo Đông và Khả Lan lén lút sau lưng, mọi tàn dư cảm tình trong tôi đều bị xóa sạch. Ban đầu tôi từng nghĩ, nếu họ chịu dừng lại, tôi cũng chẳng cần truy cùng diệt tận. Nhưng lòng tham của con người luôn vượt xa giới hạn.
Bố mẹ Hạo Đông, vì vẫn uất ức vụ cũ, lại kéo thêm đám họ hàng từ quê lên, kéo đến nhà tôi gây chuyện.
Nhưng vừa đặt chân đến cổng khu chung cư, chưa kịp mở miệng, họ đã làm một ông cụ ngoài tám mươi sợ hãi đến mức trượt ngã.
Ông cụ vừa ngã đã hô to:
“Có người đánh người già! Có người hành hung cụ già đây này!”
May thay, ông không bị thương nặng. Nhưng sự việc ấy cũng đủ khiến bố mẹ Hạo Đông và cả đám họ hàng phải theo cảnh sát lên đồn làm việc.
Cảnh sát thấy một nhóm người lạ tụ tập đông trước khu dân cư liền cảnh giác hỏi:
“Tụi anh chị định làm gì ở đây? Sao tập trung đông như vậy?”
Bố mẹ Hạo Đông lúng túng, nói năng ấp úng. Khi biết nhóm này chính là người từng dính dáng đến vụ “hôn nhân ép hồi môn” trước kia, công an lập tức mở lại hồ sơ, mời tất cả vào đồn “ôn lại pháp luật công dân” một buổi miễn phí. Đồng thời yêu cầu người ngoại tỉnh sớm quay về, cấm tụ tập gây rối.
Cứ tưởng đến đây là xong — nhưng đâu có dễ thế.
Chuyện với ông cụ ngã vẫn chưa khép lại.
Đừng nghĩ ông già yếu thì dễ bắt nạt. Con cháu ông toàn những người có vị thế, chỉ vì ông thích sống độc lập nên không ai ép được.
Vừa nghe tin bố bị “dọa ngã”, mười mấy người con cháu kéo đến đồn như bão: con trai, con gái, cháu nội, cháu ngoại, đông nghịt cả hành lang.
Nếu bố mẹ Hạo Đông không chịu xin lỗi đàng hoàng, họ đừng mong được ra về yên ổn.
Cuối cùng, Hạo Đông buộc phải bỏ ra năm mươi nghìn tệ để dàn xếp: tiền khám bệnh, bồi dưỡng, tổn thất tinh thần và cả tiền bồi thường công việc cho con cháu ông cụ.
Xong xuôi, hắn lại phải đích thân đi xin lỗi từng người họ hàng bị kéo lên, mua quà, mua vé xe cho họ về quê, cố vớt vát chút thể diện.
Ba ngày liền lăn lộn, chẳng những không thu được gì, còn rước lấy thêm một mớ rắc rối.
Hạo Đông tức đến nghẹn — “gắp lửa bỏ tay người”, cuối cùng lại tự thiêu mình.
Chung cư nơi tôi sống toàn người già, người bệnh, người khuyết tật, nhưng ai nấy đều là dân lâu năm, gắn bó chặt chẽ. Đám người từ nơi khác đến, chỉ cần manh động, đụng ai cũng chẳng khác nào chọc vào tổ kiến lửa.
Từ sau vụ đó, mỗi khi có người nhà Hạo Đông xuất hiện quanh khu, mấy ông bà hàng xóm lại “đứng không vững, sẵn sàng ngã vì chính nghĩa”.
Còn công ty tôi làm, bọn họ chẳng thể bước chân vào. Mỗi lần họ xuất hiện trước cổng, bảo vệ lập tức báo cảnh sát.
Không còn đường, Hạo Đông đành ngậm đắng nuốt cay, tạm thời dừng tay.
Nhưng trong đầu hắn, ý định trả thù vẫn chưa nguôi.
Chỉ là lúc này hắn còn bận chuyện khác — chuyện mà hắn cho là “cơ hội đổi đời”.
Sau khi bị sa thải, Hạo Đông lập tức liên lạc với vài khách hàng lớn từng do hắn phụ trách. Không ngờ, họ đồng loạt nói cùng một câu:
“Anh đi đâu, chúng tôi theo tới đó. Chúng tôi chỉ làm việc với anh.”
Chính nhờ có được sự ủng hộ từ vài khách hàng lớn, hôm đó Hạo Đông mới dám ngạo mạn đứng trước mặt ông chủ cũ mà hùng hổ lên tiếng.
Cũng nhờ thế, hắn được công ty đối thủ chào mời với mức đãi ngộ cao ngất. Vừa bước chân vào, hắn đã ngồi ghế tổng giám đốc chi nhánh, hoa hồng lại cao hơn công ty trước tới mười lăm phần trăm.
Mọi chuyện tưởng như đang mở ra một con đường mới. Nhưng rồi, hắn nghe tin tôi sắp kết hôn.
Chỉ một câu nói ấy đã khiến hắn tức đến suýt nghẹn thở — nhất là khi biết vị hôn phu của tôi là một “phú nhị đại” vừa từ nước ngoài trở về. Trong đầu hắn lập tức vẽ ra một kịch bản đầy cay nghiệt: rằng tôi phản bội, rằng tôi “cắm sừng” hắn để cưới đại gia, và điều khiến hắn phát điên hơn hết chính là việc tôi rời khỏi hắn mà vẫn sống tốt, thậm chí còn tốt hơn nhiều.
Cay cú và tự ái, hắn quyết định đính hôn với Khả Lan.
Với điều kiện hiện tại, muốn tìm được cô gái có học thức, tử tế mà chịu lấy hắn đâu phải dễ. Khả Lan lại từng là bạn thân của tôi, nên trong mắt hắn, cưới cô ta chẳng khác nào một đòn “đâm ngược”, vừa để trả thù, vừa để tôi phải thấy ghê tởm.
Chỉ tiếc — hành động ấy không khiến ai đau lòng ngoài chính hắn.
Không dừng lại ở đó, hắn còn cố tình chọn cùng ngày, cùng khách sạn với tôi để tổ chức đám cưới. Tôi mặc gì, trang trí ra sao, hắn đều bắt chước gần như y hệt.
Thế nhưng, khi cầm menu tiệc cưới của nhà tôi — mỗi bàn giá 68.888 tệ — tay hắn run lên, suýt đánh rơi tờ giấy.
Nhà Hạo Đông vốn nghèo, bố mẹ quê ở xa, mấy năm gần đây mới lên thành phố sống cùng hắn sau khi về hưu.
Tôi nhớ rất rõ, thời điểm hắn mới tốt nghiệp, tìm việc khắp nơi đều thất bại. Việc thì chê lương thấp, việc thì chê cực, thành ra nửa năm trôi qua vẫn chẳng có chỗ đứng.
Trớ trêu thay, chính tôi là người từng giới thiệu hắn vào công ty cũ — nơi sau này hắn lại vỗ ngực tự cho là nhờ tài năng của mình mà trụ lại được.
Ngày đó, tôi biết công ty đang tuyển đúng chuyên ngành của hắn, đãi ngộ thuộc hàng tốt nhất trong khu vực, nên chủ động bảo hắn đi phỏng vấn. Khi có việc, hắn chẳng còn nhớ lời giúp đỡ ấy, chỉ nói: “Không nhờ anh tài giỏi, mấy khách hàng đó làm sao theo về công ty được?”
Nhưng dù có chút năng lực, gia cảnh hắn vốn chẳng khá. Ở thành phố lớn như Lương Châu, chỉ trông vào lương thì chẳng đủ sống, huống hồ còn mơ tưởng đến nhà, xe, và thể diện.
Căn nhà định mua sau cưới, tiền đặt cọc cũng do bố mẹ tôi lo. Vì sĩ diện, hắn nhận phần sửa sang, giám sát công trình, chọn toàn vật liệu rẻ tiền cho tiết kiệm, vậy mà vẫn tiêu mất hơn ba trăm nghìn tệ — gần như vét sạch khoản dành dụm cuối cùng.
Sau đó, vụ bố mẹ hắn kéo họ hàng lên gây rối lại khiến hắn mất thêm gần chín mươi nghìn tệ chi phí dàn xếp.
Khi vào công ty mới, để lấy lòng sếp và giữ khách hàng, hắn lại vung tay thêm. Coi như đến lúc chuẩn bị cưới, trong túi chẳng còn lại bao nhiêu.
Thế mà hắn vẫn cố chấp đặt tiệc ở cùng khách sạn với tôi. Quản lý khéo léo nhắc:
“Nếu anh thấy thực đơn này cao quá, bên em có gói dưới hai mươi nghìn tệ một bàn, nhưng toàn món chế biến sẵn từ bếp trung tâm.”
Nghĩ đến mấy hợp đồng sắp ký và lời hứa của sếp mới, hắn nghiến răng gật đầu:
“Đặt luôn cùng tiêu chuẩn với cô ấy.”
Vẫn là vay tiền, nhưng lần này hắn không dám đứng tên một mình. Hắn dụ Khả Lan cùng vay, để cô ta chịu phần trách nhiệm 200.000 tệ.
Tôi bận rộn chuẩn bị cho đám cưới, nhưng mọi động tĩnh bên phía Hạo Đông đều trong tầm kiểm soát. Nhờ nhóm thám tử tư, tôi biết hắn thuê nhầm một công ty tổ chức tiệc cưới kém tiếng, chuyên lừa đảo, khâu chuẩn bị thì cẩu thả, rủi ro đủ đường. Tôi chỉ chờ xem ngày hắn tự biến mình thành trò cười trước thiên hạ.
Còn Khả Lan thì cũng chẳng chịu yên.
Cô ta vẫn tin rằng tôi sẽ chẳng bao giờ tìm được ai tốt hơn Hạo Đông. Nhưng chỉ một tháng sau, tôi đã đính hôn với một người đàn ông có địa vị, phong độ, khiến cô ta phát điên vì ghen tỵ.
Nên khi Hạo Đông bảo cô đứng tên vay tiền tổ chức cưới, Khả Lan gật đầu ngay — vừa vì yêu, vừa vì không cam lòng thua tôi.
Nhưng dù cố gắng đến đâu, cô ta vẫn chỉ là cái bóng phía sau.
Nhất là mẹ Hạo Đông — đối xử với cô ta chẳng khác nào người giúp việc, hoàn toàn trái ngược với cách từng niềm nở với tôi trước kia.
Chưa cưới đã phải sống cảnh dâu không danh phận, Khả Lan đành nín nhịn, ôm đầy ấm ức.
Và trong cơn ghen tuông mù quáng, cô ta đã chọn một nước cờ bẩn thỉu nhất:
Cô dùng AI ghép ảnh khỏa thân cùng clip giả cảnh tôi ngoại tình, rồi gửi thẳng đến vị hôn phu của tôi.
Bạn trai tôi — Lục Duy Thành — nhìn thấy mấy hình ảnh và đoạn clip giả mạo kia liền nổi giận tím mặt, nói ngay rằng sẽ báo cảnh sát để truy cứu trách nhiệm hình sự.
Tôi phải vội vàng can ngăn mới khiến anh bình tĩnh lại.
Nhưng như vậy với tôi vẫn là chưa đủ.
Trong lòng tôi khẽ nhếch lên một ý nghĩ lạnh lẽo: nếu mày không chịu nổi khi thấy tao hạnh phúc, thì tao sẽ khiến mày tự tay đánh mất thứ “hạnh phúc” mà mày tưởng sắp nắm được.
Thấy Lục Duy Thành không “nuốt bả”, Khả Lan càng phát điên.
Cô ta biết rằng nếu công khai tung những ảnh và clip giả ấy ra, người bị bẽ mặt tuy là tôi, nhưng kẻ dính án tù lại chính là cô.
Thế nên, cô chọn cách hèn hạ hơn — dùng một email ẩn danh, gửi lén bộ “tài liệu” bịa đặt đó cho vài đồng nghiệp trong công ty tôi, đặc biệt là những người vốn chẳng ưa gì tôi.
Nhưng cô ta đâu biết, tôi đã sớm đề phòng. Tôi thuê hacker xâm nhập máy tính của Khả Lan, chặn toàn bộ email từ địa chỉ ẩn danh ấy ngay khi còn chưa kịp gửi đi.
Sáng hôm sau, vì muốn tận mắt thấy tôi “bẽ mặt”, Khả Lan giả dạng, định lén vào tòa nhà nơi tôi làm việc.
Chỉ tiếc, vừa đặt chân đến cổng đã bị bảo vệ chặn lại.
Cô ta giận dữ quát: “Dựa vào đâu mà không cho tôi vào?”
Bảo vệ mở iPad, chỉ thẳng vào tấm ảnh chụp chân dung của cô, giọng thản nhiên: “Chủ tòa nhà dặn rồi — người và chó trong hình, đều không được phép bước chân vào đây.”
Nghe câu đó, người qua lại cũng bật cười.
Khả Lan gào lên điên loạn: “Có phải Thời Nghi bỏ tiền mua chuộc các người để cố tình chơi tôi không?!”
Điều cô ta không biết là — ảnh của cô, Hạo Đông, và cả bố mẹ hắn, đều đã được gửi đến từng nhân viên bảo vệ.
Người bảo vệ chỉ nhún vai, giọng bình thản: “Cả tòa nhà này là tài sản của nhà họ Thời. Người ta muốn ai vào thì vào, muốn ai cấm thì cấm. Không phục thì đi mà kiện.”
Khi nghe đến đó, Khả Lan gần như sụp đổ.
Cô ta từng tin rằng tôi chỉ là một cô gái bình thường may mắn sinh trong gia đình không trọng nam khinh nữ, được cha mẹ yêu thương, còn mình thì khổ vì bị đem ra làm “vật tế” cho thằng em trai.