Giấc Mộng Dưới Biển Sâu
Chương 1
Vị hôn phu của tôi nhặt được một người cá rồi đem về nhà nuôi dưỡng chăm sóc cẩn thận.
Mấy cô tiểu thư nhà giàu trong giới cứ cười nhạo tôi sau lưng, vì vậy tôi quyết định tự mình đến xem thử con người cá đó ra sao.
Rồi tôi phát hiện, người cá tuy đẹp đến nao lòng… nhưng lại là giống đực.
Tôi nghĩ thế là đã giải quyết xong một mối nguy.
Cho đến khi tôi nhận ra—mình chỉ là nữ phụ trong một quyển đam mỹ nhân thú, tồn tại chỉ để thúc đẩy cốt truyện phát triển.
Tôi nhìn người cá đang dụi vào tay tôi làm nũng, thầm nghĩ, vị hôn phu này vốn chẳng có chút tình cảm gì, vậy thì chia tay đi là vừa.
Không ngờ, vừa đề nghị hủy hôn, vị hôn phu của tôi… phát điên luôn rồi!
02
Tôi là vị hôn thê của Kỳ Liên Bạch, vì vậy có thể ra vào biệt thự của anh ta như chốn không người.
Tôi ung dung dạo bước trong sân, đến cạnh hồ nước rộng chiếm gần nửa khu vườn, rồi đứng đó chờ.
Bỗng mặt nước đột nhiên vỡ ra—một bóng người chui lên từ làn nước.
Tôi hơi nghẹn thở, mắt mở to không chớp nhìn người cá vừa nổi lên.
Đẹp… đẹp đến nghẹt thở.
Mái tóc dài màu xanh biển buông xuống bờ vai, dính sát vào thân hình cân đối, khuôn mặt như được tạc bởi thiên thần với đôi mắt xanh biếc sâu thẳm như đại dương, vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ. Đôi bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn ôm lấy ngực, trông chẳng khác nào thiên sứ lạc lối nơi trần gian.
Kỳ Liên Bạch cũng là một mỹ nam, nhưng là kiểu đẹp dịu dàng, sâu sắc, càng nhìn càng mê. Còn người cá này lại là kiểu đẹp trực diện, vẻ đẹp có tính sát thương mạnh, khiến người ta không khỏi thốt lên tán thưởng.
“Chị… chị ơi?”
Người cá mở miệng, giọng nói vang lên như chuông ngân, nhẹ nhàng mơ hồ, không rõ là nam hay nữ.
Tôi bất giác cảm thấy chân mềm nhũn, khóe môi không kìm được cong lên.
“Ơi~”
Tôi ôm tim, bước lại gần để nhìn kỹ hơn. Người cá nghiêng đầu, cũng bơi lại gần tôi một chút.
Lại gần mới thấy… đẹp thật sự. Da trắng, môi hồng, đôi mắt như chứa cả bầu trời.
Nhưng… tôi cúi xuống nhìn—ngực trần phẳng lỳ, chỉ có mấy sợi tóc dài che qua loa—khuôn mặt tôi bỗng tối sầm lại.
“Anh ta để cô thế này ra ngoài à?”
Tôi chỉ vào ngực người cá, thầm mắng Kỳ Liên Bạch biến thái. Dù ngực có nhỏ cũng không thể để người cá đi ra ngoài mà không mặc gì thế này chứ? Ít nhất cũng phải cho mặc áo ngực chứ!
Người cá như không hiểu tôi nói gì, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, cúi đầu dụi má vào tay tôi, đôi mắt xanh thẳm vẫn chăm chú nhìn tôi không rời.
“Chị ơi… chị ơi… Em là Vọng Trạm… là Vọng Trạm mà…”
Trời ơi, phạm quy quá rồi!
Tôi ngượng ngùng che mặt, nhưng tay còn lại vẫn bị dính trên mặt người cá, thậm chí còn khẽ vuốt nhẹ làn da mềm mịn kia.
Vậy tên nó là Vọng Trạm à? Chẳng lẽ là thú nhân của Vọng gia?
Vọng Trạm ngoan ngoãn dụi đầu vào tay tôi, hình như thấy thoải mái, đôi mắt hơi nheo lại, khóe miệng cũng cong lên nhẹ nhẹ.
Không được… tôi không nghĩ nổi gì nữa rồi…
Đầu tôi bắt đầu quay cuồng…
03
Té ra là hiểu lầm rồi, thì ra đây là một con người cá giống đực.
Chuyện là thế này, tôi nghĩ để Vọng Trạm cứ trần trụi nửa người trên thế này cũng không ổn lắm, nên định đi tìm một tấm vải che lại cho cậu ta.
Tôi vén tóc cậu ta lên, nhìn xuống phần ngực phẳng lì kia, trầm ngâm một lát—có phải… hơi nhỏ quá rồi không?
Rồi tôi nhìn xuống nữa, có cả cơ bụng, làn da trắng trẻo mà rõ nét.
Khoan đã… Tôi ngẩng đầu nhìn Vọng Trạm.
“Em là giống cái hay giống đực thế?”
Vọng Trạm chớp mắt chậm rãi, ánh nhìn mờ mịt, rồi duỗi tay ra nắm lấy cổ tay tôi.
“Chị, sờ thử.”
Tay tôi bị dẫn dắt trượt xuống phía dưới cơ thể cậu ta.
Không, không, không, không!
Tôi vùng vẫy định rút tay lại, nhưng sức người cá quá mạnh, tôi không chống cự nổi—thế là tôi đã chạm phải thứ mà phụ nữ tuyệt đối không nên chạm vào.
Não tôi lập tức treo máy.
Không… tôi bị ô uế rồi.
Nhưng Vọng Trạm vẫn nắm tay tôi, cười ngọt ngào, khóe môi lúm đồng tiền khiến người ta muốn chọc một cái.
“Chị ơi, em thích chị lắm.”
Thì ra là giống đực thật rồi.
Tôi mặt không cảm xúc, nhưng ngay sau đó lại thoáng suy nghĩ—vậy thì Kỳ Liên Bạch… là?
Tôi hình như đã phát hiện ra bí mật gì rồi.
04
Tôi mang người cá về nhà.
Tch.
Ban đầu định tự mình về thôi, nhưng Vọng Trạm vừa thấy tôi đi liền rưng rưng nước mắt, trông đáng thương đến mức mềm cả lòng, thế là tôi dắt cậu ta theo luôn.
Dù sao Kỳ Liên Bạch cũng đang đi công tác, tôi chăm vài hôm chắc không sao.
Thú nhân sau khi trưởng thành đều có thể hóa thành hình người, nhưng không hiểu sao, Vọng Trạm lại không làm được, chỉ biết dùng đôi mắt to tròn kia nhìn chằm chằm vào tôi.
Cuối cùng, tôi đành phải thuê hẳn một chiếc xe tải lớn để chở cậu ta về.
Tôi không muốn để ai biết mình đã lén mang người cá do vị hôn phu nuôi về nhà riêng.
Tôi đặt Vọng Trạm vào bồn tắm trong phòng mình. Tuy không lớn như hồ bơi ở nhà Kỳ Liên Bạch, nhưng cũng đủ để cậu ta bơi qua bơi lại vài vòng.
Vọng Trạm nằm bò trên mép bồn tắm, ánh mắt cong cong, cứ thế nhìn tôi chằm chằm. Tôi chịu không nổi nữa, đặt sách xuống hỏi:
“Sao em lại được Kỳ Liên Bạch đưa về?”
Trong mấy ngày đợi Kỳ Liên Bạch quay về, tôi không có kế hoạch ra ngoài, định sẽ ở nhà trông người cá, đến lúc anh ta trở về thì dứt khoát phủi tay ném lại cho anh ta.
Nhưng Vọng Trạm không biết chữ, cũng không dùng đồ điện tử, sở thích duy nhất là chăm chăm nhìn tôi như một ông chồng mẫu mực. Mỗi lần không chịu nổi ánh mắt đó, tôi lại phải mở lời trò chuyện.
Nghe tôi hỏi, Vọng Trạm cụp mắt xuống, ánh mắt trĩu nặng nỗi buồn, mãi sau mới lên tiếng:
“Anh ta giết cả tộc em.”
Hả?
Tôi sững người, Kỳ Liên Bạch đâu phải loại người như thế.
Anh ta luôn giữ hình tượng cao quý và điềm đạm, cử chỉ tao nhã, phong độ lịch thiệp.
Là cháu đích tôn và người kế thừa của nhà họ Kỳ, Kỳ Liên Bạch chưa bao giờ thể hiện mặt tiêu cực ra ngoài, lúc nào cũng là nụ cười lễ độ.
Tuy lớn lên cùng anh ấy từ nhỏ, tôi từng thấy qua vẻ dễ thương thời thơ ấu, nhưng sau cấp tiểu học, anh ấy rất hiếm khi để lộ con người thật.
Đôi khi, trách nhiệm trên vai quá lớn khiến ta buộc phải thận trọng suy xét mọi việc.
Diệt sạch tộc người cá như lời Vọng Trạm nói, chuyện đó hoàn toàn không thể nào.
Dường như nhận ra sự nghi hoặc trong mắt tôi, ánh mắt Vọng Trạm thoáng co lại, khóe môi gượng gạo, cả người rút sâu vào bồn tắm.
“Chị không tin em.”
Cũng khó mà tin được.
Tôi nghĩ vậy, nhưng không dám nói ra. Một người là thanh mai trúc mã mười mấy năm, một người là thú nhân nghi ngờ là tình địch mới gặp, tôi nên tin ai thì quá rõ rồi.
“Không có đâu.”
Tôi bước tới định kéo cậu ta dậy, nhưng cậu ta lùi ra, chỉ hé nửa gương mặt khỏi mặt nước, đôi mắt đẹp đẽ giờ lại ảm đạm vô cùng.
“Chị rõ ràng không tin em.”
“Em không thể hóa hình là do anh ta làm hại em, anh ta làm em đau lắm, chị ơi…”
“Chị, chị thích anh ta đến vậy sao?”
Nói đến cuối, Vọng Trạm trông như sắp khóc đến nơi.
Hở?
Tôi há hốc miệng, thích hay không thì liên quan gì đến việc tin hay không tin em?
“Chị ơi, chị ơi…”
Vọng Trạm lại bơi tới, cả người vươn lên quấn lấy cổ tôi. Sức không mạnh, chỉ cần tôi hơi đẩy là có thể gỡ ra, nhưng cả người cậu ta run rẩy như thể tôi đang bắt nạt cậu ta vậy.
“Chị xoa xoa em đi mà… em sợ lắm… em không thích anh ta đâu…”
Tôi cúi đầu im lặng, trong lòng đột nhiên nghĩ ngược lại—tôi còn tưởng người ta ngoại tình, giờ lại hóa ra tôi là người cướp "người yêu" của người ta.
Cốt truyện này… thật là quái đản.
05
Chỉ trong năm ngày ngắn ngủi, Vọng Trạm đã hóa thành tinh anh "trà xanh" chuyên gọi chị ơi chị à suốt cả ngày. Mỗi lần tôi hỏi đến thân thế, cậu ta lại giả câm, chớp mắt tỏ vẻ vô tội.
Tuy… đúng là dễ thương, nhưng cũng thật đáng ghét!
Tôi định đợi Kỳ Liên Bạch về để hỏi rõ ràng, ai ngờ lại mơ thấy một giấc mơ khiến tôi bừng tỉnh nhận ra chân tướng.
Thì ra đây là một quyển đam mỹ nhân thú, vị hôn phu của tôi và người cá anh ta nhặt được chính là hai nam chính, còn tôi chỉ là nữ phụ độc ác thúc đẩy tiến trình tình cảm của họ.
Trong truyện, tôi nghe tin Kỳ Liên Bạch đưa người cá về chăm sóc chu đáo thì nổi giận đùng đùng, chạy tới tìm Vọng Trạm để làm loạn, thấy là giống đực lại càng điên máu, kéo về nhà đánh một trận ra trò.
Sau đó, Kỳ Liên Bạch phát hiện người cá mất tích, truy ra là tôi mang đi thì tức giận, cả hai cãi nhau một trận long trời lở đất, kết quả không ai vui vẻ gì.
Thật ra lúc đó Kỳ Liên Bạch vẫn chưa có tình cảm với Vọng Trạm, chỉ đơn thuần là không thích tính cách kiêu ngạo của tôi.
Sau này, cả hai cùng tìm hiểu chuyện tộc người cá bị diệt, dần nảy sinh tình cảm, nhờ tôi cứ nhảy vào phá rối mà họ càng sớm nhận ra tình yêu dành cho nhau, tỏ tình, yêu đương, còn tôi thì bị đá ra khỏi ván cờ.
Ban đầu tôi chẳng định tin vào giấc mơ vô căn cứ này, nhưng đến đoạn kết, tôi mơ thấy mình chết chìm giữa biển khơi, cảm giác bất lực và ngạt thở bao trùm, tôi vùng vẫy mãi mà không thoát ra được, cũng không thể tỉnh lại, chỉ có thể chậm rãi cảm nhận cái kết thảm của bản thân.
Tôi đột ngột bật dậy khỏi giường, mồ hôi ướt đẫm lưng, tim đập thình thịch, một nỗi sợ khó tả bò dọc sống lưng. Tôi có một linh cảm rất mãnh liệt—giấc mơ đó là thật. Tốt nhất nên tránh xa hai người kia ra.
Vậy là chuyện Vọng Trạm kể về việc tộc cậu ta bị diệt là thật, và thái độ của Kỳ Liên Bạch với tôi cũng là thật.
Nghĩ đến đây, lòng tôi bỗng chua xót.
Tuy là thanh mai trúc mã của anh ấy, nhưng tôi đã sớm chẳng nhìn thấu anh ta rồi. Anh ấy luôn giấu mình sau chiếc mặt nạ, không thể chạm tới cũng chẳng thể hiểu thấu.
Mười tám tuổi đã đủ sức nắm giữ cả nhà họ Kỳ, anh ta chẳng cần phải duy trì cái gọi là hôn ước với nhà họ Mục, có chăng cũng chỉ vì chút tình nghĩa thời niên thiếu. Nay chân mệnh thiên tử của anh ta đã xuất hiện, tôi còn có thể đứng bên anh ta một cách hiển nhiên nữa sao?
Tôi đúng là có tính cách kiêu ngạo, nhưng vì nhà họ Mục cho phép tôi như thế. Duy chỉ trước mặt Kỳ Liên Bạch, tôi chưa bao giờ dám.
Bởi chúng tôi là liên hôn thương mại. Dù nhà họ Kỳ không cần, nhưng nhà họ Mục thì có.
Chẳng bao lâu nữa, tôi cũng sẽ tiếp quản Mục gia. Chẳng lẽ tôi lại đánh cược vào thứ tình cảm từ thuở nhỏ này mà cứ dây dưa với Kỳ Liên Bạch, để rồi cuối cùng lặp lại kết cục bi thảm như trong giấc mơ—Mục gia sụp đổ, còn tôi chết chìm dưới đáy biển?
Chi bằng chấm dứt ở đây, đường ai nấy đi. Sau này, nếu còn chút tình nghĩa, Kỳ Liên Bạch cũng sẽ nể mặt mà chừa cho tôi một con đường trong thương giới.
Từ bỏ thôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc ấy, một vầng trăng khuyết lặng lẽ treo trên trời.
06
Kỳ Liên Bạch đã về. Những lần trước, cứ đến lúc này là tôi sẽ chủ động đến Kỳ phủ tìm anh ta, nhưng lần này thì không.
Ba mẹ tôi có vẻ hơi tò mò, còn trêu rằng tôi bắt đầu biết giữ ý tứ rồi.
Tôi đỏ mặt, bèn qua loa gạt đi.
Buổi chiều, Kỳ Liên Bạch đích thân tới nhà. Tôi chỉnh lại tư thế, ngồi ngay ngắn, chuẩn bị tinh thần đối diện với anh ta.
Kỳ Liên Bạch chào hỏi ba mẹ tôi xong thì bước đến trước mặt tôi, khẽ mỉm cười, đưa ra một chiếc đồng hồ đeo tay mẫu mới—đúng là bản đôi với chiếc anh ta đang đeo.
Tôi mím môi, nhận lấy trước, nhưng không đeo vào. Kỳ Liên Bạch khựng lại một chút, song không nói gì, mà bắt đầu kể về chuyến công tác vừa rồi.
Bất chợt, như thể tiện miệng hỏi, anh ta nhắc đến.
“À đúng rồi, con cá đó đang ở chỗ em à?”