Đứa Bé Trong Bụng Ta Là Của Ai

4



Một tấm là họa cảnh hắn ngồi trong xe ngựa.

Hắn giải thích: “nàng không có mặt trong cỗ xe ấy. Người vẽ là hành khách ngồi cạnh bổn vương. Kẻ ấy quen biết Thẩm Ngọc Vi, rồi đem tặng nàng ta.”

Tấm thứ hai là cảnh trong trà quán.

Hắn lắc đầu: “Bổn vương chưa từng cùng nàng ta ngồi trà quán. Bức họa đó là giả. Liễu Tình và Thẩm Ngọc Vi là đồng môn, dụng tâm đã quá rõ ràng.”

Xem ra, Thẩm Ngọc Vi đã mua chuộc Liễu Tình, cố ý ly gián ta và Mộ Dung Hành.

Hắn đã thổ lộ cùng ta bao điều, ta cũng nên bộc bạch với hắn sự thật.

Ngay lúc đó, một vị nội quan bước nhanh đến, cúi đầu bẩm: “Vương gia, vương phi, Thẩm tiểu thư đang gây chuyện ở yến hội. Thái hậu truyền hai vị đến ngay điện thọ yến.”

Ta và Mộ Dung Hành liếc mắt nhìn nhau, lập tức bước nhanh về phía đại điện.

Chương 13

Thì ra, Thẩm Ngọc Vi mang đến một xấp tranh vẽ lén.

Trong tranh, ta thân mang bầu, an thai nơi biệt viện.

Nàng ta nhân lúc ta và Mộ Dung Hành chưa tới, liền hướng Thái hậu dâng lời:

“Thái hậu, Tô Noãn dối người rằng hai hài nhi là do nàng và Nhiếp chính vương thu dưỡng. Kỳ thực không phải.”

“Hài nhi kia chính là do nàng tự thân sinh ra. Nàng tư thông với dã nam bên ngoài, lừa dối cả hoàng gia.”

 

Chúng nhân nghe vậy liền xôn xao:

“Không thể nào! Chuyện này quá chấn động!”

“Bảo sao Tô Noãn biến mất nửa năm, thì ra là ra ngoài sinh con!”

“Nàng ta cũng gan to thật, dám đem con của dã nam vào nuôi trong vương phủ!”

“Nhiếp chính vương cũng thật độ lượng, nuôi con thay kẻ khác!”

Sắc mặt Thái hậu đen lại, cao giọng quát: “Dã nam gì chứ! Hai đứa trẻ kia chính là cốt nhục của Hành nhi và Tô Noãn! Chứng bệnh năm xưa của Hành nhi đã sớm khỏi!”

Thẩm Ngọc Vi lắc đầu phản bác: “Không thể nào! Năm xưa Thái y đã nói rõ, hắn vĩnh viễn không thể có con! Sao có thể đột nhiên khỏi được?”

Thẩm phu nhân vội đưa tay bịt miệng Thẩm Ngọc Vi, còn dùng ánh mắt ra hiệu: “Tiểu Vi, câm miệng, đừng nói nữa.”

Nhưng Thẩm Ngọc Vi cứ như đã liều cả, ngẩng đầu cao giọng: “Thái hậu, nếu người muốn bênh vực Tô Noãn, cũng nên có chừng mực. Gia sản phủ Nhiếp chính lớn như vậy, sao có thể tùy tiện nhận con nuôi làm người thừa kế?”

“Bốp—!”

Thẩm lão gia giáng một cái tát thẳng mặt nữ nhi, giận dữ quát:“Im miệng!”

Lão quay sang Thái hậu, nặn ra nụ cười gượng: “Thái hậu bớt giận, tiểu nữ nhất thời hồ đồ. Thần lập tức đưa nó về dạy dỗ lại, xin Thái hậu chớ bận tâm.”

Thái hậu mặt lạnh như băng, thẳng giọng nói: “Thẩm đại nhân, từ hôm nay, hoàng thất và Thẩm gia chấm dứt mọi việc làm ăn. Từ đây về sau, hoàng gia và Thẩm gia không còn là đối tác, mà là đối thủ.”

“Người đâu, đuổi tất cả người nhà Thẩm gia ra ngoài cho ta.”

Theo lệnh Thái hậu,

Thị vệ lập tức tiến lên, đuổi cả Thẩm lão gia, Thẩm phu nhân và Thẩm Ngọc Vi ra khỏi hoàng cung.

Thẩm Ngọc Vi nào ngờ Thái hậu lại một lòng bênh vực ta không chút do dự.

Khi ta và Mộ Dung Hành đến nơi, đã là sau cùng.

Ta vừa định mở lời giải thích, thì Thái hậu đã lớn tiếng tuyên bố: “Hai hài tử này là cốt nhục của Hành nhi và Tiểu Noãn. Bệnh cũ của Hành nhi sớm đã khỏi. Kẻ nào còn dám đàm tiếu bừa bãi, chính là địch nhân của hoàng thất.”

Chúng nhân lập tức câm như hến.

Thái hậu lấy ra một chiếc vòng ngọc Hòa Điền, để Mộ Dung Hành đích thân đeo cho ta.

Chứng kiến cảnh ấy, mọi người mới thật sự tin vào lời Thái hậu.

“Chiếc vòng kia giá trị liên thành, là vật truyền đời của hoàng gia, chỉ ban cho chính phi.”

“Nếu hai hài tử kia chẳng phải huyết mạch của Mộ Dung Hành, sao Thái hậu lại trao bảo vật này cho Tô Noãn?”

Tổ phụ kéo ta sang một bên, nói khẽ: “Tiểu Noãn, trước ngày yến tiệc, ta đã nói với Thái hậu — hai hài nhi kia chính là do ngươi và Hành nhi sinh ra.”

Kỳ thực sau khi về phủ, tổ phụ đã mơ hồ đoán ra chân tướng.

Lúc ấy, người từng hỏi ta, cha của hài nhi là ai.

Ta đáp: là Mộ Dung Hành.

Người thở phào một tiếng, không truy vấn thêm điều gì.

Chẳng trách Thái hậu lại dõng dạc tuyên bố trước triều thần, rằng thân thể Mộ Dung Hành đã hồi phục.

Hiện giờ, người duy nhất còn bị giấu trong màn sương — chính là hắn.

Hắn nghĩ Thái hậu làm vậy là vì muốn giữ thể diện cho hắn.

Ta thầm nghĩ, phải tìm một thời điểm thích hợp, để nói hết chân tình với Mộ Dung Hành.

Chương 14

Sau khi bị hoàng thất ra tay trấn áp, Thẩm gia mau chóng lụn bại.

Thẩm Ngọc Vi không còn là tiểu thư nhà giàu, vì muốn kiếm bạc nhanh, liền sa chân vào những chuyện chẳng thể lộ ra ngoài ánh sáng.

Cuối cùng bị nha môn bắt giữ, dán cáo thị khắp kinh thành, danh tiếng tan nát.

Cẩn nhi và Dao nhi ngày một lớn khôn.

Dao nhi giống ta, còn Cẩn nhi càng lớn càng giống Mộ Dung Hành.

Thái hậu thường lấy bức họa thuở nhỏ của Mộ Dung Hành ra, đặt cạnh Cẩn nhi mà đối chiếu.

Cười đến độ chẳng ngậm miệng được: “Ha ha ha! Nhìn mà xem, như khuôn đúc ra vậy!”

Ngay cả Mộ Dung Hành cũng nhận ra con mình giống hắn đến lạ.

Hắn hoang mang, càng nghĩ càng rối.

Đêm ấy, hắn tắm rửa xong, tới viện của ta.

“Vương phi, Cẩn nhi và Dao nhi… thật sự là cốt nhục của bổn vương sao?”

Ta gật đầu.

Hắn vui mừng đến suýt nữa không nói nên lời, miệng lẩm bẩm: “Nhưng ta và nàng đâu từng…”

Mặt ta đỏ bừng, vội chỉ về phía phòng tắm, viện cớ thoái lui: “Nước đã chuẩn bị xong, ta vào tắm trước.”

Dù đã chuẩn bị tâm lý,

Nhưng ta vẫn chưa thể mở lời, không biết nên giải thích ra sao.

Khi ta bước ra từ phòng tắm,

Hắn vậy mà… vẫn chưa rời đi.

Hắn thản nhiên nằm trên giường của ta, ngoại bào đã cởi ba nút, chậm rãi nói: “Vương phi, đêm nay bổn vương sẽ ngủ tại phòng nàng.”

Giờ đã tỏ tường — ta là người hắn thầm mến, hôn sự này cũng là tâm nguyện hắn ấp ủ bấy lâu.

Thế thì… ta còn lý do gì để phân viện mà ở?

Ta leo lên giường, chui vào chăn.

Hắn kéo ta vào lòng, hít khẽ hương thơm trên người ta: “Vương phi, hương thơm trên người nàng… thật dễ chịu.”

Tai ta đỏ bừng, song không né tránh, cứ thế để hắn ôm lấy.

Nhưng rồi, hắn chẳng còn thoả mãn với chỉ một cái ôm.

Từng chút từng chút hôn xuống, ban đầu dè dặt, thấy ta không kháng cự, liền càng thêm táo bạo.

Từng bước từng bước, công thành đoạt đất.

“Vương phi, hài nhi là làm sao mà có?”

“Vậy để ta và nàng diễn lại một lượt.”

“nàng không mở miệng… thì coi như đã chấp thuận.”

Ta vốn là nữ tử câm, sao có thể lên tiếng?

Nhưng… Mộ Dung Hành từng nói, nếu chẳng thể dùng lời, thì hãy dùng thân để biểu đạt.

Ta khẽ móc tay lên cổ hắn,

Lấy động tác làm ngôn ngữ, để hắn biết — ta bằng lòng.

 

Giọng hắn khàn khàn bên tai: “Lần trước… có phải nàng nhân lúc ta sốt mê, chủ động…”

Ta lấy môi chặn lời hắn, không để hắn nói hết.

Sự chủ động ấy, như ngọn lửa thắp lên trong lòng hắn.

Hắn đáp lại nồng nhiệt.

Sự dịu dàng ban đầu nhanh chóng bị dục niệm chiếm giữ.

Nụ hôn của hắn càng lúc càng sâu, như muốn đem ta hoà vào xương tuỷ.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng dần tàn.

Sáng sớm rọi qua song cửa, chiếu rọi cả phòng.

Thân thể ta đã sớm mềm nhũn, chẳng còn chút sức nào.

Mà hắn… vẫn tinh lực dồi dào, như thể đang chuẩn bị cho trận kế tiếp.

Lần hắn sốt mê kia là lần đầu, trải nghiệm không được hoàn mỹ.

Đêm nay, hoàn toàn đảo lộn nhận thức trong ta, mà kết quả kiểm nghiệm — khiến lòng ta thoả mãn.

Mộ Dung Hành kể, lần ấy hắn vốn có cảm giác.

Chẳng qua vì thường mơ thấy ta, nên tưởng mình đang mộng, chẳng biết là chuyện thật.

Từ đó trở đi, ta càng chuyên tâm điều trị thanh quản.

Thái y đã lập phương án điều dưỡng, nói rằng trong hai năm sẽ giúp ta có thể mở miệng nói.

Ta rất mong chờ ngày ấy đến.

Mà Mộ Dung Hành, từ sau khi nếm vị hoan lạc, lại càng như kẻ ghiền.

Ngày nào ta cũng từ dược lư trở về, đêm đến còn phải “làm thêm” cho hắn.

Đêm ấy, hắn ôm ta vào lòng: “Vương phi, đem việc hôm ấy nàng làm với ta, lặp lại một lượt nữa đi.”

Ta nhớ lại đêm hôm ấy, hai má ửng hồng.

Lắc đầu, tay làm động tác: 【Không đâu. Hôm nay làm việc mỏi mệt rồi.】

Hắn dịu dàng nói:“Vậy nàng cứ nằm yên, để ta xoa bóp vai cho nàng.”

Ta nằm sấp trên gối, để hắn xoa vai.

Thoải mái đến độ sắp ngủ thiếp.

Nhìn hắn cẩn thận như thế, tận tâm như thế,

Ta lại nghĩ — kỳ thực, cũng chẳng mệt đến vậy.

Nếu không phải ra sức… thì cũng không phải không thể.

Ngay khoảnh khắc ấy, hắn bỗng dừng tay,

Lật người ta lại, kinh ngạc hỏi: “Vương phi, vừa rồi nàng nói chuyện phải không?”

Ta có nói sao?

Không có mà.

Mộ Dung Hành chăm chú nhìn ta, đôi mắt thẫm màu, dường như đã nhận ra — ta chưa hề mở miệng.

Trong bóng tối, ánh trăng sáng rọi soi lên mặt ta.

Hắn bỗng trở nên cố tình trêu chọc, vừa động thân, vừa quan sát từng biến hoá trên mặt ta.

Tựa hồ đang chờ mong một hồi đáp.

Ta khẽ run lên, không nói nên lời, tựa hồ một con thú nhỏ bị dồn vào góc, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Hắn ngừng lại, hôn lên khoé mắt ta: “Sao vậy? Không thích sao?”

Không phải.

Là… quá thích.

Thích đến độ chẳng kìm được nước mắt.

Hắn khẽ cười, môi áp sát tai ta thì thầm: “Vương phi, bổn vương nghe được tiếng lòng nàng rồi — nàng nói, nàng rất thích.”

Thấy ta chưa đáp lời, giọng hắn hơi chua chát:“Sao? Tên dã nam kia đang chờ bổn vương nhường người à?”

“Nàng hoài thai đã tám chín tháng, có thấy hắn đến thăm lấy một lần chưa? Rõ ràng là thứ nam nhân chẳng ra gì.”

“Một kẻ như thế, có đáng để Nàng từ bỏ cuộc sống hiện tại sao?”

“Chuyện cũ, bổn vương có thể không tính nữa.”

“Chỉ cần Nàng bằng lòng, bổn vương sẽ nhận hai đứa trẻ, coi như là cốt nhục của mình.”

“Chỉ là… từ nay về sau, Nàng phải cùng bổn vương an ổn qua ngày, không được phép có dã tâm bên ngoài nữa.”

Ta không nói một lời.

Thế mà hắn lại nói nhiều đến thế.

Thấy ta vẫn chẳng cất lời, hắn khẽ nghiêng mắt, tựa hồ đang cố đoán suy nghĩ trong lòng ta.

Hắn hạ giọng thì thầm:“Bổn vương đã cố gắng điều dưỡng thân thể, mỗi ngày đều dùng thuốc thiện, nếu thật sự không được… thì khi ấy sẽ thu nhận con nuôi…”

Ta suýt chút nữa bật cười.

Không biết trong đầu hắn đang nghĩ mấy điều rối ren gì nữa.

Hắn khăng khăng không muốn cùng ta hoà ly, chẳng lẽ là vì chịu áp lực từ Thái hậu?

Ta làm tay ngữ:【Được, vậy thì không ly nữa.】

【Nhưng trị liệu của ta tiến triển rất chậm, trong thời gian ngắn chưa thể mở miệng nói lời. Ngài không được ghét bỏ ta.】

Hắn thành thật nói:“Bổn vương chưa từng chê bai Nàng.”

“Bổn vương cũng mang khiếm khuyết, Nàng cũng đừng ghét bỏ bổn vương, được chăng?”

Hắn đâu biết rằng, bản thân thực ra đã khôi phục được khả năng sinh dục từ lâu.

Hai hài nhi chào đời mạnh khoẻ, hơn nữa chỉ một lần liền đậu thai.

Cái gọi là “bất dục”… chẳng phải quá dư thừa rồi sao.

Ta gật đầu, tay ngữ biểu ý:【Ta không chê ngươi. Chúng ta đều không chê nhau.】

Không rõ hắn nghĩ đến điều gì, hai tai bất chợt đỏ bừng, ấp úng nói:“Tô Noãn, thật ra bổn vương…”

Hửm?

Ta lặng lẽ chờ hắn nói tiếp.

“Bổn vương hình như…” Hắn nói được nửa câu, lại nuốt ngược trở vào, “Thôi, Nàng ở cữ cho tốt, chuyện này để sau hãy nói.”

Chương 11

Cữ xong, Mộ Dung Hành liền đưa ta trở về vương phủ.

Trước mặt Thái hậu, hắn nói rằng đây là hài tử mà hai chúng ta thu nhận.

Thái hậu lại chẳng trách cứ gì, chỉ khẽ thở dài:“Thôi thì, hoàng gia ta không thể tuyệt hậu. Con nuôi… cũng là con.”

Lời dứt, lại tự an ủi bản thân:“Vậy là trẫm cũng có cháu rồi. Đáng mừng, đáng mừng!”

Xem ra, tính tình khoan hậu của Mộ Dung Hành, cũng phần nào là di truyền từ Thái hậu.

Thái hậu tự tay đặt tên cho song sinh long phượng.

Ca ca gọi là Mộ Dung Cẩn, tiểu danh Cẩn nhi.

Muội muội gọi là Mộ Dung Dao, tiểu danh Dao nhi.

Thái hậu còn đem tin mừng ấy báo với tổ phụ ta:“Lão Tô, ông làm ngoại tổ rồi, Tiểu Noãn cùng Hành nhi đã nhận nuôi một đôi song sinh.”

Tổ phụ ta vui vẻ nói:“Tiểu Noãn có kể qua, chuyện tốt như vậy, nhất định phải ăn mừng!”

Hai người liền cùng uống một vò rượu dưỡng sinh, chúc mừng.

Thái hậu rất mực yêu thương Cẩn nhi và Dao nhi.

Đưa cả hai vào cung dưỡng dục, còn mời đến bốn vị vú nuôi chuyên chăm nom.

Ta thì tới hiệu thuốc của tổ phụ, phụ giúp việc trong y đường.

Công việc chủ yếu là phối dược, không cần nói lời, vô cùng thích hợp với ta.

Mỗi buổi chiều, Mộ Dung Hành xử lý xong chính vụ đều sẽ tới đón ta hồi phủ, cùng nhau vào cung thăm Cẩn nhi và Dao nhi.

Đến ngày nghỉ, lại đưa hai hài tử về phủ cùng sống vài ngày.

Ta mang theo nhiều dược thiện từ y đường về, mỗi ngày đều đun sắc cho hắn dùng, điều dưỡng thân thể.

Hắn rất phối hợp, lần nào cũng uống sạch chén thuốc ta đưa.

Đêm ấy, ta xuống lầu lấy nước uống.

Bất ngờ thấy Mộ Dung Hành cũng ở trong trù phòng.

Uống nước xong, vừa chuẩn bị tắt đèn hồi phòng nghỉ ngơi,

Hắn bỗng một tay ôm chặt ta vào lòng, giọng đầy hàm ý:“Vương phi, phu thê chia viện mà ở, rất dễ tổn thương tình cảm.”

Chuyện chia viện mà sống vốn là do ta đề xuất.

Giờ hắn lại muốn chuyển về ở cùng, để vun đắp tình ý?

Nhưng lòng ta vẫn chưa sẵn sàng.

Hắn thấy ta không nói lời nào, cũng không miễn cưỡng quá mức.

Nhưng cũng chẳng buông tay.

Chương trước Chương tiếp
Loading...