Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đứa Bé Chưa Chào Đời
6
Khi hắn nhắm mắt, vẫn còn vương vấn nét ngây ngô của chàng thiếu niên năm nào.
Trong một khoảnh khắc, cô nhớ lại ngày xưa, khóe miệng khẽ cong lên, cứ ngỡ như bao năm qua giữa họ chưa từng có cuộc chia ly nào.
"Ương Ương, em tỉnh rồi!"
Cử động nhẹ của Lục Ương Ương làm Cố Ngôn Việt bừng tỉnh. Ánh mắt hắn vừa vui mừng khôn xiết lại vừa ngập tràn mệt mỏi, ngay cả giọng nói cũng khản đặc.
Lục Ương Ương chậm rãi ngồi dậy, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời tối đen như mực, chẳng lọt nổi một tia trăng.
Cô uống một ngụm nước ấm Cố Ngôn Việt đưa tới để thấm giọng rồi mới hỏi: "Cô ta đâu?"
Cố Ngôn Việt biết cô đang hỏi Quan An An, hắn chỉ dém lại góc chăn cho cô: "Đêm qua bỏ trốn, bị tai nạn xe, chết rồi."
Giọng điệu hắn nhẹ tênh, như thể đang nói về một người dưng nước lã chẳng liên quan.
Nhưng mộng đã tan, Lục Ương Ương vẫn nhớ rất rõ trước đây Cố Ngôn Việt đã cưng chiều Quan An An đến nhường nào.
Cô mệt mỏi dựa vào đầu giường, giọng buồn buồn: "Anh nỡ sao?"
Động tác trên tay Cố Ngôn Việt khựng lại. Hắn nắm lấy tay Lục Ương Ương, vẻ mặt đầy đau khổ: "Ương Ương, anh từng nhìn thấy bóng dáng em ngày xưa trên người cô ta, một Lục Ương Ương từng yêu anh một lòng một dạ..."
"Anh chưa bao giờ yêu cô ta, anh chỉ giận vì em không còn yêu anh toàn tâm toàn ý như trước, lúc nào em cũng đặt gia đình lên trước anh..."
"Lần duy nhất anh và cô ta xảy ra quan hệ là do cô ta bỏ thuốc anh, đó chỉ là tai nạn... Còn đứa bé đó, là chính tay anh đã bỏ đi..."
Có lẽ nghĩ đến từng chuyện khốn nạn mình đã làm, trên mặt hắn tràn đầy vẻ hối hận.
"Xin lỗi em... Là lỗi của anh, là anh ích kỷ, là anh quá thiếu cảm giác an toàn, lúc nào cũng muốn chiếm hữu trọn vẹn tình yêu của một mình em!"
"Là anh có lỗi với Lục gia, có lỗi với mọi người!"
"Lúc đó anh cứ ngỡ em không còn yêu anh như xưa, tưởng rằng nhà họ Lục bắt tay với đứa con riêng của ba anh... Nhưng anh không ngờ Lục gia phá sản, bố vợ lại nghĩ quẩn mà nhảy lầu tự vẫn."
Dưới ánh đèn vàng vọt, cô không nhìn rõ biểu cảm của Cố Ngôn Việt khi nói những lời này.
Trải qua bao nhiêu chuyện, dù là hiểu lầm hay bỏ lỡ đi chăng nữa.
Nhà họ Lục ra nông nỗi ngày hôm nay, suy cho cùng vẫn không thể tách rời những tổn thương mà Cố Ngôn Việt mang lại.
Cô nhìn màn đêm vô tận ngoài cửa sổ, cười tự giễu: "Vô nghĩa cả thôi! Những tổn thương anh gây ra vĩnh viễn không thể bù đắp được, bố mẹ tôi cũng chẳng thể sống lại!"
"Anh biết mà, tôi chỉ có thể đi cùng anh nốt mùa thu này thôi."
Cố Ngôn Việt ấn chặt góc chăn, bàn tay run rẩy đã tố cáo nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng hắn.
Hắn không dám chủ động nhắc tới, luôn muốn né tránh sự thật này.
Hắn tưởng làm vậy thì có thể giả vờ như không biết gì, hai người vẫn có thể êm ấm bên nhau.
Nhưng khi Lục Ương Ương thản nhiên nói về cái chết của mình như vậy, hắn cảm giác như bị ai đó nhấn chìm xuống nước, ngay cả thở cũng thấy đau đớn.
Hắn khó khăn ngẩng đầu nhìn Lục Ương Ương. Rõ ràng khóe miệng đang cười, nhưng vành mắt đã đỏ hoe từng chập.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, nghẹn ngào cất lời: "Ương Ương, rốt cuộc làm sao chúng ta lại đi đến bước đường này?"
Lục Ương Ương cười với hắn, đưa tay chạm nhẹ lên mi mắt hắn, chậm rãi nói: "Cố Ngôn Việt, tôi không cách nào quên được những đau thương anh đã gây ra cho nhà họ Lục."
"Tôi mệt rồi, chúng ta dừng lại ở đây thôi."
Nói xong, cô mệt mỏi khép mi, không còn sức để nói thêm lời nào, cũng chẳng muốn nhìn thấy sự hối hận và đau đớn trong mắt Cố Ngôn Việt nữa.
Trong màn đêm, Lục Ương Ương nghe thấy hắn cười, tiếng cười bi thương không lời nào tả xiết.
Cuối cùng, tiếng cười chuyển thành tiếng khóc nghẹn ngào kìm nén, tuyệt vọng và bất lực.
"Lục Ương Ương!"
Cô nằm lặng trên giường, nghe thấy giọng hắn khàn đặc gọi tên cô thêm một lần nữa.
Sau đó là sự tĩnh lặng kéo dài, cuối cùng cánh cửa cũng được hắn khẽ khàng khép lại.
Lục Ương Ương xoay người nằm xuống, lúc này mới phát hiện chẳng biết từ bao giờ nước mắt đã đầm đìa khuôn mặt.
Không về được nữa rồi, chàng thiếu niên năm ấy và Ương Ương của anh ta, đã vĩnh viễn không thể quay lại được nữa.
"Tiểu thư, cô uống bát thuốc này đi, cậu Cố nói lát nữa sẽ qua thăm cô."
Má Ngô không biết chuyện gì xảy ra tối qua, thấy Lục Ương Ương lại không chịu uống thuốc, cứ tưởng là do chưa thấy Cố Ngôn Việt đâu, bèn khổ tâm khuyên giải.
Lục Ương Ương tựa người trên ghế nằm ngoài vườn, đôi mắt vô hồn nhìn những cây hoa trà trong sân.
"Bà nói với anh ta, tôi không muốn nhìn thấy anh ta nữa. Nếu anh ta cứ cố chấp xông vào, thì bát thuốc này tôi cũng sẽ không uống đâu."
Cố Ngôn Việt vẫn đến thăm cô như thường lệ, cứ như thể chuyện tối qua chưa từng xảy ra.
Nhưng nghe xong lời má Ngô chuyển đạt, biết Lục Ương Ương không muốn gặp mình, bước chân hắn khựng lại ngay cửa phòng ngủ, không dám bước vào thêm nửa bước.
Hắn có thể bất chấp tất cả để xông vào thăm cô, nhưng hắn lại quá hiểu tính cách của Lục Ương Ương.
Hắn sợ phải đối diện với nụ cười thản nhiên đến lạnh nhạt của cô, sợ cô không biết quý trọng bản thân mà từ chối uống thuốc, sợ những chuyện cũ đầm đìa máu tươi lại bị cô dễ dàng xé toạc ra trước mắt.
Cả cuộc đời này, chưa bao giờ hắn biết sợ là gì. Nói hắn hèn nhát cũng được, vô dụng cũng xong, tất cả đều là hắn tự làm tự chịu.
"Cô ấy... có chịu uống thuốc đàng hoàng không?"
Trong thư phòng, Cố Ngôn Việt nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng ngọc đôi đã được hàn gắn lại. Chỉ cần không nhìn kỹ, sẽ không thể nhận ra những vết nứt li ti trên đó.
Thư ký báo cáo: "Hôm nay phu nhân đã uống thuốc đúng giờ, nhưng khi bác sĩ đến khám thì phu nhân từ chối."
Động tác trên tay Cố Ngôn Việt khựng lại. Hắn chán nản đặt chiếc vòng ngọc xuống, muốn nổi giận nhưng lại chẳng biết trút vào đâu.
Hắn im lặng hồi lâu, rũ mắt che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, giọng trầm xuống: "Biết rồi."
Lục Ương Ương ngồi trong vườn hoa, nhìn bóng lưng đang khom xuống bận rộn của má Ngô, hốc mắt bỗng cay xè.
Má Ngô đã chăm sóc cô từ khi còn ở nhà họ Lục. Đáng lẽ bà đã sớm về quê an hưởng tuổi già, nhưng vì không yên tâm về cô nên cứ mãi ở lại bên cạnh.
Lục Ương Ương nén nỗi chua xót trong lòng, gượng gạo nhếch môi nặn ra một nụ cười: "Má Ngô, má đừng canh chừng con nữa, rời khỏi đây đi."
Nghe vậy, nụ cười trên mặt má Ngô cứng đờ, đuôi mắt đỏ hoe.
"Vậy còn tiểu thư thì sao? Cô định ở lại đây mãi à?"
Lục Ương Ương ngồi xuống bên cạnh, khẽ dựa đầu vào vai bà.
"Má Ngô, má chăm sóc con bao nhiêu năm nay, con biết ơn lắm."
"Má không nợ nhà họ Lục chúng con, má đã làm cho con và Lục gia quá nhiều rồi, ngược lại là chúng con nợ má rất nhiều."
"Má không cần vì con mà lãng phí tương lai ở đây. Má đi đi, về sống cuộc sống của riêng má, gia đình má cũng đang đợi má về mà."
Bàn tay thô ráp của má Ngô nhẹ nhàng xoa đầu Lục Ương Ương, giọng nghẹn ngào.
"Tiểu thư, tôi sẽ không đi một mình đâu. Tôi không hối hận vì những gì đã làm cho cô và Lục gia. Nếu bắt tôi đi, tôi nhất định cũng phải đưa cô rời khỏi đây."
"Cố Ngôn Việt, cậu ta không còn là Cố Ngôn Việt từng che mưa chắn gió cho cô nữa rồi. Mấy năm nay, bao nhiêu sóng gió ập đến đều là do cậu ta mang lại cả."
"Cô ở lại đây, chẳng lẽ muốn bị cậu ta làm tổn thương thêm lần nữa sao?"
Thấy bà kiên quyết ở lại, Lục Ương Ương không khuyên nữa, chỉ khẽ lắc đầu.
"Cả đời này con không nợ Cố Ngôn Việt cái gì. Cho dù có đi, con cũng không đi lén lút. Muốn rời đi, cũng phải đi một cách quang minh chính đại."
Buổi tối, Lục Ương Ương khoác thêm chiếc khăn choàng, đi đến thư phòng tìm Cố Ngôn Việt.
Cửa phòng "cạch" một tiếng mở ra. Cố Ngôn Việt nhìn theo hướng phát ra tiếng động, vừa thấy Lục Ương Ương liền vội vàng đặt chiếc vòng ngọc trong tay xuống, đứng dậy bước nhanh ra đón.
"Sao em không mặc ấm thêm một chút?"
Cố Ngôn Việt kéo Lục Ương Ương vào phòng, vừa nói vừa chỉnh lại chiếc khăn choàng trên người cô cho kín gió.
Ánh mắt Lục Ương Ương dừng lại ở chiếc vòng ngọc trên bàn làm việc. Cô cầm lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết qua những vết nứt nhỏ xíu.
Cố Ngôn Việt liếc thấy hành động của cô, lời đã đến bên miệng lại nuốt ngược vào trong, bàn tay buông thõng bên hông bất giác siết chặt.
Giờ khắc này, trong lòng hắn dâng lên nỗi hoảng loạn khó tả. Hắn rất sợ Lục Ương Ương sẽ nói ra những lời tuyệt tình, rằng giữa họ không còn khả năng nào nữa.
Trong căn phòng yên tĩnh, hắn dường như nghe thấy cả tiếng tim đập loạn nhịp, luống cuống của chính mình.
"Cố Ngôn Việt, tôi biết anh muốn làm lại từ đầu nên mới đưa tôi về đây. Nhưng anh cũng biết rõ điều đó là không thể nào. Cho nên, buông tha cho tôi đi."
Lục Ương Ương đặt chiếc vòng ngọc xuống, từng câu từng chữ vang lên rõ ràng rành mạch.
"Tình cảm giữa chúng ta cũng giống như chiếc vòng này vậy. Cho dù có chắp vá lại được, thì những vết nứt trên đó vẫn vĩnh viễn tồn tại."
Hiểu được sự im lặng của hắn, Lục Ương Ương xoay người nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Anh để tôi đi đi. Tôi không muốn phải chết ở nơi này thêm một lần nào nữa."
Ánh mắt cô vẫn như ngày xưa, bướng bỉnh và kiên định.
Trong lòng hắn gào thét rằng không thể, hắn tuyệt đối không thể thả cô đi. Nhưng lời đến cửa miệng, chẳng hiểu sao lại nghẹn ứ, không thốt nên lời.
Lục Ương Ương nhìn thấy sự giằng xé trong mắt hắn, cuối cùng dịu giọng nói: "Cầu xin anh."
Hai chữ "cầu xin" này thực sự quá nặng nề, nặng đến mức Cố Ngôn Việt cảm thấy mình không gánh nổi.
Hắn chậm rãi bước tới, vuốt ve gò má cô, chạm vào vệt nước ẩm ướt nơi khóe mắt cô, trái tim hắn bắt đầu đau nhói.
Hắn lau đi giọt nước mắt ấy, nặng nề nhưng cũng đầy dịu dàng đáp lại: "Được."
Ngày Lục Ương Ương rời đi, trời mưa lất phất.
Bóng dáng ấy hòa vào màn mưa gió rời đi, cũng rút cạn cả trái tim của Cố Ngôn Việt.
Cố Ngôn Việt không nói thêm một lời nào nữa, ngay cả việc tiễn đưa cũng chỉ dám lén lút.
Hắn đứng ở một góc khuất trong sân bay, cách màn mưa bụi dày đặc, nhìn chiếc máy bay chở cô dần dần khuất bóng nơi chân trời.
Sau khi trở về, Cố Ngôn Việt ốm nặng một trận. Trong cơn mê man, hắn đã có một giấc mơ.
Trong mơ, Lục Ương Ương đứng giữa màn mưa bụi nói lời từ biệt với hắn.
Cô nói, hoa trà trong biệt thự năm sau nhất định sẽ nở rất đẹp.
Sau đó, cô không nói gì nữa, xoay người bước đi, tan vào trong màn mưa trùng điệp.
Cố Ngôn Việt đuổi theo mãi, đuổi theo mãi nhưng không kịp, cho đến khi bóng dáng Lục Ương Ương hoàn toàn biến mất.
Hắn giật mình choàng tỉnh dậy, theo bản năng cầm lấy điện thoại, mở trang cá nhân của cô lên xem.
Sau khi Lục Ương Ương rời đi, thỉnh thoảng cô vẫn cập nhật trạng thái mới.
Có khi là chia sẻ chuyện đời thường, cũng có khi là những bức ảnh phong cảnh chụp vội khi đi du lịch.
Cố Ngôn Việt thi thoảng sẽ kiếm vài cái cớ không quá đường đột để nhắn với cô vài câu.
Nhưng phần lớn thời gian, hắn chỉ lặng lẽ "thả tim" vào các bài đăng của cô, ngay cả bình luận cũng không dám, sợ rằng sẽ khiến Lục Ương Ương chán ghét.
Thư ký vào báo cáo công việc, thấy Cố Ngôn Việt lại đang chăm chú nhìn vào bài đăng mới nhất của Lục Ương Ương, bèn cười nói: "Trông sắc mặt phu nhân ngày càng tốt hơn, biết đâu một ngày nào đó cô ấy sẽ trở về thì sao?"
Kể từ khi Lục Ương Ương đi, Cố Ngôn Việt dường như trở thành người chăm chỉ tương tác trên mạng xã hội nhất.
Bất kể Lục Ương Ương đăng gì, hắn nhất định sẽ bấm like.
Không biết câu nói nào của thư ký đã chạm vào nỗi đau của Cố Ngôn Việt, chiếc điện thoại trên tay hắn trượt xuống đất. Hắn cười, nụ cười đầy chua xót.
"Không về được nữa đâu. Ương Ương của tôi, sẽ không bao giờ về nữa đâu!"
Thư ký không hiểu, cũng không dám hỏi nhiều. Thấy thần sắc Cố Ngôn Việt bất thường, người này vội ôm tài liệu rón rén lui ra ngoài.
Trời vừa tờ mờ sáng, Cố Ngôn Việt đã lật xem lại từng dòng trạng thái Lục Ương Ương đăng trong suốt một năm qua, không sót một tin nào.
Bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của cô chỉ là hình ảnh một cây hoa trà trắng nở rộ.
Anh biết, bức ảnh này không phải được chụp gần đây.
Hoa trà sẽ không nở vào mùa này, bài đăng ấy chính là lời từ biệt cuối cùng của cô.
Anh do dự vài giây, rồi gửi cho Lục Ương Ương một tin nhắn.
Tin nhắn ấy như đá chìm đáy biển, mãi chẳng có hồi âm.
Khi Lục Ương Ương rời đi, cô chỉ đồng ý liên lạc qua Wechat, kiên quyết từ chối cho Cố Ngôn Việt bất cứ phương thức nào khác, ngay cả số điện thoại của má Ngô cũng không cho.
Cố Ngôn Việt sợ ép cô quá, cô sẽ cắt đứt mọi liên lạc, nên cũng không dám đòi hỏi thêm gì.
Đến nỗi bây giờ, dù lòng nóng như lửa đốt, anh cũng chẳng còn cách nào xoay xở.
Rất lâu sau đó, Cố Ngôn Việt không còn thấy cô cập nhật gì nữa.
Cho đến nửa đêm nọ, anh giật mình tỉnh giấc bởi một cơn ác mộng.
Trong mơ, Lục Ương Ương đứng nghiêng mình giữa biển hoa trà, ngoái đầu cười với anh thật dịu dàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, bóng hình cô bỗng hóa thành những đốm sáng li ti, tan biến vào giữa đất trời, không còn tăm hơi.
"Ương Ương," Cố Ngôn Việt lẩm bẩm tự nói với chính mình, "Ương Ương của anh..."
Một đêm không ngủ, Cố Ngôn Việt ngồi thẫn thờ đến khi trời sáng bạch.
Cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ nhẹ, giọng thư ký vọng qua khe cửa:
"Cố tổng, tối qua má Ngô đã đến Kinh Thị rồi."
Cố Ngôn Việt sững sờ, niềm vui sướng lập tức leo lên khóe mắt.
Má Ngô về rồi, vậy chắc chắn Ương Ương của anh cũng đã về.
Anh biết mà, giấc mơ thường trái ngược với hiện thực.
Cố Ngôn Việt đi chân trần xuống giường, sải bước ra mở cửa, ra lệnh cho thư ký: "Đưa bà ấy đến gặp tôi."