Đứa Bé Chưa Chào Đời

4



Cố Ngôn Việt đột ngột chộp lấy cổ tay cô ta, sắc mặt u ám khó đoán: "Tôi hỏi cô, ngày Ương Ương sinh con, rốt cuộc cô đã làm cái gì?"

Trên mặt Quan An An thoáng qua tia hoảng loạn, ấp úng giải thích:

"Hôm đó... cha em dẫn người đến bắt em về, em bị đánh bị thương nên mới gọi hết bác sĩ trong biệt thự qua chữa trị."

"Em không biết Cố phu nhân sẽ sinh non... chuyện xảy ra như vậy, em cũng không cố ý mà!"

Cố Ngôn Việt chỉ nhìn chằm chằm Quan An An, giọng nói lạnh băng:

"Cô chẳng qua là thấy tôi ghét Lục Ương Ương, lại cậy mình từng cứu mạng tôi, nên cô nghĩ rằng dù có hại chết Lục Ương Ương cũng chẳng sao, tôi vẫn sẽ bao che cho cô, đúng không?"

Bầu không khí trong phòng tụt xuống độ âm.

Mặt Quan An An trắng bệch, liên tục lắc đầu phủ nhận: "Không, không phải, em không có!"

Ánh mắt Cố Ngôn Việt trầm xuống, hắn bất ngờ vươn tay, bóp chặt lấy cổ cô ta.

Giây phút này, trong mắt hắn thực sự hiện lên nỗi hận thù cuồn cuộn.

"Cô cậy tôi khoan dung với cô nên mới dám bắt nạt Lục Ương Ương. Cô tưởng cô cứu tôi thì tôi sẽ không dám giết cô sao?"

Trong mắt Quan An An hiện lên nỗi sợ hãi tột độ, cảm giác ngạt thở từ từ bao trùm lấy cô ta.

"Cô là cái thá gì chứ? Quãng đời còn lại hãy dùng để chuộc tội với Ương Ương đi!"

Dứt lời, Cố Ngôn Việt buông tay, phất nhẹ ra sau, mặc kệ vệ sĩ lôi Quan An An đang gào khóc thảm thiết ra ngoài.

Màn đêm bao trùm, người làm trong biệt thự đứng nép ngoài cửa, sợ đến mức không dám thở mạnh.

Cố Ngôn Việt nhìn căn biệt thự ven biển mà hắn từng tặng cho Lục Ương Ương, giờ đây không còn tìm thấy chút dấu vết nào của cuộc sống chung giữa hai người nữa. Hắn chỉ thấy căn phòng ngủ này thật ghê tởm, tởm đến buồn nôn.

Những ngày qua, rốt cuộc hắn đã làm cái gì thế này?

Cố Ngôn Việt ấn tay lên lồng ngực đau nhói, bỗng nhiên cười lớn, rồi vung nắm đấm đập mạnh vào bức ảnh chụp chung thân mật giữa hắn và Quan An An.

Mảnh kính vỡ tan, văng đầy giường, cũng găm vào mu bàn tay hắn, máu tươi theo đầu ngón tay nhỏ giọt xuống sàn.

Hắn thở hổn hển chạy xuống tầng hầm, vác lên một cây rìu, rồi từng nhát từng nhát chém nát những dấu vết mà hắn và Quan An An từng chung sống.

Mỗi nhát rìu giáng xuống, đều là sự trừng phạt cho sự phản bội trắng trợn mà hắn từng dành cho Lục Ương Ương.

Chỉ cần hủy đi những dấu vết này, Ương Ương của hắn nhất định sẽ tha thứ cho hắn, nhất định sẽ quay về.

Phòng ngủ nhanh chóng bị chém đến tan hoang. Cố Ngôn Việt cầm cây rìu đứng thở dốc, ánh mắt bất chợt rơi vào hũ tro cốt đặt trên tủ đầu giường.

Toàn bộ sức lực dường như bị rút cạn trong tích tắc, cây rìu trên tay rơi loảng xoảng xuống đất.

Hắn từ từ ngồi xổm xuống, rốt cuộc không kìm nén được mà nức nở thành tiếng.

Bỗng nhiên hắn ý thức được một cách vô cùng rõ ràng rằng, dù có trốn tránh thế nào đi nữa, Lục Ương Ương cũng đã chết rồi, vĩnh viễn rời xa hắn rồi.

Sự thật này khiến trái tim hắn quặn lên cơn đau nhói dữ dội.

Hắn cảm thấy nơi nào đó trong tim như sắp nổ tung vì đau đớn, chỉ còn lại một đống hoang tàn máu thịt lẫn lộn.

Hồi lâu sau, hắn chậm chạp lê bước tới, cẩn trọng nâng niu hũ tro cốt lên rồi rời đi, không buồn ngoảnh đầu nhìn lại căn phòng ngủ đã bị chém đến biến dạng.

Thư ký đứng đợi ở cửa, thấy Cố Ngôn Việt bước ra với vẻ mặt không nhìn ra cảm xúc, miệng mấp máy vài lần nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, lặng lẽ đi theo sau hắn.

Cố Ngôn Việt bước ra sân, mưa bụi giăng giăng phủ kín người. Trong đầu hắn lại không tự chủ được mà nhớ đến cảnh tượng hắn bắt Lục Ương Ương quỳ xuống trước mặt Quan An An.

Bàn tay đang ôm hũ tro cốt siết chặt hơn, giọng hắn đầy chua chát: "Ương Ương, có phải em sẽ không tha thứ cho anh không?"

Nhưng câu hỏi này, sẽ chẳng còn ai trả lời nữa.

Xe lao đi trong đêm, hướng về căn biệt thự Cố gia đã hóa thành tro bụi.

Cố Ngôn Việt bước vào trong. Hoa cỏ trước sân điêu tàn xơ xác, ngôi nhà vẫn chỉ là một đống đổ nát hoang tàn.

Gió lạnh thổi qua, dường như mang theo cả mùi máu tanh thoang thoảng.

Giữa màn đêm tịch mịch, Cố Ngôn Việt dường như nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình: "Ngôn Việt ——"

Là giọng nói của Lục Ương Ương trong ký ức.

Hắn giật mình quay phắt đầu lại, dáo dác tìm kiếm hướng phát ra âm thanh.

Nhưng trong màn đêm đen kịt ấy, ngoại trừ căn biệt thự đã bị thiêu rụi thành tro, chẳng còn lại gì cả.

Trong khoảnh khắc đó, đáy lòng Cố Ngôn Việt bỗng trào dâng một nỗi bi thương tột cùng.

Đã hẹn rõ là hắn sẽ trở về trước khi cô sinh, vậy mà cuối cùng, ngay cả mặt mũi cô lần cuối hắn cũng không gặp được.

"Lục Ương Ương, người chết rồi là hết, chẳng còn gì nữa đâu."

Cố Ngôn Việt nhìn chằm chằm vào tàn tích trước mặt, giọng nghẹn lại:

"Tôi là gia chủ Cố gia. Không có cô yêu tôi, sẽ còn rất nhiều người khác yêu tôi. Tôi đâu phải là không có cô thì không sống nổi! Sẽ có hàng tá phụ nữ tranh nhau để được ngồi vào cái ghế Cố phu nhân này!"

Nhưng rồi, hắn bỗng nhiên ngồi phịch xuống bậc thềm, đầu cúi gằm nhìn ánh trăng lạnh lẽo đang đổ xuống chân mình, đôi vai run lên bần bật.

Giọng nói của hắn lẩn khuất trong bóng đêm, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy:

"Nhưng mà... Ương Ương của tôi, không còn nữa rồi..."

Phu nhân của gia chủ Cố gia có thể là bất kỳ ai, nhưng Ương Ương của hắn thì chỉ có một.

Cố Ngôn Việt không dám tưởng tượng lúc Lục Ương Ương chết trông như thế nào.

Nghe dì Ngô nói, cô bị rút cạn máu, cứ thế sống sờ sờ mà đau đớn đến chết trên giường.

Khi ấy, Ương Ương của hắn hẳn là tuyệt vọng lắm, nhưng hắn lại không ở bên cạnh cô.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, Lục Ương Ương lại rời bỏ hắn vĩnh viễn theo cách thức tàn khốc như vậy.

Năm ngày sau khi Lục Ương Ương mất, Cố Ngôn Việt tống Quan An An vào tù.

Trước khi vào tù, Quan An An được gặp Cố Ngôn Việt lần cuối.

Cô ta hỏi hắn: "Đứa con của em, có phải là do anh sai người động tay động chân không?"

Cố Ngôn Việt không trả lời.

Sau khi Lục Ương Ương qua đời, mọi người cứ ngỡ Quan An An - người được Cố Ngôn Việt cưng chiều hết mực - sẽ sớm trở thành tân phu nhân của Cố gia.

Nào ngờ đâu, Lục Ương Ương vừa mất, Quan An An lập tức bị tống vào tù.

Thư ký đi theo sau Cố Ngôn Việt, dè dặt hỏi: "Cố tổng, xử lý nhóm người hầu chăm sóc phu nhân thế nào ạ?"

Sắc mặt Cố Ngôn Việt trầm xuống, giọng điệu lạnh lùng hơn cả trước kia: "Tống khứ tất cả sang Miến Bắc!"

Còn về phần Quan An An, nếu không nể tình năm xưa cô ta từng cứu mạng hắn một lần, hắn chắc chắn đã bắt cô ta phải đền mạng rồi!

Một tháng sau ngày Lục Ương Ương mất, Cố Ngôn Việt gọi dì Ngô đến hỏi chuyện.

Cuối cùng, hắn cũng buộc phải chấp nhận sự thật rằng Lục Ương Ương đã ra đi mãi mãi.

"Lúc Ương Ương đi, cô ấy có nói gì không?"

Dì Ngô tiều tụy đi trông thấy, giọng nghèn nghẹn: "Tiểu thư lúc đi chỉ nắm chặt tay tôi, miệng liên tục đòi về nhà."

Tay Cố Ngôn Việt bất giác siết chặt, hắn lại hỏi: "Cô ấy... có để lại lời gì cho tôi không?"

Dì Ngô đưa ra tờ đơn ly hôn: "Chỉ đưa cái này thôi. Tiểu thư không nhắn gửi gì cho cậu cả."

"Choang ——"

Tách trà trước mặt Cố Ngôn Việt bị gạt phăng xuống đất, mảnh sứ vỡ tan tành văng tung tóe dưới chân.

Hắn nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn, sắc mặt khó coi vô cùng, trái tim như bị nhúng vào nước sôi, đau đớn không nói nên lời.

Hồi lâu sau, tờ giấy trong tay đã bị vò nát đến biến dạng.

Hắn khàn giọng: "Sao cô ấy có thể... sao có thể không có lời nào nói với tôi!"

Dì Ngô từ từ ngẩng đầu nhìn Cố Ngôn Việt, đôi mắt bà bình tĩnh đến lạ thường.

"Tiểu thư nhà tôi lúc đi, tay lạnh toát như băng đá, nước mắt giàn giụa nói muốn về nhà. Gọi đến khản cả giọng cũng chẳng có ai cứu cô ấy, chẳng có ai đưa cô ấy về nhà."

"Tiểu thư nhà tôi không yêu nữa, cũng chẳng hận nữa, cho nên đến một câu cuối cùng cũng không muốn để lại cho cậu. Cô ấy chỉ bảo tôi hãy thiêu rụi căn biệt thự đã giam cầm cô ấy mấy năm nay cho sạch sẽ!"

Từng chữ từng câu như những lưỡi dao sắc lẹm găm thẳng vào tim Cố Ngôn Việt.

Hóa ra, chính Lục Ương Ương đã sai người đốt phòng tân hôn của bọn họ.

Cố Ngôn Việt lớn lên cùng cô, sao hắn lại không hiểu ý cô chứ.

Lục Ương Ương đến phút cuối cùng, chỉ muốn đoạn tuyệt quan hệ vợ chồng với hắn, không muốn để lại cho hắn bất cứ thứ gì, cũng chẳng muốn dây dưa gì với hắn nữa.

Hắn biết tính cô cương liệt, nhưng không ngờ cô lại tàn nhẫn với chính bản thân mình như vậy, đến cả cái toàn thây cũng không giữ lại.

Dì Ngô bỗng bước lên phía trước, trong ánh mắt già nua không hề có chút sợ hãi nào.

"Cố Ngôn Việt, cậu khiến Lục gia cửa nát nhà tan. Nếu cậu còn chút lương tâm nào, hãy đưa tro cốt tiểu thư cho tôi."

"Tôi phải đưa cô ấy về Lục gia, chôn cất bên cạnh ông bà chủ. Cậu không tổ chức tang lễ, không cho cô ấy hạ huyệt, chẳng lẽ cậu muốn cô ấy chết rồi cũng phải làm cô hồn dã quỷ sao!"

Những lời chất vấn đanh thép vang lên bên tai.

Cố Ngôn Việt không tức giận, cũng chẳng hề bất mãn. Hắn im lặng hồi lâu, chỉ phẩy tay: "Bà đi đi, để tôi suy nghĩ đã."

Đêm khuya, Cố Ngôn Việt đứng trên hành lang, chợt nhớ lại căn biệt thự đã bị thiêu rụi kia từng chứa đựng những tháng ngày hạnh phúc sau khi kết hôn của hắn và Lục Ương Ương.

Hắn của khi đó, từng miệng thề biển hẹn rằng sẽ yêu thương chiều chuộng cô cả đời.

Nhưng kẻ tự tay phá nát hạnh phúc đó, cũng chính là hắn.

Thư ký đứng phía sau không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Cố tổng, đêm lạnh rồi, ngài về phòng nghỉ ngơi thôi ạ?"

Cố Ngôn Việt ngẩn người, im lặng một lúc lâu mới mở miệng.

"Cậu đi đi, đem tro cốt của cô ấy... đưa cho dì Ngô, để cô ấy... được về nhà. Đưa thêm cho dì Ngô một khoản tiền, để Lục gia... được sống tốt."

Chữ "cô ấy" này, thư ký hiểu rõ là đang nói về Lục Ương Ương.

Anh ta vâng dạ, không dám hỏi thêm.

Thư ký đi theo Cố Ngôn Việt đã nhiều năm, từ lúc hắn mới trở thành người thừa kế cho đến khi nắm quyền gia chủ Cố gia. Anh ta cứ ngỡ mình hiểu rõ vị gia chủ trẻ tuổi sát phạt quyết đoán này.

Nhưng đến giờ anh ta mới nhận ra, mình chẳng hiểu gì về hắn cả.

Rõ ràng trước đây Cố Ngôn Việt thích Lục Ương Ương đến thế, vậy mà cưới về tay rồi, chỉ vài năm sau đã vứt bỏ như chiếc giày rách.

Cứ tưởng người hắn yêu là Quan An An.

Nhưng sau khi Lục Ương Ương chết, Quan An An bị tống thẳng vào tù, còn Cố Ngôn Việt lại bắt đầu nhớ nhung tình cũ với Lục Ương Ương.

Cố Ngôn Việt nhìn theo bóng lưng thư ký đang bê hũ tro cốt đi ra ngoài.

Hắn dường như nhìn thấy Lục Ương Ương đang tan vào màn đêm đen kịt, cuối cùng vĩnh viễn rời xa hắn.

Bầu trời đêm không một ánh sao, Cố Ngôn Việt ngước mắt nhìn lên, trước mắt chỉ còn lại một màu đen đặc quánh.

Hắn nhấc chân chậm chạp bước về phía trước, mọi thứ trong tầm mắt dần trở nên nhòe nhoẹt, cuối cùng hắn phun ra một ngụm máu tươi.

Vệ sĩ phía sau sợ hãi cuống cuồng, vội vàng lao lên đỡ lấy hắn.

"Cố tổng! Mau gọi bác sĩ tới đây!"

Trước mắt Cố Ngôn Việt trời đất quay cuồng, cuối cùng tất cả chìm vào bóng tối vô tận.

Biệt thự Cố gia sau khi được xây lại trông chẳng khác gì so với trước kia, chỉ khác là trong sân giờ đây đã trồng đầy những cây hoa sơn trà mà Lục Ương Ương yêu thích nhất.

Có lẽ chẳng bao lâu nữa hoa sẽ nở rộ rực rỡ, chỉ tiếc là người thưởng hoa đã không còn nữa.

Ánh mắt Cố Ngôn Việt dán chặt vào những gốc sơn trà nơi góc tường. Từng bông tuyết rơi xuống vai áo, rất nhanh đã thấm ướt lớp áo khoác ngoài.

"Cố tổng, dì Ngô nói muốn xin về quê dưỡng già. Dì ấy đưa lại đống ngọc vụn này, bảo là chiếc vòng tay mà phu nhân từng rất thích." Thư ký bưng một khay đựng những mảnh ngọc vỡ nát tiến lại gần, dè dặt mở lời.

Chiếc vòng ngọc mỡ cừu vỡ nát này, chính là món quà cưới hắn từng tặng cho Lục Ương Ương.

Ký ức ngày hôm đó thoáng qua trong đầu. Hắn đã phớt lờ lời giải thích của cô, khăng khăng định tội cô.

Vòng ngọc vỡ rồi, Lục Ương Ương chết rồi, tình cảm của bọn họ cũng nứt toác, vĩnh viễn không thể hàn gắn lại được nữa.

Ánh mắt Cố Ngôn Việt khẽ động, bàn tay buông thõng bên người siết chặt.

Hồi lâu sau, hắn mới vươn tay đón lấy đống ngọc vụn kia. Một bông tuyết rơi vào lòng bàn tay, tan thành nước lạnh buốt.

"Đưa cho dì Ngô thêm một khoản tiền nữa."

Thư ký do dự một chút rồi nói tiếp: "Dì Ngô nói muốn mang theo cả cậu chủ nhỏ."

Động tác trên tay Cố Ngôn Việt cứng đờ trong giây lát. Hắn từ từ thu tay về, nâng niu đống ngọc vụn trong lòng bàn tay như bảo vật, giọng nhàn nhạt: "Để bà ấy mang đi đi. Tôi không phải là một người cha tốt, dì Ngô sẽ chăm sóc thằng bé chu đáo."

Sau khi Lục Ương Ương qua đời, mọi người thấy Cố Ngôn Việt đi dự tiệc lúc nào cũng lẻ bóng, bèn ra sức tìm cách đưa phụ nữ đến bên cạnh hắn.

Cố Ngôn Việt không nói hai lời, trực tiếp khiến công ty của những đối tác có ý định mai mối đó phá sản. Từ đó, mọi người mới thực sự từ bỏ ý định.

Cố Ngôn Việt lao đầu vào công việc một cách điên cuồng, trở nên lạnh lùng vô cảm hơn, thủ đoạn trên thương trường cũng tàn nhẫn hơn.

Thi thoảng khi say rượu, hắn lại đến Phật đường, nơi đặt hũ tro cốt của Lục Ương Ương, ngồi đờ đẫn ở đó suốt cả đêm.

Năm thứ hai sau ngày Lục Ương Ương mất, việc kinh doanh của Cố gia đã bành trướng ra toàn cầu.

Cố Ngôn Việt dẫn theo đoàn đội sang nước Y công tác, đúng lúc nhiều khu vực ở nước này đang gặp lũ lụt.

Sau khi nước lũ rút đi, rất nhiều con đường bị sạt lở và hư hại nghiêm trọng.

Đoàn xe chầm chậm lăn bánh trên đường.

"Cố tổng, qua khỏi thị trấn phía trước là đến thành phố L rồi." Thư ký ngồi ghế phụ lái quay xuống báo cáo.

Cố Ngôn Việt đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế sau, bỗng nhiên lên tiếng: "Thành phố L, là nơi cô ấy thích nhất."

Thư ký sững người, một lúc sau mới nhận ra người mà Cố Ngôn Việt nhắc đến là phu nhân Lục Ương Ương.

Không khí trong xe chìm vào im lặng, không ai nói thêm lời nào.

Đột nhiên, một đàn chim hoảng loạn bay vút lên trời. Ngay sau đó, vách núi phía sau ầm ầm sạt lở.

"Nguy to rồi! Mau bảo vệ Cố tổng!"

Vệ sĩ hét lớn vào bộ đàm.

Mấy chiếc xe phía sau vội vã đánh lái, cố gắng thoát khỏi khối đất đá đang đổ ập xuống, đoàn xe buộc phải thay đổi đội hình hỗn loạn.

"Rầm! Rầm!"

Đáng tiếc là lòng đường quá hẹp, các xe dồn lại một chỗ, va chạm liên hoàn.

May mắn là tài xế xe Cố Ngôn Việt vững tay lái, hú vía tránh được va chạm, lái xe thoát khỏi đoạn đường nguy hiểm.

Nhưng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, xe của họ đã đâm sầm vào một chiếc xe đang bật đèn cảnh báo đi ngược chiều tới.

"Rầm!" Một tiếng nổ lớn vang lên.

Thân xe rung chuyển dữ dội, đầu Cố Ngôn Việt đập mạnh vào cửa kính.

Thư ký sợ đến tái mặt: "Cố tổng cẩn thận!"

Cố Ngôn Việt day day vầng trán đau nhức, liếc mắt nhìn người bước xuống từ chiếc xe đối diện. Đồng tử hắn chấn động dữ dội.

Hắn đẩy cửa xe, lao ra ngoài như một kẻ điên, hung hăng túm lấy người trước mặt, khuôn mặt tràn đầy vẻ giận dữ.

"Lục Ương Ương, cô dám giả chết lừa tôi!"

Nhìn thấy Lục Ương Ương và dì Ngô đang ôm đứa bé nhìn mình với ánh mắt đầy cảnh giác, Cố Ngôn Việt bỗng bật cười. Hắn cười, nhưng nước mắt lại lăn dài trên má.

"Tôi cứ tưởng cô chết thật rồi, hóa ra cô ôm con trốn ra nước ngoài!"

Dì Ngô sợ những lời của Cố Ngôn Việt kích động đến Lục Ương Ương, vội vàng can ngăn: "Tiểu thư đang bệnh, cậu đừng kích động cô ấy!"

Lục Ương Ương nhìn Cố Ngôn Việt đột ngột xuất hiện, những ký ức đau khổ trong quá khứ ùa về như thác lũ, khuấy đảo tâm trí khiến cô choáng váng.

Cô vô thức gọi một tiếng "Dì Ngô", giây tiếp theo trước mắt tối sầm, ngất lịm đi.

Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, cô dường như nhìn thấy người đàn ông đối diện đang hoảng loạn gào thét tên cô.

"Tôi hỏi ông, rốt cuộc cô ấy bị làm sao?"

Trong phòng vang lên tiếng chất vấn đầy giận dữ của người đàn ông, kèm theo đó là tiếng đồ sứ vỡ tan tành.

Bác sĩ thở dài: "Vị tiểu thư này vốn dĩ đã mắc ung thư, lần sinh khó trước đó lại làm tổn thương đến gốc rễ sức khỏe. Hôm nay lại chịu cú sốc lớn như vậy, e rằng... không sống nổi qua một năm nữa đâu."

"Không thể nào! Trước đây năm nào cô ấy cũng đi khám tổng quát, kết quả đều bình thường cơ mà!"

Hắn không tin. Khó khăn lắm mới tìm lại được cô, sao có thể...

Dì Ngô mắt đỏ hoe, uất ức nói: "Tiểu thư nhà tôi bệnh lâu rồi. Thấy cậu yêu Quan An An, nên sau này có đau đớn thế nào cô ấy cũng tự mình chịu đựng. Mấy tờ kết quả khám bệnh đó là cô ấy làm giả để lừa cậu thôi."

Cố Ngôn Việt lảo đảo lùi lại hai bước, không dám tin vào tai mình.

Hắn quay đầu nhìn Lục Ương Ương đang nằm yên tĩnh trên giường. Cô gầy rộc đi, trên mặt không còn chút huyết sắc nào.

Cô bị bệnh, vậy mà hắn là chồng, lại chẳng hề hay biết gì.

Trong khoảnh khắc, nỗi hối hận đau đớn đến nghẹt thở như thủy triều ập đến, khiến trái tim Cố Ngôn Việt như bị ngàn mũi kim châm chích.

Cô bị bệnh, vậy mà hắn lại vì chuyện Quan An An sảy thai mà đòi bóp chết cô, dùng lời lẽ cay độc sỉ nhục cô, thậm chí còn bắt cô quỳ xuống trước mặt Quan An An...

Từng chuyện, từng chuyện một hiện về. Cố Ngôn Việt không dám nghĩ lại những chuyện khốn nạn mà mình đã làm trước kia.

Tình yêu hắn từng dành cho Lục Ương Ương là thật, nhưng những tổn thương hắn gây ra cho cô cũng là thật.

Dì Ngô tiễn bác sĩ ra về, trong phòng chỉ còn lại một mình Cố Ngôn Việt túc trực bên giường Lục Ương Ương.

Lục Ương Ương dường như đang gặp ác mộng, đôi mày thanh tú nhíu chặt.

Cố Ngôn Việt đưa tay muốn vuốt phẳng nếp nhăn giữa trán cô, mới phát hiện tay mình đang run rẩy.

Tất cả cơ sự ngày hôm nay đều do một tay hắn gây ra, hắn thậm chí còn không có cơ hội để bù đắp.

Chương trước Chương tiếp
Loading...