Độc Huyết Tiêu Gia
1
Mang thai tám tháng, bụng đau quặn thắt, nước ối dường như đã vỡ.
Ta nắm chặt lấy vạt áo của phu quân, Tiêu Cảnh Uyên, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áo đơn, giọng run rẩy như sắp nghẹn:
“Phu quân, mau… mau đưa thiếp đến y quán! Thiếp sắp sinh rồi!”
Nhưng chàng lại hất mạnh tay ta ra, ánh mắt lạnh như băng tuyết giữa tháng Chạp:
“Nhịn thêm chút nữa.”
Chỉ vì người tẩu tẩu đang thủ tiết của chàng, Lâm Thanh Nguyệt, hôm nay cũng sắp lâm bồn.
Nhà họ Tiêu là thế gia nuôi cổ, hùng cứ một phương.
Tổ huấn gia tộc quy định: trưởng tôn phải sinh ra đúng vào giờ lành nhất định, lấy huyết rốn luyện Trường Sinh cổ, thì mới đủ tư cách kế thừa “Huyền Thiết binh phù”, vật tượng trưng cho quyền binh.
Vì không muốn con ta đoạt danh “Trường Sinh cổ”, Tiêu Cảnh Uyên vậy mà lại…
“Trưởng tôn phải là con của tẩu tẩu!” Giọng chàng lạnh lẽo vô tình, “Nàng đã có được toàn bộ tình yêu của ta, thì nên để gia nghiệp này, tương lai này, thuộc về đứa nhỏ của nàng ấy.”
“Chiếc quan hàn ngọc này, có thể tạm thời làm chậm quá trình sinh nở. Đợi bên tẩu tẩu yên ổn rồi, đến lượt nàng, hãy sinh.”
Quan hàn ngọc?! Đó chẳng phải thứ dùng để cất giữ di thể tổ tiên, lạnh lẽo đến tận xương sao!
Cơn đau co tử cung khiến mắt ta tối sầm, suýt nữa thì ngất lịm. Ta không còn màng thể diện, quỳ sụp xuống, níu lấy ống quần chàng mà khẩn thiết van xin:
“Cảnh Uyên, thiếp xin chàng, đưa thiếp đến y quán đi… đứa nhỏ không chờ được nữa rồi…”
Thế nhưng chàng lại đá ta một cú thật mạnh, ta đập vào khung cửa, bụng đau như xé toạc.
“Đừng tưởng ta không biết nàng đang tính gì!” Ánh mắt chàng ngập tràn chán ghét, “Nàng chẳng phải muốn tranh sinh trước tẩu tẩu, đoạt lấy binh phù, để nhà mẹ nàng được thơm lây sao?”
“Thẩm Minh Uyển, sao nàng có thể độc ác đến thế? Vì tranh đoạt gia sản mà không ngại để con mình sinh non? Tích chút đức cho bản thân và đứa nhỏ đi!”
Toàn thân ta run rẩy, nước mắt nhòe mờ tầm mắt, giọng yếu ớt biện minh:
“Kỳ sinh của thiếp vốn đã gần, đứa nhỏ có thể ra bất cứ lúc nào… thiếp thề, thiếp không cần binh phù hay gia sản gì cả, thiếp có thể lập huyết thệ! Thiếp chỉ cầu đứa nhỏ bình an…”
Tiêu Cảnh Uyên hất tay ta ra, hừ lạnh một tiếng, mặt đầy ngờ vực:
“Tâm cơ nàng sâu như vậy, ai biết thật hay giả! Ta là phụ thân đứa trẻ, đương nhiên cũng muốn nó bình an. Đợi tẩu tẩu sinh xong, ta sẽ quay lại đón nàng.”
Dứt lời, chàng quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại, nắp quan tài nặng nề “rầm” một tiếng đóng sập lại, tia sáng cuối cùng biến mất, chỉ còn lại lạnh buốt thấu xương và bóng tối vô biên.
Về sau, khi chàng bế đứa “trưởng tôn” trong tay Lâm Thanh Nguyệt đang khóc oe oe, cuối cùng cũng nhớ tới ta, ra lệnh cho quản gia:
“Đưa phu nhân về phòng bên chăm sóc cho tốt.”
Nhưng quản gia lại “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, răng đánh lập cập:
“Hầu gia… phu nhân và… và tiểu công tử vừa mới sinh ra… đều… đều không còn nữa rồi…”
01
Nắp quan hàn ngọc khép lại đúng lúc ngón tay ta còn đang bấu lấy mép quan, bị tảng hàn ngọc ngàn năm ấy nghiến chặt, “rắc” một tiếng giòn tan vang lên, cơn đau gãy xương buốt đến tận óc khiến ta thảm thiết kêu lên.
Nhưng Tiêu Cảnh Uyên lúc này hẳn đang chìm trong hưng phấn sắp đoạt được “Trường Sinh cổ”, hoàn toàn không nghe thấy.
Ngay sau đó, ta cảm thấy có dòng nước nóng hổi tràn ra dưới thân, đứa bé… đứa bé đang tuột xuống!
Nỗi sợ khủng khiếp lập tức siết chặt lấy ta. Không được, ta không thể chết, con ta càng không thể chết! Ta cố gắng buộc mình phải tỉnh táo, mò mẫm khắp người, muốn tìm chút gì đó cầu cứu.
Nhưng ngoài những phiến ngọc lạnh băng này, chẳng còn thứ gì khác cả! Khi Tiêu Cảnh Uyên đưa ta tới đây, chàng đã tháo sạch toàn bộ trâm vòng trên người ta!
Thân thể gần kì sinh vốn đã suy yếu, dựa vào sức ta làm sao đẩy nổi nắp quan dày nặng ấy.
Bụng ta quặn lên đau đớn dữ dội, đứa bé trong bụng đang bất an đạp loạn, như cũng cảm nhận được nỗi tuyệt vọng cận kề.
Không biết là máu hay mồ hôi lạnh đang thấm ướt áo ta, dính sát vào thành ngọc băng giá, như sắp bị đông cứng. Lạnh buốt từ tứ chi trăm mạch xâm lấn, khiến răng ta va lập cập.
Ta dồn hết chút sức lực còn lại đập mạnh lên nắp quan, gào đến rách cổ họng:
“Cứu mạng! Có ai không! Cứu ta với!”
Dù chỉ còn một tia hy vọng mong manh, ta cũng tuyệt đối không được buông bỏ!
Cuối cùng, ngoài quan truyền đến tiếng bước chân khe khẽ.
Hy vọng trong ta lập tức bùng lên, ta cuống quýt kêu: “Làm ơn, cứu ta với! Ta bị nhốt trong quan hàn ngọc, sắp sinh rồi!”
Ta lặp lại không biết bao nhiêu lần, tưởng như cứu tinh đã tới.
“Thẩm Minh Uyển, ngươi cũng có hôm nay?!” Một giọng nữ the thé vang lên, “Ca ca ta sớm nên đối xử với ngươi thế này rồi!”
Là Tiêu Vân Khê, muội muội của Tiêu Cảnh Uyên!
Hy vọng vụt tắt trong chớp mắt, ta nhắm mắt lại, cố giữ cho giọng mình bớt tuyệt vọng:
“Vân Khê, mau thả ta ra, ta thực sự sắp sinh rồi, không chờ được nữa đâu!”
Nào ngờ nàng ta như bị dẫm phải đuôi mèo, đá mạnh vào thành quan, giọng cao chói:
“Thả ngươi ra? Để ngươi cướp mất điềm lành của đại tẩu sinh ra kỳ lân nhi sao?! Ca ca bảo ta đến trông chừng ngươi, chính là sợ ngươi giở trò!”
“Binh phù và gia nghiệp nhà họ Tiêu, thuộc về ai thì chính là của người đó, sao đến lượt ngươi, cái thứ ngoại nhân này mơ mộng!”
Một cơn co thắt dữ dội lại ập đến, ta đau đến hét lên, thở dốc liên hồi, cố thuyết phục nàng:
“Những thứ của nhà họ Tiêu, ta không cần một xu! Ngươi nói với Ca ca ngươi đi, chỉ cần thả ta ra, ta sẽ bế con rời khỏi nơi này, cả đời không quay lại!”
Vân Khê nghe tiếng kêu thảm của ta mà chỉ thêm khó chịu, gắt gỏng mắng:
“Gào cái gì! Ai mà chẳng sinh con! Còn hét nữa tin không ta nhét giẻ vào miệng ngươi!”
Rồi ta nghe tiếng nàng ta thì thầm nói chuyện với ai đó.
Lạnh thấu xương và đau xé ruột gan khiến ta cảm giác cái chết đang sát ngay bên cạnh.
“Vâng, ca ca cứ yên tâm, muội trông chừng nàng ta rất kỹ.”
Là giọng của Tiêu Cảnh Uyên! Ta như chìm nổi giữa tuyệt vực mà vớ được cọng rơm cuối cùng, dốc hết sức kêu:
“Tiêu Cảnh Uyên! Con sắp ra rồi! Thực sự sắp ra rồi! Mau bảo Vân Khê đưa ta đến y quán!”
Ta không thể kìm nổi tiếng kêu và rên rỉ nữa.
Có vẻ Vân Khê cũng bị tiếng kêu thảm của ta dọa sợ, run giọng nói nhỏ:
“Ca ca, nàng… nàng hình như không phải giả đâu, nghe đáng sợ lắm… Hay là… trước đưa đi y quán? Nhỡ… nhỡ ra chuyện…”
Bên ngoài im lặng vài giây, như đang do dự.
Giọng Tiêu Cảnh Uyên chợt mềm lại đôi chút:
“Vậy muội trước cứ đưa nàng…”
Đúng lúc ấy, một giọng nữ mềm mại chen vào, là Lâm Thanh Nguyệt:
“Cảnh Uyên, thiếp bỗng thèm ăn ngân nhĩ hạnh nhân ở cửa Nam quá, thái y bảo phải ăn no mới có sức mà sinh.”
Rồi nàng ta giả vờ quan tâm, thêm lời:
“Ôi chao, Minh Uyển muội muội sắp sinh à? Đừng lo, sinh con chẳng đau chút nào đâu, ta giờ còn có thể múa một điệu cho muội xem này. Ta tin Minh Uyển muội muội cũng giống ta thôi, đừng yếu đuối thế.”
Hừ, nàng ta sao mà đau được! Bên cạnh nàng ta là thái y giỏi nhất, bà đỡ kinh nghiệm nhất, dược liệu quý nhất, trong tẩm điện ấm áp đốt than cả nghìn lượng mỗi ngày!
Tiêu Cảnh Uyên lập tức bị lời nàng ta dắt mũi, giọng liền trở nên lạnh ngắt, quát Vân Khê:
“Có thể xảy ra chuyện gì chứ? Tâm cơ nàng ta thâm sâu như thế, sao chịu để mình chịu thiệt! Nàng ta đang cố la hét để lừa muội mở quan! Đừng để bị dẫn dụ!”
Dứt lời, hắn và Lâm Thanh Nguyệt sóng vai rời đi.
Bị mắng lây, Vân Khê trút giận sang ta, cười khanh khách như ác quỷ áp sát, ta nghe có tiếng loạt xoạt kỳ dị đang đến gần quan.
“Tất cả tại ngươi khiến ta bị ca ca mắng! Ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây… chơi với ‘Tiểu Thanh’ của ta cho vui nhé!”
Ngay giây sau, một thứ trơn lạnh tanh bò quấn lấy cổ ta!
02
Thân rắn lạnh lẽo siết chặt lấy cổ ta, lớp vảy trơn nhớt ma sát da thịt, khiến ta buồn nôn đến muốn ngất đi.
“A––!” Ta sợ đến thét chói, giãy giụa điên cuồng, nhưng cổ họng bị thít chặt hơn, nghẹt thở từng nhịp.
Không thể chết! Ta tuyệt đối không thể chết!
Ta cố ép mình bình tĩnh lại, hít một hơi khó khăn, một tay ôm chặt bụng đã căng tròn, tay còn lại dồn hết can đảm, bất chấp run rẩy mà túm lấy con rắn!
Thân nó lạnh như băng, mạnh mẽ và mềm dẻo đáng sợ. Ta cố sức muốn gỡ nó khỏi cổ.
“Xì!” Nó đột ngột há miệng, hai chiếc nanh sắc nhọn cắm mạnh vào mu bàn tay ta! Cơn đau xé thịt truyền đến, ta giật nảy, không dám chạm vào nó thêm nữa.
Tuyệt vọng như thủy triều dâng lên, nhấn chìm ta đến không còn lối thoát. Nước mắt ta trượt dài không tiếng động, bụng đau như ai dùng dao khuấy nát tạng phủ bên trong.
Con rắn kia có lẽ cảm nhận được sự suy yếu của ta, dần nới lỏng vòng siết, bắt đầu bò loạn trên người ta, cái lưỡi lạnh băng thỉnh thoảng liếm qua má, qua cánh tay, thậm chí lượn dưới lớp áo trên bụng ta. Nó cắn ta vài lần nữa, nhưng ta đã đau đến tê liệt, gần như chẳng còn cảm giác.
Trong cơn mê man, ta như thấy hắc y quỷ sai đứng ngoài quan, vươn tay gọi ta theo.
Ngay lúc ta nghĩ mình đã đến bước cuối cùng, nắp quan lại bị hé ra một khe nhỏ.
Là Tiêu Vân Khê.
Nàng ta huýt lên một tiếng quái dị, con rắn lập tức chui qua khe mà trườn ra ngoài.
Nàng vỗ mạnh vào thành quan, nhưng ta không còn sức đáp lại.
“Này? Thẩm Minh Uyển?” Trong giọng nàng ta như mang chút hoảng loạn, có lẽ nàng không ngờ ta lại nhanh như vậy không động tĩnh.
Nàng ta do dự một lát, rồi đẩy nắp quan mở rộng thêm.
Ánh đèn mờ từ ngoài hắt vào, nàng cúi người, túm tóc ta giật lên, đối diện khuôn mặt tái nhợt khô nứt và hơi thở mỏng như sợi tơ của ta.
Nàng ta sững lại một nhịp, rồi bật cười khinh miệt, hất mạnh đầu ta xuống đáy quan. Sau một cú đập trời nghiêng đất chuyển, mắt ta tối sầm lại.
“Hừ, đồ tiện nhân! Bị Tiểu Thanh của ta dọa ngu luôn rồi à?” Giọng nàng toàn là khinh khi và tàn ác, “Sao không la nữa? Khi nãy gọi hăng lắm mà?”
“Biết có la rách họng, ca ca ta cũng chẳng để ý đến ngươi, nên chịu câm miệng rồi phải không? Hừ, quả nhiên chỉ biết giở trò có lợi cho mình thôi!”
Nàng ta nâng con “Tiểu Thanh” lên vuốt ve. Dưới ánh đèn, vệt máu dính trên thân rắn đỏ rực đến chói mắt.
Tiêu Vân Khê bỗng nổi điên, như pháo được châm lửa, nhấc chân đá thật mạnh vào bụng ta!
“A––!” Ta co người lại bản năng, đau đớn như sét đánh, đứa trẻ trong bụng cũng quặn lên phản kháng dữ dội.
“Thẩm Minh Uyển! Ngươi điên rồi chắc! Dám làm Tiểu Thanh bị thương?! Mạng nó còn quý hơn mạng của thứ tiện chủng trong bụng ngươi gấp trăm lần!” Nàng ta đau lòng kiểm tra con rắn, miệng phun từng câu nguyền rủa độc địa.
“Nếu Tiểu Thanh có gì bất trắc, ta khiến ca ca lập tức hưu thê! Dù gì trong lòng ca ca cũng chỉ nhớ đến đại tẩu, ngươi cút đi lại vừa giải thoát cho bọn họ!”
“Đến lúc đó, dù ngươi có liều mạng sinh được đứa nghiệt chủng này, cũng đừng hòng mang nó đi!”
Nàng ta đứng phắt dậy, trước khi đi còn đẩy nắp quan lên thêm một chút.
Lập tức, khí lạnh rét buốt xộc vào, ta run rẩy đến lợi cắn chặt vào nhau vang răng rắc.
Nhiệt độ lại hạ xuống nữa rồi!
Trong hỗn loạn, ta dường như nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Tiếng rất nhỏ, như sát ngay bên tai, rồi lại như vang trong tim:
“Mẫu thân… cứu con… cứu con…”
Là con ta… con ta đang gọi ta…
Ta vỡ òa, nước mắt nóng hổi hòa cùng huyết lệ không ngừng tuôn. Rõ ràng hôm nay ta có thể ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm mềm mại ấy. Chỉ một bước nữa thôi…
Vì sao! Vì sao ông trời phải tàn nhẫn với hài tử của ta như vậy!
Tiếng gào của ta khản đặc, tê dại, tuyệt vọng như bị chôn sống.
Ta ôm bụng, bàn tay lạnh cứng run rẩy, thì thầm nghẹn ngào từng chữ cho con nghe:
“Bảo bảo… xin lỗi… là nương vô dụng… Nếu… nếu còn có kiếp sau… nhất định phải đầu thai đến một nhà phụ thân thương, mẫu thân yêu… bình an lớn lên… vui vẻ cả đời…”
Hơi thở ta càng lúc càng mong manh, dòng máu trong người như cũng sắp đông cứng.
Đúng lúc ấy, nắp quan được người kéo ra lần nữa. Lần này, có ngọn lửa ấm áp lóe lên, soi sáng góc tối bức tử ta bấy lâu nay.
03
Dưới ánh lửa leo lét, ta nằm trong vũng máu loang lổ, thê thảm đến mức người vừa đến cũng phải giật mình kinh hãi.
Đó là một hán tử mặc áo vải thô, nhìn như phường tạp dịch trong phủ Tiêu gia, ta chưa từng gặp, chắc là mới nhập phủ không lâu.
Ta dồn chút hơi tàn, cố bò về phía ánh sáng, giọng khản đặc như xé rách cổ họng:
“Cứu… cứu ta…”
Hắn sợ đến run giọng: