Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Độ Khanh
Chương 3
13
Lúc tỉnh lại, bên cạnh ta là một bông hoa đỏ nhỏ nằm yên tĩnh, chứng minh giấc mơ đêm qua là thật.
Ta trầm tư một lúc rất lâu.
Hiếm khi có ngày, ta không vội luyện kiếm ngay.
Thay vào đó, ta đứng dưới gốc cây nhỏ — nơi ta từng chôn một chiếc lá, giờ nó đã mọc thành cây.
Đặt tay lên thân cây, ta dồn thần thức cảm ứng.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch lóe lên, dường như có thứ gì đó được nối liền.
“Cây à?”
Bên kia lờ mờ truyền đến một câu lầm bầm:
“Lại mơ thấy Độ Khanh rồi… chắc lát nữa trên đầu mình lại nở hoa mất…”
Sau một hồi im lặng.
Ta nhẹ nhàng thở dài, giọng vô cùng mệt mỏi:
“Không phải mơ, là ta.”
“Ta đã phân tích lại giấc mơ đêm qua, phát hiện ra giữa ta và ngươi… không phải không có liên kết.”
“Thực ra, chúng ta từ đầu đến giờ vẫn có thể thông qua cây làm môi giới để giao tiếp.”
“Ngươi từng nói trong mơ mình thấy ta hôn lên lá cây, rồi đầu liền nở hoa.”
“Chuyện đó không phải mơ. Khi ta vừa mới bái sư học kiếm, luyện kiếm mệt rồi, điều ta thích nhất là ngồi dưới tán cây.”
“Thấy lá cây xanh biếc trong suốt, đẹp đẽ, ta không nỡ hái xuống, chỉ hôn nhẹ lên đó, để bày tỏ nỗi nhớ cha mẹ và quê nhà.”
“Ngươi còn kể, trong mơ thấy ta ngồi dưới gốc cây lải nhải không ngừng. Cái đó… cũng là việc ta từng thật sự làm.”
“Cho nên…”
Ta hít sâu một hơi, chợt cảm thấy như đang không kham nổi một tên ngốc bạch ngọt.
“Ngươi vẫn luôn đơn phương thông qua cái cây ở phía ta để biết tình hình của ta.”
“Nhưng ngươi ngốc quá, cứ tưởng đó là mơ.”
Cây trầm mặc.
“Mấy năm nay ta chờ đợi… rốt cuộc là gì?”
Ta gõ nhẹ lên thân cây, giọng điệu thản nhiên:
“Coi như… ngươi kiên trì giỏi.”
14
Bên kia cây phát ra tiếng sột soạt lách cách, âm thanh hơi ồn.
Tiếng nói của thiếu niên vang lên rộn ràng, vô cùng lây lan cảm xúc, mang theo một sự ngây ngô gan lì của kẻ non trẻ không sợ trời đất:
“Vậy ta có thể đến tìm ngươi chơi không?”
“Tối qua chúng ta đã nói rồi đó, lần sau gặp lại ngươi phải dạy ta về nhân tình thế thái và đạo lý ở nhân gian, không được lật lọng nha!”
...
Hắn hào hứng hô lên:
“Độ Khanh, chờ ta một chút, ta sẽ tự nhổ mình lên, mang đi cấy chỗ ngươi để tìm ngươi!”
Ta hỏi một câu chí mạng:
“Ngươi biết đường không?”
Cây bên kia im lặng suy nghĩ một lúc.
Sau đó, ngữ điệu nâng cao đầy lý lẽ:
“Thì ngươi phải chỉ cho ta chứ! Hoặc ta đi hỏi đường cũng được mà.”
Không kiềm được, ta cúi đầu cười khẽ.
Ta kết một con hạc dẫn đường, truyền qua không gian:
“Đi theo nó, nhớ cẩn thận.”
Đáp lại ta… là một đóa hoa đỏ nhỏ xuất hiện từ hư không.
Khóe miệng ta không thể nào không nhếch lên.
Những ngày vừa mở mắt ra đã phải liều mạng luyện kiếm, cuối cùng cũng có chút ánh sáng để mong chờ rồi.
Khặc khặc khặc...
Vì biết cây sắp đến tìm ta, mấy ngày gần đây tâm trạng ta tốt lên rõ rệt.
Khi đối mặt với những kẻ đến khiêu chiến, ta cũng không còn kéo dài thời gian để trêu đùa họ nữa, mà lựa chọn kết thúc gọn gàng, chiến đấu đàng hoàng, tử tế kết thúc trận đấu.
——thu kiếm hoàn hảo.
Ai ngờ, tin đồn lại lan ra rằng vì ta không phi thăng được nên đánh người cũng chẳng buồn diễn nữa.
Rõ ràng là ta cười mà đánh, nhưng chiêu kiếm lại chính xác đến mức đâm thẳng vào tim, lạnh lẽo mà sắc bén, mang theo một tia… điên.
Ta – người vô cớ bị vu oan:
“……”
Đáng chết thật, lũ luyện kiếm này.
Ta đánh nghiêm túc thì lại không vui.
Đúng là một đám kiếm nhân không thể nói lý!
15
Cây đến đúng lúc trước kỳ tỷ thí mười năm một lần của tông môn.
Chỉ là… trông hơi nhếch nhác, đầu bù tóc rối.
Hóa ra là do sư tôn ta đã đón hắn vào từ ngoài sơn môn, lúc hắn còn đang lén lút lảng vảng.
Thì ra trên đường đến đây, hắn bị chặn đường cướp bóc, giảng đạo lý với người ta không xong, suýt nữa bị bứt sạch lá.
Nổi giận, hắn liền nhét hết đồ đạc của sơn trại kia vào người, chạy trốn suốt đêm.
Vì vậy mới chột dạ, không dám vào sơn môn, sợ liên lụy ta.
“Họ bắt nạt ta trước.”
Cây đỏ cả mắt, tủi thân tố cáo với ta.
Sư tôn ngồi bên uống trà, bình thản giải thích:
“Ý hắn là: hắn đánh người ta một trận, còn ôm hết gia sản của họ bỏ trốn, giờ chạy tới nương nhờ ngươi.”
Cây quay đầu, ánh mắt tràn đầy khâm phục nhìn sư tôn ta.
Sau đó ngoan ngoãn gật đầu lia lịa:
“Sư tôn nói rất đúng.”
Cuối cùng còn nhỏ giọng bổ sung:
“Không bị lỗ, hình như còn lời kha khá.”
“Phần lớn ta đã góp vào cho tông môn làm quà gặp mặt rồi, giờ chỉ còn đúng một hạt giống.”
Đấy...
Đó chính là nghệ thuật nói chuyện.
Chỉ một câu, đã lôi luôn ba người dính vào cùng một sợi dây.
Đống của cải cướp được giờ bị ném cho tông môn hơn phân nửa, thế này thì… giải thích kiểu gì cũng không nổi.
Ta há miệng, nhưng không thốt nên lời, chỉ có thể ném ánh mắt cầu cứu về phía sư tôn.
Sư tôn khẽ ho một tiếng, rồi trấn an:
“Không sao, chuyện có nguyên do. Hắn có lý, ta sẽ gánh.”
“Đừng để mấy chuyện nhỏ nhặt này làm phân tâm, đồ đệ ngoan, ngươi lo chuẩn bị cho đại hội tông môn là được rồi.”
“Vi sư tính ra, kiếp nạn của ta… e rằng sẽ xuất hiện trong lần này.”
Ta lập tức im lặng, nghiêm túc gật đầu:
“Sư tôn yên tâm, đồ nhi nhất định… sẽ liều chết bảo vệ sự… khụ, trong sạch của sư tôn!”
Cây chớp mắt, chẳng hiểu gì về cuộc đối thoại của chúng ta.
16
Sư tôn nhìn cái cây với gương mặt đơn thuần ngây ngô, rồi lại nhìn ta đang ngơ ngác chưa hiểu gì, bỗng thở dài một tiếng.
“Ngươi theo ta trước đi.”
“Vài ngày tới Độ Khanh sẽ bận rộn, e rằng không rảnh để quan tâm tới ngươi.”
Sư tôn mím môi, lập tức thay sang kiểu dỗ người từng dùng với ta hồi trước.
Thậm chí còn tùy theo căn cơ của người học, nói chuyện theo cách mà cây có thể hiểu:
“Xem dáng vẻ của ngươi chắc là cái cây chưa từng hóa hình, nên đối với chuyện nhân gian hẳn còn nhiều hiếu kỳ.”
“Hơn nữa ta là nam nhân… khụ, ta và ngươi cùng là giống đực, tiện dạy hơn.”
“Đợi ngươi học hiểu một số đạo lý cơ bản rồi hãy đi tìm Độ Khanh chơi, được không?”
Cảm giác lúc ấy... cả người sư tôn như phát ra ánh sáng của từ phụ hiền hòa đầy nhẫn nại và yêu thương.
Ta thấy yên tâm rồi.
Cây thì mơ mơ hồ hồ, nghe hiểu được nửa câu, nhưng vẫn biết đối phương đang vì hắn mà tốt.
Vì vậy gật đầu đồng ý:
“Ừm, cũng được.”
“Ngươi là sư tôn của Độ Khanh, dạy nàng thì dạy ta luôn.”
17
Ngay từ ngày đầu ta bái sư nhập môn, sư tôn đã nói rõ lý do kiên quyết thu ta làm đồ đệ:
Là để cứu chính bản thân người.
Lúc đầu ta không hiểu ý của câu đó, mãi cho đến khi sư tôn kể về giấc mộng tiên tri mà người từng thấy —
Một ngày nào đó trong tương lai, người sẽ bị mất hết tu vi, sau đó sẽ bị mấy nam nhân bắt giữ, giam cầm, cưỡng chế làm nhục, chặt đứt ý chí kiêu ngạo của người, rồi lại ôn nhu sâu lắng nói với người:
“Đây là vì yêu ngươi.”
Rõ ràng sư tôn là người tu đạo, tinh thông thuật pháp, vậy mà trong mộng lại không có chút sức phản kháng.
Ban đầu người không tin.
Nhưng sau đó, hiện thực bắt đầu xuất hiện từng chi tiết trùng khớp với giấc mộng kia.
Người bói toán nhiều lần, cuối cùng mới tìm được một tia sinh cơ mong manh.
“Sư tôn là một nghề nguy hiểm cao độ.”
“Đặc biệt là khi đã thu nhận đồ đệ cùng giới tính với mình.”
Sư tôn cụp mắt, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh nhìn lại lạnh nhạt không hề giấu giếm sự chán ghét:
“Trong mộng nói…
Sư tôn mà làm tốt thì là Trần Bất Nhiễm, làm xấu thì là Sở Vãn Ninh, mà nếu trôi dạt thì là Thẩm Thanh Thu, còn nếu tàn phế… thì là Ngọc Như Ngạc.”
“Ba người đầu chẳng liên quan gì đến ta, ta… chính là kẻ thứ tư kia.”
Người thậm chí không buồn ngẩng đầu, ngữ khí ôn hòa, nhưng trên mặt tràn đầy tự giễu và lãnh đạm.
“Độ Khanh, ta không cam tâm.”
“Kể từ ngày ta nhập môn tu hành, năm hai mươi tuổi lần đầu cùng đồng môn ra ngoài làm nhiệm vụ, vừa vặn gặp phải tà ma mưu toan diệt trấn, sau khi hợp lực chém giết, danh vang vạn dặm.”
“Chỉ mất chưa đến một trăm năm, ta đã trở thành chưởng môn trẻ tuổi nhất trong lịch sử Vô Danh Kiếm Tông, là kiếm tu đệ nhất ngũ châu đại lục.”
“Ý nguyện ban đầu của ta chưa từng đặt vào việc phi thăng thành tiên, đạo tâm của ta là tu vì chúng sinh.”
“Ngẫm lại, ta chưa từng phụ lòng thế gian. Ta cũng có người trong lòng.”
“Trăng thì nên treo cao trên trời. Vậy cớ gì ta lại không thể ngồi trên đài cao, mà phải bị người ta làm nhục, bị cưỡng chế giam giữ?”
Vị sư tôn của ta — dung mạo tuyệt mỹ, phong thái thanh lãnh, giờ phút này lại đang nghi ngờ chính bản thân mình:
“Thậm chí, ta từng động sát tâm, muốn tính ra tung tích kẻ đó, ra tay trước, một kiếm diệt trừ hậu họa.”
“Nhưng luôn có một sức mạnh nào đó ngăn cản ta.”
“Ta… không thể tự cứu…”
Ta nghe mà ngây ra như gỗ.
Tới khi hoàn hồn, lửa giận trong ta đã bùng lên hừng hực.
Tình cảm của kẻ thấp hơn nên là cố gắng để đứng ngang hàng,
chứ không phải kéo một đóa cao sơn chi hoa trong sạch xuống vũng bùn.
Đó không phải là yêu, mà là ác ý và dục vọng chiếm đoạt.
Ai dám đụng đến sư tôn của ta —
Ta sẽ khiến hắn phải chết!
18
“Sư tôn, người hãy tin ta.”
Ta nói rành rọt từng chữ, vô cùng nghiêm túc:
“Ta sẽ không để người dính một chút bùn nhơ nào cả.”
Sư tôn là người thế nào, ta rõ hơn ai hết.
Lúc mới dẫn ta, người sợ mình chưa quen nuôi trẻ nên lén xuống núi hỏi các phụ nhân cách chăm con.
Sợ ta đói mà không biết nấu ăn, người liền khổ luyện nấu nướng.
Sau đó dứt khoát bao luôn cả việc cung cấp bữa ăn cho nửa sườn núi đệ tử mới nhập môn để… kiếm thêm thu nhập.
Trong túi càn khôn của người, thậm chí còn nhét cả một quyển 《Cẩm nang nuôi dạy trẻ》.
Thỉnh thoảng tự thèm ăn, lén xuống núi mua một xâu kẹo hồ lô, kẹo dính răng không ăn nổi nữa, người lại rửa sạch bằng nước, mang phần còn lại cho ta, sợ lãng phí.
Khi việc quá nhiều, người chẳng hé răng một tiếng đã chạy đến chỗ thê tử của đại trưởng lão, mách tội ta, đòi "mặc áo chật" cho ta.
Có lúc nhớ người trong lòng mình từng muốn phi thăng, sư tôn cũng sẽ… khóc như một con chó đáng thương.
Người là một con người sống động chân thực đến thế.
Một sư tôn như vậy, tuyệt đối không thể bị bôi nhọ như cái giẻ lau!
Ngọn lửa giận trong ta khiến sư tôn thoáng sững người, khẽ nhắc:
“Người tu hành nên thu liễm cảm xúc, đồ nhi… trước hết hãy thu sát khí trên người lại đã.”
Từ đó, ta khổ luyện kiếm đạo.
Phòng ngừa mọi tình huống, ta còn phụ tu cả phù, đan, cổ, bói toán, quyến thuật – trở thành đại mãn nguyện theo đúng nghĩa đen.
19
Đại hội tỷ thí của tông môn nhanh chóng bắt đầu.
Phù tu đến khiêu chiến – không âm độc bằng ta.
Dược tu đến tỉ thí – không độc bằng ta.
Cổ tu đến đấu pháp – không tàn nhẫn bằng ta.
Đệ tử Hợp Hoan tông đến thi đấu – không uốn éo bằng ta.
Bọn họ đứng dưới đài kinh hãi thốt lên:
“Không ngờ sư tỷ Độ Khanh của Vô Danh Kiếm Tông lại… khủng bố đến mức này!”
Cây – Du Phùng Xuân – đứng phía dưới kích động giơ băng rôn, gào đến xé họng:
“A a a! Độ Khanh soái quá đi——!!”
Ta nghe thấy suýt nữa không đứng vững, tinh thần dao động.
Rõ ràng người hét lên là hắn, sao ta lại cảm thấy mất mặt đến thế?
Ta lặng lẽ bịt hết âm thanh xung quanh, để tránh bị ảnh hưởng tâm cảnh.