Đêm Trốn Thoát Trong Biển Lửa

5



 

Tất cả bọn chúng, cùng một lúc, nhận được một tin nhắn đa phương tiện trên điện thoại.

 

Nội dung là ảnh chụp sao kê tài khoản ngân hàng của bọn chúng năm xưa, hoặc là bản ghi âm cuộc gọi.

 

Từng khoản tiền, từng cuộc trò chuyện, rõ ràng chỉ ra vụ buôn người bẩn thỉu hai mươi năm trước.

 

Nguồn tin không rõ.

 

Số điện thoại gửi đi là số ảo, đăng ký từ nước ngoài, không thể lần theo dấu vết.

 

Hoảng loạn như dịch bệnh, lan khắp thôn.

 

“Ai làm? Là ai làm cái này?”

 

“Chết tiệt, sao mấy thứ này bị lộ ra được?”

 

“Lý Mãn Thương! Có phải mày bán đứng bọn tao không?”

 

“Đồ điên! Tao cũng vừa nhận được đấy!”

 

Nghi kỵ, oán trách, nội đấu… ngôi làng từng khăng khít như sắt thép, trong phút chốc chia năm xẻ bảy.

 

Chưa dừng lại ở đó.

 

Hôm sau, người anh họ mở siêu thị ở thị trấn, chuyên giúp Lý Mãn Thương rửa tiền, đột nhiên bị cục thuế “hỏi thăm”.

 

Tất cả tài khoản đứng tên anh ta bị phong tỏa, hàng loạt chứng cứ trốn thuế quy mô lớn được gửi đến hòm thư khiếu nại của Cục kiểm tra thuế cấp tỉnh qua email nặc danh.

 

Ngày thứ ba.

 

Vị “ô dù lớn nhất” của Lý Mãn Thương ở thị trấn — phó thị trấn phụ trách trị an — bị tung video clip đang cùng nhân tình vào khách sạn, kèm theo đầy đủ ngày giờ, địa điểm.

 

Bản video được chuyển phát nhanh nặc danh tới tay vợ ông ta và Bí thư kỷ luật nơi ông ta làm việc.

 

Cả hệ thống quan chức huyện Thanh Xuyên chấn động.

 

Mọi chuyện xảy ra trong im lặng.

 

Nhanh, chuẩn, độc.

 

Mỗi nhát dao đều đâm thẳng vào điểm yếu chí mạng.

 

Từng bước hành động sạch sẽ, gọn gàng, không để lại một dấu vết.

 

Tôi xem tin tức tường thuật trên truyền hình, tim như cuộn trào sóng dữ.

 

Tôi không cần hỏi, tôi biết chắc chắn — tất cả là do Lý Mục làm.

 

Tôi gọi điện cho nó, lần này, giọng tôi run lên không kiểm soát nổi.

 

“Tiểu Mục… có phải là con… con làm không?”

 

Đầu dây bên kia là một khoảng lặng dài.

 

Khi tôi tưởng rằng nó sẽ không trả lời, nó mới cất giọng.

 

“Mẹ, con học nhiều năm như vậy, không phải để học cách nói đạo lý với bọn chúng.”

 

Giọng nó lạnh như băng.

 

 

 

“Đối phó với ác quỷ, phải dùng cách của ác quỷ.”

 

Trái tim tôi nhói lên một cái thật đau.

 

Là sợ hãi, cũng là kiêu hãnh.

 

Một cảm xúc phức tạp tột cùng trào dâng trong lòng tôi.

 

Tôi, một người mẹ từng bị giam cầm suốt hai mươi năm, lại sinh ra một “con quái vật” đáng sợ đến vậy.

 

“Con làm sao mà làm được tất cả những điều này?” Tôi hỏi.

 

“Đám cháy hôm đó đã thiêu rụi toàn bộ sổ sách của làng.” Nó đáp. “Nhưng trước khi cháy, con đã chụp lại hết rồi.”

 

“Những năm qua, từng câu đàm tiếu con nghe được, từng lần giao dịch dơ bẩn con thấy được, con đều ghi nhớ trong đầu.”

 

“Con dùng siêu máy tính ở trường, nhập toàn bộ mảnh vụn thông tin cùng dữ liệu trích từ ảnh sổ sách vào hệ thống, xây dựng nên một mô hình mạng lưới quan hệ nhân vật khổng lồ.”

 

“Mô hình sẽ suy luận ra chuỗi lợi ích ngầm giữa từng người, và điểm yếu chí mạng của từng kẻ.”

 

“Con chỉ là… nhấn nút khởi động mà thôi.”

 

Tôi nghe mà toàn thân nổi da gà.

 

Con trai tôi.

 

Từ khi hiểu chuyện, trong ngôi làng u ám ấy, nó đã dùng bộ não thiên tài của mình, âm thầm dựng nên một nghĩa địa kỹ thuật số cho từng kẻ.

 

Điều nó muốn, chưa bao giờ chỉ là cứu tôi ra ngoài.

 

Thứ nó muốn làm, là trở thành thẩm phán.

 

Là tận tay nhổ bật gốc ngọn núi ăn thịt người kia, san bằng nó.

 

08

 

Thủ đoạn sấm sét của con trai tôi, như một cái nêm sắc bén, hung hãn đóng thẳng vào mạng lưới lợi ích dày đặc ở huyện Thanh Xuyên.

 

Từng chiếc ô bảo kê lần lượt ngã xuống, chính quyền địa phương không thể tiếp tục đè nén làn sóng phẫn nộ của dư luận.

 

Chẳng bao lâu, tổ điều tra liên ngành cấp tỉnh chính thức tiến vào huyện Thanh Xuyên.

 

Đây là một tín hiệu tích cực.

 

Nhưng sắc mặt của Lâm Vi và em trai tôi vẫn vô cùng nặng nề.

 

“Tổ điều tra vào cuộc nghĩa là cấp trên đã coi trọng vụ việc, nhưng nếu muốn nhổ tận gốc toàn bộ tội ác của ngôi làng đó, chỉ dựa vào mấy bằng chứng bên ngoài hiện có vẫn chưa đủ.” Em tôi, Thẩm Minh, phân tích, “Đám người Lý Mãn Thương chắc chắn sẽ thông đồng cung khai, đổ hết tội lên đầu vài tên buôn người. Nếu muốn kết tội chúng triệt để, phải có đột phá từ nội bộ.”

 

Đột phá đó, chính là những người phụ nữ cũng bị bán như tôi trong làng.

 

Theo điều tra những ngày qua của Lâm Vi, trong thôn Đại Loan ngoài tôi ra, ít nhất còn năm người phụ nữ nữa từng bị bán.

 

Thời gian họ bị đưa đến đó khác nhau, có người thậm chí còn đến trước tôi.

 

Nhưng tất cả họ, đều lựa chọn im lặng.

 

Nhiều năm bị giam cầm, bạo hành đã mài mòn hết kháng cự của họ.

 

Họ đã tê liệt, đã chấp nhận số phận.

 

Thậm chí, sẽ coi những người như chúng tôi — những kẻ dám khuấy đảo sự “bình yên” — là kẻ địch.

 

Cảnh sát của tổ điều tra cũng từng vào làng nhiều lần, nhưng mỗi lần đều không thu được gì.

 

Những người phụ nữ đó, hoặc im lặng không nói một lời, hoặc thay “chồng” của mình nói tốt, phủ nhận việc mình bị buôn bán.

 

Mọi thứ đột nhiên khựng lại.

 

Nhìn mọi người rơi vào bế tắc, tôi hít sâu một hơi, đưa ra quyết định.

 

“Tôi sẽ quay lại.”

 

Tôi điềm tĩnh nói.

 

Cả phòng khách lập tức rơi vào im lặng chết chóc.

 

Tất cả đều dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn tôi.

 

“Chị điên rồi sao!?” Em trai tôi là người đầu tiên bật dậy phản đối, “Chị quay lại lúc này chẳng khác gì tự dâng mình vào miệng cọp! Bọn chúng sẽ giết chị mất!”

 

“Không được, Tuyệt đối không được, Thanh Thanh!” Lâm Vi cũng nắm chặt tay tôi, mặt trắng bệch, “Quá nguy hiểm, chúng tôi không thể để cậu mạo hiểm thêm lần nào nữa.”

 

Tôi nhìn họ, khẽ lắc đầu.

 

“Tôi đã sống ở đó suốt hai mươi năm.”

 

“Tôi hiểu ánh mắt của những người phụ nữ ấy có nghĩa gì, tôi biết bên dưới nỗi sợ và sự tê liệt ấy, họ cất giấu điều gì.”

 

“Tôi biết cách nói chuyện với họ.”

 

“Chỉ có tôi quay lại, sống sờ sờ đứng trước mặt họ, mới có thể thắp lại tàn lửa sắp tắt trong lòng họ.”

 

“Hơn nữa,” tôi ngừng một chút, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, “Chỉ có tôi quay lại, mới có thể khiến Lý Mãn Thương lộ ra móng vuốt cuối cùng, xấu xí nhất. Tôi cần lời thú tội từ chính miệng hắn.”

 

Tôi sẽ lấy thân làm mồi.

 

Em trai và Lâm Vi còn định tiếp tục thuyết phục, nhưng đúng lúc đó, điện thoại kiểu cũ của tôi lại đổ chuông.

 

Là cuộc gọi từ con trai tôi.

 

Đây là lần đầu tiên nó chủ động gọi cho tôi.

 

Đầu dây bên kia, lần đầu tiên tôi nghe thấy cảm xúc trong giọng nó, có lo lắng, cũng có tán thưởng.

 

“Mẹ, con tin mẹ.”

 

Nó chỉ nói một câu này.

 

Rồi bổ sung: “Nhưng lần này, đến lượt con bảo vệ mẹ.”

 

“Hãy chờ gói đồ con gửi.”

 

Ba ngày sau, tôi nhận được bưu kiện con trai gửi tới.

 

Bên trong chỉ có một cái cúc áo nhỏ màu đen trông chẳng có gì đặc biệt.

 

Trong hướng dẫn sử dụng viết rằng, đây là thiết bị nghe lén đời mới dùng trong quân đội, tích hợp ghi âm HD, định vị thời gian thực và một nút báo động khẩn cấp.

 

Nó được ngụy trang hoàn hảo, pin dùng được liên tục 72 giờ.

 

Có nó, chẳng khác nào có được một lá bùa hộ mệnh.

 

Cuối cùng, dưới sự kiên quyết của tôi, sau khi em trai và tổ điều tra diễn tập đủ mọi tình huống và lên kế hoạch bảo vệ chi tiết đến từng giây, họ đã đồng ý.

 

Ngày xuất phát, tôi cởi hết những bộ quần áo xinh đẹp Lâm Vi mua cho.

 

Tôi thay một bộ đồ vải thô sạch sẽ, búi tóc lên tùy ý.

 

Tôi nhìn người phụ nữ trong gương — già nua, gầy gò, nhưng đôi mắt đã không còn chết lặng.

 

Hai mươi năm trước, tôi bị kéo vào ngọn núi đó.

 

Hai mươi năm sau, chính tôi quay trở lại.

 

Lần này, tôi không còn là con cừu chờ bị làm thịt.

 

 

 

Tôi là kẻ cầm dao, quay về đòi món nợ máu.

 

Kẻ báo thù.

 

09

 

Khi tôi đặt chân lên đất thôn Đại Loan một lần nữa, cả ngôi làng chìm vào sự tĩnh lặng quái dị.

 

Nắng rất đẹp, nhưng không khí lại ngột ngạt như sắp có giông bão.

 

Phía sau tôi, không xa, là mấy cảnh sát thường phục cải trang thành nhóm khảo sát địa chất.

 

Sự xuất hiện của tôi như hòn đá lớn ném vào mặt nước tù.

 

Tất cả những người dân làng thấy tôi đều như nhìn thấy quỷ, trên mặt lộ rõ kinh hoàng, sợ hãi, không thể tin nổi.

 

Lý Mãn Thương như một con bò điên lao từ sân nhà ra.

 

Hắn gầy gò, tiều tụy hơn nhiều so với lần tôi thấy hắn trên TV, tóc rối bù, mắt đầy tia máu, cả người toát lên mùi bại hoại.

 

“Thẩm Thanh! Con tiện nhân! Mày còn dám quay lại?!”

 

Hắn gào lên, vung tay định lao tới như muốn xé xác tôi.

 

Cảnh sát thường phục lập tức xông đến, bẻ quặt tay hắn ra sau, đè chặt xuống đất.

 

Tôi đi đến trước mặt hắn, nhìn xuống từ trên cao.

 

Nhìn gương mặt từng khiến tôi gặp ác mộng đêm đêm.

 

Tôi không tức giận, cũng không sợ hãi.

 

Trong lòng tôi, bình tĩnh như mặt hồ cổ xưa.

 

“Lý Mãn Thương, tôi quay lại rồi.”

 

Từng chữ từng lời, tôi nói rõ ràng.

 

“Để lấy lại hai mươi năm của tôi.”

 

Nói xong, tôi không thèm nhìn hắn thêm một cái, quay người đi sâu vào làng.

 

Tôi nhớ từng ngôi nhà của những người phụ nữ bị bán.

 

Người đầu tiên tôi đến thăm là Tiểu Mai.

 

Tiểu Mai bị bán vào làng năm năm trước, còn trẻ, có một đứa con gái bốn tuổi.

 

Khi tôi đến, cô ấy đang ôm con cho gà ăn trong sân. Nhìn thấy tôi, chiếc gáo trên tay rơi “cạch” xuống đất, mặt cô ấy tái nhợt.

 

“Chồng” cô ấy, một gã mặt mày hung dữ, lập tức chắn trước mặt cô ấy, ánh mắt độc ác nhìn tôi chằm chằm.

 

“Cô đến làm gì! Nhà tôi không chào đón cô!”

 

Tôi không để ý đến hắn, chỉ nhìn Tiểu Mai.

 

Tôi lén rút thiết bị nghe lén ngụy trang cúc áo trong túi, thừa lúc hắn không chú ý, nhanh chóng nhét vào túi áo cô ấy.

 

Động tác của tôi nhẹ nhàng, kín đáo.

 

Tiểu Mai khựng người một chút, nhưng không nói gì.

 

Tôi nhìn vào mắt cô ấy, thì thầm bằng thứ ngôn ngữ chỉ chúng tôi hiểu:

 

“Hãy nhìn tôi.”

 

“Chúng ta, có thể thoát khỏi nơi này.”

 

“Con cô, không đáng phải lớn lên ở đây.”

 

Môi Tiểu Mai run rẩy, nước mắt trào ra trong mắt nhưng cô ấy cố không để rơi xuống.

 

Tôi không nói thêm gì, quay người đi đến nhà tiếp theo.

 

Tôi lần lượt bước vào nhà của những người phụ nữ từng giống như tôi — bị giam cầm, bị tra tấn, bị coi như công cụ sinh đẻ.

 

Tôi không nói nhiều, có lúc chỉ là một ánh mắt, một cái gật đầu thoáng qua.

 

Nhưng họ đều hiểu.

 

Sự xuất hiện của tôi, tự thân đã là bằng chứng mạnh mẽ nhất.

 

Khi tôi đến trước cửa nhà người phụ nữ cuối cùng trong làng từng bị bắt cóc — A Phương — chuyện bất ngờ xảy ra.

 

Mẹ chồng của A Phương, cũng chính là chị ruột của Lý Mãn Thương, một bà già mặt mũi đầy nếp nhăn, ánh mắt độc địa, dẫn theo mấy mụ đàn bà trong làng, vây chặt lấy tôi.

 

Bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng chửi om sòm:

 

“Con sao chổi nhà mày! Cái đồ xúi quẩy! Bản thân không yên phận, còn quay về hại cả làng tao!”

 

“Nhà tao nuôi A Phương ngon lành, có ăn có mặc, mày về làm gì! Muốn phá hoại cuộc sống yên ổn của tụi tao à!”

 

A Phương đứng phía sau mẹ chồng, cúi gằm đầu, toàn thân run rẩy, không dám nhìn tôi.

 

Cô ấy là người bị bắt sớm nhất trong nhóm, còn sớm hơn tôi hai năm.

 

Con trai cô ấy đã lập gia đình, thậm chí cô ấy đã lên chức bà nội.

 

cô ấy đã bị ngọn núi này đồng hóa hoàn toàn.

 

Tim tôi thắt lại từng cơn.

 

Đúng lúc ấy, một giọng nói không ai ngờ tới, chói tai vang lên:

 

“Đây không phải yên ổn! Đây là địa ngục!”

 

Là Tiểu Mai!

 

Cô ấy ôm con gái, từ phía sau đám đông lao ra, mặt đầy nước mắt, nhưng trong mắt lại bừng cháy thứ ánh sáng mà tôi chưa từng thấy — ngọn lửa có tên “phản kháng”.

 

Cô ấy chỉ vào bà già đó, chỉ vào những người dân tê liệt hoặc hung dữ xung quanh, dốc hết toàn lực hét lên:

 

“Các người là đồ đao phủ! Các người hủy hoại cả đời chúng tôi, còn muốn chúng tôi phải biết ơn Các người sao?!”

 

“Tôi nói cho Các người biết! Tên súc sinh Lý Mãn Thương cất sổ sách buôn người ở đâu! Ở ngay dưới tấm bia mộ thứ ba trong phần mộ tổ nhà hắn!”

 

Hiệu ứng domino, bắt đầu sụp đổ.

 

“Tôi cũng biết! Mỗi lần hắn gặp bọn buôn người là ở lò than hoang trên núi sau làng!” — một người phụ nữ khác cũng đứng ra.

 

“Tôi… tôi có đoạn ghi âm hắn đánh tôi…” — một giọng nói yếu ớt hơn cũng vang lên.

 

Một người, hai người, ba người…

 

Tất cả những phụ nữ từng bị bắt cóc, ngoại trừ A Phương đã hoàn toàn chết lặng, đều đứng lên.

 

Họ vừa khóc vừa hét, tố cáo tất cả những gì từng phải chịu đựng.

 

Những giọt máu và nước mắt bị dồn nén suốt bao năm, thậm chí suốt mấy chục năm, đến khoảnh khắc này, cuối cùng cũng vỡ òa.

 

Cả ngôi làng vang vọng tiếng khóc gào căm hận của họ.

 

Những gã đàn ông từng hống hách ngang ngược, đối diện với chứng cứ sắt thép và hàng loạt lời xác nhận từ các nạn nhân, mặt cắt không còn giọt máu, ngồi sụp xuống đất.

 

Cảnh sát tổ điều tra từ bốn phương tám hướng ập tới.

 

Lý Mãn Thương cùng tất cả những kẻ từng tham gia vào việc buôn người, bạo hành, che giấu tội ác đều bị bắt ngay tại chỗ.

 

Những chiếc còng số 8 lạnh băng, khóa chặt những đôi tay nhơ nhuốc ấy lại.

 

 

 

Thôn Đại Loan — vương quốc tội ác dựng lên giữa ánh mặt trời — đến hôm nay, cuối cùng cũng sụp đổ.

 

Tôi đứng giữa đám đông, nhìn cảnh tượng đó, từ từ thở ra một hơi thật dài.

 

Bình minh… cuối cùng cũng đã ló dạng.

 

________________________________________

 

10

 

Quá trình thẩm vấn diễn ra cực kỳ suôn sẻ.

 

Trước chứng cứ như núi và lời tố cáo giao thoa từ nhiều nạn nhân, tâm lý phòng thủ của Lý Mãn Thương và đồng bọn nhanh chóng sụp đổ.

 

Chúng khai toàn bộ tội ác — từ buôn bán người, cưỡng hiếp, đến giam giữ trái phép — không sót một tội nào.

 

Trong lúc thẩm vấn, một bí mật kinh hoàng bị chôn giấu suốt hai mươi năm cũng dần sáng tỏ.

 

Năm xưa, mục tiêu ban đầu của băng buôn người là Lâm Vi.

 

Chúng đã điều tra từ trước, biết gia cảnh Lâm Vi giàu có, là con gái một lãnh đạo ở thành phố. Nếu bắt cóc cô, sẽ đòi được món tiền chuộc lớn.

 

Còn tôi — Thẩm Thanh — một sinh viên nghèo từ nông thôn xa xôi lên học, chỉ là kẻ ngoài dự tính.

 

Đêm mưa năm ấy, khi tôi cảm nhận được nguy hiểm, để bảo vệ Lâm Vi, tôi cố ý nói to để đánh lạc hướng chiếc xe tải mini.

 

Chúng mới đổi ý, bắt tôi thay vì Lâm Vi.

 

Sau khi bọn buôn người bị bắt, chúng khai rằng vốn định đưa tôi đi xa hơn nữa, nhưng chính Lý Mãn Thương chủ động tìm đến, dùng nửa sản lượng lương thực của cả làng để đổi lấy “cô vợ sinh viên đại học”, thấy oai.

 

Khi Lâm Vi biết được sự thật này từ cảnh sát, cô hoàn toàn sụp đổ.

 

Cô lao vào phòng bệnh của tôi, ôm tôi khóc đến mức suýt ngất.

 

“Thanh Thanh… là tại tớ… tớ đã hại cậu… đã hại cậu suốt hai mươi năm…”

 

Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy, lòng đầy cảm xúc khó tả.

 

Thì ra là vậy.

 

Thì ra năm đó, tôi là người đỡ thay cô ấy một kiếp nạn.

 

Tôi không hối hận.

 

Nếu quay lại một lần nữa, có lẽ… tôi vẫn sẽ làm vậy.

 

Vì cô ấy là bạn tôi.

 

Dựa trên bằng chứng ghi âm then chốt từ thiết bị “nút áo” mà con trai tôi gửi, cùng mô hình quan hệ tội phạm do Lý Mục cung cấp trước đó, cảnh sát lần theo manh mối, phá thành công một đường dây buôn bán phụ nữ trẻ em cực lớn hoạt động suốt hơn hai mươi năm, trải rộng khắp nhiều tỉnh.

 

Đây là một vụ đại án gây chấn động.

 

Hành động của Lý Mục cũng được các cơ quan liên quan báo cáo lên cấp trên.

 

Sau quá trình điều tra và bàn bạc của nhà trường, cảnh sát, cùng các cơ quan giáo dục và tư pháp, cuối cùng đã đưa ra kết luận công bằng:

 

Xét đến hoàn cảnh trưởng thành đặc biệt, thân phận chưa thành niên, và việc toàn bộ hành động đều vì mục đích giải cứu mẹ, đồng thời đã đóng vai trò không thể thay thế bằng kỹ thuật trọng yếu trong suốt quá trình phá án…

 

Hành vi của Lý Mục được định nghĩa là “tự vệ và tự cứu trong môi trường cực đoan”.

 

Trường học cung cấp hỗ trợ tâm lý chuyên sâu và giữ nguyên tư cách sinh viên của thằng bé.

 

Kết quả này vượt xa mọi kỳ vọng của tôi.

 

Trái tim tôi — bao năm luôn treo lơ lửng vì nó — cuối cùng cũng được buông xuống.

 

Việc đầu tiên tôi làm sau khi mọi việc kết thúc, chính là đi làm lại chứng minh thư.

 

Khi cảnh sát đưa tấm thẻ mới, vẫn còn mùi mực in, vào tay tôi, tay tôi run lên.

 

Trên sổ hộ khẩu, chủ hộ là tôi.

 

Tên tôi, là “Thẩm Thanh”.

 

Cuối cùng, tôi đã lấy lại được cái tên của mình.

 

Tôi cầm chứng minh thư mới, cùng em trai đến mộ phần cha mẹ.

 

Trên bia mộ, ảnh cha mẹ vẫn là dáng vẻ tuổi ngoài năm mươi, nụ cười hiền hòa.

 

Tôi “phịch” một tiếng, quỳ xuống trước mộ.

 

Tôi nhẹ nhàng áp thẻ căn cước của mình lên tấm ảnh trên bia mộ cha mẹ.

 

“Ba, mẹ, con gái bất hiếu.”

 

“Con về nhà rồi.”

 

Nước mắt lại một lần nữa tuôn trào.

 

Là nỗi đau, cũng là sự giải thoát.

 

Nỗi nhục nhã, đau đớn, bất cam suốt hai mươi năm, dường như vào khoảnh khắc này, đã theo những giọt lệ muộn màng ấy, thấm vào lòng đất dưới chân tôi.

 

Tôi nhìn vào người phụ nữ trung niên xa lạ trên tấm thẻ căn cước.

 

Khuôn mặt ấy, đầy rẫy những câu chuyện.

 

Nhưng trong ánh mắt bà, cuối cùng đã có ánh sáng.

 

11

 

Hôm xét xử, trước cổng toà án chật kín phóng viên từ khắp nơi trên cả nước.

 

Tôi mặc bộ vest đen mà em trai chuẩn bị, cắt tóc ngắn gọn gàng, bình thản bước vào phòng xử án trang nghiêm.

 

Tôi là nhân chứng đầu tiên của vụ án, ngồi vào ghế nhân chứng.

 

Khi nhìn thấy Lý Mãn Thương mặc áo tù, đeo còng tay, chân mang xiềng xích đứng ở ghế bị cáo, lòng tôi hoàn toàn tĩnh lặng.

 

Hắn nhìn tôi, ánh mắt độc ác như rắn độc, như thể tôi mới là kẻ tội lỗi.

 

Phiên toà bắt đầu.

 

 

 

Luật sư bào chữa của Lý Mãn Thương cố viện lý do “hôn nhân thực tế” giữa chúng tôi và “vấn đề tâm lý” của tôi để xin giảm nhẹ hình phạt cho hắn.

 

“Thân chủ tôi và bà Thẩm Thanh chung sống gần hai mươi năm, có một người con chung, tuy có mâu thuẫn nhưng bản chất là tranh chấp gia đình…”

 

“Hơn nữa, theo lời chứng của nhiều người dân trong làng, bà Thẩm Thanh có biểu hiện tâm thần không ổn định, độ tin cậy trong lời khai còn nhiều nghi vấn…”

 

Tôi không gào thét, không khóc lóc, thậm chí không phản bác.

 

Tôi chỉ đứng dậy, dưới sự cho phép của toà, bước ra giữa phòng xử án.

 

Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, tôi chậm rãi giơ hai tay lên.

 

Đó là một đôi tay như thế nào…

 

Đốt ngón tay to bè, da khô cằn như vỏ cây già, đầy vết chai, vết sẹo chằng chịt, cùng những đốm lão hoá do năm tháng để lại.

 

“Tôi bị giam giữ suốt bảy nghìn ba trăm ngày.”

 

Giọng tôi không lớn, nhưng vang vọng rõ ràng khắp phòng xét xử.

 

“Đôi tay này, trong bảy nghìn ba trăm ngày ấy, từng chẻ củi, cày đất, nuôi heo, bị đánh đập.”

 

“Chỉ chưa từng cầm một quyển sách, chưa từng viết một chữ nào.”

 

Tôi nhìn về phía bồi thẩm đoàn, nhìn thẩm phán, nhìn tất cả những người có mặt trong phòng.

 

Ánh mắt tôi cuối cùng dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Lý Mãn Thương.

 

Tôi chậm rãi, từng chữ một, hỏi ra câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt hai mươi năm:

 

“Nếu pháp luật không thể khiến ác quỷ xuống địa ngục…”

 

“Vậy thì, sự tồn tại của nó có ý nghĩa gì?”

 

Toàn trường lặng ngắt.

 

Một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

 

Luật sư của Lý Mãn Thương há hốc miệng, không nói nổi một lời.

 

Em trai tôi, Thẩm Minh — người đại diện pháp lý của tôi, đứng dậy trình lên toà núi bằng chứng vững chắc như sắt thép.

 

Kết quả phiên toà, không có gì bất ngờ.

 

Lý Mãn Thương, với các tội danh: tổ chức và cầm đầu tổ chức xã hội đen, buôn bán phụ nữ, hiếp dâm, cố ý gây thương tích, giam giữ trái phép… tổng hợp các tội danh, bị kết án tử hình, thi hành ngay lập tức.

 

Tất cả những kẻ liên quan đến vụ án đều phải nhận lấy hình phạt xứng đáng.

 

Khi tiếng phán quyết “cộp” vang lên, như tiếng chuông tiễn đưa cơn ác mộng kéo dài suốt hai mươi năm của tôi.

 

Cuối cùng, tôi không thể kiềm chế, rơi một giọt nước mắt.

 

Là giọt nước mắt đầu tiên, cũng là giọt nước mắt giải thoát thật sự, thuộc về Thẩm Thanh.

 

________________________________________

 

Bước ra khỏi toà, ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài khiến tôi chói mắt.

 

Tôi hít sâu một hơi thật dài.

 

Trong không khí — là mùi vị của tự do.

 

________________________________________

 

12

 

Tôi đến thăm con trai ở đại học.

 

Chiều thu, nắng vàng dịu nhẹ.

 

Nó đứng đợi tôi trên bậc thềm trước thư viện, mặc chiếc sơ mi trắng tinh, đeo ba lô đơn giản. Ánh nắng rọi lên người nó, như phủ một lớp hào quang vàng óng.

 

Trông nó chẳng khác gì một nam sinh bình thường, trong trẻo, rạng rỡ.

 

Thấy tôi, nó đứng dậy, hơi ngượng ngùng, bẽn lẽn cười — nụ cười đúng tuổi của một đứa con trai.

 

“Mẹ.”

 

Tim tôi, mềm nhũn.

 

Tôi bước tới, định đưa tay xoa đầu nó như ngày xưa, tay giơ lên một nửa lại rút về.

 

Nó đã cao hơn tôi hẳn một cái đầu rồi.

 

“Con…” tôi có rất nhiều điều muốn hỏi — về tương lai, về những thủ đoạn lạnh lùng nó từng làm, về suy nghĩ thật sự trong lòng nó.

 

Nhưng lời đến miệng, chỉ biến thành một câu đơn giản:

 

“Con đổi lại tên rồi à?”

 

Nó khẽ gật đầu: “Vâng. Con tên là Thẩm Mục.”

 

Thẩm trong Thẩm Thanh.

 

Mục trong “tư mục” — nhớ nhung.

 

Chúng tôi sóng bước bên nhau, đi trên con đường trong khuôn viên trường rợp bóng cây ngô đồng, giẫm lên lớp lá vàng rơi đầy mặt đất, phát ra tiếng xào xạc.

 

Tôi hỏi: “Con hận nơi đó không?”

 

Nó im lặng rất lâu.

 

Lâu đến mức tôi tưởng nó sẽ không trả lời.

 

Cuối cùng nó mới nhẹ nhàng nói: “Hận.”

 

“Nhưng con biết ơn nó.”

 

Nó quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy là sự trong trẻo và dịu dàng mà tôi chưa từng thấy.

 

“Vì có nó… con mới trở thành… con trai của mẹ.”

 

Khoé mắt tôi, đỏ hoe…

 

HẾT

Chương trước
Loading...